Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim

Chương 45: Hướng đi mới



Editor: Sel

Đang lúc Đường Doanh đau đầu vì không tìm được hộ lý có trách nhiệm, một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi, trông rất khỏe mạnh chủ động tìm đến.

Ông ấy cho Đường Doanh xem các loại chứng chỉ của mình, ông không chỉ giỏi chăm sóc bệnh nhân mà còn biết cách tập phục hồi chức năng cho người bị liệt nửa người, có thể coi là chuyên gia trong lĩnh vực này.

Nhưng giá thuê ông quá đắt, Đường Doanh không trả nổi.

Người đàn ông điềm đạm nói: "Cô cứ gọi tôi là chú Trần, vấn đề lương bổng của tôi cậu Mạnh đã giải quyết ổn thỏa rồi."

Mạnh Đông Dương đã trả trước hai năm tiền lương cho chú Trần, nhờ ông chăm sóc lão Đường chu đáo. Anh cũng đã bàn bạc trước với chú Trần lý do khiến Đường Doanh không thể từ chối.

Chú Trần nói với Đường Doanh, ông còn hai đứa con chưa vào đại học phải nuôi, ông rất cần công việc này.

Đường Doanh dò hỏi mức lương cụ thể của chú Trần để ghi sổ nợ, sau này trả lại. Chú Trần nhất quyết không nói, cô đành tính theo mức lương của hộ lý đặc biệt.

Tờ giấy nợ cô viết cho Mạnh Đông Dương trong lòng, con số nợ cứ tăng lên từng ngày.

Khi đi nghiệm thu nhà mới sau khi sửa xong, cô cũng không xin được hóa đơn nào.

Anh trai Tô Dương Dương mở công ty trang trí nội thất, anh ấy định giá sơ bộ phần sửa chữa nhà mới của Đường Doanh, bảo ít nhất cũng phải tốn ba mươi vạn.

Thấy Đường Doanh ghi chép sổ sách, Tô Dương Dương vừa về nước không lâu nhíu mày thở dài: "Cậu yêu đương kiểu gì thế này..."

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ ở đội y tế viện trợ châu Phi, Tô Dương Dương chuyển từ Bệnh viện số 2 Thanh Dương sang khoa Sản Bệnh viện Nhân dân. Bây giờ rảnh rỗi là cô ấy lại chạy vào phòng bệnh thăm lão Đường, lần nào đến cũng mang theo trà sữa, đồ ăn vặt cho Đường Doanh, còn giúp chú Trần mát-xa cho ông.

Hôm nay cô ấy đang ngồi nói chuyện với Đường Doanh trong phòng bệnh thì Lộ Thần mang canh gà bố anh ấy hầm đến cho Đường Doanh.

Tình cảm Lộ Thần dành cho Đường Doanh ai tinh ý cũng nhận ra, nhất là khi Mạnh Đông Dương không còn xuất hiện nữa, anh ấy không cần tránh né, ngày nào cũng đến quan tâm Đường Doanh.

Tô Dương Dương chặn Lộ Thần ở cửa văn phòng: "Thích thì tỏ tình đi."

Lộ Thần lắc đầu.

Mọi người đều biết Đường Doanh không thể nghĩ đến chuyện yêu đương vào lúc này, cũng biết trong lòng cô còn có người chưa buông bỏ được.

Hôm nào trời nắng đẹp, Đường Doanh và chú Trần lại đưa lão Đường xuống sân dưới lầu phơi nắng.

Cơ thể teo tóp, cân nặng của lão Đường từ 80kg giảm xuống còn 55kg, thi thoảng chú Trần nghỉ, Đường Doanh cũng có thể tự mình di chuyển bố.

Trạch Lệ đưa cháu ngoại vừa tròn trăm ngày đến thăm lão Đường, nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của đứa bé trong xe nôi, bảo nó đây là ông ngoại đang bị ốm.

Tô Dương Dương đứng bên cạnh cau mày: "Cô ta thực sự bỏ mặc con thế à? Đây chẳng phải là đứa cháu đích tôn mà bố mẹ Cốc Thụy An mong mỏi sao, nhà họ Cốc sao lại không quan tâm?"

