Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 11: Tiểu bạch hoa hóa thành tiểu hoàng hoa



"Tin tốt là anh ta là trai đẹp."

"Tin xấu là anh ta là trai bao."

Dù có từng thấy qua đủ kiểu người, nhưng với cái tình huống quái gở này thì đến tiểu thư già đời như Ôn Lê cũng nghẹn họng. Nếu không phải biết rõ thường ngày Sơ Vũ không phải kiểu gặp trai đẹp là lao đầu vào, cô nàng đã tưởng nhỏ bạn tự biên tự diễn một vở cho bản thân rồi.

"Vấn đề là hai người mới ở chung có mấy hôm, làm sao mà cậu đã có cảm giác an toàn với người ta rồi hả?" Ôn Lê vẫn thấy khó hiểu, cảm giác như mới chớp mắt một cái mà vở kịch "đồng cư" này đã bước sang cảnh cao trào.

Sơ Vũ đành kể lại sơ sơ cái đêm hôm ấy, cái đêm mà cô bị b**n th** bám đuôi, rồi được Thẩm Trạc xuất hiện như siêu anh hùng giải vây cho.

"Là như vậy đó. Dạo này cậu ra ngoài ban đêm cũng nên cẩn thận hơn nha." Cô nhân tiện dặn dò thêm. Ôn Lê vốn thường xuyên phải chạy qua chạy lại giữa trường và nhà, ban đêm mới mò về là chuyện cơm bữa.

"Thôi đừng lo cho tớ." Ôn Lê vỗ vỗ vai cô an ủi. "Nhưng mà cậu tính sao đây? Cái anh bạn cùng phòng kia biết vụ này chưa?"

"Nói ra chỉ tổ bị chửi b**n th**." Sơ Vũ thở dài một tiếng, lắc đầu bất lực. "Cậu nói xem, nếu tớ bỏ tiền ra, không làm gì xấu xa, chỉ muốn ôm ôm sờ sờ thì có được xem là tiêu dùng chính đáng không?"

"Ủa mà cũng đúng á." Ôn Lê ra chiều suy nghĩ nghiêm túc. "Bỏ tiền book trai bao đắt như vậy, mà chỉ ôm được có mấy cái, rõ là thiệt."

Sơ Vũ ngồi nghĩ lại, cảm thấy hình như cũng có lý thật. Một vạn ba đó nha! Cô làm lụng cả tháng cộng thêm nhuận bút mới có được nhiêu đó.

Ôn Lê liếc nhìn điện thoại rồi đột nhiên rên lên như chó sói tru trăng: "Ối giời ơi! Mẹ tớ lại bắt tớ về nhà nữa rồi! Không hiểu tại sao cứ mỗi lần cái thằng anh trai kế kia về nhà là tớ cũng phải lết xác về theo!"

"Thôi thì cậu cứ về trước đi..." Sơ Vũ vội xoa dịu. "Có gì tớ sẽ bàn bạc với cậu sau."

"À mà này." Ôn Lê đột nhiên nhớ ra, "Không phải lần trước cậu nói bị chê viết mấy cảnh thân mật thiếu cảm xúc à? Dù gì cũng bỏ tiền rồi, học hỏi tí thực chiến cũng đâu có mất mát gì, coi như gỡ vốn."

Cô nàng vừa khoác túi chuẩn bị đi, vừa không quên dặn với: "Đừng có làm bậy vội nha! Để tớ lên trường điều tra sơ yếu lý lịch anh đẹp trai đó cho. Tên nghe quen lắm, hình như tớ có nghe ở đâu rồi."

Sau khi tiễn Ôn Lê ra cửa, Sơ Vũ bắt đầu cảm thấy hơi nghi ngờ. Một gương mặt như Thẩm Trạc mà cái radar săn trai đỉnh cao của Kinh Đại như Ôn Lê lại không hề nghe tới? Vô lý thật.

Nhưng mà nhìn cái khí chất với điệu bộ kia, học ở Kinh Đại chắc chắn không phải giả mạo.

