Không ngờ mình lại bị Thịnh Diễm hiểu nhầm đến mức này, Thẩm Trạc vốn chỉ định lấy ví dụ ẩn dụ để nói về ai đó thôi.
Nghĩ tới đây, ánh mắt anh liền hướng về nhân vật chính.
Thịnh Diễm vẫn chẳng hiểu ý anh, "Cậu nhìn Sơ Vũ làm gì? Hai người bàn bạc xong định ăn thịt thỏ à?"
Sơ Vũ vội xua tay, "Không có, em không ăn cay đến thế."
Thẩm Trạc cũng thản nhiên lên tiếng, "Tôi cũng không ăn."
Thịnh Diễm cảm thấy hôm nay hai người này kỳ lạ ghê, cứ như đều ôm tâm sự. Anh ta khoác vai Ôn Lê, vừa đẩy vừa nói: "Vậy thì chúng ta đi ăn đi, nãy còn làm tôi thèm rồi đấy."
Ôn Lê cũng bị khơi dậy cảm giác thèm ăn, quay sang vẫy tay với Sơ Vũ, "Vậy cậu với học trưởng Thẩm về trước đi, bọn tớ ăn xong sẽ về nhà."
Chỉ còn lại Sơ Vũ và Thẩm Trạc đứng đó, bốn mắt nhìn nhau.
Mạng thì nối nhau một đường, ngoài đời lại cách nhau một mét.
Những ngày sau đó, càng gần cuối tuần, Sơ Vũ càng căng thẳng, trước mặt Thẩm Trạc lại càng ít nói hơn.
Rõ ràng là mình bỏ tiền, vậy mà ngày nào cũng lo lắng đến lúc gặp mặt phải giải thích sao về cái giao dịch phức tạp này.
Vì thế, cô cho rằng việc nuôi dưỡng tình cảm trên mạng vẫn vô cùng quan trọng.
Mắng tui mời ngồi tù: "Anh biết ước mơ của tôi là gì không?"
Z: "Sờ trai babao."
Mắng tui mời ngồi tù: "Không, ước mơ của tôi là đến quán bar, ép trai bao đẹp trai nhất uống rượu đến khó chịu, rồi khi anh ta rơi nước mắt, tôi sẽ nâng mặt anh ta lên và nói..."
"'Nỗi đau của anh, tôi đều xót xa, muốn giúp anh giải quyết.'"
Thẩm Trạc ngồi trên ghế trong phòng, liếc ra phòng khách, nơi có người nào đó đang ngồi phè phỡn trên sofa, miệng nói làm việc, kết quả lại là đi trêu chọc đàn ông.
Anh lạnh giọng cười nhìn vào điện thoại.
Z: "Chơi cũng khá táo bạo."
Z: "Thêm tiền."
Mắng tui mời ngồi tù: "Đúng là kẻ máu lạnh, chẳng lẽ ngoài tiền ra, chúng ta không còn gì khác để nói sao?"
Z: "Không có vật chất, giao dịch chỉ là cát bụi."
Z: "Cũng có trường hợp không cần thêm tiền, cô có thể tìm người khác."
Sơ Vũ bĩu môi, cô cũng muốn thế chứ, vấn đề là phải có tác dụng với bệnh của cô cơ.
Từ sáng hôm đó tỉnh dậy, cô đã thấy dễ chịu hơn nhiều, chắc là vì được sờ đã đời.
Nhưng từ hôm qua, cảm giác bứt rứt lại len lỏi trở lại, khiến cô vừa mong vừa sợ cuối tuần đến.
Mắng tui mời ngồi tù: "Không có nhan sắc, giao dịch còn nhanh tan hơn cả cát bụi, chưa kịp gió thổi, đi mấy bước là rã."
Thẩm Trạc thấy tin nhắn ấy, khẽ bật cười.
Z: "Cô quen tôi hay đã gặp tôi rồi?"
Mắng tui mời ngồi tù: "Ở hội sở gặp một lần, gặp là khó quên, nhớ đến phát cuồng."
Sơ Vũ vừa nhận ra mình lỡ miệng, đang cố vắt óc tìm lời chữa, thì không hề hay biết người vốn ở trong phòng đã ra ngoài từ khi nào.
Đến khi trả lời xong tin nhắn, cô mới phát hiện Thẩm Trạc đang đứng phía sau sofa, không biết đã nhìn thấy gì chưa.
"Anh làm gì vậy!" Sơ Vũ lập tức ôm chặt điện thoại, chưa muốn mất mặt vào lúc này.
Cô hoàn toàn tưởng tượng được cảnh Thẩm Trạc biết kẻ luôn thèm khát thân thể anh là mình sẽ cười nhạo ra sao.
Thẩm Trạc nhướng mày, giả bộ như chưa thấy gì: "Chương trình của em báo lỗi rồi."
Sơ Vũ nhìn màn hình máy tính với cả đống dòng báo đỏ, gần như phát điên, úp mặt xuống bàn mà than: "Sao lại thế được, đây là em copy nguyên xi, một ký tự cũng không sai mà?"
Thẩm Trạc lướt mắt qua dòng thông báo tiếng Anh, bất giác thở dài, không hiểu cô học gì suốt một năm năm nhất.
