Tiệc buffet rất phong phú, hơn nữa món nào trông cũng vô cùng hấp dẫn.
Hanada Saharuna rất nhanh đã chọn xong đồ ăn, một tay nâng đĩa một tay cầm nước đi đến bàn. Mori Ran và Suzuki Sonoko đã chọn được chỗ ngồi, bởi vì có tổng cộng 8 người nên họ đã chọn hai chiếc bàn 4 chỗ đặt sát nhau.
"Cảm ơn hai đứa, chị xong rồi, các em đi chọn món đi." Hanada Saharuna cười nói, đặt đĩa đồ ăn xuống bàn chỗ Mori Ran.
Mori Ran cùng Suzuki Sonoko đứng lên: "Cảm ơn thanh tra Hanada, bọn em đi đây ạ."
Hai người họ khoác tay nhau rời đi, vừa đi vừa nói cười rôm rả, trông cực kỳ thân thiết.
Quả nhiên đi chơi nghỉ dưỡng phải đi cùng những người hoạt bát vui vẻ, nhìn thôi cũng đã thấy thoải mái rồi. Hanada Saharuna nghĩ thầm.
"Thanh tra Hanada nhanh tay ghê~" Edogawa Conan cầm đĩa đi tới.
Đầu tiên cậu đặt đĩa đồ ăn lên trên mặt bàn, sau đó nhanh nhẹn trèo tót lên ghế ngồi đối diện cô.
Thấy Conan không chút do dự chọn ngay chỗ ngồi đối diện mình, Hanada Saharuna khẽ nhướng mày.
Hửm ~ Nhiệt tình như thế sao? Quả nhiên là có vấn đề.
Cô đặt cốc nước xuống, cười tủm tỉm nhìn Edogawa Conan: "Conan-kun cũng nhanh quá ha ~"
Cô nhìn thoáng qua đĩa đồ ăn của cậu, bên trên chỉ có một ít mì Ý và vài lát thịt xông khói, tất cả đều là ẩm thực Ý, có lẽ là vì không muốn tốn nhiều thời gian lựa chọn.
"Conan chỉ ăn từng này thôi à?"
Edogawa Conan nở nụ cười ngây thơ đáng yêu: "Em muốn thử hết tất cả món của các nước, ăn xong chỗ này em lại đi lấy thêm!"
Câu trả lời này quả thật rất hợp với suy nghĩ của một đứa trẻ, hoàn toàn không có chỗ nào để bắt bẻ.
Hanada Saharuna mỉm cưởi: "À~ Conan-kun đúng là có những lúc rất giống con nít ha...."
"Em, em không hiểu ý của thanh tra Hanada lắm, người ta vốn dĩ chính là trẻ con mà?" Edogawa Conan haha hai tiếng đánh trống lảng.
Những câu nghi vấn tương tự như thế này Edogawa Conan đã gặp không biết bao lần rồi, cậu gần như đã luyện được kỹ năng 'vờ câm, giả điếc' cực kỳ điêu luyện. Thế nhưng cậu vội vàng qua đây không phải là để bị Hanada Saharuna thử, cậu thật sự có chuyện muốn hỏi cô.
Nghĩ vậy, Edogawa Conan nghiêm túc đặt hai tay lên bàn: "Thanh tra Hanada, vụ án ở văn phòng luật sư Souma có tiến triển gì không?"
"Mặc dù chị có nghe nói tiền bối Takagi và tiền bối Sato rất chiều chuộng dung túng Conan nên thường hay tiết lộ thông tin cho em, nhưng không ngờ nhóc cũng hỏi thẳng chị như vậy đấy. Conan à, sao em lại nghĩ chị sẽ nói cho em biết thế?" Hanada Saharuna vừa nói vừa đan hai tay vào nhau chống cằm lên, nhếch môi nửa cười nửa không nhìn Edogawa Conan.
Edogawa Conan đơ ra, ở Sở Cảnh sát, dù là thanh tra Megure hay Takagi Wataru, tất cả đều rất dễ tính với cậu, đến mức cậu đã quen với việc được trả lời bất kỳ câu hỏi nào.
