Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim

Chương 13: Đừng giả vờ nữa



Editor: Sel

Sau khi Đường Doanh chạm thành bể, cô lập tức quay lại nhìn Mạnh Đông Dương, xác nhận mình là người đến trước.

Tháo kính bơi ra, gương mặt mộc mạc rạng rỡ niềm vui chiến thắng không thể che giấu: "Em thắng rồi."

Lồng ngực cô phập phồng dữ dội, hơi thở gấp gáp, nhưng cả người toát lên vẻ tràn đầy sức sống. Sự hiếu thắng của tuổi trẻ đến bất chợt, một khi đã muốn thắng là sẽ dốc toàn lực.

Mạnh Đông Dương nhìn đôi má ửng hồng và ánh mắt đắc ý của cô, gật đầu: "Đúng, em thắng rồi."

Đường Doanh cười tươi: "Biết thế em đã cá cược với anh cái gì đó rồi."

Trong làn hơi nước mờ ảo, vẻ mặt linh động của cô khiến khuôn mặt không trang điểm toát lên vẻ đẹp thanh xuân rực rỡ. Ánh mắt Mạnh Đông Dương trầm xuống, khóe môi nhếch lên một độ cong rất nhẹ, giọng nói ôn hòa pha chút trầm thấp vang lên: "Muốn cá gì, nói bây giờ cũng chưa muộn đâu."

Nhịp tim đang đập nhanh khiến Đường Doanh mất kiểm soát, cô nhìn thẳng vào đôi mắt thâm sâu của Mạnh Đông Dương, như có một viên sỏi nhỏ rơi vào hồ nước lòng cô, những gợn sóng lăn tăn nhanh chóng bị nhấn chìm bởi cơn sóng lòng dữ dội hơn.

Cô quay mặt đi, nhẹ nhàng chống tay lên thành bể, ngồi lên bờ. Ánh mắt cô hướng về phía mặt trời sắp lặn ngoài cửa sổ sát đất, khẽ đáp: "Em chỉ đùa thôi, anh đừng tưởng thật."

Cô nhận ra mình không thể nhìn vào mắt anh thêm nữa.

Khi Mạnh Đông Dương lên bờ, Đường Doanh vẫn ngồi bó gối tại chỗ. Cô có một cơ thể rất trẻ trung, tỉ lệ vai, lưng, eo và chân đều rất đẹp. Dù là khi vươn vai thư giãn hay co ro như thế này, dáng vẻ của cô đều toát lên vẻ đẹp tự nhiên.

Anh nhận hai chiếc khăn tắm từ nhân viên, đưa một chiếc cho cô, hỏi cô có lạnh không.

Đường Doanh lắc đầu, bảo muốn bơi thêm một lúc nữa.

"Đi đi."

Mạnh Đông Dương nhìn cô gái lại một lần nữa lao xuống nước, đôi cánh tay mảnh khảnh nhưng đầy sức mạnh của cô hóa thành cánh bướm, duyên dáng khuấy động những bọt nước long lanh.

Cả bể bơi rộng lớn chỉ có mình cô, nước màu xanh, cô cũng màu xanh, cô như chú cá voi cô độc không biết mệt mỏi, đang thi đấu với chính mình, đang tự làm khó chính mình.

Rất nhanh, cô lại bơi thêm một vòng. Dừng lại, cô chống hai tay lên tay vịn, cúi người thở hổn hển.

Mạnh Đông Dương đi tới, khoác khăn tắm lên lưng cô.

"Cảm ơn anh." Đường Doanh quấn chặt khăn quanh người, chậm rãi đi về khu nghỉ ngơi.

"Anh không bơi nữa à?" Cô hỏi người đàn ông luôn chu đáo với mình.

"Không bơi lại em." Mạnh Đông Dương nói đùa.

Đường Doanh bĩu môi, nghi ngờ anh lại đang trêu mình.

Mạnh Đông Dương nửa nằm nửa ngồi trên ghế dài, vắt chéo chân, kiên nhẫn nói: "Nếu coi anh là bạn, em có thể kể cho anh nghe phiền não hôm nay của em."

Đường Doanh bó gối ngồi trên một chiếc ghế dài khác, cằm tựa lên đầu gối, bướng bỉnh đáp: "Cuộc sống của em quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy chuyện đó thôi. Bơi xong em thấy đỡ hơn nhiều rồi."

Vận động quả thực có thể giải tỏa áp lực, nhưng trông cô vẫn chưa hoàn toàn trút bỏ được gánh nặng. Lúc này nhân viên mang lên một đĩa dâu tây, cô ngẩng đầu hỏi: "Có kem không ạ?"

"Dạ có, vị sô cô la và vani, chị muốn vị nào ạ?"

Đường Doanh nhìn Mạnh Đông Dương: "Anh có muốn ăn kem không?"

"Được."

Đường Doanh nói với nhân viên: "Hai ly sô cô la, cảm ơn em."