Mai Hinh đến giờ vẫn chưa đăng ký kết hôn với Cốc Thụy An. Bố mẹ Cốc để giữ tài sản trong tay, khi nhận tiền đền bù giải tỏa đã chọn lấy nhà, bốn căn hộ đều ở khu tái định cư xa trung tâm thành phố, đi lại rất bất tiện.

Ý của bố mẹ Cốc Thụy An là cho mỗi con trai một căn, nói là cho nhưng sổ đỏ vẫn đứng tên ông bà. Chị dâu cả và Mai Hinh đều rất bất mãn.

Để giữ cháu trai ở lại, bố mẹ anh ta định dùng mười vạn tệ để xoa dịu Mai Hinh, Mai Hinh thấy họ coi mình như ăn mày, tức giận đổi họ cho con, giờ con theo họ cô ta và do cô ta nuôi.

Cốc Thụy An ngày nào cũng bị kẹt ở giữa, khó xử vô cùng.

Tiệm bánh ngọt của Mai Hinh gặp nhiều đối thủ cạnh tranh, tình hình kinh doanh ảm đạm, gần đây định đóng cửa. Cô ta kéo được một nhà đầu tư từ nơi khác về, định mở trung tâm chăm sóc sau sinh. Cô ta bận rộn như vậy, việc chăm con đổ hết lên đầu Trạch Lệ.

Tô Dương Dương bảo nhà này đúng là gà bay chó sủa.

"Mai Hinh cũng lạ thật, làm bao nhiêu chuyện tày trời, cũng chẳng yêu Cốc Thụy An mấy mà vẫn sinh con cho hắn, sinh xong lại vứt cho mẹ nuôi, đúng là vừa hành hạ bản thân vừa báo thù cả nhà."

Rồi lại hỏi Đường Doanh: "Bây giờ cậu nhìn họ với đứa bé này, trong lòng có thấy lấn cấn không?" Cô ấy nghe thấy Trạch Lệ bảo đứa bé gọi Đường Doanh là dì út mà thấy buồn nôn.

Đường Doanh lắc đầu, cô đã sớm không còn cảm giác gì với những chuyện này rồi. Khi bị vướng vào những chuyện nhân tình thế thái, cô thấy mệt mỏi, nhưng không còn đau khổ nữa.

"Dương Dương, thế giới bên ngoài thế nào? Cậu còn muốn đi nữa không?"

"Có cơ hội tớ chắc chắn sẽ đi tiếp, không thì uổng công tớ học tiếng Pháp. Đồng lương chết đói này làm sao đủ sống."

"Học tiếng Pháp có khó hơn tiếng Anh không?"

"Cậu còn lạ gì nữa, tớ trúng tuyển vào đội y tế xong phải lên Nghê Thành cày tiếng nửa năm trời mới dám sang châu Phi đấy."

Đường Doanh gật đầu: "Có trải nghiệm đó thật tốt."

"Con người ta mà, đi càng xa tầm nhìn càng rộng mở." Tô Dương Dương dang tay: "Nhưng cơ hội thì có phải muốn là được đâu. Thoáng cái chúng mình đều hai mươi sáu tuổi rồi."

Trước đây thứ giam cầm Đường Doanh ở thành phố nhỏ này là tình yêu, giờ giam cầm cô là hiện thực không thể trốn tránh. Nhưng cô hiểu rất rõ, thứ có thể giam cầm một người tuyệt đối không phải là một nơi chốn hay một ai đó.

Bành Văn Quân đưa Tịch Tịch và em trai về tổ chức sinh nhật cho Đường Doanh, đặt bánh kem, Bành Phương nấu một bàn toàn món Đường Doanh thích.

Lúc Đường Doanh chuẩn bị rời bệnh viện, chú Trần đưa cho cô một hộp sô cô la, chúc cô sinh nhật vui vẻ.

Cô vừa đi đến cửa thang máy thì Lộ Thần chạy tới gọi lại, bảo xin cô năm phút, muốn đưa cô đến một nơi.

Đường Doanh được đưa đến một căn phòng nhỏ trên sân thượng bệnh viện, ánh sáng lờ mờ, như một không gian tối tách biệt khỏi ánh nắng ban ngày.