Hanada Saharuna nhìn biểu cảm ngẩn ngơ của Edogawa Conan, không nhịn được bật cười một tiếng. Trong thế giới Conan, tất cả mọi người đều sinh ra để phục vụ cho cốt truyện, vì vậy việc mấy người Takagi Wataru tiết lộ thông tin cho Edogawa Conan cũng trở thành điều hiển nhiên.... Nếu không tiết lộ thì làm sao nam chính có thể phá án được chứ?
"Chị sẽ không nói cho nhóc biết bất kỳ thông tin nào về vụ án đâu." Hanada Saharuna kéo dài giọng, trên mặt đầy vẻ trêu chọc: "Dù gì thì lúc ở văn phòng luật sư, chẳng phải chính miệng Conan đã nói mình chỉ là một đứa trẻ, không hiểu những vụ án phức tạp, cho nên cũng không biết hung thủ là ai sao? Chị đâu thể tiết lộ thông tin gì cho một đứa trẻ 'cái gì cũng không biết' chứ, tiếc thật đấy~"
"...." Edogawa Conan nghẹn họng.
Lúc này, một giọng nam bất ngờ chen ngang: "Conan-kun đang nói gì mà vui vẻ thế?"
Hanada Saharuna buông tay chống cằm, ngồi thẳng dậy liếc sang Amuro Tooru, thấy anh đặt khay thức ăn xuống chỗ ngồi bên cạnh Edogawa Conan, sau đó cực kỳ tự nhiên ngồi xuống.
"...." Không phải chứ, sao mấy người cứ kéo hết về đây thế, bên cạnh vẫn còn đầy chỗ kìa!
"...." Edogawa Conan cũng cảm thấy câm nín, rốt cuộc con mắt nào của anh Amuro thấy bọn họ đang nói chuyện 'vui vẻ'? Trông cậu bị làm cho mắc nghẹn không nói được lời nào mà giống vui vẻ lắm hả?!
Biểu cảm cạn lời đồng loạt của hai người cũng chẳng thể khiến Amuro Tooru bận tâm, anh cười tủm tỉm lặp lại câu hỏi: "Vừa nãy hai người nói chuyện gì thú vị thế?"
Edogawa Conan liếc nhìn Hanada Saharuna một cái: "Em với thanh tra Hanada đang nói chuyện vụ án lần trước."
Nghe vậy, ánh mắt Amuro Tooru dời sang Hanada Saharuna, trên mặt hiện rõ vẻ hứng thú: "Chẳng lẽ vụ án có tiến triển mới sao? Thanh tra Hanada, các cô tìm được kẻ sát hại Tanako Eiko rồi à? Hay là đã điều tra được bí mật của Souma Nakata rồi?"
Đương nhiên, Amuro Tooru thừa biết đó là điều không thể.
Vụ án của Tanaka Eiko đã được chuyển giao cho Cục An ninh xử lý, Phòng Hình sự cũng đã ngừng điều tra từ lâu. Nhưng mà, thân là 'Amuro Tooru' , sao anh có thể biết được chuyện này chứ?
Hanada Saharuna nhìn hai thám tử một lớn một bé trước mặt, dùng ngón tay làm một ký hiệu X: "Không – thể – tiết – lộ. Đã nói với mấy người rồi, đây là việc của cảnh sát, không cần mấy người nhúng tay. Sao mà tò mò dữ vậy hả?"
Edogawa Conan là nam chính thì còn tạm chấp nhận được, Nhưng Amuro Tooru kia, anh xía vào đây để làm gì? Ngán sống rồi à?
"Em chỉ muốn giúp đỡ thôi mà!" Edogawa Conan nói.
"Giúp cái gì thế?" Một giọng nữ vang lên, là Sato Miwako và những người khác vừa quay lại bàn.
Sato Miwako nhìn lướt qua chỗ ngồi rồi bưng khay thức ăn đến ngồi xuống cạnh Hanada Saharuna, Miyamoto Yumi thì nhanh chân chọn chiếc ghế trống bên cạnh Amuro Tooru.