Kem được mang lên, Đường Doanh nâng niu bát thủy tinh nhỏ, thưởng thức rất nghiêm túc. Cô thầm cảm ơn Đường Chính Quang đã tặng thẻ, để cô có một buổi chiều tối ấm áp vô cùng giữa mùa đông lạnh giá.

Cô nói với Mạnh Đông Dương: "Ăn xong kem em về đây."

Mạnh Đông Dương hỏi: "Có cần anh đưa về không?"

Cô cười: "Sao dám để anh làm tài xế mãi được. Anh mới đến, bơi thêm lúc nữa đi. Nhà em gần đây thôi, em đi bộ về được."

Dáng vẻ cô l**m thìa gỗ nhỏ khiến Mạnh Đông Dương liên tưởng đến loài động vật nhỏ lông xù nào đó, rất chuyên chú, rất sinh động. Cô nhanh chóng ăn hết viên kem, đứng dậy chào tạm biệt anh.

Từ phòng thay đồ đi ra, Đường Doanh thấy Mạnh Đông Dương đã xuống hồ bơi. Dáng bơi của anh rất đẹp, nhìn là biết dân chuyên nghiệp. Anh cũng là người đàn ông có vóc dáng đẹp nhất mà cô từng gặp.

Mạnh Đông Dương bơi dưới nước, cô gái đi trên bờ. Mặt trời lặn hẳn, đèn trong nhà thi đấu vụt sáng trưng, cả thế giới trở nên rực rỡ.

Đường Doanh bất chợt dừng bước, quay người lại, lúc này người đàn ông dưới nước cũng dừng lại, một cao một thấp lặng lẽ nhìn nhau.

"Sao thế?" Mạnh Đông Dương lên tiếng hỏi.

Đường Doanh đi về phía mép nước, thấy vậy, Mạnh Đông Dương bơi lại gần cô.

"Em bỗng nhiên muốn hỏi anh một câu." Đường Doanh khẽ nói.

Mạnh Đông Dương ra hiệu cho cô nói tiếp.

Giọng Đường Doanh dè dặt: "Đối với những người như các anh, có phải những vấn đề giải quyết được bằng tiền đều không phải là vấn đề không?"

Vẻ mặt cô gái rất chân thành, trông như đang khiêm tốn cầu giáo. Mạnh Đông Dương thu lại ý định trêu đùa, nghiêm túc trả lời: "Còn tùy vấn đề gì, ví dụ như chuyện tình cảm, tiền bạc chưa chắc đã giải quyết được."

Đường Doanh cụp mắt: "Vậy nên tình cảm một khi đã rạn nứt thì có bao nhiêu tiền cũng không hàn gắn được, đúng không anh?"

"Phải xem đó có phải là vấn đề nguyên tắc hay không."

"Vâng, cảm ơn anh." Đường Doanh nói xong quay người đi ra cửa.

"Đợi đã." Mạnh Đông Dương trồi lên mặt nước, gọi cô lại.

Anh nhận lấy áo choàng tắm từ nhân viên, khoác hờ lên người, đi đến trước mặt Đường Doanh.

Đuôi tóc cô chưa khô hẳn, trên người vẫn vương hơi nước, chiếc áo thun bó sát màu xám tôn lên vóc dáng yêu kiều, chiếc áo phao dày cộm vắt trên cánh tay, ngón tay cô siết chặt.

Trong mắt cô là sự hoang mang, bối rối và đau buồn.

Liên tưởng đến những chuyện gần đây cô gặp phải, anh tiếp tục chủ đề vừa rồi: "Mối quan hệ tình cảm cũng là một khoản đầu tư, đã là đầu tư thì có rủi ro, có thể thất bại bất cứ lúc nào. Nhà đầu tư lý trí sẽ cắt lỗ kịp thời khi đánh hơi thấy nguy cơ."

Cắt lỗ... từ ngữ thật tàn nhẫn. Đường Doanh nặn ra nụ cười xã giao: "Anh là nhà đầu tư lý trí, đúng không?"

Nụ cười của Mạnh Đông Dương nhạt nhẽo vô vị.

Đường Doanh nhạt giọng: "Thời gian, tâm sức, tình yêu... muốn cắt lỗ đâu phải chuyện dễ dàng."

Dứt lời, cô cảm ơn Mạnh Đông Dương một lần nữa rồi sải bước rời khỏi bể bơi.

Đường Doanh đi một mình trong đêm tối tiêu điều, hơi ấm tích tụ trong nhà kính đang dần tan biến.

Cốc Thụy An vẫn chưa gọi điện thoại, cũng không nhắn tin.

Cô đi đường vòng qua trường cấp ba cũ, qua bức tường rào, tòa nhà giảng đường vẫn sáng đèn, những sĩ tử cuối cấp không có ngày nghỉ đang trong giờ tự học buổi tối đầu tiên.

