Editor: Sel
Tòa nhà cũ nhà Đường Doanh là khu tập thể do cơ quan cũ của bố cô xây dựng theo hình thức góp vốn, khi đó thuộc khu vực trung tâm của địa phương. Sau này, xung quanh mọc lên các chợ đầu mối và chợ nông sản lớn, thành phố lại phát triển về hướng Đông, khiến nơi này trở thành khu phố cũ khó giải tỏa.
May mắn là nó nằm trong khu vực có cả trường tiểu học và trung học chất lượng tốt, nên vẫn có giá trị. Trước đây mẹ Đường Doanh từng có ý định đổi nhà mới, nhưng bố cô nhìn xa trông rộng, bảo rằng dù có cho thuê cũng không được bán, căn nhà này sau này để dành cho con của Đường Doanh đi học.
Đường Doanh bảo Mạnh Đông Dương đậu xe ngoài đường lớn, hai người đi bộ qua con hẻm nhỏ. Trong hẻm có đủ loại cửa hàng: tiệm may, tiệm in ấn, tiệm ảnh, còn có cả một tiệm thú cưng, khi đi ngang qua nồng nặc mùi chất tẩy rửa và thuốc sát trùng.
"Có nặng không ạ?" Đường Doanh liếc nhìn "người khuân vác" bên cạnh, cảm thấy hơi ngại.
"Cũng bình thường." Mạnh Đông Dương thấy cô ngập ngừng định đưa tay ra đỡ rồi lại rụt về, bèn hỏi: "Sắp đến chưa?"
Đường Doanh tưởng anh mệt, lại đưa tay ra định tự mình xách chăn, nhưng người đàn ông đã đổi gói đồ sang tay kia, làm cô hụt hẫng.
Cô lộ vẻ ngượng ngùng, nói sắp đến rồi.
Mạnh Đông Dương nhìn đôi tai đỏ ửng của Đường Doanh, cô gái này thật tinh tế. Anh theo cô đi qua một cánh cổng sắt nhỏ, trên cột đá bên ngoài có gắn tấm biển sắt màu xanh ghi "Khu tập thể phía Tây Cục Quản lý Đất đai", bên trong là những tòa nhà cũ màu xám đậm chất thập niên 90.
Đường Doanh dừng lại trước cửa tòa nhà đầu tiên: "Anh đợi em ở đây một lát, em lên lấy đồ xuống cho anh."
"Để anh xách lên cho." Mạnh Đông Dương tất nhiên không nỡ để một cô gái nhỏ xách đồ nặng ì ạch leo cầu thang, nói xong anh bước thẳng vào trong.
"Ở tầng năm lận đó." Đường Doanh vội vàng đuổi theo.
"Không sao."
Đường Doanh vòng lên trước dẫn đường, hỏi: "Anh ba mươi hai tuổi rồi ạ?"
Mạnh Đông Dương không hiểu ý cô khi đột nhiên hỏi tuổi, cười một mình: "Tuổi mụ là ba mươi hai."
Bỗng nhiên từ trên lầu truyền đến tiếng "rầm", như có thứ gì đó bị ném ra ngoài cửa. Ngay sau đó Đường Doanh nghe thấy tiếng bố cô, Đường Chính Quang, chửi ầm lên: "Đồ đàn bà chanh chua lãng phí thức ăn, chết xuống địa ngục cho xem!"
Mặt Đường Doanh cứng đờ, dừng bước trên cầu thang. Cô định quay lại đỡ lấy chiếc chăn bông trên tay Mạnh Đông Dương thì lại nghe thấy mẹ cô, Bành Phương, gào lên: "Ba mẹ con tôi không cần ông đến đây giả nhân giả nghĩa, cầm đống đồ thừa của ông mà cút đi!"
