Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh

Chương 69: Ê



Ngày 10 tháng 12, tuyết vốn đã ngừng suốt cả tuần lại bất ngờ rào rào đổ xuống.

Từ hồi vắng bóng hai gia đình Bùi Ninh Đức Bùi Ninh Chí, rồi tiễn thêm cả bác Trịnh là nhà chính họ Bùi càng hiện rõ vẻ vắng lặng.

Quản gia mới Thượng Tuy là người Bùi Hạc Kinh cài c*m v** nhà chính từ tận năm xưa, từng phụ trách chăm sóc Bùi Tuyên cùng chung với Trương Ngọc. Anh hơn 30 tuổi, trẻ trung, cẩn thận mà hăng say nhiệt tình, sau khi tiếp quản công việc từ bác Trịnh anh vẫn đảm bảo vận hành toàn bộ khu nhà rộng lớn rất chỉn chu.

Bùi Tuyên ngồi trên xe lăn, được Thượng Tuy chậm rãi đẩy ra. Biến cố trước đó gây nên cú sốc quá khủng khiếp, sức khỏe ông cụ đột ngột lao dốc, các thể loại bệnh tật cũ mới chồng chất triền miên, từng có giai đoạn bắt buộc phải nằm viện điều trị, đợt gần đây chuyển biến tích cực hơn chút mới được về nhà tĩnh dưỡng.

Bùi Hạc Kinh lẳng lặng ngồi chờ ở phòng khách, ánh mắt điềm tĩnh trông về phía tuyết trắng đang ào ạt không ngớt ngoài cửa sổ.

Bùi Tuyên dừng lại gần Bùi Hạc Kinh, Thượng Tuy bèn im ắng lui xuống, nhường lại không gian trống trải cho hai ông cháu.

“Hôm nay sinh nhật, có muốn cái gì không?” Bùi Tuyên cất lời trước, dù đã cố gắng trầm giọng song vẫn khó giấu sự suy nhược.

Bùi Hạc Kinh yên vị bất động, hờ hững đáp: “Cái cháu muốn ông không cho cháu được đâu, ông nội.”

Ngón tay đang vịn vào thành xe lăn của Bùi Tuyên bấu chặt hơn, tuyết ngoài cửa sổ rơi lên những cành khô kêu loạt soạt, góp thêm phần sống động so với sự im lìm trong phòng. Ông cụ trầm ngâm giây lát, bảo: “Ta không đồng ý, Hạc Kinh, giờ cháu còn trẻ, cháu hoàn toàn không hiểu…”

“Cháu không hỏi ý kiến để xin ông chấp thuận.” Bùi Hạc Kinh lên tiếng cắt ngang khá hiếm thấy, giọng bình bình mà ẩn chứa sức mạnh vô cùng cương quyết, “Cháu muốn có gì, muốn làm gì, không ai ngăn được cháu nữa.”

“Cháu!” Bùi Tuyên trợn trừng mắt, lông mày dựng lên thật cao, ông muốn quát mắng vài câu nhưng rồi lại nghẹn họng.

Đúng, giờ đây còn ai có khả năng ngăn cản Bùi Hạc Kinh nữa chứ? Bùi Hạc Kinh đã là người lãnh đạo ưu tú nhất lứa này của họ Bùi, hiện tại tất cả đều phải tâm phục khẩu phục.

“Họ Bùi chưa bao giờ có chuyện như thế hết.” Giọng Bùi Tuyên dịu bớt, chuyển sang trùng trùng lo âu, “Hai đứa đến với nhau, sau này thì sao, họ Bùi thì sao? Khôn Nguyên thì sao? Cháu không có người nối dõi mình, vậy ai sẽ gánh vác những trách nhiệm ấy đây?”

Cuối cùng Bùi Hạc Kinh cũng quay sang nhìn vào gương mặt có phần nhợt nhạt của Bùi Tuyên, giờ phút này đôi mắt anh chỉ là một vùng phẳng lặng sâu hoắm, lắng đọng tới độ gần như lạnh nhạt, “Riêng một điểm chú hai chú ba nghĩ không sai, cái chế độ thừa kế phong kiến này vốn đã hoang đường nực cười sẵn rồi, nếu ban đầu ông chịu theo bước thời đại, có khi tấn bi kịch mấy anh em bố cháu đã chẳng xảy ra.”

