Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim

Chương 27: Đố chữ



Editor: Sel

Lúc ra hiệu cho Đường Doanh đi theo mình, Mạnh Đông Dương chỉ khẽ đẩy nhẹ vai cô. Khi hai người khuất khỏi tầm mắt mọi người, anh mới nắm chặt tay cô.

Đường Doanh hơi sững sờ. Bàn tay bị siết chặt, cô nhìn Mạnh Đông Dương, định nói "thế này không hay lắm", nhưng lại không mở miệng được, ngón tay khẽ động đậy, thoát khỏi lòng bàn tay anh.

Mạnh Đông Dương đã đưa cô vào thang máy: "Bữa cơm này không thể vui vẻ được nữa rồi, nhưng không liên quan đến em, em tránh mặt đi là tốt nhất. Anh quay lại tiếp chuyện mọi người. Em lên phòng anh chơi một lúc nhé, anh bảo người đưa Kaka lên chơi với em."

Đường Doanh không yên tâm: "Em cứ thế mà đi, lại còn đi cùng anh, mọi người sẽ nghĩ thế nào?"

"Họ không trách đôi kia phá đám, chẳng lẽ lại trách em trách anh sao? Đều là người nhà thật lòng yêu thương em, em đừng áp lực quá, anh sẽ giải thích."

"Anh định giải thích thế nào? Đừng... anh đừng nói gì khiến anh chị cả khó chịu nhé."

Mạnh Đông Dương giơ tay xoa đầu Đường Doanh: "Tiếp xúc với anh một thời gian rồi, em thấy anh đã bao giờ nói lời khó nghe chưa?"

Không biết cặp đôi mất hứng kia còn định làm trò gì nữa, xem tình hình thì Đường Chính Quang và Trạch Lệ khó tránh khỏi tranh cãi. Vợ chồng Đường Cửu An trong hoàn cảnh này chắc chắn cũng khó xử.

Dù gia đình cô có cãi vã, tính sổ hay muốn an ủi cô, đối với cô, đó đều là những điều không cần thiết phải trải qua nữa. Chuyện đã qua với cô, tốt nhất là cứ để nó chìm vào dĩ vãng, đừng bao giờ dậy sóng nữa.

Đường Doanh bước vào căn phòng suite tầng thượng của Mạnh Đông Dương mới hoàn hồn: "Em có thể về nhà mà."

"Không được, em đợi anh ở đây. Xem phim, đọc sách hay chơi game gì cũng được, đừng nghĩ linh tinh, anh sẽ bảo người mang đồ ăn lên cho em." Mạnh Đông Dương đẩy cô vào trong, đóng cửa lại.

Khi Mạnh Đông Dương quay lại nhà hàng dưới lầu, Mai Hinh và Cốc Thụy An đã đi rồi. Anh hỏi quản lý xem họ tự đi hay sao, quản lý xác nhận là họ tự rời đi.

Chứng tỏ người phụ nữ đó đến cốt chỉ để chọc tức mọi người. Cô ta không ngờ sự ham vui nhất thời của mình lại gây ra hậu quả lớn như vậy, không chịu đựng nổi cũng không cam tâm, nên muốn kéo những người liên quan xuống vũng bùn cùng mình.

Đây có lẽ là hành động giận dỗi của cô ta, chưa chắc cô ta đã định cưới gã đàn ông vô dụng kia thật. Nhưng nếu cưới thật, cũng không loại trừ khả năng cô ta có toan tính khác.

Danh tiếng đã mất, chi bằng đâm lao phải theo lao, giành lấy cái danh "động lòng thật sự". Nếu thành công thì không phải là ham vui nhất thời nữa, mà là tìm được chân ái. Có thể lừa được những người ngoài cuộc mơ hồ.

Đường Doanh rất lo lắng cho Đường Chính Quang.

Lúc cô đi, sắc mặt bố rất tệ, ông trở thành người khó xử nhất trong tình huống này.

Mai Hinh làm vậy là cố tình muốn phá hoại tình cảm giữa Trạch Lệ và Đường Chính Quang sao?

Người mang thai có phải sẽ nhạy cảm và yếu đuối hơn không, mẹ không đứng về phía cô ta, cha dượng muốn xây dựng tình cảm lại lạnh nhạt với cô ta, việc làm ăn gặp trắc trở, tin đồn thật giả lẫn lộn cứ bủa vây, khiến cô ta phải dùng cách cực đoan để trút bỏ nỗi đau?