Mùi sườn và thịt bò bị Bành Phương ném ra ngoài cửa tỏa ra mùi vị quen thuộc của căng tin cơ quan đấu thầu. Mặt Đường Doanh đỏ bừng, giật lấy chiếc chăn bông, nói với Mạnh Đông Dương: "Để anh chê cười rồi, anh xuống dưới đợi em một lát được không?"
"Đường Doanh, Đường Doanh, mau mở cửa cho bố!" Đường Chính Quang đập cửa ầm ầm.
Đường Doanh ôm chăn chạy nhanh lên tầng năm, vừa chạy vừa hét: "Bố, bố bớt lời đi được không!"
Bành Phương và Đường Chính Quang là cặp đôi oan gia ly hôn nhưng không ly thân. Bành Phương sinh con gái lớn Bành Văn Quân năm 20 tuổi, năm 23 tuổi dẫn theo Bành Văn Quân tái hôn với Đường Chính Quang lúc đó chưa vợ, ba năm sau sinh con gái út Đường Doanh.
Cặp đôi oan gia này cãi nhau hơn nửa đời người, hai cô con gái trong nhà chịu đủ khổ sở. Chín năm trước Bành Văn Quân lấy chồng xa thoát khỏi bể khổ, chỉ còn lại mình Đường Doanh tiếp tục gánh chịu hậu quả gia đình.
Gần đây Bành Phương rất có ý kiến với lão Đường, nguyên nhân là lão Đường đột nhiên có bạn gái. Đây là người phụ nữ đầu tiên lão Đường qua lại sau khi ly hôn với bà. Có người mới, trạng thái ly hôn không ly thân của lão Đường bỗng chốc bị phá vỡ.
Đường Chính Quang thấy con gái liền vội vàng ca thán: "Mẹ mày có phải bị thần kinh không, bố nghĩ hôm nay chị mày với anh rể về, đặc biệt đặt món ở căng tin, có lòng tốt mang sang..."
"Ai thèm ăn cơm nhân viên của các người. Ly hôn bao nhiêu năm rồi, mạnh ai nấy sống không được à?"
Đường Chính Quang chỉ vào mặt Đường Doanh: "Cái con ranh này, căn nhà này năm xưa ai mua? Ly hôn rồi thì tao không phải là bố mày nữa à? Tao nói cho mày biết, mẹ mày rời tao ra thì chẳng là cái thá gì cả!"
Những lời này Đường Doanh nghe từ nhỏ đến lớn mòn cả tai, thực sự đã chai sạn cảm xúc. Cô mở cửa, ném chăn vào trong, chặn lão Đường ở ngoài cửa: "Ông là bố tôi, nhưng mẹ tôi từ lâu đã không còn là vợ ông nữa rồi."
Mạnh Đông Dương vốn tưởng Đường Doanh cũng giống như Đường Trăn, đều là sản phẩm của gia đình êm ấm, nên toát lên vẻ ngây thơ thuần khiết. Chứng kiến cảnh này, một số nhận định sơ sài của anh về cô đã bị đảo lộn.
Đường Chính Quang vừa đi xuống lầu vừa chửi đổng, gặp Mạnh Đông Dương đứng ở hành lang, thấy anh tướng mạo đường hoàng, không khỏi nhìn thêm vài lần, lại cảm thấy quen quen như đã gặp ở đâu rồi.
Mạnh Đông Dương gật đầu chào Đường Chính Quang, thấy ông mò mẫm trong túi quần lôi ra một vỏ bao thuốc lá rỗng, bèn lấy thuốc trong túi áo khoác mình mời ông.
"Cậu là?"
"Cháu đợi Đường Doanh."
Lông mày Đường Chính Quang nhướng lên, bóc bao thuốc Nam Kinh Cửu Ngũ mới tinh này. Con gái ông cũng khá đấy chứ, quen được người đàn ông ra dáng thế này.
Đường Doanh mở tủ dưới bàn học, tìm trong hộp sắt mấy cuốn sổ tay cũ Đường Trăn để lại. Tùy ý lật ra một trang, nét chữ Lan Hoa Tiểu Khải thanh tú, chép thơ của Neruda.
