Vào mùa đông năm 2013, Bắc Kinh đón một trận tuyết lớn.
Tuyết phủ kín cành cây, nhìn quanh chỉ thấy một màu trắng xóa, như thể muốn chôn vùi tất cả mọi người và mọi việc trong cơn bão tuyết tàn bạo ấy.
Nhưng cơn tuyết lớn đến vậy vẫn không thể ngăn nổi quyết tâm ra đi của một người.
Ngày xuân phân năm đó, người con gái đã yêu Hứa Mặc suốt một năm dứt khoát rời bỏ anh đi. Cô ta rời khỏi Bắc Kinh, bỏ lại anh đang khổ sở níu giữ, bước lên chuyến bay đến New York, bắt đầu một cuộc sống mới.
Mà “kẻ đầu sỏ” khiến mọi chuyện đi đến bước này, lúc ấy lại đang ngồi trong một quán cà phê mang phong cách cổ điển, đối diện người bạn thân, tay cầm ly latte, bình thản ngắm trận tuyết còn sót lại ngoài cửa sổ.
Công nhân vệ sinh đang quét lớp tuyết dày lẫn bùn đất trên đường, chỉ có cành cây trên cao vẫn còn giữ lại một mảng trắng trong.
Khoảnh khắc ấy, Hạ Trúc chợt thấy mình giống như mảng trắng trên cành kia, trông có vẻ trong sạch, tinh khiết, nhưng thật ra bẩn thỉu đến tận xương tuỷ.
Vài ngày trước, cô đã dùng cách hèn hạ và tầm thường nhất để ép bạn gái của Hứa Mặc rời đi.
Trong truyện ngôn tình thường có cảnh mẹ của nam chính lấy tấm chi phiếu ra uy h**p nữ chính. Nhưng lần này, người làm việc đó không phải mẹ của nam chính, mà chính là Hạ Trúc.
Đêm hôm ấy, đèn đuốc rực rỡ, Hạ Trúc đứng trong nhà hàng xoay trên đỉnh Đài Truyền hình Trung ương Bắc Kinh nhìn xuống toàn cảnh thành phố sáng đèn. Sau đó cô quay lại, mỉm cười với Chu Nhiêu, chỉ bằng hai câu, đã định đoạt cả số phận người kia: “Nhà họ Hứa sẽ không bao giờ chấp nhận một người phụ nữ từng phá thai. Cô Chu, cô nên tự lo cho mình đi.”
“Trên bàn là chi phiếu đã ký, ghi sẵn hai triệu. Đủ để cô sang Mỹ chi tiêu một thời gian. Tôi khuyên cô nên nhận lấy đi.”
Chu Nhiêu bị Hạ Trúc dùng tiền sỉ nhục, nét mặt không giấu nổi nỗi nhục nhã khôn cùng.
Hạ Trúc bình thản nhìn thấy người kia tức đến cắn môi bật máu, gần như muốn hắt ly rượu vào mặt mình, nhưng rồi lại kìm lại vì thân phận đối phương. Cuối cùng, cô ta nghiến răng, uất ức đứng dậy, cầm lấy tấm chi phiếu rồi rời đi.
Khoảnh khắc ấy, điều Hạ Trúc nghĩ thầm là mình đúng là tệ thật.
Chu Nhiêu đi được nửa chừng bỗng quay lại. Cô ta đứng cách chừng vài mét, ánh mắt chứa đầy sự khinh miệt liếc về phía Hạ Trúc, lạnh giọng vặn hỏi: “Cô Hạ, cô dám đảm bảo cả đời này cô sẽ thuận buồm xuôi gió, muốn gì được nấy không?”
“Tấm lòng của cô, tôi nhận. Cũng xin chúc cô… suốt đời không có được người mình yêu.”
Chiếc điện thoại trên bàn không ngừng rung lên, âm thanh dồn dập vang giữa không khí im lặng. Hạ Trúc vẫn giữ nguyên tư thế, không nhanh không chậm tắt máy, rồi lật úp điện thoại lại, dáng vẻ hờ hững như thể chẳng buồn để tâm.
Phía đối diện, Thẩm Nghiên vô tình thoáng nhìn thấy tên người gọi hiển thị trên màn hình điện thoại.Thẩm Nghiên khẽ sững lại, ánh mắt đầy lo lắng hướng về phía Hạ Trúc, gương mặt kia vẫn điềm tĩnh, chẳng hề lay động dù chỉ một chút.Thẩm Nghiên cẩn trọng lên tiếng, giọng khẽ như sợ làm vỡ không khí đang căng ra giữa hai người: “Chị Hạ Trúc… lần này chị thật sự làm hơi quá rồi đấy.”
