Hôn Một Cái Là Ngoan - Thử Chi

Chương 51: Yêu thầm tôi à?



Sơ Vũ hoàn toàn không lo lắng chuyện cả hai "check-in trùng địa điểm", vì cô nghĩ mình với Thẩm Trạc chắc chả có bạn chung nào.

Chẳng mấy chốc bên dưới bài đăng Moments của cô đã lốm đốm vài bình luận. Theo lời Ôn Lê thì, dáng dấp Sơ Vũ nhìn "một xíu sát thương cũng không có", sợ xã giao thì sợ thật nhưng cũng chẳng cản được người ta nhào vô bắt chuyện.

"Công viên ở Kinh thị này nổi tiếng phết, chơi có vui không?"

"Má ơi, quán quân top 1 giờ cũng chơi hệ trừu tượng rồi à, tưởng lên đại học là không đổi cơ mà?"

Sơ Vũ lần lượt trả lời từng người. Cô tò mò Moments của Thẩm Trạc hơn, dù gì Moments của người này ngày thường nhạt như nước ốc.

Hoặc là khoe đồ ngọt, hoặc là siêu xe, không thì than thở thời tiết với con chó.

Lúc mới biết anh, cô từng tiếc hùi hụi: gương mặt thế này mà không đăng nổi cái ảnh selfie? Người ta muốn lưu mấy tấm ảnh của anh chỉ còn cách dựa vào hình chụp lén trên diễn đàn.

"Nhìn tôi làm gì?" Thẩm Trạc bắt trọn ánh mắt cô, giọng điệu chẳng dịu dàng gì: "Yêu thầm tôi đấy à?"

Sơ Vũ quá quen kiểu nói của Thẩm Trạc, phớt lờ luôn: "Anh thích loài hoa nào nhất?"

Thẩm Trạc tuy không bắt kịp mạch não cô, vẫn trả lời thật: "Sao cũng được, cái gì cũng ok."

Sơ Vũ lầm bầm: "Em thấy anh mê hoa thủy tiên nhất ấy."

"?" Thẩm Trạc đầy nghi hoặc, thấy ánh mắt hiếu kỳ của cô thì hỏi thẳng: "Em dán mắt vào điện thoại tôi làm gì?"

Sơ Vũ ngại không dám nói là muốn xem Moments anh. Chiếu theo lý thuyết lúc nãy của Thẩm Trạc, giờ mà dán mắt vào điện thoại anh thì chẳng phải là yêu thầm cái điện thoại à.

Cả nhóm leo lên xe Thẩm Trạc. Vì thiếu chỗ, Phương Bác tự lái, bốn người còn lại chung một xe.

Ban đầu Sơ Vũ định như lúc đi, ngồi băng sau với Ôn Lê, vừa mở cửa đã bị Thẩm Trạc gọi giật lại.

"Em ngồi ghế phụ, dẫn đường."

"Ồ." Sơ Vũ ngoan ngoãn trèo lên ghế phụ.

Thẩm Trạc nhìn dáng cô kéo cửa ngồi vào ghế mà bật cười, sao có người lên xe cũng buồn cười thế nhỉ.

Nghe tiếng cười của anh, cô ngồi yên rồi trừng mắt ra dáng "hung dữ": "Cười gì mà cười? Tại cái xe anh gầm cao quá, không nhân văn tí nào."

Thịnh Diễm ngồi sau hùa theo: "Ờ đấy, cái G-class của cậu pđúng kiểu được cái mã, hàng ghế sau nhét ba đứa còn chẳng xong. Hay mang đi độ lại đi."

"Không muốn ngồi thì cuốc bộ về." Thẩm Trạc liếc qua gương chiếu hậu.

Sơ Vũ vừa định rút điện thoại mở bản đồ, thì một chiếc máy đen thui đã đặt lên đùi. Cô quay sang nhìn Thẩm Trạc.

"Dùng của tôi."

"Ò." Cô đang mong thế, tiện đà hỏi luôn: "Thế em xem Moments của anh nhé?"

"Tùy." Thẩm Trạc vắt cổ tay lên vô-lăng, mặt mũi như không thèm để tâm.

Đường về trường thì khỏi cần dẫn, đến đứa mù đường như cô còn nhớ. Cô mở Moments của Thẩm Trạc, tưởng là một rổ comment trêu anh nhát gan, ai dè chỉ có hai loại bình luận:

Một là: "Thẩm Trạc mà cũng đi chơi với con gái á? Cây sắt biết nở hoa rồi hả?"

Hai là: "Đàn anh Thẩm đang yêu à?"

Giọng điệu nghe cái biết hội con gái. Sơ Vũ vẫn không hiểu sao trọng tâm của họ lại không phải chuyện anh sợ hãi. Cô nhìn sang Thẩm Trạc, còn anh đang chờ đèn đỏ.

"Điện thoại em." Thẩm Trạc bỗng lên tiếng.

Sơ Vũ nghĩ có qua có lại mới toại lòng nhau, bèn đưa điện thoại mình cho anh, tiện "đe dọa": "Anh đừng có lục linh tinh nhé, em là người có công việc riêng tư đó."

