Ôn Ý cầm lọ thuốc của Sơ Tự xem đi xem lại, đúng là vitamin thật. Cô không nhịn được mắng: "Cậu uống vitamin mà làm màu thế hả? Không biết lại tưởng cậu bị bệnh gì, rõ là lắm chuyện."
Sơ Tự vốn định mượn chuyện áp lực thi cử để trêu chọc cô chút thôi, ai ngờ cô nàng này còn suýt nữa viết chữ "cố tình" lên trán luôn rồi.
Đúng là vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo.
"Ồ, có lẽ là do khí chất bẩm sinh đấy."
Lần đầu tiên Ôn Ý gặp người còn tự luyến hơn cả mình. Cô khó mà tưởng tượng nổi một người tự luyến đến mức này mà cũng biết áp lực là gì. Chẳng phải anh nên tự mãn đến mức coi cả thế giới đều là bại tướng dưới tay mình sao?
Khi hai người rời khỏi sân thượng, Sơ Tự chợt nhớ ra điều gì, gọi giật Ôn Ý đang lẩm bẩm mắng người phía trước lại.
"Chuyện tôi hút thuốc đừng nói cho em gái tôi biết."
"Ờ." Ôn Ý đáp: "Vậy cậu cũng đừng kể chuyện tôi hút thuốc cho em ấy, kẻo làm hỏng hình tượng đại mỹ nữ trong lòng con bé."
Sơ Tự cười khẩy một tiếng, khóe môi khẽ nhếch lên.
Đi từ sân thượng xuống tầng 5, hai người tình cờ gặp mấy học sinh vừa tập thể dục giữa giờ xong đang đi lên. Bình thường học sinh lớp nghệ thuật ít khi lên đây, nên sự xuất hiện của Ôn Ý ở chỗ này là cực kỳ hiếm hoi.
Đặc biệt là bên cạnh cô còn có Sơ Tự - nhân vật chính trong những lời đồn đại ầm ĩ gần đây ở trường trung học trực thuộc.
Mấy học sinh kia nhìn nhau thì thầm: "Hai người họ không phải lên sân thượng đánh nhau đấy chứ? Là Ôn Ý đơn phương đánh Sơ Tự à? Dù sao một người là thành phần cá biệt, một người là học sinh gương mẫu..."
Ôn Ý nghe thấy mấy lời đồn đại quá đáng này thì không nhịn được, quay đầu nhìn Sơ Tự, cứ tưởng anh sẽ giúp mình giải thích một câu.
Nào ngờ tên này đột nhiên giơ tay sờ gáy, làm ra vẻ như vừa bị ai đó đánh lén thật.
Ôn Ý không thể tin nổi, giơ ngón giữa về phía anh.
"Tôi để cậu trong tim, cậu lại treo tôi lên tường thế hả Sơ Tự?"
Sơ Tự không nói gì, chỉ nhướng mày nhìn cô chằm chằm.
Giọng cô có chút hung dữ, lọt vào tai người khác lại càng giống giọng điệu bắt nạt học đường. Ôn Ý quay ngoắt lại, kéo tay cậu học sinh vừa nói chuyện, giơ bàn tay mình ra trước mặt cậu ta.
Cậu học sinh tưởng Ôn Ý định đánh mình, sợ đến mức rụt cổ lại.
Ôn Ý: "..." Cô đáng sợ thế sao? Cô là đại mỹ nữ chứ có phải đại tỷ đâu.
"Nhìn bộ móng tay tôi vừa làm này đi, móng dài thế này thì đánh lại được cái tên cao mét tám như Sơ Tự không?" Ôn Ý tức giận chất vấn, còn tiện thể khoe luôn những ngón tay thon dài vừa được làm móng tinh xảo của mình.
Cô chưa bao giờ động thủ đánh người, được chưa?