Thẩm Nghiên ngừng lại một chút, rồi thở dài, nói nhỏ hơn: “Nếu anh Hứa Mặc mà biết chuyện, chị chắc chắn sẽ gặp rắc rối to.”
Hạ Trúc đặt tách cà phê xuống, ngón tay khẽ lướt dọc theo viền bàn láng mịn, ánh mắt bình thản đến khó đoán. Cô khẽ cười, giọng nói nhàn nhạt như gió thổi qua mặt hồ: “Biết chứ. Không phải chị đang đợi anh ấy đến tính sổ với chị sao?”
Điều khiến Hạ Trúc không ngờ tới là suốt cả mùa đông ấy, cô vẫn chẳng thấy Hứa Mặc đến tìm mình gây chuyện.
Anh dường như đã rất nhanh chấp nhận sự thật rằng họ đã chia tay, trước mặt người khác cũng chưa từng nhắc lại cái tên “Chu Nhiêu” một lần nào nữa.
Thời gian trôi đi đủ lâu để mọi người xung quanh đều quên mất cái tên ấy, đủ lâu để danh sách bạn bè trong vòng quen biết của anh thay đổi hết lớp này đến lớp khác, đủ lâu để ngay cả Hạ Trúc cũng tin rằng anh thật sự đã bắt đầu một cuộc sống mới. Thế nhưng, vào một ngày nọ, Hứa Mặc lại bất ngờ phá vỡ tất cả sự yên lặng, nói với mẹ mình là Văn Cầm, bằng giọng điềm nhiên đến lạ: “Con sẽ sang Mỹ.”
Thời điểm ấy, trong nhà họ Hứa đang rối như tơ vò, khắp nơi đều thiếu người gánh vác, vậy mà Hứa Mặc chẳng buồn đoái hoài, thẳng tay đặt vé bay sang New York.
Ai cũng nhận ra anh không còn muốn cùng nhà họ Hứa vinh nhục có nhau nữa.
Thậm chí, anh đã chán ghét đến tận xương tủy cuộc sống hiện tại, chán cả cái môi trường lạnh lẽo và giả dối ấy.
Tin Hứa Mặc sắp sang Mỹ, Hạ Trúc nghe được từ miệng Văn Cầm. Cô vội vã nhờ người quen dò cho bằng được chuyến bay, rồi chẳng nghĩ ngợi gì thêm, một mình lái xe lao thẳng đến sân bay.
Hôm đó thời tiết rất đẹp, trời trong xanh không một gợn mây, ánh nắng ấm áp chiếu xuống, nhưng Hạ Trúc lại cảm thấy lạnh lẽo đến run rẩy.
Cô chưa bao giờ thấy sân bay Thủ đô Bắc Kinh lại rộng đến vậy, rộng đến mức cô chạy khắp nửa sân bay, vậy mà vẫn chẳng tìm thấy anh.
Mãi đến khi loa phát thanh vang lên, thông báo chuyến bay đi New York bắt đầu làm thủ tục lên máy bay, Hạ Trúc mới nhìn thấy anh giữa biển người.
Anh kéo vali, khoác chiếc áo măng-tô màu xám, dáng cao nổi bật giữa đám đông, dù bị dòng người cuốn đi, anh vẫn khiến người ta chỉ cần liếc một cái là nhận ra ngay.
Nhìn thấy anh, Hạ Trúc chẳng còn để tâm đến thể diện, dốc hết sức mà gọi lớn một tiếng, giọng khàn đặc: “Hứa Mặc!”
Sân bay đông đúc, nghe thấy tiếng hét xé lòng của Hạ Trúc, mọi người đều quay đầu nhìn về phía cô, ai cũng đoán rằng có lẽ sắp diễn ra một màn kịch tình cảm.
Chỉ có người trong cuộc là Hứa Mặc, vẫn lạnh lùng không quay đầu lại.
Trái tim Hạ Trúc như bị khoét mất một mảnh, đau đến mức cô gần như không thở nổi. Nhìn bóng lưng anh dần khuất trong dòng người, cô cuối cùng không gắng gượng nổi nữa, ngồi sụp xuống, bật khóc nức nở.
Thì ra, không phải anh chưa từng hành động, không phải anh đã quên, cũng không phải anh đã buông bỏ.Mà là anh đã âm thầm chuẩn bị cho một cú phản kích, lặng lẽ và triệt để.
Hạ Trúc khóc đến nước mắt và nước mũi chảy ròng ròng, giữa chừng có một du khách thấy không đành lòng đưa cho cô giấy, nhưng lúc đó cô chỉ lo lắng cho bản thân, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của những người xung quanh.
