Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim

Chương 47: Đừng chờ em nữa



Editor: Sel

Mạnh Đông Dương ăn thêm chút rau xanh rồi kết thúc bữa tối.

Anh không nghe thấy tiếng động nào, cũng không thấy bóng dáng Đường Doanh đâu, bước ra khỏi bếp, anh ngẩn người nhìn ngôi nhà do chính mình thiết kế.

Anh đứng lặng một lúc, suy nghĩ xem tiếp theo mình nên làm gì.

Đường Doanh định bước ra khỏi ban công thì thấy Mạnh Đông Dương đứng thẫn thờ giữa phòng ăn và phòng khách.

Trong khoảnh khắc, cô thấy hơi hoảng hốt, tại sao người này lại xuất hiện trong ngôi nhà này chứ.

Khí chất của anh hoàn toàn lạc lõng với nơi đây. Ngôi nhà này mang tông màu vô cùng ấm cúng và đầy tính nghệ thuật, được thiết kế theo sở thích của cô, khá nữ tính.

Rất lâu trước đây cô từng nhắc qua với anh, cô thích phong cách mộc mạc nguyên bản, nhưng mẹ cô lại thích phong cách đồng quê, ngôi nhà lý tưởng của cô là sự kết hợp của cả hai.

Ngày đến nghiệm thu, cô nhận ra sự tinh tế của Mạnh Đông Dương, thầm nghĩ anh chắc hẳn đã tốn rất nhiều tâm huyết cho nó.

Khi người phụ trách nội thất chuyển chiếc sô pha màu xanh đậu và tủ sách gỗ óc chó vào, cô cảm thấy nó gần như giống hệt ngôi nhà trong mơ của mình.

Anh chu đáo đến mức tự tay chọn cả chiếc bình gốm thô và cây xanh đặt trên tủ góc phòng khách. Mọi ngóc ngách đều được chăm chút, anh đã tặng cô một ngôi nhà tinh tế, phong phú và hoàn hảo.

Một ngôi nhà toát lên gu thẩm mỹ của anh ở khắp mọi nơi.

Mạnh Đông Dương bước lên một bước, bóng dáng Đường Doanh lọt thỏm giữa hai cánh cửa kính. Cô đang nhìn anh với ánh mắt sâu thẳm, không biết đã giữ tư thế đó bao lâu rồi.

Đường Doanh hoàn hồn, quay người đóng cửa lại, nói với anh: "Tết nhất rồi, anh đừng ra khách sạn ở nữa, ở đây cũng được, hoặc sang căn hộ của anh cũng được, ga giường mới sắp khô rồi."

"Lát nữa anh đi cùng em đến bệnh viện."

Đường Doanh lắc đầu từ chối: "Anh nghỉ ngơi đi."

Máy sấy vẫn đang chạy, Đường Doanh tránh ở riêng với Mạnh Đông Dương, cô vào bếp định dọn dẹp, nhưng thấy máy rửa bát đang hoạt động, bàn bếp đã được lau chùi sạch bong.

Cô ngẩn người, đúng lúc Bành Phương gửi một tấm ảnh qua.

Bành Phương rủ rê hai người nhà bệnh nhân quen biết, ba người đang tụ tập đánh bài trong phòng bệnh.

Đường Doanh cau mày gọi điện: "Không phải cấm đánh bài trong phòng bệnh sao mẹ?"

"Hôm nay Giao thừa, cũng phải cho người ta vui vẻ tí chứ, con kệ mẹ, tối nay mẹ ở lại trông bố."

"Lát nữa con qua."

"Con ở nhà với Tiểu Mạnh đi."

Đường Doanh hạ giọng: "Con ở với anh ấy làm gì, mẹ trông bố thì tính là gì..."

"Thế thì gọi Trạch Lệ đến!"

Đường Doanh cắt cam mang ra phòng khách, thấy Mạnh Đông Dương đang đứng trước cửa phòng làm việc.