Cậu bạn kia không dám phản bác, mấy người hoảng loạn bỏ chạy, vừa đi vừa thì thầm to nhỏ: "Nghe nói hoa khôi lớp nghệ thuật này có bạn trai ở trường bên cạnh đấy, là dân anh chị, ngày nào cũng đánh nhau đua xe, không dây vào được đâu."
Ôn Ý liếc nhìn Sơ Tự đang đứng dửng dưng bên cạnh, nghiêm túc giải thích:
"Mấy lời đó là đồn nhảm thôi. Thật ra là do trường bên cạnh có quá nhiều người tỏ tình với tôi, nhưng tôi đều từ chối hết rồi. Lời đồn cứ thế mà bị tam sao thất bản, chứ tôi không phải loại người bắt cá hai tay đâu."
Sơ Tự uể oải nói: "Nghiêm túc chút đi, thuyền của tôi cậu còn chưa có vé lên đâu."
Anh cúi đầu nhìn bộ móng tay dài tinh xảo của Ôn Ý. Bắt gặp ánh mắt anh, Ôn Ý đắc ý lắc lắc bàn tay trước mặt anh vài cái: "Ngại quá, giờ cậu không phải sao đỏ trực ban, không quản được tôi đâu."
"Tôi đang nghĩ, móng tay dài thế kia, cậu có viết xong bài văn không?"
Ôn Ý hừ nhẹ: "Cứ chờ mà xem, làm gì cũng không ảnh hưởng đâu."
Kỳ thi tháng của trường trung học trực thuộc đến đúng hẹn. Môn văn hóa khiến Ôn Ý đau đầu nhất chính là Toán, còn ba môn khối xã hội thì cô khá tự tin, nếu không cũng chẳng dám đặt mục tiêu thi vào Đại học Giang.
"Trường mình có cho nộp bài sớm không?" Ôn Ý đứng trước cửa phòng thi hỏi cô bạn cùng bàn. Cái trường này xếp lịch thi gấp gáp quá, tối đến buồn ngủ díu cả mắt mà vẫn còn một môn khối xã hội.
May mà không phải môn Toán, nếu không cái đầu vốn đã không thông minh của cô càng thành hồ dán mất.
"Chắc là được." Cô bạn cùng bàn cũng không chắc chắn lắm: "Chủ yếu là mọi người viết còn chẳng kịp, viết xong còn phải kiểm tra lại, làm gì có thời gian mà nộp bài sớm? Chẳng lẽ cậu làm xong được á?"
Ôn Ý là học sinh chuyển trường, các bạn trong lớp chưa rõ thực lực của cô, thậm chí có người còn mặc định kiểu con gái ngày nào cũng trang điểm, chơi điện thoại như cô chắc chắn học rất dốt.
"Đến loại đứng nhất như Sơ Tự còn chẳng nộp bài sớm, cậu tuổi gì?" Một nữ sinh cùng lớp đi ngang qua châm chọc.
Ôn Ý nhìn là biết ngay sự thù địch của cô nàng này từ đâu mà ra. Hơn nữa, Sơ Tự chẳng qua là viết xong rồi ngủ thôi, chứ anh mà là kiểu người kiểm tra đi kiểm tra lại bài thi á? Dù sao cô cũng không tin.
"Liên quan quái gì đến cậu, lo bài thi của cậu đi." Ôn Ý lười đôi co.
"Sao cậu lại chửi người khác?" Nữ sinh kia bất bình lên tiếng: "Thật sự tưởng nói chuyện với Sơ Tự vài câu là mình ghê gớm lắm à?"
"Tôi vốn dĩ đã ghê gớm rồi, cần gì phải nói chuyện với Sơ Tự để chứng minh?" Ôn Ý lườm một cái: "Sơ Tự tôi còn chửi được, huống chi là chửi cậu, càng thuận miệng hơn."