“Hôm nay dứt khoát trao đổi thẳng với ông vậy ạ.” Bùi Hạc Kinh đan hai bàn tay đặt ở bụng, vào tư thế đàm phán, “Sau này nhà họ Bùi do cháu quản lý, cháu sẽ hủy bỏ một loạt các quy định và thói quen rườm rà thừa thãi. Với cả…”

“Cháu sẽ ở bên Đào Tây Hữu bằng được. Cháu không cần con nối dõi, trẻ con bên dòng nhánh rất nhiều đứa tiềm năng, cháu sẽ chú trọng bồi dưỡng một số, sau này người xuất sắc giỏi giang nhất có thể tiếp quản gánh nặng từ vai cháu.”

“Bậy bạ!” Bùi Tuyên không nhẫn nhịn nổi nữa, hét to: “Cháu yêu nó được, việc này ta không can thiệp, nhưng cháu bắt buộc phải có con nối dõi của mình chứ!”

“Ông nội.” Bùi Hạc Kinh đột nhiên chuyển đề tài, lời nói sắc bén tựa mũi dùi băng, “Năm xưa bố cháu gặp tai nạn ông cũng điều tra mãi lâu, kể cả chưa tìm ra chứng cứ, chẳng lẽ trong lòng ông hoàn toàn không nghi ngờ gì thật sao ạ?”

Lớp da già nua trên mặt khẽ co giật, Bùi Tuyên bỗng nín bặt như đã bị ai bóp lấy cổ họng.

Tầm mắt Bùi Hạc Kinh hóa thành đầu kim nhọn lạnh toát, đang đâm thẳng tới chỗ sâu ông không muốn hồi tưởng nhất, “Nếu ông kiên trì đừng bỏ cuộc vội, điều tra thêm mấy năm, thiết nghĩ rồi sẽ mò mẫm được ít thứ thôi.”

“Ông sợ hay sao ạ? Nên mới tránh né khả năng đứa con trai khác của mình chính là hung thủ, không muốn đào sâu tiếp nữa. Dẫu sao đã mất một đứa, nhằm giữ gìn lợi ích gia tộc, hạ mức tổn thất xuống thấp nhất, kể cả phải một mình che đậy đau đớn lẫn ngờ vực, trả cái giá là hi sinh chân tướng và chính nghĩa.”

“Nói láo!” Giọng Bùi Tuyên thình lình cao vút, ông cố gồng mình trưng ra khí thế sắc bén, bàn tay khô đét đập vào tay vịn xe lăn kêu tiếng “bốp”.

“Trong lòng ông, vinh quang gia tộc, sự lớn mạnh của Khôn Nguyên còn to tát hơn cả người thân.” Giọng Bùi Hạc Kinh vẫn không một gợn sóng nhưng mỗi chữ đều như dao cắt, “Bố cháu đã chết, ông che chở cháu nghiêm ngặt kín kẽ, nâng đỡ thêm địa vị cho chú hai chú ba, ông tưởng làm vậy sẽ duy trì được cục diện ổn định đúng không ạ? Sự thật chứng minh ông thất bại rồi, lòng người mãi mãi không bao giờ thỏa mãn, hung thủ cũng tuyệt đối chưa cam chịu dừng tay.”

Anh hơi hơi nghiêng người, ánh mắt xoáy sâu vào con ngươi co rụt dữ dội vì kích động của Bùi Tuyên, đóng đinh nốt phán quyết sau cuối, rõ ràng rành mạch từng tiếng đầy tàn nhẫn: “Những thứ ông canh cánh ấy cháu lại chẳng thiết tha gì, nên bảo cháu bỏ nhà họ Bùi cháu cũng chịu. Ông nội, từ bé ông đã dạy cháu làm ăn phải tập trung đánh đúng điểm yếu, nhưng giờ ông không còn vốn liếng để đấu với cháu nữa rồi.”

Lồng ngực Bùi Tuyên phập phồng dồn dập, con ngươi đục ngầu cứ ra sức chòng chọc trợn trừng “người thừa kế hoàn mỹ” bản thân đã dốc trọn tâm huyết đẽo gọt trước mắt, cảm giác rùng mình lạnh toát ngấm ngầm lan đi từ xương sống. Có lẽ ông cũng chưa từng thực sự nhìn thấy rõ bờ vực sâu thẳm ẩn sau gương mặt tuấn tú thờ ơ ấy.

Ông nhớ đến câu A Trịnh nói hồi trước – “Thiếu gia Hạc Kinh, cậu trưởng thành rồi, nhanh hơn nhiều so với tôi tưởng tượng.”

Bùi Tuyên vốn định chôn theo những bí mật đó xuống mồ.