Bành Phương hỏi cô lục lọi vội vàng làm gì, liếc qua tưởng là đồ của Đường Doanh, bèn trêu: "Con mà cũng có nhã hứng chép thơ cơ đấy."
Đường Doanh nói mấy cuốn sổ này là của Đường Trăn.
"Của Đường Trăn á? Đây không phải chữ con sao?" Rõ ràng nét chữ rất giống nhau.
Chữ Đường Trăn đẹp, Đường Doanh từ nhỏ đã bắt chước theo nét chữ của cô ấy. Cô bỏ năm sáu cuốn sổ vào túi giấy, mang ra tặng Mạnh Đông Dương.
Bành Phương hỏi: "Con làm gì mà cứ thần thần bí bí thế?"
Đường Doanh không đáp, chạy một mạch xuống tầng một.
Bành Phương dựa vào cửa sổ nhìn xuống, trước nhà để xe dưới lầu, Đường Chính Quang đang ưỡn cái bụng phệ nhả khói thuốc, bên cạnh còn có một chàng trai trẻ tuấn tú phong độ.
Đường Doanh đưa đồ cho Mạnh Đông Dương, tiện tay giật luôn điếu thuốc trên miệng Đường Chính Quang.
Đường Chính Quang trừng mắt nhìn Đường Doanh: "Quản nhiều thế."
Đường Doanh mặc kệ lão Đường, cảm ơn Mạnh Đông Dương.
"Cũng cảm ơn em." Mạnh Đông Dương lại nhìn Đường Chính Quang: "Vậy bác cứ tự nhiên, cháu xin phép đi trước."
Đường Doanh thắc mắc, sao hai người này lại bắt chuyện với nhau rồi.
"Đi cùng, đi cùng." Đường Chính Quang cũng định đi, rảo bước theo Mạnh Đông Dương.
"Ông đứng lại." Đường Doanh kéo tay lão Đường: "Ông quét sạch cầu thang rồi hãy đi."
"Tại sao tao phải quét, ai vứt thì người đó quét."
Đường Doanh dừng bước, tức giận nhìn chằm chằm bóng lưng lão Đường.
Mạnh Đông Dương quay đầu lại, gật đầu chào tạm biệt Đường Doanh.
Đường Doanh mím môi, thu lại vẻ giận dữ trong mắt, khẽ gật đầu đáp lại.
Mạnh Đông Dương hỏi Đường Chính Quang: "Bác đến đây bằng gì ạ?"
"Xe buýt."
"Vậy để cháu đưa bác về nhé."
Nghe thấy vậy, Đường Doanh lao tới kéo lão Đường lại, nói với Mạnh Đông Dương: "Không làm phiền anh đâu, em còn mấy lời muốn nói với bố em, anh cứ đi trước đi."
Đường Chính Quang nhìn con gái đầy nghi hoặc.
Đường Doanh lôi Đường Chính Quang quay lại, nói nhỏ: "Người ta đến thăm anh chị Cửu An, ông đừng có làm phiền làm lãng phí thời gian của người ta."
Mạnh Đông Dương nhìn bóng lưng hai cha con, dáng người Đường Doanh mảnh mai nhưng rất có lực, kéo Đường Chính Quang hơi mập mạp quay lại cổng sắt, toát ra vẻ mạnh mẽ của người gánh vác việc nhà.
"Thăm anh chị Cửu An? Cậu ta rốt cuộc là ai?" Đường Chính Quang hỏi Đường Doanh.
"Bạn trai cũ của Đường Trăn."
"Bảo sao nhìn quen quen." Đường Chính Quang lại nói: "Đường Trăn nếu còn sống, vớ được ông chồng thế này thì đời lên hương rồi. Tiếc thật."