Nhưng nỗi đau này là do chính cô ta gây ra mà.

Đường Doanh vẫn suy nghĩ miên man, nhưng lòng rất bình tĩnh, cô đã có thể đứng ở góc độ người ngoài cuộc để nhìn nhận sự việc. Thậm chí cô còn nghĩ, nếu họ thực sự muốn kết hôn thì cứ để họ làm loạn đi.

Điều cô cần bận tâm là làm công tác tư tưởng cho Đường Chính Quang. Nếu ông không thể thoát khỏi thân phận cha dượng của Mai Hinh, thì những ngày tháng sau này sẽ phải liên tục điều chỉnh tâm lý.

Ông và Trạch Lệ phải làm sao để duy trì tình nghĩa vợ chồng còn non nớt trong hoàn cảnh khó xử này đây.

Chuông cửa vang lên, nhân viên nhà hàng đưa Kaka lên, mang theo rất nhiều đồ ăn.

Mạnh Đông Dương gọi cho cô mấy món tủ của nhà hàng và vài món tráng miệng đặc sắc. Cô đặt đồ ăn lên bàn, đi làm bữa tối cho Kaka trước.

Cô chưa từng nấu cơm cho chó bao giờ, lục lại trong trí nhớ các bước Mạnh Đông Dương nấu cho Kaka lần trước.

Tủ lạnh có rất nhiều nguyên liệu, cô chọn vài thứ, vừa làm vừa cầu nguyện Kaka sẽ nể mặt ăn chút ít.

Chó có thể trở thành bạn tốt của con người, ngoài sự trung thành và biết lắng nghe tâm sự, bí mật của chủ nhân, quan trọng nhất là nó có thể truyền hơi ấm cho chủ nhân khi họ buồn bã.

Kaka chính là chú chó như vậy.

Nghe thấy tiếng thở dài của Đường Doanh, nó lững thững đi đến quầy bar, dùng đầu dụi vào tay cô đang buông thõng, rồi nằm phục xuống ngay gần đó, lặng lẽ bầu bạn cùng cô.

Lòng Đường Doanh ấm áp, cảm thấy mình càng phải nấu bữa cơm này thật ngon cho nó.

Sau khi Mạnh Đông Dương quay lại phòng bao, nét u sầu trên mặt Trạch Lệ đã bớt đi đôi chút, nhưng Đường Chính Quang lại tỏ vẻ dù hôm nay ai có mặt ở đây, ông cũng phải nói hết những lời tàn nhẫn nhất.

Ông yêu cầu Trạch Lệ cắt đứt quan hệ mẹ con với Mai Hinh, nếu không ông sẽ dọn ra khỏi nhà.

Tiết Hiểu Tuệ ở bên khuyên can, bảo đang lúc nóng giận, đừng ai nói lời tuyệt tình quá.

Đường Cửu An không bình luận gì về chuyện vừa xảy ra, ánh mắt lại đổ dồn vào Mạnh Đông Dương, hỏi Đường Doanh đi đâu rồi.

Mạnh Đông Dương đáp: "Sợ mọi người cãi nhau nữa, cô ấy sẽ khó xử, em bảo cô ấy về trước rồi."

Tiết Hiểu Tuệ nhìn Đường Cửu An, rõ ràng có điều muốn nói nhưng ngại hoàn cảnh không thích hợp nên không hỏi.

Mạnh Đông Dương mời nhân viên phục vụ ra ngoài trước, tự mình đứng dậy rót trà cho các bậc trưởng bối. Sau khi món ăn lên đủ, anh lại mời mọi người dùng bữa.

Tiết Hiểu Tuệ cố gắng lái câu chuyện sang hướng khác, Đường Cửu An hùa theo, Mạnh Đông Dương thỉnh thoảng chêm vào vài câu, chẳng bao lâu sau, sắc mặt Đường Chính Quang dịu đi đôi chút, cuối cùng cũng bắt đầu động đũa.

Mai Hinh bị Cốc Thụy An lôi đi xềnh xệch.

Đứng bên đường ngoài khách sạn, Cốc Thụy An tức giận chất vấn Mai Hinh tại sao lại lừa anh ta. Mai Hinh chỉ bảo đưa anh ta đi ăn, đến nơi anh ta mới nhớ ra đây là khách sạn Mạnh Đông Dương mua lại.

Anh ta không ngờ Mai Hinh lại làm chuyện quá quắt như vậy.

