Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh

Chương 79: Ngoại truyện: Thẩm x Hướng (2)



“Không phải chơi.”

Giọng Thẩm Lĩnh hơi khàn khàn, cằm lún phún vụn râu đen ngắn ngủn, đáy mắt chằng chịt tơ máu đỏ, cả người nhuốm vẻ kiệt quệ mờ nhạt.

Hướng Bành Bành chỉ nhìn gã, ánh mắt không một gợn sóng, chỉ có chán ngán đậm sâu.

Dù đã 33 tuổi song dấu vết thời gian để lại trên gương mặt Thẩm Lĩnh hiếm hoi lạ lùng, Đường nét vẫn sắc sảo anh tuấn thế, không khác là mấy so với Thẩm Lĩnh bừng bừng hưng phấn, tưởng mình nắm quyền kiểm soát tất thảy của 5 năm về trước.

Có điều sau 5 năm thì Thẩm Lĩnh ngày ấy luôn thường trực nụ cười đểu gian xảo, miệng lưỡi réo rắt lời ngon tiếng ngọt đã kiệm lời hẳn, không hay cười nữa.

Dĩ nhiên ngay từ ban đầu bỏ đi Hướng Bành Bành cũng biết rõ mình không trốn được cả đời, sớm muộn sẽ bị tìm ra. Nhưng cậu ta tưởng Thẩm Lĩnh vùng vằng chốc lát là chán ngay thôi, dẫu sao cậu hai Thẩm muốn người như nào mà chẳng có?

Điều vượt ngoài dự đoán của cậu ta là 5 năm mài giũa chỉ đổi lại chấp niệm sâu sắc hơn ở Thẩm Lĩnh.

“Kiểu đứng núi này trông núi nọ, chưa ăn được nên thòm thèm mãi à?” Hướng Bành Bành chẳng hề tin lời Thẩm Lĩnh, cậu ta phì cười, “Tiếc là tôi thật sự không còn sức chơi cùng anh nữa, anh giơ cao đánh khẽ đổi người khác hộ, tình cảm của tôi với người yêu đang êm đẹp lắm.”

“Anh sẽ không phá hoại hai người.” Thẩm Lĩnh chậm rãi siết chặt nắm đấm rồi lại thả ra trong tích tắc, gã hé môi, cảm giác có rất rất nhiều điều muốn nói, mà cũng thấy bất kể gã nói gì Hướng Bành Bành đều sẽ không tin.

Cuối cùng gã chỉ lặp lại: “Anh đảm bảo.”

Hướng Bành Bành ngửa lên nhìn gã, tầm mắt lơ đãng liếc qua góc trán Thẩm Lĩnh, chợt gặp một sợi tóc bạc nổi bật.

Bầu không khí trầm mặc lan tràn giữa hai bên.

Mãi lâu sau, Hướng Bành Bành mới bảo: “Tốt nhất là anh nói được làm được.”

“Nhưng em đừng để anh không tìm thấy.” Thẩm Lĩnh tiếp lời ngay: “Ít nhất thì cho anh nhìn thấy em.”

Hướng Bành Bành chưa đáp được hay không, cậu ta quay người bỏ đi mất vô cùng dứt khoát.

Có lẽ 5 năm hạ mình khúm núm cuối cùng cũng khiến Hướng Bành Bành nhìn thấy quyết tâm của Thẩm Lĩnh, tin lời gã nói, vậy nên Hướng Bành Bành không biến mất nữa, cậu ta vẫn tiếp tục sinh sống ở thành phố nhỏ đây.

Thẩm Lĩnh lập một tài khoản Weixin ảo, len lén dấm dúi kết bạn với Hướng Bành Bành, những lúc không thể đích thân sang thăm Hướng Bành Bành thì gã vào xem tường nhà Hướng Bành Bành vô số lượt.

Mặc dù trang cá nhân cũng chỉ cài đặt giới hạn 6 bài đăng, 2 trong số đó còn là hình ảnh sinh hoạt đời thường với Khương Khởi Ngâm.

Mới đầu Thẩm Lĩnh giả vờ không trông thấy chúng, gã giở qua giở lại giở tái giở hồi 4 bài đăng còn lại thuộc làu làu như cháo rồi mà lòng dạ vẫn cồn cào, cuối cùng đành chịu thua mở ra xem nốt.

