Editor: Sel
Mạnh Đông Dương nhận được tin vui Đường Doanh trúng tuyển khi đang đi công tác, anh hỏi mình có phải là người đầu tiên biết tin không.
Đường Doanh bảo do chênh lệch múi giờ, anh là người thứ tư.
Mạnh Đông Dương gửi tin nhắn thoại: Đừng bảo anh Lộ Thần nằm trong top 3 nhé. Em gửi tin nhắn lúc ba giờ sáng anh cũng xem được mà.
Giọng điệu anh lạnh lùng u ám, Đường Doanh lười trả lời.
Đồng nghiệp Ives hỏi Mạnh Đông Dương, yêu xa bạn gái lâu ngày có ảnh hưởng tình cảm không.
Mạnh Đông Dương tự giễu: "Bạn gái tôi không quan tâm tôi lắm."
"Thế sao còn yêu nhau?"
Mạnh Đông Dương sửa lời: "Ý tôi là cô ấy không bám dính lấy người yêu. Chúng tôi quen với kiểu tương tác này rồi, tình cảm rất tốt."
Ives bảo anh ấy không muốn xa vợ dù chỉ một ngày.
Mạnh Đông Dương thầm nghĩ, ai mà chẳng muốn thế chứ.
Đường Doanh mời Lộ Thần và Tô Dương Dương đi ăn, ba người nâng ly chúc mừng Đường Doanh sắp trở lại cuộc sống sinh viên.
Lộ Thần tặng Đường Doanh một mô hình người cử động được làm quà, Tô Dương Dương hỏi ý nghĩa là gì, Lộ Thần bảo hy vọng Đường Doanh đặt mô hình này trên bàn học, để nhắc nhở bản thân giữ gìn sức khỏe.
Đường Doanh định mang mô hình này đến trường.
Ăn xong, ba người đi dạo trên con phố cổ ở Thanh Dương.
Tô Dương Dương hỏi Đường Doanh: "Sau này chắc cậu chỉ về dịp lễ Tết thôi nhỉ."
Đường Doanh gật đầu.
"Cậu sẽ đi Mỹ à?"
Đường Doanh cũng không biết tương lai thế nào, trước mắt cô cứ học cho tốt mấy năm nay đã.
Trên phố mở thêm quán trà sữa mới, rất nhiều bạn trẻ xếp hàng mua cho vui.
Đường Doanh nhìn thấy học sinh mặc đồng phục cấp ba trường cũ, nhớ ra Phương Tĩnh Ngọc và Từ Ngật Nam sẽ tổ chức đám cưới vào dịp mùng 1 tháng 5, hỏi Tô Dương Dương có nhận được thiệp mời không.
Tô Dương Dương bảo cô ấy không thân với Phương Tĩnh Ngọc.
"Cậu định đi ăn cưới à?"
"Ừ, đi chứ."
Hồi trước Phương Tĩnh Ngọc còn định mời Đường Doanh làm phù dâu, sau này mọi người xa cách dần, chuyện đó cũng không ai nhắc lại nữa.
Nhắc đến đám cưới, Tô Dương Dương bảo cô ấy đang bị gia đình giục cưới, bố mẹ bảo cô ấy đòi ở vậy không lấy chồng, họ lo đến mất ngủ.
Lộ Thần đùa: "Đêm nay hai giờ sáng em xông vào phòng ngủ bố mẹ xem họ ngủ chưa."
Tô Dương Dương và Đường Doanh cười ngặt nghẽo.
"Bác sĩ Lộ, anh bị giục cưới chưa?"
Lộ Thần lắc đầu: "Họ giục mãi không được nên chán rồi."
"Đường Doanh, mẹ cậu có giục không?"
Đường Doanh cũng lắc đầu, cười: "Mẹ tớ với chị tớ đều là những người phụ nữ độc thân cao quý, họ thèm vào mà giục tớ."
Đi từ đầu phố đến cuối phố, tiếng ồn ào náo nhiệt dần tan biến.
Tô Dương Dương đi vệ sinh, Đường Doanh và Lộ Thần đứng trên cầu vòm đợi cô ấy. Bên cạnh có mấy đứa trẻ đang ném đá xuống hồ nhân tạo, Lộ Thần cũng nhặt một nắm sỏi ném chơi.
Anh ấy vừa ném vừa dùng giọng điệu bâng quơ nhất nói với Đường Doanh: "Anh thích em, em biết mà nhỉ."
"Hả?" Đường Doanh không ngạc nhiên, chỉ thấy anh ấy nói câu này hơi đường đột.