Mai Hinh nhìn anh ta với ánh mắt khinh miệt: "Nhanh chán em thế à? Không phải bảo muốn chịu trách nhiệm với em sao? Mười vạn sao đủ, hay là anh chịu trách nhiệm cả đời với em đi."

Cô ta vẫn nói những lời trái lòng, cô ta hoàn toàn không thể sinh đứa bé này ra, cũng không thể kết hôn với gã đàn ông bất tài này.

Cốc Thụy An nhìn lại khuôn mặt Mai Hinh, trong mắt cô ta lại xuất hiện vẻ yếu đuối và bướng bỉnh mà cô ta sống chết không chịu thừa nhận.

Anh ta chợt nhận ra điều gì đó, hỏi: "Em cố tình chọc tức mẹ em đúng không?"

"Em chọc tức bà ấy làm gì, bà ấy muốn sống yên ổn, em chúc phúc cho bà ấy, mong bà ấy sống tốt là đằng khác."

"Mai Hinh, em đừng như vậy được không, có vấn đề gì chúng ta cùng giải quyết, em cần anh chịu trách nhiệm anh sẽ không trốn tránh, nhưng em đừng làm tổn thương người khác nữa."

"Em làm tổn thương ai? Đường Doanh à? Anh mù rồi sao, không thấy cô ta đã ở bên Mạnh Đông Dương rồi à?"

Mai Hinh thấy gã đàn ông này nực cười quá thể. Cô ta vẫy một chiếc taxi, lại một lần nữa bỏ mặc gã đàn ông đã bị lợi dụng xong này.

Cô ta tính rồi, cưới thì chắc chắn không cưới, lý do là Cốc Thụy An không đồng ý, Cốc Thụy An không muốn đứa bé, cô ta bị lừa rồi bị bỏ rơi.

Đường Doanh nếm thử thức ăn cho Kaka trước khi cho nó ăn, xác nhận độ nóng, độ mềm đều vừa phải mới ra hiệu cho Kaka ăn.

"Nể mặt chút đi mà, được không?" Cô khẩn khoản nhìn vào mắt Kaka.

Kaka cúi đầu l**m vài cái, dường như thấy mùi vị cũng được, chậm rãi ăn hết một nửa bát thức ăn.

"Giỏi quá, ngoan quá, mày là chú chó tuyệt nhất thế giới!"

Mạnh Đông Dương về đến nơi thì thấy Đường Doanh đang ôm Kaka ngồi ngẩn ngơ bên cửa sổ.

Nghe tiếng động, Đường Doanh quay lại cười với Mạnh Đông Dương: "Nó vừa ăn được nhiều lắm đấy!"

Mạnh Đông Dương khoanh tay nhìn cô: "Xem ra tâm trạng em cũng khá nhỉ."

"Bố em sao rồi ạ? Bữa cơm này anh tiếp khách ổn thỏa chưa?" Đường Doanh hỏi.

Mạnh Đông Dương bĩu môi: "Giờ em coi anh như người nhà thật đấy à."

Đường Doanh nhún vai: "Anh tổ chức tiệc thì anh phải lo chứ ai lo."

"Sao em chưa ăn cơm?" Mạnh Đông Dương nhìn bàn ăn, đũa vẫn chưa động đến.

Đường Doanh bảo chưa kịp ăn.

"Ăn nhanh đi."

Nhiệt độ trong phòng cao, Mạnh Đông Dương cởi áo khoác len, bên trong là chiếc áo sơ mi xám.

Đường Doanh lần đầu thấy anh mặc sơ mi, liếc nhanh một cái.

"Cần anh tiếp em không?" Mạnh Đông Dương cúi xuống xoa đầu Kaka, mắt nhìn Đường Doanh.

Đường Doanh hỏi: "Anh chưa ăn no à?"

"Cũng tàm tạm. Em muốn uống rượu không?" Chưa đợi cô trả lời, Mạnh Đông Dương đã đi đến tủ rượu lấy một chai vang đỏ và hai chiếc ly, "Uống một ly nhé, lát nữa anh bảo tài xế đưa em về."

Đường Doanh không kịp từ chối. Thầm nghĩ, anh hay đi tiệc tùng, rượu chè còn chưa chán sao?

Cô đột ngột hỏi: "Anh cai thuốc lá rồi à?"

Mạnh Đông Dương cười, day mũi: "Em muốn anh cai à?"

"Liên quan gì đến em đâu, em tiện mồm hỏi thôi." Đường Doanh liếc anh.