"Thôi được rồi, ông về đi. Dạo này đừng đến làm phiền mẹ tôi nữa."
"Mày ăn nói kiểu gì đấy." Đường Chính Quang sờ túi, bao thuốc Mạnh Đông Dương cho vẫn còn đây.
"Không được hút. Ông không biết mình bị nhân phổi à." Đường Doanh đưa tay tịch thu luôn bao thuốc.
"Của người ta cho đấy!"
Đường Doanh day day trán, hỏi: "Thuốc này bao nhiêu tiền một bao?"
"Mày tính toán cái này làm gì, nó ít nhiều cũng coi như cháu rể hụt của tao, biếu tao bao thuốc là phải đạo rồi."
Đường Doanh thấy bố mình thật không biết xấu hổ, đút bao thuốc vào túi, quay người lên lầu.
Về đến nhà, cô ra ban công lấy chổi và cây lau nhà định ra cầu thang dọn dẹp bãi chiến trường. Đây là việc cô làm từ bé đến lớn đã quen tay, thức ăn và mảnh kính vỡ là hai thứ cô thường xuyên phải dọn nhất.
Bành Phương dựa vào khung cửa nhìn: "Dội nước qua là được rồi, còn mang xuống cho chó mèo hoang ăn."
Đường Doanh tức không chỗ xả: "Hồi trẻ đánh nhau ầm ĩ thì thôi đi, giờ mẹ bao nhiêu tuổi rồi? Làm gì cũng bớt bốc đồng chút đi được không."
Bành Phương lười nghe cô càm ràm, khép cửa vào phòng.
Đường Doanh dọn dẹp xong xuôi, gọi điện cho Cốc Thụy An, bảo anh ta lúc đến nhớ ghé quán nhỏ đầu đường mua một phần tai heo luộc, chị gái Bành Văn Quân thích ăn món này.
Cốc Thụy An bảo không đến được, viện kiểm sát đột xuất cử anh ta đi áp giải nghi phạm, phải đi Thượng Hải một ngày. Anh ta làm cảnh sát phụ trợ ở tòa án trung cấp, không có biên chế chính thức, lương thấp việc nhiều.
Anh rể của Đường Doanh tính tình hơi khó chịu, vốn dĩ cô định bảo Cốc Thụy An trưa nay qua tiếp rượu, giờ thì kế hoạch đổ bể.
"Vậy anh chú ý an toàn nhé."
"Ừ."
Đường Doanh lại hỏi: "Chuyện tiền sính lễ bố mẹ anh nói sao rồi?"
Cốc Thụy An khựng lại một chút: "Đều theo ý mẹ em."
Đường Doanh phồng má, đóng chặt cửa sổ cũ kỹ lọt gió ngoài ban công, cúp máy.
Cởi áo khoác ra để giúp Bành Phương nấu cơm, bao thuốc Nam Kinh trong túi rơi ra, cô tra giá thử, một trăm tệ một bao.
Người giàu không hút thuốc rẻ tiền, nhưng cô không tài nào tưởng tượng ra dáng vẻ Mạnh Đông Dương hút thuốc.
Trong bếp vang lên tiếng loảng xoảng, Đường Doanh bước vào thì thấy Bành Phương đang trút giận lên miếng sườn.
"Mẹ lại sao thế?" Đường Doanh cau mày.
Bành Phương lau tay, đưa điện thoại cho Đường Doanh xem: "Có mỗi chị con về thôi."
Anh rể Đường Doanh đang trốn tránh mẹ vợ. Lần này Bành Phương gọi hai vợ chồng về là để bàn chuyện cho Bành Văn Quân đi làm.
Hai đứa nhỏ trong nhà đều đã lớn, bố mẹ chồng đã nghỉ hưu, có thể giúp trông cháu. Bành Văn Quân phải độc lập kinh tế, sống ở nhà chồng mới có tiếng nói, chị ấy bị nhốt trong nhà tám năm rồi, bản thân cũng muốn thoát ra.