Lộ Thần nhìn khuôn mặt hơi căng thẳng của cô: "Nói cho em biết thôi, anh thấy thời điểm này là thích hợp nhất. Em và bạn trai tình cảm ổn định, tương lai rộng mở, em cứ coi tình cảm của anh như một lời chúc phúc đi. Hy vọng lời tỏ tình của anh sẽ giúp em tự tin hơn."
Đường Doanh luôn cảm thấy Lộ Thần là người rất thông thái, sự thông thái này là một loại thiên phú bẩm sinh. Triết lý sống nhẹ nhàng như không của anh ấy giúp anh ấy dù ở đâu, dù được hay mất, vẫn giữ được tâm thái ung dung tự tại.
Thiên phú này của anh ấy là bản lĩnh mà Đường Doanh rất ngưỡng mộ.
Lộ Thần đưa cho Đường Doanh hòn đá to nhất trong tay, bảo cô ném ra xa nhất có thể.
Đường Doanh dùng hết sức ném hòn đá đi thật xa: "Cảm ơn anh, bác sĩ Lộ."
Lộ Thần nhún vai, anh ấy vẫn thích nghe cô gọi tên anh hơn.
Đường Doanh đi dự đám cưới, đến nơi việc đầu tiên là chào hỏi anh chị cả.
Đường Cửu An hỏi Đường Doanh bao giờ nghỉ việc, Đường Doanh bảo sắp rồi.
Tiết Hiểu Tuệ cảm thán: "Thế là sau này ít cơ hội gặp nhau rồi."
Đường Doanh bảo chỉ cần cô về Thanh Dương, nhất định sẽ đến thăm anh chị.
"Em với Đông Dương vẫn tốt chứ?" Chưa đợi Đường Doanh trả lời, Đường Cửu An nói tiếp: "Cũng mấy năm rồi, xem ra cậu ấy thật lòng với em đấy."
Đường Doanh cười nhạt, không đáp lời.
Có họ hàng gọi Tiết Hiểu Tuệ đi giúp việc, chị không kịp nói chuyện thêm với Đường Doanh, vội vã rời đi. Đường Cửu An và Đường Doanh cũng chẳng còn gì để nói, đứng im lặng một lúc rồi tản ra.
Mạnh Đông Dương hỏi Đường Doanh đi ăn cưới thấy thế nào, Đường Doanh bảo không khí khá ấm cúng, nhưng cũng có những khoảnh khắc ngại ngùng. Ví dụ như lúc cô dâu chú rể đang tỏ tình chân thành trên sân khấu, dưới khán đài 80% mọi người đều đang cắm cúi ăn uống.
"Hạnh phúc không cần phải tuyên bố với người khác." Đường Doanh vừa bôi kem dưỡng da trước màn hình điện thoại vừa sờ đuôi mắt mình, ghé sát lại xem, hỏi Mạnh Đông Dương: "Em cũng có nếp nhăn rồi phải không?"
"Phải, em già rồi, lo mà bảo dưỡng đi."
"Anh chỉ mong em già nhanh thôi chứ gì!"
"..." Mạnh Đông Dương hiểu ý cô, lại bị cô chọc tức: "Lúc gọi video em toàn ngắm bản thân mình thôi đúng không?"
Video call kết thúc chưa lâu, Mạnh Đông Dương nhận được mấy chục tấm ảnh Đường Doanh gửi, điện thoại rung đến đau cả đầu.
Anh mở ra xem, là mấy chục tấm ảnh chụp màn hình lúc họ gọi video, Đường Doanh đã bắt trọn mấy chục khoảnh khắc anh cười.
Được cô quan tâm, trong lòng anh bỗng thấy cảm động.
Anh hỏi cô: Hè này có sang thăm anh không?
Đường Doanh đã lên kế hoạch nghỉ hè rồi, cô phải đưa Bành Phương đi du lịch Vân Nam - Quý Châu - Tứ Xuyên một vòng trước, sau đó đi Paris với Tô Dương Dương.
Mạnh Đông Dương đang định hỏi tại sao trạm dừng chân đầu tiên khi ra nước ngoài của cô không phải là Mỹ mà là Pháp.
Đường Doanh nhắn lại: Chuyến du lịch nước ngoài đầu tiên của anh là đi Paris. Em muốn đến đó xem sao.
Cô nghĩ Tô Dương Dương biết tiếng Pháp sẽ là một phiên dịch viên tuyệt vời.
Ngày đầu tiên kết thúc sự nghiệp giáo viên, Đường Doanh nằm dài ở nhà cả ngày trong sự trống rỗng vô cùng. Tối đến thấy đồng nghiệp cũ trêu đùa nhau trong nhóm chat, cô bỗng thấy hơi buồn.