Cô chụp một bức ảnh cổng trường gửi cho Cốc Thụy An. Cô cũng không biết mình muốn bày tỏ điều gì, chỉ là muốn làm thì làm thôi. Nơi này lưu giữ thanh xuân của hai người.

Họ vẫn chưa chia tay, họ vẫn là người yêu. Cô là người theo đuổi kết quả, sẽ không dễ dàng đưa ra quyết định "cắt lỗ".

Thời gian và tâm sức có thể cắt lỗ, nhưng tình yêu thì sao?

Ánh đèn neon hắt lên mặt Mai Hinh, cô ấy đứng cạnh xe, xoa tay, đi đi lại lại, chiếc áo khoác lông cáo màu trắng khiến cô ấy trông như một con búp bê đáng yêu.

Cốc Thụy An nhìn thấy cô ấy từ xa, xách hai cốc trà sữa phải xếp hàng nửa tiếng mới mua được, chạy bước nhỏ tới: "Sao không ngồi trong xe đợi?"

"Trong xe bí lắm." Mai Hinh nhận lấy trà sữa uống một ngụm: "Ngon quá, vất vả cho cậu rồi."

Hai người trở lại xe, Cốc Thụy An hỏi: "Ngày nào cô cũng bận thế này à?"

"Gặp mấy bữa tiệc đặt bàn tiệc ngọt thế này thì bận hơn chút. Hết cách rồi, thẩm mỹ của nhân viên kém quá, nhiều việc tôi phải tự tay làm."

"Cô sang Pháp học làm bánh à?"

"Đi có ba tháng thôi, lòe thiên hạ ấy mà, chẳng có bằng cấp gì đâu."

"Thế cũng giỏi lắm rồi."

Điện thoại Cốc Thụy An rung lên, Đường Doanh gửi tin nhắn đến, anh ta thấy hiển thị là ảnh, nghĩ chắc cô chụp bánh kem nên không mở ra xem.

Mai Hinh nói: "Cảm ơn cậu chiều nay giúp tôi, cậu có muốn về sớm dỗ dành Đường Doanh không?"

Cốc Thụy An im lặng.

Mai Hinh huých tay anh ta: "Đàn ông con trai, thể hiện thái độ đi chứ."

Cốc Thụy An cười khẩy: "Cô ấy nhìn tôi ngày càng giống ánh mắt mẹ cô ấy nhìn tôi rồi."

Mai Hinh ngắm nhìn góc nghiêng của Cốc Thụy An, người đàn ông này chu đáo, đáng tin cậy, yêu đương bảy tám năm trời, anh ta xứng đáng có một cái kết viên mãn.

Cô ấy nói: "Sống cuộc đời của mình thôi. Cậu từ từ thay đổi suy nghĩ của em ấy."

"Thôi không nói chuyện của tôi nữa, không muốn cô phải làm thùng rác chút bầu tâm sự."

"Sao lại thế, mẹ tôi mấy hôm nữa đi đăng ký kết hôn với chú Đường rồi, chúng ta sắp là người một nhà rồi mà."

"Người một nhà..." Cốc Thụy An lẩm bẩm.

"Sao thế, không muốn làm người nhà với tôi à?" Mai Hinh liếc cốc trà sữa trên tay Cốc Thụy An, hỏi: "Của cậu vị gì thế?"

"Hồng trà kem. Muốn nếm thử không?"

Khi ngón tay chạm nhau, những lời mập mờ rơi vào vòng xoáy cuộn trào. Cốc Thụy An cúi đầu, bắt gặp ánh mắt Mai Hinh, dòng điện vô hình xuyên qua hai trái tim đang hỗn loạn.

Một thoáng tà niệm như mệnh lệnh của ma quỷ, không thể kìm nén leo lên lý trí, quấn chặt lấy cái gọi là đạo đức, luân lý và cấm kỵ.

Cốc Thụy An cứ thế nắm lấy tay Mai Hinh, rồi cúi người xuống.

Đường Doanh về nhà, thấy trên bàn ăn có hộp bánh của Hinh Tử Cake, hỏi Bành Phương ai mua.

Bành Phương hờ hững đáp: "Nhân viên tiệm mang đến, bảo là bạn trai của em gái bà chủ mua."

"Cốc Thụy An?"

"Chứ còn ai." Bành Phương hừ nhẹ: "Coi như nó biết điều, còn biết mua đồ con thích để dỗ dành."

Đường Doanh cười tươi rói: "Giai đoạn mài giũa là thế mà mẹ, vợ chồng son nào sống với nhau mà chẳng có lúc xô bát xô đũa."

"Cưới xin gì chưa mà vợ chồng son với chả vợ chồng trẻ."

"Sớm muộn gì chẳng cưới ạ."

Đường Doanh là người coi trọng kết quả, với những việc quan trọng, cô luôn dốc toàn lực để chạy về đích.

Một kỳ thi còn đáng để cô bỏ ra bao tâm sức, dù thất bại cũng làm lại từ đầu, huống hồ là người cô yêu thương bao năm qua, cô đã dành cả thanh xuân tươi đẹp, cũng nhận được vô vàn ấm áp từ người đó, cô càng không thể dễ dàng buông tay.

