Ngày hôm sau Sơ Tự đi học, vừa bước vào lớp, ánh mắt của mọi người đã không hẹn mà cùng đổ dồn về phía anh. Anh vừa ngồi xuống, Lâm Hạo ngồi bàn sau liền chồm người lên.
"Anh, em bảo anh đưa số liên lạc cho Ôn Ý, sao anh lại chủ động theo đuổi người ta thế?"
Sơ Tự nhớ lại tờ giấy Lâm Hạo đưa lần trước, nếu Ôn Ý mà nhận ra được dãy số trên đó, anh cũng phải nể phục cô là một nhân tài: "Ai bảo tôi theo đuổi cô ấy?"
"Hôm qua bao nhiêu người thấy hai người đi ăn cùng nhau, còn có người thấy anh tận tay nhặt rau thơm cho Ôn Ý nữa." Lâm Hạo vỗ vai anh: "Không ngờ học thần của chúng ta bề ngoài lạnh lùng nhưng bên trong lại ấm áp thế, lúc theo đuổi con gái cũng nghiêm túc phết."
Lâm Hạo tỏ ra rất rộng lượng: "Nể tình anh hiếm khi rung động, em quyết định rút lui khỏi cuộc chiến này."
Cuối cùng Sơ Tự cũng hiểu tại sao từ lúc lên lầu đến giờ cứ có người nhìn chằm chằm mình. Hôm qua lúc nhặt rau thơm, anh đâu có nghĩ nhiều thế, thấy Ôn Ý tự nhặt lề mề quá nên anh làm hộ thôi.
Chỗ ngồi còn chưa kịp ấm, đã có người gọi anh ở cửa lớp.
"Sơ Tự, thầy giáo gọi cậu lên Phòng Giáo vụ một chuyến."
"Vãi, không lẽ chủ nhiệm Sơ biết tin đồn về anh với Ôn Ý, định gọi lên để chia rẽ đôi uyên ương đấy chứ?" Lâm Hạo hóng hớt.
Sơ Tự lườm cậu ta một cái lạnh lùng: "Tin đồn chỉ dừng lại ở kẻ trí thôi."
Bố anh tuy giờ có hơi lẩm cẩm, nhưng chưa đến mức cho rằng con trai mình sẽ yêu sớm đâu.
Khi Sơ Tự đến Phòng Giáo vụ, quả nhiên thấy bố đang đợi trong văn phòng. Sơ Tự bước vào: "Bố gọi con đến làm gì ạ?"
Sơ Kiến Dương đặt bình giữ nhiệt xuống, liếc nhìn chiếc áo khoác phanh khóa của Sơ Tự: "Chỉnh đốn trang phục lại ngay, con mặc áo khoác kiểu gì thế này, tưởng mình là Đạo Minh Tự à?"
"Bố mà cũng biết Đạo Minh Tự cơ á?" Sơ Tự không nhịn được buột miệng hỏi.
"Ở trường thì gọi là chủ nhiệm!" Sơ Kiến Dương nhìn cái vẻ ngông nghênh của cậu con trai mà đau cả đầu: "Tôi cũng chưa quê mùa đến mức cái gì cũng không biết đâu nhé."
"Vâng, thưa chủ nhiệm, thầy gọi em đến làm gì ạ?"
Sơ Tự vừa dứt lời thì thấy một cái đầu lén lút thò vào cửa. Thấy anh cũng ở trong, vẻ mặt Ôn Ý thoáng hiện lên nét hoảng loạn.
"Cả em nữa, vào đây!" Sơ Kiến Dương quát.
"Chủ nhiệm, thầy có mắt sau lưng ạ?" Ôn Ý cười hì hì, rón rén bước vào: "Nghe nói thầy tìm em có việc ạ."
Sơ Kiến Dương nhìn bộ quần áo chẳng giống ai trên người Ôn Ý: "Đồng phục của em đâu?"
"Vẫn chưa được phát ạ." Ôn Ý nói dối không chớp mắt.
"Lát nữa lên phòng giáo vụ hỏi xem bao giờ có." Sơ Kiến Dương miễn cưỡng bỏ qua chuyện này.
Sơ Tự thầm nghĩ bố anh đúng là già rồi, học sinh chuyển trường đến bao lâu rồi mà còn chưa có đồng phục, ai tin được chứ.
"Ai cho phép hai đứa nộp bài sớm tối qua?" Sơ Kiến Dương nhìn hai đứa học sinh trước mặt, một đứa mét tám tám, một đứa cũng phải mét bảy mấy, đều cao hơn ông, ông đành phải ngẩng đầu lên để mắng.
"Lớp 12 rồi mà không có chút ý thức nào cả. Thi đại học hai đứa cũng định nộp bài sớm hả? Giỏi giang quá nhỉ? Đúng là 'Ngọa Long Phượng Sồ', cả khối mười hai lớp Văn Lý có mỗi hai đứa là không ngồi yên được thôi đúng không?"
"Ra hành lang đứng phạt cho tôi!"
Chuông vào học đã reo từ lâu, Sơ Kiến Dương đi tuần tra tiếp, hành lang trống trải chỉ còn lại hai người đứng dựa tường.
Lúc này Ôn Ý mới thở phào nhẹ nhõm: "Làm tôi sợ chết khiếp, cứ tưởng chủ nhiệm Sơ biết chuyện tôi theo đuổi cậu nên gọi đến nhận tội."
Sơ Tự hừ lạnh một tiếng.
"Cậu theo đuổi tôi? Sao tôi lại nghe nói cả trường đang đồn là tôi đang theo đuổi cậu nhỉ?"
Sáng nay đến trường Ôn Ý cũng đã nghe chuyện tối qua, cô cười gượng gạo hai tiếng: "Hiểu lầm tai hại ấy mà, đều giống nhau cả thôi..."