Một bức Hướng Bành Bành chụp tay mình và tay Khương Khởi Ngâm đang nhào bột cùng nhau, tay cả hai đều dính ít bột mì, trông khá là méo mó buồn cười.

Bức kia chụp màn hình tivi đang chiếu bộ phim tình yêu được đánh giá khá tốt dạo gần đây, ánh sáng trong ảnh mờ tối, trông xuống dưới sẽ thấy loáng thoáng đôi chân Hướng Bành Bành và Khương Khởi Ngâm đang gác lên nhau.

Thẩm Lĩnh nghiến răng xem, gần như bóp nát chiếc điện thoại.

Gã bèn xắn tay áo săm soi Khương Khởi Ngâm một lượt, chê kĩ thuật nhào bột của đối phương kém, mỉa mai 10 giờ mới nhào bột chẳng hiểu mấy giờ mới được ăn, mà đây là bữa sáng hay bữa trưa đấy? Rồi lại nghĩ liệu có phải tối qua hai người họ hú hí quá lâu nên sáng mới ngủ dậy muộn…

Trái tim nhức nhối âm ỉ, Thẩm Lĩnh mở tiếp xuống bài tiếp theo như thể tự dằn vặt mình, bỉ bôi sang là thẩm mỹ của Khương Khởi Ngâm quá kém, cái thể loại phim phủng vớ vẩn cũng lôi ra bắt Hướng Bành Bành xem chung…

Thẩm Lĩnh lăng trì Khương Khởi Ngâm 28 lượt trong bụng, cơn giận dần dà tan biến, chỉ còn lại chua chát vô tận.

Gã buộc phải thừa nhận, thực ra Hướng Bành Bành và Khương Khởi Ngâm đang sống ổn lắm, họ không cãi vã, tính cách hòa hợp, từng ngày trôi đi yên ả mà hạnh phúc.

Gã chỉ hâm mộ mà thôi.

Hâm mộ người đồng hành bên Hướng Bành Bành.

Nếu ngày xưa bản thân không lầm lỡ sai trái thì giờ người ở bên Hướng Bành Bành phải là gã mới đúng.

“Sếp Thẩm ——”

Đang nghĩ ngợi vẩn vơ thì có tiếng gõ cửa văn phòng, trợ lý gọi gã đi họp.

Thẩm Lĩnh tắt điện thoại, ngồi lặng giây lát rồi đứng dậy.

Mối quan hệ của gã với gia đình vẫn rất căng thẳng, hồi trước để đi tìm Hướng Bành Bành mà gã bỏ bê công việc gây thua lỗ liền tù tì. Ông bô lẫn anh cả đều không thể hiểu nổi sao gã lại giày vò bản thân thành ra thế này vì một người đàn ông, đang trò chuyện lỡ miệng hơi hơi hạ thấp Hướng Bành Bành một hai câu thôi là Thẩm Lĩnh lên cơn ngay tại chỗ, đốp chát với anh với cha.

Sức khỏe ông bô vốn đã kém sẵn, bị gã chọc giận suýt thì nguy kịch. Anh cả cũng thất vọng về gã, thu hồi hết phần lớn công ty đang nằm trong tay gã.

Hiện giờ Thẩm Lĩnh toàn nắm những công ty con con rối rắm lộn xộn, tiền thì ít mà việc thì nhiều.

Dĩ nhiên gã hoàn toàn có thể quẳng gánh nhẹ nợ nhưng gã không làm, gã cần công việc nhiêu khê rườm rà để gây tê cho bản thân.

Hướng Bành Bành không thích gã liên tục quấy rầy cuộc sống của cậu ta nên Thẩm Lĩnh tự đặt ra quy định cho mình, mỗi tháng chỉ 1 chuyến. Lái xe đến dưới sân chỗ cậu ta ở, chờ một cuộc gặp đơn phương.

Đại đa số thời gian Thẩm Lĩnh không chỉ gặp mỗi Hướng Bành Bành mà sẽ thấy cả Khương Khởi Ngâm nữa.

Khương Khởi Ngâm tốt bụng, dịu dàng, hòa nhã. Quen anh ta Hướng Bành Bành rất vui vẻ, cả hai sẽ cùng ăn cơm, cùng đi dạo, bước ngang qua chiếc Porsche ấy rất nhiều lần.

“Hàng xóm chỗ mình có ai đi xe này à?” Khương Khởi Ngâm cười nói: “Nhìn thấy mấy lần liền rồi.”