Lỡ để Thẩm Trạc biết bút danh tác giả mạng của mình thì còn sống nổi không, nam chính cô viết đôi chỗ cũng hơi hơi mượn body của Thẩm Trạc đấy.

"Ừ." Anh đáp nhàn nhạt.

Vừa mở WeChat, anh đã thấy dưới Moments có thêm một bình luận mới.

Giang Ký Bạch: Em đi với Thẩm Trạc à?

Ánh mắt Thẩm Trạc khẽ động. Anh còn chẳng nhớ danh bạ mình có Giang Ký Bạch không. chắc là có, trước kia ăn cơm ở nhà khách khí add nhau một lần.

"Ờ." Anh trả lời đúng một chữ.

Dưới bài Sơ Vũ comment nhiều thế, lát nữa cô cũng chẳng rảnh mà mở xem anh có trả lời ai không.

Thấy chưa hả giận, nghĩ một lúc anh lại gõ thêm một câu:

"Liên quan gì tới cậu."

Thẩm Trạc liếc nhìn Sơ Vũ, cô đang nghịch điện thoại anh, đầu chẳng buồn ngẩng. Ngón tay anh khẽ động, xóa thẳng bình luận của Giang Ký Bạch ban nãy.

Người yêu cũ đúng chuẩn là phải im như người chết, yên tĩnh không một gợn sóng. Vị này rõ là không đạt yêu cầu.

"Vãi, đừng nghịch điện thoại nữa ông nội, ba mạng tụi tôi trong tay ông đó." Thịnh Diễm ngẩng lên trông thấy anh một phát là giật mình.

Đèn xanh vừa bật, Thẩm Trạc trả điện thoại cho Sơ Vũ: "Lúc nãy có tin nhắn đến, tôi chưa xem."

Sơ Vũ liếc qua: "Bạn cấp ba của em rủ ai ở Kinh thị thì đi ăn họp lớp."

Vừa nãy anh đúng là không xem tin cô: "Các bạn em ở Kinh thị nhiều không?"

"Cũng tạm." Bản thân cô cũng không rõ bao nhiêu, cô không phải kiểu chủ động hóng tin: "Trong Kinh Đại em biết chắc độ bảy tám người? Em, rồi khoa Vật lý, Trí tuệ nhân tạo thì có Giang Ký..."

Sơ Vũ bất chợt khựng lại. Gần đây chuyện tới tấp, nhắc tới Giang Ký Bạch nghe cứ như chuyện kiếp trước.

"Thế cậu có đi không?" Ôn Lê ngồi sau hỏi.

"Chắc đi..." Sơ Vũ đáp khẽ, "Không thì bạn cấp ba lại tưởng vì tớ học trường tốt nên chảnh, không muốn chơi. Với cả bạn cùng bàn hồi cấp ba cũng học một trường ở Kinh thị."

"Tôi cũng đi." Bên cạnh, Thẩm Trạc bỗng lên tiếng.

Ba người còn lại đồng loạt nhìn anh. Sơ Vũ thấy khó hiểu: "Anh đi đâu cơ?"

Thịnh Diễm bị anh chọc cười, lè phè: "Người ta họp lớp chỉ cho mang gia quyến, cậu tính là gia quyến à?"

Sơ Vũ cũng nhìn chằm chằm anh.

Thẩm Trạc lạnh lùng lườm một cái: "Không nói với các người."

Lúc này Sơ Vũ mới thấy anh đeo tai nghe bluetooth, hóa ra đang gọi điện. Bảo sao anh quan tâm gì đến họp lớp của cô, có quen ai đâu.

"Mấy người hẹn ở đâu?" Cúp máy, Thẩm Trạc hỏi cô.

"Vừa nói xong, hình như là Hoa Đình, em chưa đi bao giờ."

Tối trả Ôn Lê và Thịnh Diễm về nhà xong, Thẩm Trạc đưa Sơ Vũ về nhà.

Nhìn tủ đồ của mình, Sơ Vũ đau đầu. Hồi cấp ba ở Phụ Trung Giang thị chỉ được mặc đồng phục, giờ tự dưng phải thay đồ của mình đi gặp bạn cũ, cô hơi không quen.

Cô chọn đi chọn lại chẳng ưng cái nào, dứt khoát ngồi phịch xuống sofa gọi cho Ôn Lê.

"Hay cậu qua nhà tớ, tớ chọn cho vài bộ?" Ôn Lê đề nghị.

"Bọn mình cao thấp khác nhau mà." Sơ Vũ hơi nản, "Hay là mặc bừa đi, dù gì cũng chỉ là bữa ăn."

"Không được." Ôn Lê bên kia đã xù lông: "Mai Giang Ký Bạch chắc chắn sẽ dắt Cảnh Vân tới. Cậu mà lép vế là tớ đập cậu đấy." Từ khi biết Giang Ký Bạch với Cảnh Vân ở bên nhau, cô nàng vẫn thấy mình nhìn lầm bạn cùng phòng năm xưa.

Còn Giang Ký Bạch, ngay từ đầu cô nàng đã không đánh giá cao.

Ngồi cạnh, Thẩm Trạc liếc qua, nhàn nhạt nói: "Lăn tăn thế làm gì? Ra ngoài mua đồ mới là xong."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...