Anh rể không về, Đường Doanh ngược lại thấy nhẹ nhõm, cô rửa tay, chần sườn qua nước sôi, hầm canh xong thì nhắn tin cho Bành Văn Quân hỏi chị đến đâu rồi, sau đó định tự mình xuống lầu mua tai heo.
Trước khi đi cô dặn Bành Phương trông lửa, lại nói: "Lát nữa mẹ đừng vội mặt nặng mày nhẹ, nghe chị nói thế nào đã."
Bành Phương liếc thấy bao thuốc Nam Kinh trên bàn trà, hỏi thuốc ở đâu ra.
Đường Doanh không trả lời.
Chồng Bành Văn Quân không yên tâm để vợ lái xe một mình nên gọi xe đi chung cho chị. Xe dừng ở đầu đường, chị xách quà đi qua con hẻm nhỏ, tay xách trà biếu Đường Chính Quang, bột protein cho Bành Phương và mỹ phẩm cho em gái.
Chủ tiệm tạp hóa ngắm nghía chiếc áo dạ thời thượng trên người Bành Văn Quân, bàn tán với người bên cạnh: "Con gái lớn nhà họ Đường đấy, lấy chồng tốt, nhà chồng giàu."
Có người tiếp lời: "Không phải con ruột Đường Chính Quang đâu, chả giống con em tí nào, được cái hai chị em đều xinh."
Bành Văn Quân gật đầu chào hỏi hàng xóm quen biết, đôi bốt sạch sẽ giẫm lên lá khô ven đường. Chồng nhắn tin đến, bảo xe đón về ngày mai đã đặt xong rồi, chị lấy điện thoại xem giờ, hẹn lúc chín giờ sáng.
Sợ chị ở nhà mẹ đẻ quá lâu.
Ông chủ quán nhỏ đã thái xong tai heo cho Đường Doanh, còn tặng thêm một phần ruột ngỗng. Đường Doanh hỏi bao nhiêu tiền, ông chủ nhất quyết không nhận, bảo coi như cảm ơn cô đã kèm toán cho con ông.
Đường Doanh vẫn quét mã trả năm mươi tệ. Ông chủ ngại quá, lại chạy theo nhét thêm cả một miếng tai heo nguyên vào túi cô.
Bành Văn Quân đi ngang qua quán nhỏ, vừa khéo chứng kiến cảnh này, trêu Đường Doanh: "Cô giáo Đường được yêu quý ghê nhỉ."
Đường Doanh cười tươi rói, đỡ lấy đồ trên tay chị: "Mẹ đang không vui đấy, chị liệu lời mà nói nhé."
"Mẹ không vui cũng chẳng phải hoàn toàn do chuyện của chị đâu, bố dạo này lại giở chứng à?"
Đường Doanh thở dài.
Đường Chính Quang rốt cuộc vẫn lên xe của Mạnh Đông Dương.
Mạnh Đông Dương lên xe xong thì nhận một cuộc điện thoại công việc, bàn xong việc quan trọng thì Đường Chính Quang vừa vặn đi ra khỏi hẻm.
Trên ghế phụ để túi đồ Đường Doanh vừa đưa cho Mạnh Đông Dương, khi Đường Chính Quang lên xe, Mạnh Đông Dương chuyển túi đồ đó ra ghế sau.
Đường Chính Quang hỏi trong đó đựng gì.
"Sổ tay ghi chép của Đường Trăn."
"Đường Doanh đưa cậu cái này làm gì." Đường Chính Quang cảm thấy đầu óc con gái mình có vấn đề, Mạnh Đông Dương xem cái này chẳng phải lại tức cảnh sinh tình sao.
Mạnh Đông Dương đoán chừng trong lòng Đường Doanh mình là một kẻ si tình, nhàn nhạt nói: "Cô giáo Đường có lòng thôi ạ."