Ban đầu Bùi Ninh Thành gặp tai nạn, không phải ông chưa suy đoán hoài nghi hai đứa con còn lại, ông cũng cho điều tra mãi lâu, xác nhận không tìm ra bất kì chứng cứ, ông đành tự nhủ với bản thân là làm gì có chuyện đấy, không đời nào.

Mãi đến khi Bùi Hạc Kinh trúng độc, cuối cùng chiếc kim cũng găm sâu tận đáy lòng ông.

Ông hớt hải đưa cháu trai ra nước ngoài, hi vọng khoảng cách và thời gian sẽ góp phần ngăn trở hiểm nguy.

Ông tưởng chờ Bùi Hạc Kinh lớn lên, trở thành đại thụ chọc trời thì người khác sẽ tự khắc kính nể; ông tưởng chỉ cần vun đắp địa vị cho phòng nhì phòng ba đủ cao là h*m m**n vật chất sẽ lấp đầy rãnh hào dã tâm, cái danh hão “người thừa kế” không còn đáng giành giật nữa.

Nhưng xét cho cùng ông đã đặt chân sang phía bên kia sườn dốc cuộc đời, vốc cát thời gian trôi dần qua kẽ tay, mang theo cả sức lực tưởng rằng mình đang kiểm soát hết thảy ở ông.

Sau ấy nữa Bùi Hạc Kinh về nước rồi liên tiếp gặp bất trắc, lúc muốn tra xét muốn khống chế ông mới bàng hoàng nhận ra thời đại đã đổi khác mất rồi.

Chính Bùi Hạc Kinh tự vạch rõ tất cả, chính bản thân Bùi Hạc Kinh phải tự cứu lấy mình, việc Bùi Tuyên làm được chỉ là khi tảng đá khổng lồ của nhiều năm về trước quay lại đập thẳng vào mặt, thì mở to mắt ra đớn đau đối diện với mọi thứ.

Từ bé Bùi Hạc Kinh không phải đứa trẻ được nuôi lớn trong môi trường ấm êm, sau khi bố mẹ qua đời, ông nội dìu dắt anh cũng luôn nghiêm nghị tột độ, yêu cầu cao vợi, về sau anh ra nước ngoài, hai ông cháu càng mất cơ hội bồi đắp tình cảm.

Thực ra Bùi Hạc Kinh không hề gần gũi với ông, quan hệ máu mủ trói buộc họ với nhau một cách lỏng lẻo.

Cảm giác sợ hãi cùng bất lực chưa từng có bao trùm lấy Bùi Tuyên, vì ông hiểu rất rõ, Bùi Hạc Kinh nói được và sẽ làm được.

“Ông nghỉ đi ạ.”

Bùi Hạc Kinh gọi Thượng Tuy vào, đẩy Bùi Tuyên đã khó thở đến nỗi môi tái xanh về.

Tuyết hãy còn đang rơi, căn phòng khách trống rỗng chỉ còn lại mỗi mình Bùi Hạc Kinh. Anh đứng dậy bước ra sát cửa sổ, ngậm một điếu thuốc giữa môi, hơi nghiêng đầu châm lửa.

Bình thường anh không hút thuốc, lúc này anh chỉ đang cần chút k*ch th*ch cay và đắng để áp bớt nỗi chua chát cuộn trào nơi nội tâm.

Những lời vừa rồi là nhằm dò xét.

Anh từng níu kéo chút hi vọng nhỏ nhoi, mong mỏi rằng dù Bùi Tuyên bảo thủ cố chấp thật thì chí ít cũng đã là một người cha thương con. Đáng tiếc thay, sau cùng phản ứng của Bùi Tuyên chỉ chứng thực rằng ông là một “chủ gia tộc cầm quyền” đạt chuẩn.

Bùi Hạc Kinh thấy tim mình thật bức bối, không diễn tả nổi nguyên nhân.

Khói thuốc lởn vởn quanh quẩn bốc lên, tô nhòe cảnh tuyết.

Rồi bỗng dưng có ai chợt gõ cửa sổ phía ngoài, phát ra tiếng “cốc cốc”.

Bùi Hạc Kinh lập tức quay mặt trông sang, nhìn thấy Đào Tây Hữu đang đứng ngoài nhà, chiếc mũ len màu đen trên đầu lấm tấm bao nhiêu là bông tuyết, chóp mũi cậu ửng đỏ vì cóng, cậu toét miệng nở nụ cười.

“Ê, thiếu gia Bùi, sinh nhật sao lại đi đứng đây diễn nét sầu muộn à? Chơi trò gì mà ngược đời thế?”

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...