"Vào xem được không?" Mạnh Đông Dương hỏi cô.

"Đương nhiên rồi."

Mạnh Đông Dương bật đèn, thấy trên giá sách đã có khá nhiều sách, mấy con thú bông ít ỏi của cô cũng được nhét vào các ngăn nhỏ bên cạnh để trang trí.

"Thích cái bàn này không?" Anh hỏi.

Đường Doanh bảo rất thích, rồi hỏi ngay: "Anh tốn hết bao nhiêu tiền?"

Mạnh Đông Dương nhớ lại hồi trước người bên công ty nội thất gọi điện, bảo cô Đường cứ gặng hỏi chi tiết chi phí, hận không thể gọi giục mười lần một ngày.

Anh nhướng mày hỏi: "Em định trả lại tiền cho anh à?"

Đường Doanh chém đinh chặt sắt: "Phải."

"Em định trả thế nào?" Mạnh Đông Dương ngồi xuống ghế trước bàn làm việc.

Đường Doanh đi đến gần anh, dõng dạc nói: "Em biết anh không thiếu tiền. Em còn trẻ, chỉ cần anh chịu đợi, kiểu gì em cũng trả hết."

"Em bắt anh đợi bao lâu, một năm, hai năm, hay ba năm năm năm mười năm?"

"Không cần mười năm đâu." Đường Doanh quay người đi, tránh ánh mắt anh: "Em định học tiếp, đổi chuyên ngành..."

"Không làm giáo viên nữa à?"

Đường Doanh lảng tránh câu hỏi này, nuốt xuống cảm xúc, khẽ nói: "Thi đỗ rồi tính."

Mạnh Đông Dương cũng xoay ghế sang hướng khác.

Anh chưa bao giờ hỏi chú Trần chuyện gì ngoài tình hình sức khỏe của bố cô, chú Trần thỉnh thoảng thuận miệng kể cô dạo này làm gì. Chú nói nhiều nhất là chuyện cô đang đọc sách ôn thi.

Trước khi bố cô xảy ra chuyện, cô đã bắt đầu học rồi, lúc đó cô muốn chuyển công tác lên Nghê Thành, muốn tiếp tục làm giáo viên, học chỉ để nâng cao bằng cấp.

Vừa nãy ở cửa phòng bệnh, nghe cô và bác sĩ Lộ bàn về hướng thi cao học, thái độ của cô có vẻ không tự tin lắm, nhưng khi bác sĩ Lộ nói đến chuyên ngành hẹp, cô liền sửa sai ngay, chứng tỏ cô tìm hiểu rất kỹ.

Mạnh Đông Dương với tay lấy một con thú bông của Đường Doanh trên giá sách, mân mê trong tay, giọng điệu thoải mái hỏi: "Em với bác sĩ Lộ hay học cùng nhau lắm à?"

Đường Doanh không định trả lời câu hỏi này.

Thấy cô im lặng, Mạnh Đông Dương lại hỏi: "Em muốn nâng cao bản thân là vì cậu ta sao? Anh còn chưa đồng ý chia tay, em đã cho phép người đàn ông khác bước vào cuộc sống của mình rồi."

"Là vì anh." Đường Doanh mất kiên nhẫn đáp trả: "Em không ép mình bước ra khỏi cái thành phố nhỏ bé này, thì làm sao trả hết nợ cho anh được?"

"Thế thì em cứ việc đi kiếm tiền, đến trường tư thục, trung tâm luyện thi mà dạy, với năng lực của em, làm vài năm, vài chục vạn khó kiếm lắm sao? Đường Doanh, anh muốn nghe lời nói thật lòng..."

