Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 185: Ngoại truyện 17: Cậu đang trốn tránh tôi?



"Sao em biết cô ấy bị ốm?" Sơ Tự nhìn Sơ Vũ hỏi.

"Em chủ động hỏi mà. Em có số liên lạc của chị ấy, trên mạng bảo phải chủ động thì mới có chuyện tình đẹp." Sơ Vũ vừa cắn ống hút vừa nghiêm túc nói.

"Ờ." Sơ Tự sắc mặt lạnh tanh: "Bệnh gì?"

Sơ Vũ nhìn cái vẻ mặt ngại ngùng mà cứ cố làm ra vẻ của ông anh thì thấy buồn cười. Cô bé giơ điện thoại lên lắc lắc: "Hôm nay cuối tuần, nếu anh muốn đi thăm thì em có thể giúp anh hỏi địa chỉ nhà chị ấy đấy."

"Không cần." Sơ Tự khẽ nhíu mày. Cuối tuần đến nhà người khác làm gì, nhất là con gái, lỡ gặp phụ huynh chẳng lẽ bảo là nhà trường cử đến thăm hỏi à?

Quá đáng thật.

Hôm sau là thứ hai, hết tiết 1, Sơ Tự đi xuống lầu, đứng trước cửa lớp nghệ thuật vài phút.

Học sinh đi ngang qua đều lén lút đánh giá, dù sao trước đây cũng chưa ai từng thấy anh xuống tầng này bao giờ.

"Không phải đến tìm Ôn Ý đấy chứ... Hai người họ rốt cuộc có yêu nhau không thế?"

"Chắc chắn là lần trước Sơ Tự tụt xuống hạng 5 là do mải yêu đương nên ảnh hưởng đến thành tích rồi."

Sơ Tự chẳng nghe rõ bọn họ đang xì xào cái gì, đứng ở cửa lớp nhìn vào trong. Chỗ ngồi của Ôn Ý vẫn trống không. Cô bạn ngồi cạnh ngẩng lên thấy anh, vẻ mặt hơi ngạc nhiên rồi bước ra ngoài.

"Cậu tìm Ôn Ý à?"

Sơ Tự gật đầu: "Cô ấy vẫn chưa khỏi bệnh à?"

Cô bạn gật đầu: "Vừa nãy cậu ấy lên văn phòng xin giáo viên gia hạn nghỉ ốm rồi, cậu xuống đây không gặp à?"

Sơ Tự cảm ơn rồi quay người đi về phía cầu thang.

Các lớp học ở trường trung học trực thuộc được phân bố theo tầng: tầng 5 là lớp chọn và lớp chất lượng cao, tầng 4 là lớp thường khối tự nhiên và văn phòng, tầng 3 là lớp nghệ thuật và lớp thường khối xã hội.

Sơ Tự đi đến cầu thang tầng 4, đang định rẽ ra hành lang thì đụng mặt người đang đi tới.

"Ôn Ý?" Sơ Tự nhìn người trước mặt đeo khẩu trang che kín mít.

Ôn Ý không ngờ đi có một chuyến mà cũng gặp Sơ Tự, vội vàng lùi sang bên cạnh vài bước, giọng nói hơi trầm xuống: "Ừ, cậu có việc gì à?"

Nghe giọng cô khàn đặc như mấy ngày không uống nước, Sơ Tự khẽ nhíu mày: "Nghe Sơ Vũ bảo cậu ốm, sao không nói với tôi?"

Mấy hôm nay chẳng thấy bóng dáng đâu.

"Cảm cúm xoàng thôi, có gì đâu mà nói." Ôn Ý ho khẽ vài tiếng. "Thế tôi đi trước đây, cậu về lớp học đi."

Cô định xuống lầu rời đi.

Sơ Tự nhận ra sự thay đổi trong thái độ của cô, đột nhiên như biến thành người xa lạ. Cậu giơ tay giữ lấy cổ tay Ôn Ý, lạnh giọng hỏi:

"Cậu đang trốn tránh tôi à?"

Sơ Tự ngẫm lại những chuyện mình làm gần đây, hình như chỉ có việc không biết cô bị ốm thth: "Tôi không biết cậu ốm, cứ tưởng dạo này cậu bận nên không lên lớp tìm tôi."

Ôn Ý không ngờ Sơ Tự lại giải thích, cô bỗng thấy hơi hoảng loạn.

"Tôi có trốn cậu đâu... Chỉ là bị cảm, sợ lây cho cậu thôi."

"Được rồi." Sơ Tự cũng chẳng tin: "Để tôi đưa cậu về, tiện đường mua chút thuốc luôn."

Mãi đến khi bị Sơ Tự ấn vào trong xe taxi, Ôn Ý vẫn cảm thấy không thể tin nổi. Sơ Tự lương thiện thế này từ bao giờ vậy? Chẳng lẽ anh không nên lạnh lùng nói: "Tránh xa tôi ra một chút, đừng có lây bệnh cho tôi" khi biết người khác bị ốm sao?

"Không phải cậu bị lây sốt rồi đấy chứ?" Ôn Ý đưa tay định sờ trán anh: "Chẳng lẽ đầu óc bị hỏng rồi?"