Hanada Saharuna tức giận nói: "Bọn họ đang hỏi về vụ án của Tanaka Eiko."
Sato Miwako nhíu mày đầy khó hiểu: "Vụ án đó đâu thuộc thẩm quyền của bọn mình nữa, em chưa nói với họ sao?"
"Ơ?!" Edogawa Conan giật mình ngạc nhiên.
Nói cũng nói rồi, Sato Miwako bèn giải thích thêm: "Vụ án đã được chuyển giao cho bộ phận khác rồi, tình hình cụ thể thì bọn chị cũng không rõ lắm.... Tóm lại thì mọi người không cần nhúng tay vào nữa."
Giao cho bộ phận khác.... Mắt Edogawa Conan chợt loé, chắc chắn là đã giao cho Cục An ninh.
"Đúng rồi đấy, chuyện của cảnh sát thì cứ để cảnh sát lo, mấy người cũng đừng quan tâm nhiều như vậy, suốt ngày nghĩ đến mấy vụ án không thấy mệt à?" Hanada Saharuna nhìn hai người Amuro Tooru, "Lâu lắm mới được đi du lịch một chuyến, NO công việc, NO án mạng, OK?"
"Phải đó! Đã là đi chơi thì phải gác hết công việc học hành sang một bên đi!" Giọng nói sang sảng của Suzuki Sonoko vang lên, theo sau cô nàng là Mori Ran và Sera Masumi, "Kế tiếp còn nhiều hoạt động lắm, mọi người phải chơi thật vui nhé!"
Cuối cùng cả nhóm cũng đông đủ, mọi người bắt đầu dùng bữa, Suzuki Sonoko tranh thủ thao thao bất tuyệt về kế hoạch vui chơi mà cô nàng đã chuẩn bị.
"Em đã sắp xếp xong hết rồi. Ăn xong nghỉ ngơi một chút rồi chúng ta sẽ ra bể bơi ngoài trời của khách sạn. Đến 5 giờ thì đi khu trò chơi, chơi đến 7 giờ rồi đi ăn tối. Sau bữa tối, cả nhóm sẽ lên tầng thượng ngắm sao tám chuyện! Ở đây mà ngắm sao thì tuyệt vời luôn!
Sáng ngày mai chúng ta sẽ đến núi Kaguya để chơi nhảy bungee và dù lượn, buổi chiều thì ra hồ câu cá. Tối đến khách sạn sẽ tổ chức lễ hội lửa trại ngoài trời, bọn mình sẽ dựng lều và qua đêm ở đó! Ngày thứ ba thì em tạm thời giữ bí mật, mọi người cứ chờ xem nhé, hehe~" Suzuki Sonoko tràn đầy tự tin nói.
Mắt Miyamoto Yumi sáng lên: "Được đó, nghe thôi đã thấy thú vị rồi...."
"Nghe chán chết đi được!" Một giọng nữ cao vút vang lên.
Miyamoto Yumi khựng lại, biểu cảm trên mặt khẽ vặn vẹo, là ai, ai dám phản bác lời của cô?!
Miyamoto Yumi bực bội quay đầu, chỉ thấy ở cửa nhà ăn có 5 thanh niên nam nữ đang bước vào, dẫn đầu là một cô gái xinh đẹp mặc áo trễ vai sọc xanh cùng chân váy ngắn.
Cô nàng dùng ngón tay cuốn sợi tóc xoăn màu nâu nhạt của mình, giọng điệu không chút kiên nhẫn: "Mấy người làm ăn kiểu gì vậy hả? Tôi đã nói là tôi ghét phơi nắng rồi còn gì? Thế mà lại sắp xếp bơi lội ngoài trời cho tôi, có dùng đầu để nghĩ không đấy?!"
Sự vênh váo kiêu căng của cô gái khiến cho đám Edogawa Conan không khỏi nhíu mày, Hanada Saharuna thì chỉ biết trưng ra mắt cá chết.
Nhanh như vậy đã gặp được ứng viên cho vị trí người chết dự bị rồi sao? Để cô xem là đứa xấu số nào, mà cái giọng này nghe quen tai ghê....
