Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim

Chương 49: Lại một cửa ải



Editor: Sel

Suốt dọc đường hai người chẳng nói với nhau câu nào.

Đường Doanh bật nhạc, Mạnh Đông Dương chê ồn nên tắt đi. Cô có thói quen lái xe nghe nhạc, lại bật lên lần nữa, Mạnh Đông Dương lại tắt.

Đường Doanh cũng không giận, nhưng khi Mạnh Đông Dương tìm cách nói chuyện, cô chọn cách phớt lờ.

Mạnh Đông Dương hoàn toàn bó tay với cô.

Khi xe vào bãi đỗ xe sân bay, Mạnh Đông Dương bảo Đường Doanh: "Em lái xe về Thanh Dương đi."

Đường Doanh định để xe lại hầm chung cư nhà anh ở Nghê Thành.

"Xe để lâu không đi động cơ sẽ hỏng, em lái về đi, xe cũng đến hạn bảo dưỡng rồi."

"Lái về không có chỗ đỗ."

"Nhà anh có gara mà, em biết rồi còn gì, đừng vì muốn từ chối ý tốt của người ta mà nói lung tung." Mạnh Đông Dương nhíu mày: "Anh về là để thăm em, lần sau anh sẽ báo trước, em ra sân bay đón anh nhé."

"Nếu chỉ để thăm em thì đừng về nữa." Đường Doanh lạnh lùng đáp.

Mạnh Đông Dương ném mạnh điện thoại vào hộc để đồ: "Chân mọc trên người anh."

Đường Doanh nín thở nhìn anh: "Xa xôi thế, chạy đi chạy lại không mệt à?"

"Thương anh thật lòng thì thái độ tốt với anh chút đi." Mạnh Đông Dương đưa tay định nắm lấy tay cô: "Giở tính trẻ con thế này, có phải vì không nỡ để anh đi không? Trước đây em đâu có thế."

"Em không có." Đường Doanh tránh tay anh, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mạnh Đông Dương bình tĩnh nói: "Em ngày càng tùy hứng với anh rồi đấy."

Đường Doanh không có tâm trạng tự kiểm điểm, im lặng không đáp.

Tìm được chỗ đậu xe, Đường Doanh xuống mở cốp, Mạnh Đông Dương đi tới, hơi khom lưng.

"Anh sao thế?" Đường Doanh hỏi.

"Đau dạ dày."

"Chưa ăn sáng à?" Anh chê đồ cô làm không ngon, nên sáng nay cô không vào bếp mà đi luôn.

Mạnh Đông Dương vịn tay vào xe: "Ngủ quên."

Đường Doanh mím môi, vừa lấy hành lý cho anh vừa nói: "Vào trong ăn chút gì đi."

"Em đi cùng anh."

"Em về còn có việc."

"Không thiếu một tiếng này đâu." Mạnh Đông Dương gạt tay cô ra, tự mình xách vali.

Đường Doanh định mua McDonald's cho nhanh, nhưng Mạnh Đông Dương không chịu, nằng nặc đòi ăn mì.

Mì bò gọi ra chẳng ngon lành gì, anh gắp vài đũa rồi buông, chỉ uống nửa cốc Americano.

"Thế này không phải càng đau dạ dày hơn sao?"

Nói xong, cô quay lại quán cà phê mua sandwich cho anh, thấy trong tủ kính có bánh sô cô la, tiện tay mua thêm một miếng.

Mạnh Đông Dương ăn hết sạch miếng bánh sô cô la.

"Còn đau dạ dày không?" Đường Doanh hỏi.

Người đàn ông lắc đầu.

"Công việc bận rộn thế, bình thường anh có thời gian tự nấu ăn không?"

"Những lời quan tâm này lẽ ra em nên hỏi từ sớm rồi."

Đường Doanh ghét cái kiểu dồn người ta vào chân tường của anh.

Mạnh Đông Dương được nước lấn tới: "Ngày nào anh cũng mong em chủ động nhắn tin hỏi thăm anh một câu."

"Anh cũng ít liên lạc với em mà."

"Nhưng anh nắm rất rõ tình hình của em."

Nhớ đến chú Trần, khí thế tranh cãi của Đường Doanh xẹp xuống, cô hỏi: "Lương của chú Trần rốt cuộc là bao nhiêu?"

"Nhiều lắm, em không trả nổi đâu." Ăn xong bánh ngọt, Mạnh Đông Dương lại lấy kẹo trong túi ra ăn.