Cô lấy điện thoại ra, gọi cho Cốc Thụy An.

Khi điện thoại rung lên, Cốc Thụy An đã có hành động tiến xa hơn, anh ta mò mẫm bấm nút từ chối, nghe tiếng thở gấp gáp của Mai Hinh, lại ôm chặt lấy đầu cô ấy.

Cho đến khi Mai Hinh dùng sức đẩy anh ta ra.

"Cậu... Cốc Thụy An, chúng ta không thể như thế này." Mai Hinh cúi đầu, luống cuống chỉnh lại cổ áo, son môi lem luốc, tóc tai rối bù, giọng cô ấy run rẩy: "Cậu tỉnh táo lại đi, cậu là bạn trai của Đường Doanh, hai người sắp kết hôn rồi."

Cốc Thụy An nhìn khuôn mặt vừa thẹn vừa giận của Mai Hinh, bản thân lại chẳng hề hoảng loạn. Khi ý niệm lơ lửng đã rơi xuống đất, khi điều thầm mong mỏi diễn ra thực sự, lòng anh ta lại thấy bình yên.

Khoảnh khắc này anh ta chợt bừng tỉnh, anh ta bắt đầu soi mói Đường Doanh, không phải vì Đường Doanh không tốt, Đường Doanh từ đầu đến cuối chưa từng thay đổi, người thay đổi là anh ta, là anh ta đã yêu người khác, là anh ta phản bội tình cảm này.

Vì phản bội, nên anh ta mới trở nên khó chịu, tùy hứng, lạnh lùng và ích kỷ trong mối quan hệ vốn dĩ đang ổn định.

Anh ta cam chịu dựa lưng vào ghế, đưa tay day mặt thật mạnh, bất lực nói với Mai Hinh: "Tôi sẽ không cưới Đường Doanh nữa. Mai Hinh, tôi thích cô rồi."

Khi Cốc Thụy An định tiến lại gần lần thứ hai, Mai Hinh giơ tay tát anh ta một cái: "Sao cậu có thể thích tôi được, cậu bị điên à? Đường Doanh sắp là em gái tôi rồi."

"Thế vừa nãy sao cô không đẩy tôi ra?"

"Tôi... tôi..."

"Đừng giả vờ nữa, cô cũng thích tôi, ánh mắt cô nhìn tôi đã thay đổi từ lâu rồi..."

"Tôi không có!" Mai Hinh cố đẩy Cốc Thụy An xuống xe: "Vừa nãy là tôi hồ đồ, giờ cậu đi ngay cho tôi, đi tìm Đường Doanh, nhận lỗi với em ấy, cầu hôn em ấy đi. Mẹ tôi rất hợp với chú Đường, bà vất vả lắm mới tìm được người đàn ông đáng tin cậy, cậu đừng hòng lôi tôi vào rắc rối."

Nhưng cô ấy không đẩy nổi Cốc Thụy An, ngược lại còn bị anh ta nắm chặt tay.

Cô ấy cấu vào mu bàn tay anh ta, đấm đá túi bụi: "Thế này là sai, chúng ta không thể... Cậu rốt cuộc muốn tôi phải làm sao!"

Ban đầu, Đường Doanh không liên lạc được với Cốc Thụy An, tưởng anh ta đang bận. Sau đó gọi đến tắt máy, linh cảm có chuyện chẳng lành, cô vội thay quần áo đến nhà tìm anh ta.

Mẹ Cốc ra mở cửa, bảo Cốc Thụy An không có nhà, mời Đường Doanh ngồi đợi một lát.

Bố Cốc thấy Đường Doanh đến, tiện thể dặn dò: "Anh chị cả thằng An đều đi làm, mẹ nó một ngày hai việc cũng bận tối mắt tối mũi, đợi bác nằm viện, bác tính nhờ cháu trưa nào cũng mang cơm vào viện cho bác, đằng nào tuần sau cháu cũng được nghỉ đông rồi."

Một người bề trên ốm yếu đã nói đến nước này, Đường Doanh đành nhận lời trước.

Thấy cô hiểu chuyện, mẹ Cốc vui vẻ nắm tay cô: "Tiểu Đường à, cháu là cô gái tốt, dạo này là hai bác không phải với cháu, bác xin lỗi cháu. Cháu yên tâm, đợi cháu về làm dâu, hai bác sẽ không để cháu chịu thiệt thòi đâu, bác không có con gái, bác coi cháu như con gái ruột."

Đường Doanh đợi đến một giờ sáng, Cốc Thụy An cuối cùng cũng về. Người anh ta có mùi rượu nhưng không say, thấy Đường Doanh ngồi trong phòng khách, ánh mắt theo bản năng lảng tránh.

Anh ta bảo đồng nghiệp mời ăn cơm, sau đó đi hát karaoke, điện thoại hết pin nên không nghe máy của cô.