"Giống nhau chỗ nào?" Sơ Tự quay sang nhìn cô.
"Nhân vật chính giống nhau mà. Ít ra tin đồn không phải là cậu theo đuổi người khác, theo đuổi tôi còn có thể diện hơn." Ôn Ý đứng mỏi chân, dựa lưng vào tường, thấy Sơ Tự vẫn đứng thẳng lưng, góc nghiêng khuôn mặt chàng thiếu niên rõ nét, khí chất sắc sảo.
"Chủ nhiệm Sơ có biết tin đồn giữa hai ta không? Thầy ấy sẽ không 'ghim' tôi chứ?"
"Không đâu." Sơ Tự khẳng định chắc nịch.
Ở trường người viết thư tình cho anh nhiều vô kể, mỗi lần mang về nhà bố anh đâu phải không thấy, cũng chưa từng thấy ông nói gì với ai, chỉ lải nhải suốt ngày về chuyện cấm yêu sớm thôi.
Ôn Ý vì muốn phối đồ cho đẹp nên đi giày da đế cứng, đứng thế này rất thiệt thòi, chẳng mấy chốc gót chân đã đau nhức, cô dựa vào tường nghỉ một lúc.
"Cậu vào trong ngồi đi, có người đến tôi sẽ gọi." Sơ Tự nhìn xuống cô.
Ôn Ý như trút được gánh nặng: "Được, lát nữa tôi ra thay cậu."
Cô lén lẻn vào trong văn phòng ngồi, mãi đến khi chuông tan học reo cũng chẳng có ai đến. Ôn Ý ra đứng cạnh Sơ Tự, nhỏ giọng oán trách: "Chủ nhiệm Sơ không nói phải đứng đến bao giờ à?"
Hành lang giờ tan học đông đúc hẳn lên, hai người đứng trước cửa Phòng Giáo vụ trở nên đặc biệt nổi bật, không ít người giả vờ lơ đãng đi ngang qua để hóng hớt.
"Yêu sớm bị phạt à... Bị chủ nhiệm Sơ bắt được thì xấu hổ chết mất."
"Hai người đứng đó cứ như đang chụp ảnh quảng bá cho trường ấy nhỉ."
Ôn Ý nghe thấy tiếng xì xào bàn tán của người khác, nói nhỏ với người bên cạnh: "Tên hai đứa mình bị buộc chặt vào nhau rồi đấy."
Sơ Tự dường như đoán được cô định nói gì, chen ngang: "Ồ, vậy cậu cẩn thận đấy, thanh danh của tôi tệ lắm."
Ôn Ý hơi ngạc nhiên ngước nhìn anh.
"Tụ tập ở đây làm gì! Về lớp học bài đi!" Sơ Kiến Dương chắp tay sau lưng đi tới, xua đám học sinh đi, thấy hai người đang bị vây ở giữa, ông chỉ vào Sơ Tự: "Anh về lớp an phận chút đi, đừng cậy chủ nhiệm lớp dung túng mà ngày nào cũng ngông nghênh như sắp đánh nhau đến nơi, còn cà lơ phất phơ nữa thì về nhà luôn đi!"
Ông quay sang Ôn Ý: "Còn em mau đi nhận đồng phục đi!"
Mọi người thấy nguyên nhân bị phạt không phải do yêu sớm như lời đồn thì cũng tản đi hết.
Vì vừa thi tháng xong, trường trung học trực thuộc xưa nay chấm điểm và trả bài rất nhanh. Sự tò mò hóng hớt của mọi người dần bị thay thế bởi nỗi lo lắng về điểm số, tin đồn cuối cùng cũng lắng xuống được vài ngày.
Khối xã hội ít người nên chấm nhanh hơn, có điểm sớm hơn khối tự nhiên một ngày. Chiều hôm đó trong giờ chạy thể dục, Ôn Ý chặn đường Sơ Tự ở sân thượng, lấy bảng điểm ra đắc ý lắc lư trước mặt anh.
"Mau xem tôi đứng thứ mấy này!"
Sơ Tự liếc qua: "Thấp quá, nhìn lướt không thấy."
"Sao cậu nói chuyện khó nghe thế nhỉ!" Ôn Ý tức tối trừng mắt nhìn anh. "25! Thấy chưa, hạng 25 đấy nhé."
Sơ Tự nhướng mày: "Xin lỗi, tôi nhìn lướt chỉ thấy được top 10 thôi."
"..." Ôn Ý thực sự rất muốn đấm cho anh một cái, miệng lưỡi độc địa như uống thuốc trừ sâu vậy. Cô đứng chắn trước mặt Sơ Tự, không cho anh đi: "Lần trước ở phòng học 502, chẳng phải đã nói nếu tôi lọt vào top 30 thì cậu sẽ yêu tôi sao?"
Sơ Tự nghiêm túc suy nghĩ một hồi: "Sao tôi không nhớ là mình đã đồng ý nhỉ, chẳng phải lúc đó cậu tự biên tự diễn à?"
"Nhưng cậu cũng đâu có phủ nhận." Ôn Ý biết cậu không đồng ý, chỉ cố tình ăn vạ chút thôi.
Sơ Tự nhìn chằm chằm cô, đột nhiên mở miệng: "Cậu là đồ ngốc."
"Hả?" Ôn Ý chưa kịp phản ứng.
"Cậu không phủ nhận, chẳng phải là thừa nhận cậu là đồ ngốc rồi sao?" Sơ Tự thích thú nhìn vẻ mặt chậm tiêu của cô: "Được rồi, tiếp tục cố gắng đi, bao giờ lọt vào top 3 thì hẵng đến khoe với tôi."