Đường Doanh tức nghẹn họng, học theo anh ném thực đơn trên tay xuống bàn.

Mạnh Đông Dương đảo viên kẹo trong miệng, đẩy hộp kẹo đã mở nắp về phía cô: "Phải, em còn trẻ, có thể trả từ từ, nhưng anh không còn trẻ nữa, anh sợ đợi đến ngày em cảm thấy chúng ta bình đẳng, lúc đó em muốn đòi hỏi gì ở anh, anh cũng không còn sức để cho nữa."

"Anh nói linh tinh gì thế?" Đường Doanh quay mặt đi: "Chúng ta kết thúc rồi. Em không chơi trò gì với anh cả, anh tự trọng đi."

"Em đi được rồi đấy." Mạnh Đông Dương giận dỗi nói, rồi không nhìn cô nữa.

Đường Doanh đứng dậy đi thẳng, không ngoảnh đầu lại.

Mạnh Đông Dương tự nhủ đừng nhìn theo, nhưng ánh mắt vẫn không kìm được mà hướng về phía cô.

Bước chân Đường Doanh dứt khoát, nhưng lòng dạ rối bời, cuối cùng cô dừng lại bên ngoài nhà hàng.

Thấy vậy, Mạnh Đông Dương đứng dậy đi ra ngoài.

Anh nghĩ họ không nên chia tay như thế này.

Đường Doanh cũng quay lại, đứng trước mặt Mạnh Đông Dương, cúi đầu giấu đi biểu cảm.

Ánh mắt Mạnh Đông Dương dịu lại trong nháy mắt, anh đưa tay ra, muốn tiến lại gần cô thêm một bước.

Nhưng Đường Doanh lùi lại nửa bước, cúi người chào Mạnh Đông Dương thật chân thành, khẽ nói: "Cảm ơn anh đã tìm được chú Trần tốt như vậy để chăm sóc bố em. Em không chỉ nợ ân tình của anh, em còn nợ rất nhiều người khác nữa, bây giờ em ở đây tiễn anh, người ở trong bệnh viện chăm sóc bố em là anh chị cả, những lúc em không trụ vững được đều là anh chị chống đỡ cho em. Xin lỗi anh, em phải về đây, chúc anh thượng lộ bình an."

Dứt lời, Đường Doanh bước nhanh đi, bóng lưng cô nhanh chóng khuất khỏi tầm mắt Mạnh Đông Dương.

Bàn tay Mạnh Đông Dương vẫn lơ lửng giữa không trung, sống lưng cứng đờ, dạ dày lại quặn lên từng cơn đau nhói.

Về đến xe, Đường Doanh lập tức bật nhạc, vặn âm lượng thật to.

Ra khỏi sân bay vài cây số, đường xá thông thoáng. Cô lái xe về phía Nam, trở về thành phố nhỏ của mình.

Cô nghĩ đến hướng đi Thượng Hải và Los Angeles, trên bản đồ trong lòng cô, có một người đang ngày càng rời xa cô.

Sống mũi cay cay, cô tấp xe vào làn khẩn cấp, rút khăn giấy ấn lên mắt.

Nghĩ sang chuyện khác, khăn giấy chỉ ướt một mảng nhỏ.

Cô vo tròn tờ giấy nhét vào túi, tiếp tục lái xe về con đường mình phải đi.

Hạ cánh xuống Thượng Hải, Mạnh Đông Dương nhận được điện thoại của Dương Mộng Chân, bà hỏi chuyến đi Thanh Dương lần này có thuận lợi không.

Anh bảo không thuận lợi lắm, anh thể hiện rất tệ.

Dương Mộng Chân hỏi anh làm không tốt ở điểm nào.

Anh nói anh chẳng làm được việc gì ra hồn, thái độ không tốt, nói chuyện thiếu kiên nhẫn, lời không diễn đạt được ý, cái gì cũng hỏng bét.

Ngày rằm tháng Giêng, Đường Chính Quang đột ngột sốt cao không hạ, phải chuyển vào ICU.

Bệnh viện phát thông báo tình trạng nguy kịch. Trạch Lệ hốt hoảng chạy đến, bàn với Đường Doanh chuyện lo hậu sự, lần đầu tiên Đường Doanh nổi giận với bà.

Đường Cửu An kéo Đường Doanh ra một góc, bảo cô bình tĩnh lại.