Giày vò cả ngày, thấy bạn trai vừa cãi nhau với mình về trong bộ dạng này, cảm xúc Đường Doanh phức tạp khó tả. Mẹ Cốc vẫn chưa ngủ, ngồi bên cạnh, cô không tiện nói nhiều, chỉ bảo thấy anh ta bình an trở về là tốt rồi, nói xong liền xin phép ra về.

Cốc Thụy An tiễn Đường Doanh xuống lầu, cùng cô đợi xe bên đường.

Gió rít gào, lá khô trên mặt đất xào xạc, tuyết bắt đầu rơi lất phất. Đường Doanh quấn chặt cổ áo, nói với Cốc Thụy An: "Bánh kem ngon lắm."

Cốc Thụy An đứng cách cô nửa thân người, ậm ừ một tiếng, thấy chiếc taxi từ xa đi tới, vội vàng vẫy tay, dặn dò: "Đi đường cẩn thận, về đến nhà nhắn tin cho anh."

Đường Doanh nhận ra sự khác thường của anh ta, hỏi: "Hay là ra ngoài ở đi anh? Chúng mình... lâu rồi không ở cùng nhau."

"Hôm nay muộn rồi, mai anh còn đi làm."

Lòng Đường Doanh chua xót, thấy xe đến gần, không chào tạm biệt mà đi thẳng ra đường.

Khoảnh khắc quay người đi, không hiểu sao cô bỗng thấy khó chịu không kìm nén được, rồi quay lại, chạy về phía Cốc Thụy An, ôm chầm lấy anh ta.

Cô nghẹn ngào hỏi: "Anh sao thế?"

Người Cốc Thụy An cứng đờ, trái tim cũng tê liệt, do dự giơ tay lên, cố gắng vỗ về người trong lòng: "Không sao đâu, uống chút rượu nên đầu óc hơi mơ hồ thôi." Bàn tay đặt lên lưng Đường Doanh nhẹ bẫng, cẩn thận quá mức.

Tài xế bấm còi, hỏi có đi không. Cốc Thụy An ôm Đường Doanh đưa ra xe, lau nước mắt nơi khóe mi cô: "Đừng nghĩ nhiều, anh thực sự không sao. Mai anh đến tìm em, được không?"

Anh ta mở cửa xe, đưa Đường Doanh vào.

Xe lăn bánh, Đường Doanh nhìn qua gương chiếu hậu thấy Cốc Thụy An ngày càng xa dần, trong tim như bị lửa thiêu đốt một lỗ hổng.

Ngày đi làm đầu tiên sau kỳ nghỉ, Đường Chính Quang và Trạch Lệ thuận lợi nhận giấy đăng ký kết hôn.

Đường Doanh nhận được ảnh bố gửi, gọi điện chúc mừng, lại nhắc ông mau chóng chuyển hộ khẩu đi hoặc trả lại sổ hộ khẩu về nhà, đừng chọc giận mẹ cô vào lúc này.

Đường Chính Quang cười khẩy: "Con coi thường mẹ con quá, bà ấy còn chút tình cảm nào với bố đâu. Lần này bố chuyển cho con sáu vạn rồi đấy, xem bà ấy còn gì để trách móc bố nữa không."

"Vâng, cảm ơn bố, sau này con sẽ hiếu thuận với bố."

"Thôi bớt nói lời sáo rỗng đi. Bố nói cho mà biết, Mai Hinh đối xử với bố tốt lắm đấy..."

"Được rồi được rồi, con riêng cũng là con, bố cứ đợi hưởng phúc đi."

"Tối nay đi ăn cơm nhé, bố đặt nhà hàng xịn lắm."

"Biết rồi ạ, con đưa Cốc Thụy An đi cùng nhé."

"Đừng đưa nó đến, nhắc đến nó là bố bực!"

Chiều tan làm Đường Doanh đi chọn quà cho Đường Chính Quang và Trạch Lệ.

Đang đi dạo thì Cốc Thụy An nhắn tin: Tối nay anh không đi đâu.

Đường Doanh nhắn lại: Anh mà không đến bố em lại càm ràm đấy, bảo anh không tôn trọng ông ấy.

Cốc Thụy An không trả lời nữa.

Sáu rưỡi tối, đến trước cửa nhà hàng Đường Chính Quang đặt, Đường Doanh liếc thấy xe của Mạnh Đông Dương. Cô thắc mắc, chẳng phải bữa cơm gia đình sao, bố cô gọi anh đến làm gì.

Phục vụ dẫn Đường Doanh vào phòng bao, cửa mở, bàn mạt chược đã bày sẵn. Trạch Lệ ngồi trong cùng, Đường Cửu An và Tiết Hiểu Tuệ ngồi đối diện, Mạnh Đông Dương ngồi quay lưng ra cửa, bốn người vừa đủ một mâm.