Sơ Vũ lén liếc anh, trước kia cô còn xem thường cái gọi là "học thuật Đát Kỷ", giờ mới thấy là mình chưa gặp phải vấn đề hóc búa thôi.
Học trò không muốn chép bài thì chẳng phải học trò ngoan.
"Đừng ấp a ấp úng, tôi đâu cấm em nói." Thẩm Trạc đã nhìn ra ánh mắt của cô.
Sơ Vũ cảm thấy câu này quen quen, nghĩ một lúc mới nhận ra anh đang bắt chước lời mình hôm nói với Cảnh Vân, nhưng ở dưới mái hiên thì không thể không cúi đầu.
"Nếu bây giờ có một soái ca cao 1m88 từ trên trời rơi xuống, giật lấy máy tính của em, rồi nghiêm túc nói 'Bài code này để tôi viết cho', em sẽ đội ơn suốt đời, ca ngợi cuộc sống này."
Thẩm Trạc liếc cô một cái, giọng lạnh nhạt: "Nghe như mộng tưởng sau khi trượt môn của dân CNTT."
Sơ Vũ cũng thấy có lý, nghĩ nếu số tiền thuê "trai bao Thẩm Trạc" kia đổi sang thuê "học trưởng Thẩm Trạc", chắc mấy năm đại học chẳng phải lo bài tập nữa.
Thẩm Trạc nhìn cô ủ rũ một lúc mới ngồi xuống sofa.
"Đưa đây."
Sơ Vũ lập tức đặt máy tính lên đùi anh, mắt long lanh đầy mong đợi: "Lần sau bài tập em nhất định tự làm."
Anh sớm nhìn thấu cô: "Bài tập lần sau là gì?"
"Xem video học online."
Không cần đoán cũng biết chẳng phải bài lập trình. Anh chỉ vào một dòng trên màn hình, "Cái này em viết gì đây?"
Sơ Vũ ghé lại xem, tay đặt trên bàn cảm ứng, "Em copy mà..."
Thẩm Trạc đang định cuộn xuống, hai bàn tay "vô tình" chạm nhau, chẳng ai rụt lại.
Sơ Vũ mím môi thật chặt, đúng là từ xa hoa xuống đạm bạc khó thật, ôm cơ bụng, ngủ chung giường rồi, giờ chạm tay thôi thì chẳng nhằm nhò gì.
Nhưng có còn hơn không.
Thẩm Trạc nhìn cô rõ ràng chẳng cần dùng máy tính mà vẫn đặt tay ở đó, liền nhướng mày: "Hình như em rất hứng thú với... tay của tôi?"
"Đừng tự luyến, em không có." Sơ Vũ phát hiện mình lộ sơ hở, lập tức rút tay lại.
Thẩm Trạc nhớ lại hôm cô rời đi, nữ bác sĩ cũng quay sang nhìn mình: "Không trách mấy cô gái làm kiểm tra đều tim đập loạn nhịp, cậu đúng là dáng chuẩn, mặc áo blouse còn đẹp hơn chồng tôi."
Nữ bác sĩ cười trêu, "Vừa rồi là người quen à? Lúc cô ấy nhìn tay cậu, nhịp tim tăng vọt đấy."
"Không phải, cô ấy nhìn người bên cạnh." Thẩm Trạc cúi đầu ghi chép số liệu.
Nữ bác sĩ khoát tay, "Không thể nào, chỉ khi cậu lên tiếng thì nhịp tim mới thay đổi, tôi là bác sĩ hay cậu là bác sĩ?"
Ban đầu anh còn chưa chắc hôm đó cô nhìn ai, giờ thì rõ ràng rồi.
"Vậy hôm đó em loạn nhịp tim vì gì?" Thẩm Trạc nghiêng đầu nhìn cô, "Bẩm sinh à?"
Sơ Vũ nhớ lại ngày hôm đó liền thấy xấu hổ, bình thường đỏ mặt thì thôi, hôm đó còn bị đo lại ba lần, đến mức cố vấn học tập tưởng cô bị bệnh.
"Bác sĩ nói rồi, hôm đó nhiều cô gái tim đập loạn lắm, biết đâu do bác sĩ quá đẹp trai, mọi người nhìn mới bị thế."
Giọng cô bắt đầu lắp bắp, "Sao anh chỉ chú ý mỗi em..."
Không khí chợt im bặt.
Thẩm Trạc nhàn nhạt mở miệng: "Hôm đó là nữ bác sĩ, em cũng thích?"
Sơ Vũ: "..."
Ai mà nhớ nổi chứ. Cô cúi mắt, tầm nhìn dừng lại trên những ngón tay đang gõ phím của anh, nơi hõm giữa ngón cái và ngón trỏ có một nốt ruồi nhạt, nổi bật trên làn da trắng lạnh, mang một vẻ đẹp khác lạ.
Thẩm Trạc bắt gặp ánh mắt ấy, cũng nhìn xuống bàn tay mình, rồi bất giác cất lời: "Hôm nay trời nắng hay mưa?"
"Trời nắng mà." Sơ Vũ thấy khó hiểu.
"Giờ cô Lâm dạy Java hay C?"
"Java, sao thế?"
Giọng anh nhanh hơn một chút: "Nốt ruồi ở tay trái hay tay phải?"
Không chút nghĩ ngợi, cô đáp: "Tay phải."