"Dì ấy chỉ nói mồm thế thôi, con của Mai Hinh bám bà ấy cả ngày, bà ấy làm gì có thời gian chuẩn bị mấy thứ đó. Nhưng lời bác sĩ em cũng phải nghe lọt tai, nếu viêm phổi nặng thêm không tự thở được, phải dùng máy thở, thì không chỉ là vấn đề tiền bạc đâu, em cũng phải cân nhắc..."

Đường Cửu An không nỡ nói hết câu.

Vẻ mặt Đường Doanh đờ đẫn: "Chất lượng cuộc sống của bố vốn đã chẳng còn cao nữa rồi, nhưng sống và chết là hai chuyện khác nhau, bố còn ở đó, là em còn có bố, đúng không anh?"

Đường Cửu An nghe mà đỏ hoe mắt: "Anh chị cũng đâu muốn chú đi nhanh thế này."

Bành Văn Quân từ Nghê Thành vội vã trở về, cùng Đường Doanh túc trực trước cửa ICU suốt một ngày một đêm.

Trạch Lệ bị Đường Doanh mắng cho một trận, giận dỗi bế cháu ngồi lì ở bệnh viện. Sau đó Cốc Thụy An xin nghỉ làm đến đón con về.

Bành Văn Quân chạy lại hỏi Trạch Lệ: "Mai Hinh vẫn không ngó ngàng gì đến con à?"

Trạch Lệ cười khổ: "Kiếp trước dì nợ nó."

"Nó không chăm thì để Cốc Thụy An chăm, Cốc Thụy An đi làm không chăm được thì vứt cho ông bà nội nó chăm, đứa bé có phải con một mình Mai Hinh đâu."

"Đứa bé không mang họ Cốc, Mai Hinh bình thường cũng không cho ông bà nội đến thăm, dì vứt cho họ kiểu gì?" Trạch Lệ thút thít khóc.

Nghe tiếng khóc, Bành Văn Quân mời bà về phòng bệnh nghỉ ngơi: "Dì đừng khóc ở đây, Đường Doanh nghe thấy lại thêm buồn."

"Văn Quân, con khuyên Đường Doanh đi, bố nó cắm ống thở khổ sở lắm..."

"Dì đừng nói mấy lời đó nữa! Dì có thể không cần chồng, nhưng chị em con vẫn muốn có bố!"

Tô Dương Dương mang đồ ăn đến cho hai chị em, thấy Bành Văn Quân lén lau nước mắt, mắt cô ấy cũng đỏ hoe.

Lộ Thần đi tới huých nhẹ vào tay Tô Dương Dương, thì thầm: "Sao em cũng thế, sáng nay anh bói một quẻ rồi, chú Đường lần này qua được."

"Đường đường là sinh viên y khoa tin vào chủ nghĩa duy vật khoa học, mà anh lại đi tuyên truyền mê tín dị đoan à."

"Em đi xa về, chứng kiến bao nhiêu sinh tử, chẳng lẽ chưa nhận ra sao, trước chủ nghĩa nhân đạo, khoa học thực sự quá lạnh lùng vô tình. Bài học đầu tiên chúng ta được dạy là sinh mệnh là trên hết, đó là tín ngưỡng cuối cùng của y học. Nên trong lúc nguy cấp thế này, anh nguyện tin vào sức mạnh tâm linh. Đường Doanh không nỡ để bố đi, bố cô ấy chắc chắn cũng không nỡ bỏ cô ấy lại."

Tô Dương Dương lườm Lộ Thần đang nói hươu nói vượn: "Mượn lời vàng ngọc của anh đấy."

Nồi canh trên bếp cạn sạch nước, may mà có chuông báo khói kêu inh ỏi, Bành Phương mới giật mình tỉnh lại trước khi xảy ra hỏa hoạn.

Bà hốt hoảng chạy vào bếp tắt bếp, cau mày ném cái nồi cháy đen vào bồn rửa.

Nguy hiểm qua rồi, nhưng chuông báo khói vẫn kêu inh ỏi. Nghe đau cả đầu, bà dùng điện thoại tra cứu cách tắt mãi mà không được.

Đành nhắn tin hỏi Mạnh Đông Dương. Cái chuông này là do Mạnh Đông Dương yêu cầu lắp đặt.

Tin nhắn vừa gửi đi thì chuông tắt.

Bành Phương cầm điện thoại định nhắn tiếp thì Mạnh Đông Dương gọi điện đến.