Đường Chính Quang thấy Đường Doanh vẫy tay: "Mau lại đây, Tiểu Mạnh không thạo đánh bài lắm, con xem bài hộ cậu ấy."

Đường Doanh đi đến gần Mạnh Đông Dương, chào dì Trạch và anh chị Cửu An trước, rồi cười dịu dàng với Mạnh Đông Dương: "Người thông minh như anh mà không biết đánh mạt chược sao."

Trạch Lệ nháy mắt: "Đường Doanh, đừng tin bố con, Tiểu Mạnh chơi giỏi lắm đấy, vừa nãy dì còn bị cậu ấy ăn bài đây này."

Mạnh Đông Dương hơi nghiêng người, thấy Đường Doanh cởi áo khoác. Lúc nãy các bậc tiền bối bàn tán về chuyện cưới xin của cô, bảo nhà trai không biết điều, Trạch Lệ dặn Đường Chính Quang lát nữa bạn trai cô đến thì đừng mặt nặng mày nhẹ, mọi người phải hòa nhã vui vẻ mới tốt.

Tiết Hiểu Tuệ nhìn vệt nước trên áo Đường Doanh: "Ôi, bên ngoài tuyết rơi to rồi à?"

"Vâng, tuyết to lắm chị ạ. Mấy năm rồi Thanh Dương mới có trận tuyết lớn thế này." Đường Doanh đứng sau lưng Tiết Hiểu Tuệ. Tiết Hiểu Tuệ đưa tay ra nắm lấy tay cô.

Đường Cửu An hỏi: "Bạn trai em sao chưa đến?"

"Sắp rồi anh ạ, anh ấy tan làm muộn."

Mai Hinh đỗ xe cạnh một chiếc G-Class, thấy quen quen, nhớ ra đã gặp trước cửa tiệm mình tối hôm đó. Đang ngẩn người thì Cốc Thụy An xuất hiện trước mặt.

Cô ấy quay mặt đi, không thèm để ý đến anh ta. Cốc Thụy An đuổi theo, kéo cô ấy vào một góc khuất, đội mũ áo lên cho cô ấy, nói: "Họ đăng ký kết hôn rồi, em yên tâm chưa."

"Yên tâm cái gì, lát nữa vào trong Đường Doanh phải gọi tôi là chị đấy."

"Tối nay anh sẽ chia tay với cô ấy."

"Không được, đột ngột quá."

"Anh không đợi được nữa." Cốc Thụy An cố chấp nói.

Cốc Thụy An vào phòng bao trước, năm phút sau Mai Hinh mới vào. Khi Mai Hinh vào, Đường Doanh đang đứng bên cửa sổ nói chuyện với Cốc Thụy An.

Mai Hinh vẫy tay với Đường Doanh, rồi qua chào hỏi người lớn. Đường Chính Quang khen ngợi Mai Hinh hết lời trước mặt mọi người.

Đường Cửu An trêu Đường Chính Quang: "Chú út có duyên với con gái thật đấy, Văn Quân chu đáo, Đường Doanh hiểu chuyện, Mai Hinh trông cũng lanh lợi."

"Đúng thế đúng thế, tốt lắm. Chú đã bảo rồi mà, phúc của chú còn ở phía sau." Đường Chính Quang vỗ vai Đường Cửu An: "Cháu cũng đừng lo, Đường Doanh như em gái ruột của vợ chồng cháu, nó đối xử với anh chị còn tốt hơn với chú ấy chứ."

Tiết Hiểu Tuệ tiếp lời: "Đúng vậy, cái gì Đường Doanh cũng nghĩ đến bọn cháu."

Đường Chính Quang lại giới thiệu Mạnh Đông Dương với Mai Hinh, nói qua về thân thế của anh, rồi chốt lại: "Cháu cứ coi cậu ấy như họ hàng nhà mình."

Mai Hinh nhìn Mạnh Đông Dương chằm chằm mười mấy giây, nhìn kỹ mặt mũi, nhớ lại cảnh tượng trước cửa tiệm tối hôm đó, hỏi: "Chiếc Mercedes ngoài cửa là của anh à?"

Mạnh Đông Dương gật đầu.

Mai Hinh xác nhận đúng người, cười nói: "Thế chắc chắn anh đã ăn bánh ngọt nhà tôi rồi."

"Ăn rồi." Mạnh Đông Dương đáp, ánh mắt lướt qua phía Đường Doanh trong giây lát. Cô đứng bên cửa sổ ngắm tuyết, bạn trai cô nhìn về hướng khác, tâm trí dường như không đặt ở nơi cô.

Trong bữa tiệc, Trạch Lệ nhìn Mạnh Đông Dương, lại nhìn con gái mình, thì thầm với Đường Chính Quang câu gì đó.

Đường Chính Quang lắc đầu, vỗ nhẹ mu bàn tay Trạch Lệ, nói nhỏ: "Bà nhìn người không chuẩn đâu, hai đứa nó không hợp."

"Ông không phải nghĩ Tiểu Mạnh chê Hinh Tử nhà tôi đấy chứ?"