Sơ Vũ ngồi trước máy tính, nhìn mấy bình luận dưới bài viết mới mà thấy đau đầu. Cô không có kinh nghiệm, chẳng lẽ lại là lỗi của cô chắc?

Đeo tai nghe lên để mở nhạc cho đỡ buồn, chợt cô nhớ ra mấy hôm trước Ôn Lê từng gửi cho cô một đống "tài liệu học tập", bảo là dùng để lấy cảm hứng viết mấy cảnh nóng.

Cô cẩn thận đứng dậy kiểm tra kỹ cửa đã khóa chưa, rồi chui tọt vào trong chăn, mở máy tính bảng ra. Màn hình lập tức hiện lên những hình ảnh khiến người ta mặt đỏ tai hồng.

"Ủa?" Cô vỗ vỗ tai nghe.

Tài liệu học thì học, nhưng sao lại không có tiếng? Cảm giác như thiếu cái gì đó.

Cô lôi điện thoại ra nhắn cho Ôn Lê: "Mấy cái cậu gửi không có tiếng luôn hả?"

Ôn Lê: "Toàn là tư liệu quý giá đó! Có mấy cái lâu đời quá nên bị mất âm thanh, nhưng nhìn hình đã đủ k*ch th*ch rồi còn gì!"

YU: "Tớ là học nghiêm túc chứ không phải để thỏa mãn d*c v*ng nhé!"

Mới gửi đi cái tin, Ôn Lê lập tức như bắn pháo hoa, lại share tiếp cho cô thêm mấy tập mới.

"Rồi rồi rồi, học chăm vào nhé! Đảm bảo từ bạch liên hoa hóa thành hoàng hoa quái vật luôn!"

Ban đầu Sơ Vũ chỉ định xem một hai cái cho biết, ai ngờ vừa mở ra đã không thể dừng lại. Dù không có tiếng nhưng không ảnh hưởng tới quá trình "nghiên cứu".

"Ủa, nói hôm nay thức chơi game thâu đêm mà, sao lại rút hết rồi?" Phòng thoại voice vang lên tiếng gào của Phương Bác. "Tôi mới vừa bật game xong mà!"

Thẩm Trạc vừa cởi áo khoác, vừa trả lời: "Hỏi Thịnh Diễm ấy."

Thịnh Diễm bên kia thở dài: "Tôi cũng hết chịu nổi. Ba tôi không cho mướn nhà ngoài đã đành, giờ còn bắt tôi về nhà ở hẳn, sống y như học sinh tiểu học ấy mấy ông."

Phương Bác cười nhạo: "Cũng tại ông sống quá buông thả chứ gì. Mới năm nhất mà đã nợ môn rồi."

"Thì sao? Tôi có sản nghiệp nhà lo rồi." Thịnh Diễm vốn là kiểu người sống thoải mái, không thích tự làm khó mình. "Ê Thẩm Trạc, hôm nào kéo qua nhà ông tụ họp đi, không ăn được bánh của ông là cuộc đời tôi vô nghĩa!"

Thẩm Trạc vừa mở máy tính vừa đáp lại với giọng lười biếng: "Ăn bánh của tôi khác gì Trư Bát Giới nuốt nhân sâm, tôi không có hứng."

"Có bạn cùng phòng nữ rồi là quên luôn anh em đúng không? Cô em học khóa dưới chắc giờ no bánh rồi ha~"

Thẩm Trạc không nói nhiều, tắt luôn voice chat, ném lại một câu: "Còn hơn đem bánh cho heo ăn." Anh đeo tai nghe vào, ngồi xuống bàn, mở video đua xe yêu thích. Vừa nhấp một ngụm nước, suýt nữa thì phun hết lên bàn phím.

"Cái gì vậy trời?" Thẩm Trạc nhíu mày nhìn màn hình.

Anh chắc chắn mình mở video xe đua cơ mà? Thế quái nào trong tai nghe toàn tiếng r*n r* không thể tả!