Ôn Ý cầm bút vào phòng thi. Cô đâu phải ngày đầu tiên ở lớp văn, yêu ma quỷ quái gì mà chưa từng gặp. Chuyện đồn cô yêu đương với nam sinh trường ngoài mấy hôm trước cũng là do cô nàng này lan truyền chứ đâu.
Hoặc là rắc rối do Sơ Tự mang lại, hoặc là gánh nặng do chính nhan sắc của cô gây ra.
Môn thi khối tự nhiên và xã hội diễn ra cùng giờ. Khi mọi người đang làm bài đến mức buồn ngủ díu mắt, Ôn Ý đột nhiên cầm bài thi lên bục giảng: "Thưa cô, em nộp bài ạ."
"Kiểm tra lại chút đi em." Giám thị cũng là lần đầu thấy học sinh viết nhanh đến thế.
Ôn Ý nhíu mày, làm ra vẻ đáng thương: "Nhưng bụng em đau quá, em muốn đi vệ sinh, không đi không được ạ."
Giám thị thấy bài thi của cô cũng đã viết kín chữ nên đành mắt nhắm mắt mở, xua tay cho Ôn Ý ra khỏi phòng thi, để lại cô bạn cùng bàn đang há hốc mồm kinh ngạc trong lớp.
Không phải chứ, tìm Sơ Tự học bù thật à? Cô ấy cứ tưởng hai người họ lấy cớ để yêu đương thôi chứ.
Trong thời gian thi tháng, việc ra vào trường không bị kiểm soát nghiêm ngặt như ngày thường, hơn nữa Ôn Ý lại không mặc đồng phục nên lẻn ra ngoài dễ như trở bàn tay.
Ở phòng thi bên kia, Sơ Tự xoay bút nhìn số báo danh dán trên bàn: 00001. Bài thi đã làm xong từ lâu, anh cầm bút sửa đại vài đáp án rồi chuẩn bị gục xuống bàn ngủ.
Trong lúc mơ màng, chợt nghe thấy tiếng hô hoán trong phòng thi. Việc có thể khiến phòng thi này phân tâm trong giờ thi tháng là cực kỳ hiếm. Sơ Tự ngẩng đầu lên khỏi cánh tay nhìn ra ngoài.
"Bùm" một tiếng, một bông pháo hoa nở bung ngoài cửa sổ, ngay sau đó là vài bông nữa liên tiếp, những chùm pháo hoa rực rỡ nở rộ trên bầu trời đêm, chiếu sáng cả một góc phòng thi.
"Ai bắn pháo hoa thế, hôm nay có phải lễ tết gì đâu?"
"Chắc lại là đám quái xế rảnh rỗi sinh nông nổi ấy mà..."
Giám thị lên tiếng nhắc nhở trật tự.
Mọi người trong phòng thi lúc này mới ngừng xì xào, tiếp tục làm bài. Sơ Tự ngắm pháo hoa một lúc, tuy không long trọng như dịp Tết hồi nhỏ, nhưng ít ra cũng đỡ chán hơn vừa rồi.
Anh đang định gục xuống ngủ tiếp thì màn hình điện thoại trong túi quần đột nhiên sáng lên. Qua lớp vải quần mùa hè mỏng manh, anh lờ mờ nhìn thấy tên người gửi chỉ có hai chữ.
Sơ Tự không ngốc, anh chợt nhớ đến lời Ôn Ý dặn trước khi thi: Nhớ thi cho nghiêm túc, không được nộp bài sớm.
Lúc đó anh còn chẳng để tâm lắm, bảo mình chưa bao giờ nộp bài sớm, chỉ ngủ thôi.
Thế là chuyện hiếm thấy ở phòng thi số 1 đã xảy ra, người ngồi ở vị trí số 1 đột nhiên đứng dậy nộp bài: "Thưa thầy, em nộp bài sớm ạ."
Chẳng đợi giám thị nói gì, Sơ Tự xách cặp đi thẳng.
Dáng vẻ ngông nghênh như thể sắp đi đánh nhau vậy.