Cô rời bỏ một vị trí, mất đi một công việc ổn định, tách khỏi một vòng tròn giao tiếp vững chắc, tình cảm với một số đồng nghiệp cũng sẽ dần phai nhạt.
Cô phải tiếp tục tiến về phía trước, bước vào giai đoạn tiếp theo của cuộc đời, kết bạn mới, đón nhận thử thách mới.
Cô sẽ không bao giờ quên cảm giác hồi hộp lần đầu tiên bước lên bục giảng. Khi đó cô cứ nghĩ sự nghiệp của mình sẽ kết thúc trên bục giảng này.
Cô giáo Đường hai mươi ba tuổi lúc đó chắc chắn không ngờ rằng, năm năm sau, cô không những chưa kết hôn sinh con, mà còn rời bỏ thành phố nhỏ này để phiêu lưu đến thế giới rộng lớn hơn.
Thế giới đó chính là giấc mơ ngắn ngủi xa vời mà cô từng mơ trước khi điền nguyện vọng đại học.
Tháng Tám check-in khắp nơi trên nước Pháp, Đường Doanh tiện đường ghé qua Nice thăm Dương Mộng Chân. Gặp Dương Mộng Chân xong, cô mới nói cho Mạnh Đông Dương biết.
Mạnh Đông Dương lúng túng trong video call.
Đường Doanh chĩa ống kính vào bức tranh hòn đảo nhỏ anh vẽ hai năm trước, bảo mình đã vẽ thêm vài nét, hỏi anh có nhận ra không.
Mạnh Đông Dương thấy trên đá ngầm nở ra vài bông hoa trắng nhỏ.
Bức tranh này vẫn luôn đặt trên giá vẽ. Dương Mộng Chân thấy Đường Doanh hoàn thành nét vẽ cuối cùng, tháo toan vẽ khỏi khung, cuộn vào ống tranh, bảo Đường Doanh mang về đóng khung treo trong nhà.
Đường Doanh hỏi Mạnh Đông Dương: "Treo nhà anh hay nhà em?"
Dương Mộng Chân cười: "Nhà nó là nhà cháu, nhà cháu cũng là nhà nó."
Đá ngầm đen sì vốn không thể nở hoa, nhưng hòn đảo cần sự sống.
Dương Mộng Chân nói, Đường Doanh chính là đóa hoa nở ra từ trái tim Mạnh Đông Dương.
Mạnh Đông Dương hỏi Đường Doanh tại sao lại đi thăm Dương Mộng Chân. Đường Doanh bảo vì đó là người thân nhất của anh.
Hiểu thêm về Dương Mộng Chân cũng là hiểu thêm về Mạnh Đông Dương. Người đàn ông này tốt với người nhà cô, cô không có lý do gì không đáp lại tình cảm yêu ai yêu cả đường đi lối về này.
Sau khi khai giảng vào mùa thu, Đường Doanh quay lại trạng thái học tập. "Gặm" xong chuyên ngành của mình, lúc rảnh rỗi, cô cũng xem qua sách chuyên ngành của Mạnh Đông Dương.
Cô nghiên cứu một số trường hợp kinh điển trong chuyên ngành của anh, ví dụ như chiến dịch tranh cử của Obama và thử thách dội nước đá, để khi nói chuyện với anh, cô có thêm nhiều chủ đề chia sẻ.
Ngoài những việc đó, điều cô quan tâm nhất là học tiếng Anh.
Mạnh Đông Dương kết thúc nhiệm kỳ công tác nước ngoài, trở về trụ sở chính ở Los Angeles, sau đó mua một căn nhà ở Santa Monica. Anh không chắc tương lai có ở lại Mỹ lâu dài hay không, việc mua nhà có nhiều cân nhắc, không hoàn toàn là để định cư.
Đường Doanh dần quen với cuộc sống ở Thượng Hải. Cuối tuần và các kỳ nghỉ lễ ngắn ngày, cô thường đi du lịch khắp nơi, đi qua mười mấy thành phố nổi tiếng trong nước, phát hiện mình thích Thượng Hải nhất.
Kỳ nghỉ đông, cô đi New Zealand, nơi Mạnh Đông Dương từng đi du lịch một mình, đến những nơi anh từng đến, tạo dáng giống hệt anh để chụp ảnh kỷ niệm.
Kỳ nghỉ lễ 1/5 năm sau, cô đi Iceland. Rất trùng hợp, hôm đi thuyền ngắm cá voi, cô gặp lại người thủy thủ mà Mạnh Đông Dương từng tình cờ gặp.