"Không sao rồi Tiểu Mạnh, nó tắt rồi, chắc khói tan hết rồi."

Mạnh Đông Dương khẽ hỏi: "Bác mệt lắm ạ?"

Bành Phương bảo chỉ là sơ ý chút thôi.

Hàn huyên vài câu, Bành Phương định cúp máy.

Mạnh Đông Dương bảo bà chờ chút, hỏi: "Tình trạng Đường Doanh hiện tại có ổn không ạ?" Anh nhận được tin Đường Chính Quang vào ICU từ chú Trần ngay lập tức, gần như thức trắng đêm.

Bành Phương không muốn anh lo lắng, đương nhiên chỉ nói những lời an ủi. Nói chuyện thêm vài câu, Bành Phương cúp máy.

Trong bếp nồng nặc mùi khét, lúc này Bành Phương mới nhớ ra phải mở cửa sổ.

Bà vỗ đầu mình, tự hỏi có phải mình già rồi lẩm cẩm không, sau đó nhớ đến lão Đường đang nguy kịch, trái tim đang thắt lại càng thêm căng thẳng.

Nhớ lại hồi biết tin lão Đường cặp kè với Trạch Lệ, bà còn giận dỗi mấy ngày, nổi cáu với ông mấy bận, tự nhiên bật cười thành tiếng, thấy hồi đó mình ngốc thật.

Cười cười rồi sống mũi cay cay.

Bà đã không còn chồng từ lâu rồi, bà quen rồi. Nhưng bà không thể quen với việc hai đứa con gái không còn bố được.

Chiều hôm đó, y tá ICU ra thông báo Đường Chính Quang cuối cùng cũng hạ sốt.

Cả người Đường Doanh chùng xuống. Cô bám vào tay chị gái, nửa người trên run rẩy.

Một lát sau, bác sĩ ra báo tin cho người nhà, cửa ải này coi như đã qua.

Bành Văn Quân nắm chặt tay Đường Doanh: "Bố không sao rồi, bố không sao rồi..."

Sau khi nghe chú Trần báo tin, Mạnh Đông Dương hủy vé máy bay về nước. Cúp máy, anh làm qua loa chút đồ ăn rồi đi ngủ bù.

Vừa nhắm mắt anh đã bắt đầu mơ, đầu tiên mơ thấy Kaka, sau đó mơ thấy những chuyện xảy ra ở Thanh Dương.

Lạ thật, Đường Doanh chưa bao giờ xuất hiện trong giấc mơ của anh.

Tỉnh dậy, chẳng màng xem giờ trong nước là mấy giờ, anh gọi thẳng cho Đường Doanh.

Chuông reo vài hồi thì Đường Doanh bắt máy.

"Em không cần nói gì cả." Giọng Mạnh Đông Dương khàn đặc.

Đường Doanh nghe giọng anh lạ, hỏi: "Anh sao thế?"

"Anh không sao, anh vừa ngủ dậy. Em nghe máy là được rồi. Em không muốn nói chuyện với anh thì đừng nói, để anh nghe thấy tiếng thở của em là được."

Đường Doanh mím môi, khẽ thở ra.

"Đường Doanh." Mạnh Đông Dương gọi tên cô.

Đường Doanh ừ một tiếng.

"Dạo này anh mất ngủ nghiêm trọng lắm, mỗi ngày trước khi đi ngủ anh có thể gọi điện cho em không?"

Đường Doanh im lặng.

"Anh coi như em đồng ý rồi nhé. Thế nhé, anh cúp đây."

Sau khi tiếng Mạnh Đông Dương tắt, Đường Doanh đặt điện thoại xuống, ăn một miếng hoành thánh mẹ gói.

Bành Văn Quân nghe ra là ai gọi, bất ngờ nói với cô: "Chị chuẩn bị ly hôn."

Đường Doanh quay sang nhìn chị.

Bành Văn Quân bình thản nói: "Anh rể em và gia đình bên đó chưa bao giờ đến thăm bố, lần này có giấy báo bệnh nguy kịch rồi mà anh ta cũng dửng dưng. Họ cho rằng không cùng huyết thống thì không cần để tâm, chuyện khác chị có thể nhịn, nhưng chị không thể để hai đứa con chị tiếp nhận sự giáo dục lạnh lùng như vậy. Đợi Tịch Tịch và em trai lớn lên, chúng sẽ hiểu lựa chọn của chị. Đường Doanh, chúng ta đều dũng cảm lên nào."

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...