Lộ Thần lấy từ trong túi ra một chiếc đèn ngôi sao, bật lên, bóng hai người in trên tường.

"Chúc mừng sinh nhật."

Đôi mắt Đường Doanh sáng lên, ánh mắt chuyển từ ánh đèn sang khuôn mặt rạng rỡ của Lộ Thần, chân thành nói cảm ơn.

Lộ Thần không giỏi diễn mấy cảnh lãng mạn, anh ấy hơi ngượng ngùng nói: "Dù đứng trong bóng tối, vẫn hy vọng em có được ánh sáng. Em rồi sẽ bước ra khỏi căn phòng này thôi, em xem, thời tiết bên ngoài đẹp biết bao. Đường Doanh, cuộc đời em sẽ tốt đẹp thôi."

Lộ Thần tránh đường, để Đường Doanh bước ra khỏi căn phòng tối tăm trước.

Ánh nắng bên ngoài chói chang thật, ngày sinh nhật cô là một ngày nắng đẹp.

Tuổi mới, hy vọng mới, cô đưa tay chạm vào nắng ấm, mong rằng cõi lòng cũng sớm trở nên tươi sáng.

Đêm nằm trên giường cùng chị gái, Đường Doanh kể với Bành Văn Quân rằng Chu Hạo Dương đã đến thăm lão Đường mấy lần.

Bành Văn Quân im lặng.

Đường Doanh hỏi: "Nửa năm nay tuần nào chị cũng về thăm bố, chắc hai người đã gặp nhau rồi nhỉ."

Gặp rồi, không chỉ một lần.

Chu Hạo Dương đã đến bệnh viện cùng chị, ra bến xe đón chị, hai người đã đi ăn vài lần, cũng từng sưởi ấm cho nhau trong con ngõ vắng người.

Bành Văn Quân hỏi: "Em thấy chị có phải loại người sẽ ngoại tình không?"

Đường Doanh thở dài: "Em ngày nào cũng mong chị ly hôn ngay lập tức."

Hè vừa rồi, Tịch Tịch gọi điện cho Đường Doanh, bảo bố đối xử với mẹ không tốt, tuần đó Bành Văn Quân về, đùi có vết bầm tím do bị véo.

Bành Văn Quân dặn Đường Doanh đừng nói cho Bành Phương biết.

Sau đó đồng hồ điện thoại của Tịch Tịch bị tịch thu.

"Chị, em vô dụng quá, chị luôn bảo vệ em, còn em chẳng làm được gì cho chị cả."

Bành Văn Quân bình thản nói: "Em và mẹ không cần chịu trách nhiệm cho cuộc hôn nhân của chị."

Không ly hôn thì phải chịu đựng cuộc hôn nhân không t*nh d*c và người chồng có thể nổi điên bất cứ lúc nào, ly hôn rồi, tinh thần và thể xác được tự do, nhưng hai đứa con sẽ không còn mái nhà trọn vẹn.

Con gái dường như dần hiểu chuyện, thường xuyên khuyên chị ly hôn với bố mỗi khi thấy chị khóc thầm, nhưng con trai nhỏ thì chỉ biết ôm chân chị cầu xin mẹ đừng bỏ rơi mình.

Luật sư Lâm có thể giúp chị giành quyền nuôi Tịch Tịch, nhưng muốn mang cả em trai đi thì rất khó.

Mỗi ngày chị đều phải dằn vặt lựa chọn.

"Hôm đó chị với Chu Hạo Dương vào khách sạn rồi, c** q**n áo ra, anh ấy nhìn thấy vết sẹo mổ đẻ trên bụng chị, lập tức mất hứng. Chị cũng mất hứng, anh ấy chợt nhận ra chị đã sinh hai đứa con cho người đàn ông khác, chị cũng chợt nhận ra, chị muốn tìm đàn ông giải tỏa h*m m**n, người đó nhất định phải là người yêu cũ sao? Mười năm trôi qua rồi, giữa chị và anh ấy làm gì còn tình yêu, chẳng qua chỉ là chút tiếc nuối mà thôi."