"Bà xem bà lại nghĩ nhiều rồi." Đường Chính Quang có tính toán riêng. Dù sao Đường Doanh mới là con gái ruột của ông, miếng ngon phải để dành cho người nhà mình trước.

Đường Doanh mời rượu Đường Cửu An và Tiết Hiểu Tuệ, Đường Cửu An gọi Cốc Thụy An: "Nào, Tiểu Cốc, ly này chúng ta cùng uống. Chúc mừng trước cậu và Đường Doanh sắp về chung một nhà. Tiểu Đường Doanh là chúng tôi nhìn từ bé đến lớn, là cô gái ngoan ngoãn nhất nhà họ Đường, cậu tuyệt đối không được phụ em nó đấy."

Mạnh Đông Dương quan sát kỹ chàng trai trẻ đang nâng ly rượu, tướng mạo sáng sủa, ăn nói cũng có giáo dục, đứng cạnh Đường Doanh trông cũng xứng đôi, nhưng trong mắt anh ta dường như không có Đường Doanh.

Lúc ngồi xuống, ánh mắt anh ta lơ đãng nhìn về một hướng khác trên bàn tiệc. Mạnh Đông Dương nhìn theo ánh mắt anh ta, bên kia Mai Hinh đang thì thầm to nhỏ với mẹ.

Mai Hinh nâng ly rượu đi đến trước mặt Mạnh Đông Dương: "Tổng giám đốc Mạnh, tôi kính anh một ly, chú Đường bảo họ hàng nhà họ Đường cũng là họ hàng của tôi, vậy sau này mong anh chiếu cố nhiều hơn."

Mạnh Đông Dương cười nhạt, bảo mình bị cảm đang uống thuốc, chỉ có thể lấy trà thay rượu.

Mai Hinh nhiệt tình gắp một miếng bánh hấp vào đĩa của anh: "Vậy anh ăn chút gì đi, ốm càng phải ăn uống tẩm bổ."

Anh bị cảm á? Không phải do đi bơi hôm nọ chứ. Đường Doanh lập tức liếc mắt nhìn sang. Ánh mắt Mạnh Đông Dương cũng vừa vặn lướt qua, chạm phải ánh mắt cô.

Lúc này Cốc Thụy An khẽ hỏi Đường Doanh: "Người kia bao nhiêu tuổi rồi?"

"Hơn ba mươi."

"Con gái có phải đều thích kiểu người như thế không?"

"Hả?"

"Có tiền có thế, lại còn đẹp trai."

Đường Doanh không lên tiếng. Mai Hinh vẫn đang hàn huyên với Mạnh Đông Dương. Cô không hiểu Cốc Thụy An nói những lời này có ý gì.

Tan tiệc, Đường Doanh đứng ở cửa nói chuyện với Mạnh Đông Dương vài câu. Mai Hinh nhìn bóng lưng hai người, ký ức lại ùa về, cô ấy ghé sát hỏi Mạnh Đông Dương: "Cô gái đứng trước cửa tiệm tôi tối hôm đó, không phải là Đường Doanh chứ?"

Mạnh Đông Dương cụp mắt, khóe môi nhếch lên nụ cười hờ hững, nhìn về phía Đường Doanh, nhưng cô lại thản nhiên trả lời Mai Hinh: "Hôm đó chị cũng ở tiệm à? Anh ấy đưa em về nhà, em tiện đường vào mua ít đồ."

Vì cảm thấy gọi thẳng tên không lễ phép lắm nên Đường Doanh dùng từ "anh ấy".

Mai Hinh cũng không có ý gì khác, hỏi tiếp: "Lần nhờ chị đi ăn cùng, cũng là mời anh ấy à?"

Đường Doanh kiên trì gật đầu.

Cốc Thụy An bên cạnh đang mải suy nghĩ về chuyện sắp ngả bài với Đường Doanh nên không để tâm đến những lời vụn vặt này.

Cuối cùng cũng tan cuộc. Mai Hinh tiện đường đưa vợ chồng Đường Cửu An về trước, Đường Chính Quang và Trạch Lệ cũng lên xe cô ấy. Trước khi đi, cô ấy nhìn Cốc Thụy An một cái như muốn nhắc nhở điều gì, nhưng Cốc Thụy An không đáp lại tín hiệu nào.

Tuyết rơi mỗi lúc một dày. Mạnh Đông Dương hỏi Đường Doanh và Cốc Thụy An: "Có cần anh đưa về không?"

Cốc Thụy An từ chối: "Không cần đâu, tôi và Đường Doanh còn có việc. Cảm ơn anh, anh về trước đi."

Đường Doanh gật đầu chào tạm biệt Mạnh Đông Dương, đi được vài bước, cô khoác tay Cốc Thụy An hỏi: "Hay là tối nay mình ở ngoài đi anh?"

Cốc Thụy An đột ngột dừng bước.

"Sao thế?"

Cốc Thụy An nín thở.