"Lời nói thật lòng là bố em sắp chết rồi, em sắp không còn bố nữa rồi." Cảm xúc của Đường Doanh bỗng mất kiểm soát, nhận ra mình thất thái, cô chậm rãi nói: "Em cũng không biết mình có thể làm gì nữa, nghĩ lung tung lại thấy mình thật tệ hại, lúc nào cũng mở mồm ra là vì gia đình mà ở lại cái nơi khỉ ho cò gáy này, kết quả là bố không chăm lo được, chị và mẹ cũng sống chẳng ra sao, em chẳng làm được cái tích sự gì cả..."

Những lời tự trách của Đường Doanh tắt lịm trong vòng tay Mạnh Đông Dương.

Cơ thể cô run lên bần bật, cô cố kìm nén nước mắt, không muốn để người đàn ông này nhìn thấy sự yếu đuối của mình.

Mạnh Đông Dương v**t v* sống lưng cô, thì thầm bên tai cô: "Em đã làm rất tốt rồi, là anh không tốt, là lỗi của anh..."

Cái ôm kịp thời và vững chãi này khiến Đường Doanh như tìm được chỗ dựa, cô cố gắng lấp đầy hố đen cảm xúc bằng chút dịu dàng hiếm hoi, tay cô bám chặt lấy áo Mạnh Đông Dương trong giây lát.

Cô nghiêng mặt, áp nhẹ tai vào ngực anh: "Anh ba mươi hai tuổi rồi, đừng đợi em nữa."

Máy sấy ngừng hoạt động. Đường Doanh lấy ga giường khô ráo ra, hỏi Mạnh Đông Dương muốn ở phòng nào.

Mạnh Đông Dương bảo ở phòng cô.

Chính Đường Doanh còn chưa ở phòng mới của mình bao giờ, cô vào trải ga giường, Mạnh Đông Dương đi theo giúp cô một tay.

Bành Phương lại gọi điện, bảo Trạch Lệ đến bệnh viện rồi, cuộc vui bài bạc của bà cũng tan.

Đường Doanh cúp máy, cẩn thận lồng ruột chăn bông vào vỏ chăn.

"Đây là chăn bông mẹ em mới bật, hơi nặng, anh đắp có quen không?" Cô hỏi Mạnh Đông Dương.

Mạnh Đông Dương nghe thấy lời Bành Phương nói trong điện thoại, hỏi cô: "Em có thể ở lại với anh không?"

Đường Doanh vẫn tiếp tục làm việc, giọng hơi lạnh nhạt: "Ý anh là bảo em ở lại ngủ với anh à?"

Mạnh Đông Dương khẽ cau mày: "Là anh diễn đạt nhu cầu không rõ ràng, hay là em nghĩ nhiều quá, bây giờ em không thừa nhận quan hệ yêu đương của chúng ta, anh cũng không chấp nhận tình một đêm, chúng ta không thể ngủ cùng nhau được."

Đường Doanh giũ mạnh chăn, không đáp lời.

Tivi đang bật chương trình Xuân Vãn, chiếu một tiểu phẩm hài hơi nhạt nhẽo.

Nghe vài câu thoại, Đường Doanh ném cho anh ánh mắt kỳ lạ.

Mạnh Đông Dương đưa đĩa hoa quả cho cô: "Em còn nhớ đêm Giao thừa năm ngoái không?"

Đường Doanh nhớ lại vài chi tiết. Hôm đó cô đứng dưới nhà nghe điện thoại video của anh.

Mạnh Đông Dương nói: "Hôm đó anh đã nghĩ, giá mà Giao thừa năm sau được cùng em ngồi trong nhà đón năm mới thì tốt biết mấy."

"Anh nghĩ xa thật đấy."

"Xa xôi gì đâu. Mới là năm đầu tiên thôi mà."

Đường Doanh nhét một múi cam vào tay anh: "Anh cũng ăn đi, không chua đâu."

"Em toàn lừa anh."

Đường Doanh cảm thấy anh đang ám chỉ điều gì đó, lạnh lùng nói: "Anh đừng nói nữa."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...