Không ai biết rằng hôm ấy, giữa biển người tấp nập, có người đã tận mắt chứng kiến cảnh đó.Sau này, mỗi lần nhắc lại chuyện ở sân bay năm 2013, người ấy chỉ khẽ thở dài, rồi buông một câu nhạt nhẽo mà đau lòng đến tê dại: “Tôi chưa bao giờ thấy cô ấy khóc thảm thương như vậy, giống như mất mẹ vậy.”
__
Không biết nên gọi là may mắn hay tàn nhẫn để hình dung tâm trạng của Hạ Trúc lúc ấy, bởi nhờ thời tiết xấu, chuyến bay hôm đó bị hoãn lại hai tiếng.
Cũng chính vì vậy mà Hứa Mặc, không biết vì lý do gì, đã đồng ý gặp cô lần cuối.
Hai người ngồi đối diện nhau trong phòng chờ VIP, Hứa Mặc đặt vali kéo bên cạnh bàn tròn, cởi chiếc áo măng-tô rồi treo lên tay cầm vali, để lộ chiếc sơ mi trắng bên trong.
Ngày hôm ấy, anh dịu dàng đến tàn nhẫn, thấy Hạ Trúc khóc đến mức đôi mắt đỏ mọng, anh gọi nhân viên lấy cho cô một cốc nước ấm, đưa thêm vài tờ khăn giấy, giọng trầm thấp mà nhẹ nhàng: “Em khóc cái gì?”
“Không phải mọi chuyện đều như em mong muốn rồi sao? Anh và Chu Nhiêu đã chia tay rồi. Em còn muốn anh phải thế nào nữa?”
Nghe vậy, Hạ Trúc siết chặt tờ khăn trong tay, ánh mắt trống rỗng nhìn người đàn ông trước mặt. Trên khuôn mặt anh là nét vô tội pha lẫn bất lực, và chính sự bình thản ấy khiến cô bỗng thấy người này xa lạ đến đáng sợ.
Có lẽ vì giọng anh quá nhẹ nhàng, hoặc vì cô vẫn còn chút ảo vọng, nên khi bắt gặp ánh nhìn dịu dàng ấy, cô đánh liều nói ra lời ngốc nghếch nhất: “Em muốn anh ở lại Bắc Kinh.”
Hứa Mặc bật cười, nụ cười nhạt đến cay lòng.
Giọng anh như mê hoặc, nhưng lại lạnh đến thấu xương: “Hạ Trúc, trên đời này không phải ai cũng có tư cách giữ ai lại bên mình.”
“Anh không thể. Và em… cũng vậy.”
“Làm người có thể không biết xấu hổ, nhưng đừng bao giờ đánh mất giới hạn cuối cùng.”
Lời nói dịu dàng, nhưng lạnh lùng đến vô tình.
Dẫu sao, cô cũng là đứa em gái mà anh đã cưng chiều suốt mười mấy năm, Hứa Mặc vẫn để lại cho cô chút thể diện cuối cùng, chỉ khuyên cô hãy về đi, đừng dại dột nữa.
Khi loa phát lại thông báo thay đổi giờ bay, Hạ Trúc nhìn anh thu dọn đồ chuẩn bị rời đi, cô theo bản năng nhào tới, nắm chặt lấy cánh tay anh không chịu buông.
Hôm đó cô mạnh mẽ đến mức mà Hứa Mặc kéo mấy lần vẫn không thoát, cuối cùng, giữa cuộc giằng co, nét cau mày mệt mỏi hiện rõ trên mặt anh, giọng anh trở nên nghiêm khắc hơn hẳn: “Hạ Trúc, đừng khiến anh phải ghét em.”
“Em làm anh thật sự thất vọng. Những điều anh dạy em, dường như em chẳng nhớ nổi điều gì.”
Giây phút đó, Hạ Trúc mới nhận ra trong mắt anh đã chẳng còn chút ấm áp nào, chỉ còn lại mỏi mệt và chán ghét.
Cô nhìn anh bằng ánh mắt tuyệt vọng, đành buông tay, để mặc anh kéo vali rời đi.
Khi máy bay cất cánh, Hạ Trúc đứng sau tấm kính lớn của sân bay, khóc đến nghẹn ngào không thành tiếng.
Nhiều năm sau, khi vận mệnh bất ngờ gõ cửa tâm trí cô, cô mới chợt hiểu ra. Cũng như anh không thể giữ nổi một người đã quyết tâm rời đi, cô cũng chẳng thể giữ được một người đã chọn cách nói lời tạm biệt.
Trừ khi người ta thật lòng muốn dừng lại vì mình. Đáng tiếc thay, kiểu tình yêu mà hai người thật lòng nguyện vì nhau mà dừng lại, vì nhau mà ở lại, thì ra nó hiếm hoi đến xót xa.