Anh lập tức nhắn cho bạn chơi cùng: "Cậu có rảnh quá không? Gài bẫy tôi hả? Trong clip toàn mấy âm thanh mất dạy gì không à!"

"Ai làm gì đâu???"

Thẩm Trạc lập tức tắt video, nhưng âm thanh trong tai nghe vẫn còn vang lên. Đến lúc này anh mới nhận ra, hoá ra tai nghe không hề kết nối với máy tính của mình.

Thế thì nó đang kết nối với thiết bị nào?

Tính theo khoảng cách thì chuyện này từng xảy ra một lần, là lúc Thịnh Diễm xem phim mà âm thanh vô tình truyền đến thiết bị của anh.

Nghĩ tới đây, Thẩm Trạc thấy cũng dễ đoán. Nhưng điều khiến anh nổi da gà là, con mẹ nó, cú twist này cũng quá lớn rồi đấy! Anh khẽ rủa thầm trong bụng, mặt thì vẫn đơ như tượng.

——

Tới tận tối, Sơ Vũ mới chịu hết nổi. Sáng không ăn gì, trưa vì đang giảm cân nên chỉ ăn cầm chừng một tí, giờ thì bụng đói đến mức hoa mắt chóng mặt.

Con người là sắt, cơm là thép, một bữa không ăn thì đói bủn rủn, hai bữa không ăn thì đi luôn cũng không chừng.

Cô quyết định ra ngoài pha ly sữa nóng cho ấm bụng, bổ sung tí đạm lấy sức. Mới vừa mở cửa bước ra đã thấy Thẩm Trạc đang ngồi lù lù ở phòng khách, cô khẽ giật mình.

"Anh ở nhà hả?"

Thẩm Trạc nhấc mắt liếc cô một cái, nhàn nhạt hỏi lại: "Chứ em nghĩ sao?"

Sơ Vũ âm thầm bĩu môi. Thì cô tưởng anh ra ngoài làm việc rồi chứ sao. Mà không hiểu sao từ ánh mắt kia lại toát ra cảm giác... u uất?

Lẽ nào hôm nay ế khách, tâm trạng tụt mood, về sớm cũng dễ hiểu thôi.

Thẩm Trạc nhìn cô đi vào bếp, bước chân nhẹ hẫng như đạp trên mây. Rõ ràng chỉ là pha ly sữa, mà phấn khích như thể ba ngày chưa được ăn cơm.

Mà vui vẻ thì cũng đúng, đâu như anh, tai nghe mở ra toàn tiếng rên, loa bluetooth cũng bị kết nối phát cái quái gì đó không biết, đến nỗi anh lo cả con chó nhà mình nghe xong cũng ph*t t*nh theo.

Anh nhìn chăm chăm vào cô gái đang bưng ly sữa tính đi vào phòng.

"Em định đi đâu đấy?"

Sơ Vũ quay lại, thấy câu hỏi thật kỳ cục: "Về phòng chơi máy tính."

Trong lòng còn muốn nói thêm câu: Anh trai ơi, em không rảnh nha, còn phải đi làm nữa, hôm nay chưa viết xong bản thảo đây này.

Ánh mắt Thẩm Trạc vẫn lạnh nhạt như thường: "Đeo tai nghe à?"

"Hả?" Sơ Vũ ngớ người một chút, "Có mà..."

Không có tai nghe, cô nghe nhạc không vô mood được.

Lại còn đeo tai nghe nữa hả... Thẩm Trạc khẽ nhíu mày. Đeo tai nghe đồng nghĩa là lại tiếp tục xem mấy cái video kia? Vậy là anh vẫn chưa thể dùng lại tai nghe và loa của mình à?

Cũng tại con gái mặt mỏng, anh không thể mở miệng hỏi thẳng.

Anh dời mắt, rồi chỉ tay về phía ghế sofa cạnh mình: "Ngồi đây mà chơi. Không được đeo tai nghe."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...