Từ chỗ cực kỳ thiếu tự tin về khả năng giao tiếp tiếng Anh, ra nước ngoài phải dựa vào bạn bè giỏi ngoại ngữ, đến chỗ một mình đi du lịch, một mình ngắm nhìn thế giới, Đường Doanh mất mười tháng để hoàn thành sự "lên đời" bản thân.
Trở về từ Iceland, cô nộp đơn xin visa đi Mỹ. Cô nghĩ, đây có lẽ là điểm dừng chân cuối cùng trong hành trình độc hành của cô.
Hè năm đó, Bành Phương đưa Tịch Tịch và em trai về Thanh Dương.
Đường Doanh đang thu dọn hành lý ở nhà thì cậu em trai chui tọt vào vali của cô, nằng nặc đòi đi Mỹ cùng.
Bành Phương bảo cháu trai đừng quấy rối, dì út đi thăm dượng út cơ mà.
Cậu bé hỏi: "Dì út sắp cưới ạ?"
Đường Doanh bảo còn lâu lắm, cô còn chưa học xong mà.
Tịch Tịch thở dài: "Sao sắp ba mươi tuổi rồi mà vẫn phải đi học thế ạ."
"Hai mươi tám, hai mươi tám, hai mươi tám!" Đường Doanh nhéo má Tịch Tịch lia lịa.
Buổi tối trung tâm thương mại gần nhà có chương trình biểu diễn cho thiếu nhi, Bành Phương muốn đi đánh mạt chược nên bảo Đường Doanh đưa hai đứa nhỏ đi xem.
Đến nơi, Đường Doanh bị chen lấn khó chịu, bèn dắt hai đứa cháu ra quảng trường ngồi ăn kem.
Tịch Tịch kêu muỗi đốt, cứ gãi chân suốt, Đường Doanh đang cúi xuống kiểm tra da cho cháu thì có người đưa tuýp thuốc bôi muỗi đốt tới.
Đường Doanh ngẩng đầu lên, là Cốc Thụy An.
Cốc Thụy An một mình dẫn con trai đi chơi. Thằng bé nói năng đã sõi, nó hỏi bố đây là ai.
Cốc Thụy An bảo con gọi Đường Doanh là dì.
"Cháu chào dì ạ."
"Chào cháu." Đường Doanh cúi đầu xoa vết muỗi đốt cho Tịch Tịch.
"Nói chuyện chút được không?" Cốc Thụy An hỏi Đường Doanh.
Đường Doanh chẳng có chuyện gì để nói với anh ta, đang định từ chối thì Cốc Thụy An đưa máy thổi bong bóng cho con trai, bảo con ra chỗ đài phun nước chơi với các anh chị.
Cốc Thụy An mở lời: "Việc kinh doanh của Mai Hinh không thuận lợi, cô ấy đi nơi khác làm ăn rồi. Giờ chúng tôi chia tay rồi."
Đường Doanh thực sự không muốn nghe, quay mặt đi, tiếp tục ăn cây kem trên tay.
Cốc Thụy An ngồi xuống ghế trống bên cạnh Đường Doanh, nhìn về phía đài phun nước, chậm rãi nói: "Năm ngoái nghe nói em đỗ cao học rồi, chưa có cơ hội chúc mừng em. Dạo trước họp lớp cấp ba, mọi người nhắc đến em, đều bảo em thay đổi nhiều lắm..."
"Tôi ra xem bọn trẻ thế nào." Đường Doanh đứng dậy bỏ đi.
"Đường Doanh, xin lỗi em." Cốc Thụy An gọi giật lại: "Anh nợ em một lời xin lỗi..."
Đường Doanh ngẩng đầu nhìn trời, vẻ mặt thản nhiên.
"Anh..." Cốc Thụy An rất muốn nói với cô rằng anh ta đã sớm nhận ra mình hoàn toàn không yêu Mai Hinh, nhưng lời đến cửa miệng lại không thốt ra được.
Đường Doanh thầm nghĩ, chuồn chuồn bay thấp, sắp mưa rồi. Nghĩ vậy, cô đi thẳng luôn.
Tối gọi video với Mạnh Đông Dương, Đường Doanh kể hôm nay tình cờ gặp Cốc Thụy An.
Mạnh Đông Dương nhướng mày: "Rồi sao nữa?"
Đường Doanh nói: "Cứ như kiếp trước vậy."
Mạnh Đông Dương vừa định tiếp lời, Đường Doanh hỏi anh: "Mẹ em bảo em bỏ hạt vừng nhặt được cục vàng. Anh có phải là vàng không?"
"Không ai tự khen mình cả, em thấy anh là vàng thì anh là vàng."
Đường Doanh bật cười: "Anh đắt hơn vàng nhiều."