Hướng Bành Bành lơ đãng liếc sang một cái, sóng vai sát sạt bên Khương Khởi Ngâm, cậu ta đáp tỉnh bơ: “Không biết nữa, chắc đến thăm họ hàng thôi.”

Bóng lưng hai người đi xa dần, Thẩm Lĩnh ngồi ngay ở ghế sau xe, hạ cửa sổ xuống một khe cực kì hẹp, tàn thuốc liền mạch dài ngoằng nơi đầu ngón tay.

Rồi tàn thuốc rơi xuống vào một khoảnh khắc nào đó, phát ra tiếng “Uỳnh ——” vang dội tận đáy lòng Thẩm Lĩnh.

Sau đấy nữa Thẩm Lĩnh mua một chiếc Li Auto, lần này đến Hướng Bành Bành cũng chẳng nhận ra nổi.

Gã núp triệt để trong xe, làm một tên nhìn trộm lặng câm, hoàn toàn không chủ động bước ra.

Người không xuất hiện, đồ thì đến thường xuyên.

Mở màn là những món nhỏ nhặt tầm phào, đối tác cung ứng nào đó của công ty Hướng Bành Bành đang làm sẽ “tình cờ” tặng hộp quà hoa quả theo mùa cao cấp vào dịp Tết nhất, chỉ đích danh dành cho nhóm của Hướng Bành Bành; hoặc một bó nhài trắng gửi đến nơi vào một ngày lễ nào đó, thiệp đính kèm chỉ ghi lời chúc phúc chứ không hề kí tên…

Nhìn thấy đồ đặt ở bàn mình, Hướng Bành Bành hơi nhíu mày, dĩ nhiên cậu ta biết thừa đây là tác phẩm của ai.

Thẩm Lĩnh đang cố níu kéo sự hiện diện bằng cách thức im lìm tới gần như hèn mọn, ngang bướng mà dè dặt. Cậu ta từng thử từ chối nhận nhưng cô gái lễ tân khó xử bảo đối phương đã thanh toán trước toàn bộ, trả hàng cũng phí phạm, cậu không thể bắt bẻ người ngoài cuộc mãi.

May là Thẩm Lĩnh còn biết rõ giới hạn, không tùy tiện gửi đồ linh tinh đến nhà cậu ta, Khương Khởi Ngâm thường xuyên ghé sang.

Đồng nghiệp bắt gặp còn trêu Hướng Bành Bành, “Người yêu cậu à? Hay cây si nào đấy?”

Hướng Bành Bành lắc đầu, cậu ta không tiết lộ xu hướng tính dục của mình với mọi người ở công ty, chỉ nói là đã có đối tượng, đang qua lại.

Các thứ gửi tặng cũng lắt nhắt, dần dà không ai để ý thêm.

Hướng Bành Bành bất đắc dĩ tự nhủ khuyên bản thân: Mặc kệ đi vậy, miễn người đừng xuất hiện, quà cáp… nhận hay không là ở mình.

Cậu ta không muốn phải tốn thêm đầu óc công sức đi “nghĩ cách” vì Thẩm Lĩnh nữa, miễn Thẩm Lĩnh giữ đúng cam kết đừng quấy rầy cuộc sống của cậu ta thì cứ xem những thứ bù đắp vật chất câm lặng này là một biến thể khác cho Thẩm Lĩnh tự túc xoa dịu bản thân gã vậy. Cậu ta chịu nhận chắc Thẩm Lĩnh cũng để yên hơn, đỡ gây thêm phiền phức vô cớ.

Về phần Thẩm Lĩnh, riêng việc đồ đạc không bị quẳng trực tiếp vào thùng rác thôi đã đáng mừng lắm rồi. Dấu hiệu tiếp thu nhỏ xíu trở thành nguồn sáng duy nhất cho những tháng ngày tăm tối của gã, chèo chống gã tiếp tục đóng vai cái bóng lặng thinh.

Gã nghĩ, rồi sẽ có một ngày Hướng Bành Bành ngoái lại liếc qua thôi.

Không hề.

3 năm tiếp theo, tình cảm giữa Hướng Bành Bành và Khương Khởi Ngâm vẫn bền vững, Hướng Bành Bành chưa bao giờ, chưa bao giờ nhìn về phía cái bóng hư vô trong góc khuất ấy thêm một lần nào hết.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...