"?!!" Vừa xoay người được một nửa, Hanada Saharuna đã bị bóng dáng của cô gái trước mắt làm cho ngây ra không thốt nên lời.
【 Hanada Saharuna [1]: Số 7, sao bà lại ở đây?! 】
Sakurai Senko đứng ở cửa cũng bị tin nhắn trong kênh chat làm cho giật mình kinh ngạc. Cô vội vàng quay đầu ngó trái ngó phải, sau đó nhìn thấy Hanada Saharuna ngồi ở phía bàn ăn.
Sakurai Senko hơi mở to hai mắt.
【 Thiên kim tài phiệt [7]: Hanada, sao bà lại ở chỗ này?!
Hanada Saharuna [1]: Đó là câu của tôi mới đúng! Có lầm không vậy? Vừa mới định hít thở một tí mà thế quái nào bà cũng tới? Edogawa Conan với Amuro Tooru, rồi cả Mori Ran đều có mặt đây này!
Thiên kim tài phiệt [7]: Tôi đến để công tác mà, tập đoàn Sakurai nhận được thư mời của tập đoàn Suzuki lâu rồi. Ba tôi thấy tôi rảnh rỗi quá nên bảo tôi dẫn người thừa kế của khách sạn Fujii trực thuộc tập đoàn đến để học hỏi.... Ai ngờ cũng gặp bà ở đây chứ.
Không phải làm cảnh sát bận rộn lắm à? Sao bà còn rảnh rỗi tham gia hoạt động ba ngày hai đêm thế, lại còn đi cùng đám người nhân vật chính luôn? Con nhỏ này, ngoài miệng thì bảo muốn tránh xa chủ tuyến nhưng thật ra lại nóng lòng muốn thử lắm chứ gì?
Tôi nói bà nghe nè Hanada, đừng có mà học theo Số 35 đấy! 】
"A! Là chị gái bọn mình gặp ở văn phòng luật sư lần trước!" Lúc này Mori Ran cũng đã nhận ra Sakurai Senko, giật mình che miệng lại thốt.
Suzuki Sonoko nhìn theo hướng mắt cô, lập tức hô lên: "Là Sakurai Senko! Cô ta đến thật kìa!"
Suzuki Sonoko biết Sakurai Senko!
Edogawa Conan nghe vậy lập tức hỏi: "Chị Sonoko, chị quen chị gái kia sao?"
Amuro Tooru cũng nhìn về phía cô.
"Nhà bọn chị có quan hệ hợp tác, lúc đi tiệc có gặp qua mấy lần." Suzuki Sonoko giải thích: "Có điều tính cách bà chị đó kiêu ngạo lắm, nên bọn chị không hợp nhau...."
Suzuki Sonoko còn chưa nói dứt câu, đã thấy Sakurai Senko 'không hợp tính nhau' trong miệng cô đã tươi cười bước tới, đi theo phía sau là nhóm đồng hành của cô nàng.
"Chào buổi trưa, tiểu thư Suzuki." Sakurai Senko lúc này bộc lộ đầy đủ phong thái của một tiểu thư tài phiệt, cười dịu dàng chủ động chào hỏi.
Suzuki Sonoko đành phải đứng dậy đáp lại một câu.
Chào hỏi xong, ánh mắt Sakurai Senko chuyển hướng sang những người bên cạnh, vờ vịt giật mình ngạc nhiên: "Ôi chao ~ Đây chẳng phải là mấy người bạn mà tôi vừa gặp hôm trước đó sao? Trùng hợp quá ~ Không ngờ lại gặp lại sớm thế này!"
Mấy người Mori Ran có chút gượng gạo chào lại, ngoài Amuro Tooru ra, chẳng ai hiểu vì sao mới chỉ gặp một lần mà Sakurai Senko lại đột nhiên trở nên nhiệt tình như vậy.
"Nếu đã trùng hợp thế rồi, hay là chúng ta ngồi ăn chung nhé?" Sakurai Senko mỉm cười đề nghị.
Hanada Saharuna cảm thấy cả đầu đau đau.