"Cái đêm em bỏ chạy ấy, anh không nhịn được lại hút một điếu. Ngay dưới nhà em."

"..." Tim Đường Doanh thắt lại, nhìn anh nói: "Còn mang theo bên người, chứng tỏ anh đâu có thật lòng muốn cai."

"Anh thật lòng mà." Mạnh Đông Dương không nói bao thuốc đó là mua ngay lúc ấy, chỉ nhìn cô chằm chằm bằng ánh mắt nóng bỏng.

Trong lòng Đường Doanh như bị khuấy đảo bởi dòng mật dính dấp, cô tránh ánh mắt anh, không nói gì nữa.

Mạnh Đông Dương đặt ly rượu đã rót trước mặt cô, bảo cô nếm thử thức ăn trước.

Đường Doanh rất nể mặt, món nào cũng nếm thử một chút.

"Dạo này sao không đi bơi?" Mạnh Đông Dương hỏi cô.

"Không có thời gian."

"Khai giảng bận rộn lắm à?"

Đường Doanh gật đầu.

"Khi nào không bận thì đến tìm anh chơi." Mạnh Đông Dương chống cằm nhìn cô: "Xem ra em đã buông bỏ được chuyện quá khứ rồi. Vậy nếu muốn bắt đầu hành trình tiếp theo, chi bằng cân nhắc anh xem sao. Anh ngoài việc hơi lớn tuổi ra thì cũng nhiều ưu điểm lắm đấy."

Đường Doanh đang bóc tôm cho mình, tay dừng lại, mắt nhìn Mạnh Đông Dương: "Anh không ăn chút gì à?"

Hơn một tuần không gặp, cô lại trưởng thành hơn chút rồi. Mạnh Đông Dương cười bỏ tay xuống, đứng dậy đi rửa tay lần nữa, quay lại lấy khăn ướt cho cô lau tay, rồi kéo đĩa tôm về phía mình, bắt đầu bóc cho cô.

"Em tự làm được mà." Đường Doanh hơi ngại.

Mạnh Đông Dương bỏ con tôm đã bóc vào đĩa của cô: "Lớn tuổi cũng có cái hay của lớn tuổi chứ."

Đường Doanh ăn tôm, quay mặt đi chỗ khác, không thèm để ý đến anh.

Một lát sau, Đường Doanh ngập ngừng hỏi: "Anh chị cả em không nói gì chứ ạ?"

Mạnh Đông Dương nhấp một ngụm rượu vang: "Chúng ta chỉ là bạn bè bình thường, họ nói gì được chứ. Em lo lắng thế này, giống có tật giật mình lắm đấy."

"Ai bảo anh đưa em đi làm gì?"

"Em chẳng đi theo anh còn gì." Mạnh Đông Dương chạm nhẹ vào ly rượu của cô: "Em không những đi theo anh, còn ở trong phòng anh cả buổi tối."

"Em..."

"Yên tâm, họ không biết em ở chỗ anh đâu."

Đường Doanh uống cạn chỗ rượu còn lại trong ly, rượu chưa ngấm mấy, cô tự trấn an mình.

Cô không muốn bị anh dắt mũi.

Mạnh Đông Dương nói: "Hỏi em một câu được không?"

"Anh nói đi."

"Em vượt qua nhanh như vậy, có phải có chút liên quan đến anh không?"

"Có chứ." Đường Doanh chớp mắt. Nhưng chỉ dừng lại ở đó thôi, cô tuyệt đối không nói nhiều hơn.

Mạnh Đông Dương nhếch môi: "Em thích ở bên anh."

"Thích chứ." Đường Doanh thẳng thắn: "Ở bên anh học được nhiều thứ lắm."

"Ví dụ?"

"Ví dụ như bây giờ, dù anh nói gì em cũng có thể thản nhiên nhìn anh."

"Vậy em có muốn ở bên anh không?"

Mạnh Đông Dương tiếp lời không nhanh, tốc độ nói cũng không nhanh. Nhưng câu nói này mang ý nghĩa chờ đợi đã lâu.

Đường Doanh theo bản năng lảng tránh ánh mắt. Cúi đầu xong, cô lập tức ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt Mạnh Đông Dương: "Chúng ta đang ăn cơm cùng nhau mà, sau này có thể cùng đi bơi, cùng dắt chó đi dạo. Khi nào muốn vui vẻ, em sẽ đến tìm anh."

"Được, anh luôn sẵn sàng."

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...