Khóe miệng Sơ Tự giật giật: "Tôi thấy đầu óc cậu mới bị hỏng đấy, nói nhảm gì thế không biết."

"Đây mới là Sơ Tự bình thường chứ." Ôn Ý lầm bầm.

Xe dừng trước cổng khu chung cư. Hai người xuống xe, Sơ Tự còn định đưa cô vào tận nhà, Ôn Ý vội vàng ngăn lại: "Thật sự đưa đến cổng là được rồi! Tôi tự lên được mà!"

Dù sao tốt nghiệp xong cô cũng định bỏ trốn biệt tích, nếu để Sơ Tự biết địa chỉ nhà, lỡ sau này anh tìm đến tận nơi thì sao? Lúc đó chắc cô bị bố mẹ cộng thêm Sơ Tự đánh cho một trận "tơi bời hoa lá".

Sơ Tự xách cặp sách của cô đứng bên cạnh, thong thả nhìn chằm chằm người trước mặt đang chột dạ ra mặt, nhìn là biết đang giấu giếm chuyện gì đó.

"Vậy cậu nói đi, mấy ngày nay tại sao lại trốn tránh tôi?"

"Thật sự không có mà." Ôn Ý kiên quyết lắc đầu.

Sơ Tự cười khẩy: "Được thôi, xem ra tôi vẫn cần phải lên nhà, nói chuyện với cô chú một chút về tình hình học tập và kế hoạch phát triển cá nhân của cậu dạo gần đây, cũng như biểu hiện của cậu ở trường."

"..." Ôn Ý trừng mắt nhìn kẻ đang cười vô cùng nham hiểm trước mặt, quả thực không cãi lại anh: "Được rồi, tôi nói thật là được chứ gì. Cậu đừng có lên đấy, bố mẹ tôi đang ở nhà."

Giọng Ôn Ý nghẹt mũi nặng trịch, nghe thật đáng thương.

"Lần thi tháng trước cậu không đứng nhất, tôi nghĩ có phải học kỳ này tôi cứ bám lấy cậu làm ảnh hưởng việc học của cậu không, hoặc là do lần trước tôi bắn pháo hoa khiến cậu nộp bài sớm... Cho nên tôi thấy tốt nhất là giữ khoảng cách với cậu một chút..."

Nói xong Ôn Ý lại thấy như vậy có vẻ mình quá lương thiện, bèn mạnh miệng bổ sung: "Chủ yếu vẫn là sợ chủ nhiệm Sơ tìm tôi gây rắc rối."

"Cậu ảnh hưởng tôi á?" Sơ Tự bật cười: "Đúng là cậu ốm đến hỏng cả não rồi. Sao cậu không bảo tôi không đi Bắc Kinh cũng là vì cậu luôn đi?"

"Không phải thế à?" Ôn Ý lí nhí: "Ở trường có người đồn thế đấy, bảo cậu yêu tôi nên không muốn yêu xa... Tuy tôi cũng thấy độ tin cậy không cao lắm, nhưng trước giờ cậu toàn đứng nhất mà, tự dưng lần này lại không phải."

Sơ Tự không biết tin đồn này từ đâu ra.

"Tôi không phải kiểu người vì một người hay vì chuyện yêu đương mà thay đổi kế hoạch cuộc đời đâu." Sơ Tự lạnh lùng nói: "Tôi không đi Bắc Kinh đơn giản vì tôi không muốn đi, nên ngay từ đầu tôi đã định thi kém đi rồi."

Ôn Ý không thể tin nổi: "Cậu... cố ý á?"

Người khác thì tranh nhau vỡ đầu để giành vị trí số 1, anh thì hay rồi, cố tình khống chế điểm số. Nếu người đứng thứ 2 biết chuyện chắc tức chết mất, cứ tưởng mình vất vả lắm mới vượt qua được anh một lần.

"Thế tại sao cậu không muốn đi Bắc Kinh?" Ôn Ý hỏi: "Chẳng lẽ là thích tôi thật rồi à..."

Sơ Tự cười khẽ: "Đừng tự mình đa tình. Tin tức này tôi biết từ sớm rồi, nên vẫn luôn tính toán như vậy, chứ đâu phải hôm bắn pháo hoa mới quyết định..."

"Chuyện này thì liên quan gì đến pháo hoa?" Ôn Ý nghiêm túc hỏi.

Sơ Tự đột nhiên im bặt, có chút mất tự nhiên hắng giọng: "Tóm lại thành tích giảm sút không phải do cậu, không đi Bắc Kinh cũng không phải vì cậu, là nhà tôi có việc không đi được."

"Cậu đừng có nghĩ nhiều." Anh nghiêm túc nói.

"Ý cậu là tôi đừng nghĩ nhiều về phương diện kia, là đừng hiểu lầm cậu thích tôi, hay là bảo tôi đừng tiếp tục trốn tránh cậu nữa?" Ôn Ý ngửa đầu nhìn chằm chằm anh, thấy vẻ mặt Sơ Tự càng lạnh đi, cô vội giải thích.

"Đang ốm nên đầu óc nhảy số chậm là chuyện bình thường mà!"

Sơ Tự nhét túi thuốc và hoa quả vừa mua cùng với cặp sách vào lòng cô: "Tự về nhà mà nghĩ."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...