"Sao thế anh?" Đường Doanh nhìn vào mắt anh ta, hỏi lại lần nữa.

Cốc Thụy An cúi đầu, thở dài thật sâu: "Vốn dĩ anh không định đến bữa cơm này, nhưng chuyện chưa nói rõ ràng, anh không muốn em khó xử trước mặt bố..."

"Nói chuyện gì? Anh có ý gì?" Tim Đường Doanh bỗng đập loạn nhịp.

"Đường Doanh, chúng ta chia tay đi." Cốc Thụy An dứt khoát nói.

Đường Doanh sững sờ tại chỗ. Tuyết rơi trắng trời, trái tim cô như bị quả cầu tuyết vô hình đập mạnh vào, vừa lạnh vừa đau.

Cô không thể tin nổi nhìn chằm chằm vào mắt Cốc Thụy An: "Chỉ vì cãi nhau một lần, giận dỗi một chút mà anh đòi chia tay?"

Cốc Thụy An cau mày, hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào mắt Đường Doanh: "Không phải vì cãi nhau, cũng không phải vì chuyện tiền nong."

"Vậy rốt cuộc là vì cái gì?"

"Anh yêu người khác rồi, anh không yêu em nữa."

Nói xong câu này, tim Cốc Thụy An cũng đau nhói. Rõ ràng anh ta đã yêu người khác, trong lòng không còn Đường Doanh nữa, nhưng khi sự thật được nói ra, anh ta vẫn cảm thấy đau lòng.

Cô gái trước mặt này, mười hai tuổi anh ta đã quen biết. Từ mười lăm tuổi, họ cùng đi học, cùng tan học, cùng ôn thi, cùng đi qua thời niên thiếu cô đơn và ngây ngô. Tất cả những lần đầu tiên của họ đều trao cho nhau.

Họ từng thề non hẹn biển sẽ bên nhau trọn đời.

Thậm chí nửa tháng trước, anh ta còn tự nhủ phải cho Đường Doanh một tương lai.

Anh ta nghĩ, có lẽ mình là kẻ tồi tệ.

Không yêu nữa... là ý gì?

Hơi thở của Đường Doanh ngưng trệ trong gió tuyết, cổ họng đắng ngắt, cô ngơ ngác nhìn người đàn ông trước mặt, rõ ràng trong lòng đầy rẫy câu hỏi, muốn nghe anh ta giải thích, nhưng không sao thốt nên lời.

Cô ngây ngốc đưa tay ra, nắm chặt lấy cổ tay Cốc Thụy An, khao khát anh ta nói thêm điều gì đó.

Nhưng Cốc Thụy An không nói nữa. Anh ta gỡ tay Đường Doanh ra, một mình bỏ đi.

Anh ta đi ngày càng nhanh, không một lần ngoảnh lại.

Đường Doanh như kẻ mất hồn đi trên phố. Mũ áo phao bị gió thổi bay, tóc rối tung, nhanh chóng bị tuyết phủ trắng xóa. Cô không thấy lạnh, cũng không thấy mệt, cô cảm thấy chân mình tốt nhất đừng dừng lại, vì một khi dừng lại, cô chỉ muốn ngồi sụp xuống.

Như thế sẽ rất thảm hại, người qua đường sẽ thấy cô bất ổn. Trời lạnh thế này, ai cũng vội vã về nhà. Sao cô có thể dừng lại chứ.

Khi Mạnh Đông Dương xuất hiện trước mặt, cô theo bản năng quay người, đi về hướng ngược lại.

Cô không biết người đàn ông này có nhìn thấy gì không, cũng không biết anh đã đi theo cô bao lâu. Có khi anh đang nghĩ cô thật ngốc nghếch, ngu xuẩn, có khi anh lại sắp bày ra vẻ mặt lý trí dạy cô cách cắt lỗ kịp thời.

Cô không cần ai chỉ bảo, cũng không cần ai an ủi. Đây là chuyện của riêng cô, cô có thể tự đối mặt tự giải quyết.

Khi ôm lấy vai Đường Doanh, Mạnh Đông Dương nghĩ, nếu lúc này cô không muốn đối mặt với anh, thì anh chỉ chịu trách nhiệm mang đến cho cô một hơi ấm, rồi đưa cô về nhà an toàn là được.

Khi một cơ thể yếu ớt rã rời được một vòng tay vững chãi bao bọc, linh hồn lạc lõng sẽ tìm thấy nơi nương tựa tạm thời.

Đường Doanh dừng bước, ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt Mạnh Đông Dương, lông mày anh vương tuyết trắng, chóp mũi hơi ửng đỏ, ánh mắt vẫn trong veo như nước hồ thu.

"Em muốn nói gì không?" Mạnh Đông Dương hỏi cô.

Cô không có bất kỳ phản ứng nào.

"Có muốn đi cùng anh không?" Mạnh Đông Dương lại hỏi.

Cô vẫn im lặng không đáp.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...