Bành Văn Quân tự giễu: "Ngoại tình cũng không dám tìm người đàn ông tốt hơn, lại còn đi ăn lại cỏ cũ, chị thấy khinh thường chính mình quá."

Đường Doanh ôm chị từ phía sau: "Cơ thể bố ngày càng teo tóp, các cơ quan cũng bắt đầu suy kiệt, bác sĩ bảo ông ấy không cầm cự được bao lâu nữa đâu. Nếu bố đi rồi, em sẽ không còn gánh nặng gì nữa, chị ly hôn đi, em giúp chị trông con, cho chúng nó đi học cùng em, chị cứ sống cuộc đời chị muốn."

"Em nói ngốc nghếch cái gì thế, em đâu phải sống vì chị và bố mẹ." Bành Văn Quân quay người lại nhìn Đường Doanh: "Chị ly hôn là chuyện sớm muộn thôi, Tịch Tịch và em trai chị cũng sẽ chăm sóc tốt, em và mẹ không cần lo cho chị."

Cô hỏi: "Em với Mạnh Đông Dương còn liên lạc không?"

Theo Đường Doanh, cô và Mạnh Đông Dương chia tay trong hòa bình.

Họ không xóa liên lạc của nhau, sáng nay Mạnh Đông Dương gửi tin nhắn "Chúc mừng sinh nhật", cô cũng khách sáo trả lời "Cảm ơn".

Bành Văn Quân hỏi: "Không nói chuyện gì khác à?"

"Còn gì để nói đâu chị. Tình hình của bố chú Trần sẽ báo cho anh ấy."

"Công việc cậu ấy bận lắm à?"

"Em không biết." Đường Doanh nhắm mắt lại: "Ngủ đi chị, mai em đưa chị đi xem nhà mới."

Sáng hôm sau, Tịch Tịch và em trai mở hộp sô cô la, phát hiện bên trong có một tấm thiệp sinh nhật. Sô cô la là chú Trần tặng, nhưng tấm thiệp lại là chữ viết của Mạnh Đông Dương.

Đường Doanh thắc mắc trong lòng, anh viết lúc nào vậy?

Cô cất tấm thiệp vào ngăn kéo bàn học, đóng ngăn kéo rồi lại mở ra, lấy tấm thiệp kẹp vào cuốn sách đang đọc dở.

Lộ Thần vào phòng bệnh, thấy Đường Doanh đang đọc sách "Lý thuyết lãi suất", hỏi cô có phải định thi cao học không.

Đường Doanh bảo ngồi không cũng chán, không làm gì đó thì thấy trống rỗng lắm.

Gần đây thời gian bố ngủ ngày càng dài, cô đến bệnh viện bốn năm tiếng thì ông ngủ mất ba bốn tiếng.

Lộ Thần hỏi: "Vẫn định thi tại chức à?"

Đường Doanh tạm thời chưa có hướng đi cụ thể.

Nửa năm nay cô đọc rất nhiều sách tâm lý học, có thêm nhiều cảm nhận mới mẻ. Cô định trau dồi chuyên môn thêm chút nữa, dùng việc học để xua tan đau khổ, lấp đầy những điều không cam tâm trong cuộc sống.

Nếu bố thực sự sắp rời bỏ cô, thì cô buộc phải tìm mục tiêu sống mới, nếu không cô sẽ mãi mắc kẹt tại chỗ.

Mùa đông lạnh giá, trong phòng bệnh ấm áp, Đường Doanh đọc sách chuyên ngành cho lão Đường nghe.

Cô cũng chẳng quan tâm bố có hiểu hay không, cô vừa đọc vừa tính toán bài tập, mình học cái gì thì cho bố nghe cái đó.

Chú Trần bảo nếu cô muốn thi cao học ngành Định phí bảo hiểm, thì Nam Khai, Nhân dân, Phúc Đán đều là những lựa chọn tốt.

Đường Doanh cười nhạt: "Mấy trường chú nói cháu sợ thi không đỗ."

Chú Trần động viên cô: "Chú thấy cháu không vấn đề gì đâu, chú chưa thấy ai tâm tĩnh như cháu cả."

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...