Chiếc Hồng Kỳ H7 lướt qua cổng một căn tứ hợp viện gần Thập Sát Hải – Tích Thủy Đàm, trên màn hình dẫn đường bật lên nhắc nhở đã tới đích, sắp kết thúc hành trình.
[“Tứ hợp viện” là nhà ở Bắc Kinh truyền thống, được tổ chức quanh một sân ở chính giữa, đó vốn là tư gia của những người giàu có.]
Hứa Mặc khẽ đạp phanh, hạ kính xe, chú ý nhìn lưu tâm đến cánh cổng Quảng Lượng sơn mài đỏ thẫm đang khép hờ. Trên đó không hề có biển số nhà, anh chỉ có thể dựa vào định vị để đoán già đoán non rằng đây là một sản nghiệp khác của Chu Tứ.
Vốn là nhà riêng, nhưng Chu Tứ thấy khu này ồn quá, dạo trước đã cho người cải tạo thành một sân vườn tiếp khách tư nhân, thỉnh thoảng sẽ sắp xếp vài buổi tụ tập riêng tư ở đây.
Thấy biển số quen thuộc, cậu nhân viên giữ xe lập tức chạy tới, khom người chín mươi độ, lễ phép nói: “Ở đây khó đỗ xe lắm ạ. Ông chủ vừa căn dặn, từ giờ tôi sẽ chuyên trách phục vụ ngài.”
Vị trí của con hẻm này rất đắc địa, ồn ào mà vẫn giữ được nét tĩnh lặng, bốn bề là cây cổ thụ vút trời. Ánh đèn vàng vọt nơi đầu ngõ như mạ một lớp vàng vụn lên con hẻm, bầu không khí tốt đẹp khôn tả.
Hứa Mặc tháo dây an toàn, bước xuống xe, đưa cả chìa khóa lẫn chút tiền boa vừa tìm được cho cậu nhân viên, khiêm tốn ôn hòa nói một tiếng cảm ơn.
Cậu nhân viên được ưu ái mà hoảng sợ, nhe răng cười, vội vàng bày tỏ đây là nhiệm vụ của mình.
Hứa Mặc sửa lại cổ tay áo sơ mi, cất bước tiến vào cánh cổng Quảng Lượng đang khép hờ.
Vào cửa chính mới phát hiện đây là một tòa tứ hợp viện hai lớp, chia thành sân Đông và sân Tây. Sân Đông là phòng nghỉ ngơi, sân Tây là khu vực tiếp đón và hoạt động. Toàn bộ khuôn viên đối xứng qua trục trung tâm, hành lang bao quanh kết nối các khu vực hoạt động như nhà ăn, phòng khách, phòng chơi mạt chược và phòng trà. Diện tích nơi này ít nhất cũng phải chừng bốn trăm mét vuông.
Tứ hợp viện được trang trí theo phong cách trang nhã thời Tống, cảnh quan cũng lấy chủ đề “sơn, thủy, thọ”, toát lên khí chất thanh lịch và cao quý. Lối vào có một bức tường điêu khắc bằng gạch, bên cạnh là hòn non bộ nhỏ phủ đầy rêu xanh, nước chảy róc rách len lỏi dưới những bậc đá. Trong hồ nước, từng đàn cá koi đủ màu sắc tung tăng bơi lội.
Đi qua cổng Thùy Hoa*, hành lang treo vài ngọn đèn sân vườn kiểu mới, thân đèn hình bát giác lập thể, chao đèn chạm rỗng, phối cùng hoa văn đồng cuộn. Ánh đèn vàng vọt đan quyện cùng bóng tối, trông vô cùng cổ kính.
[*“Cổng Thuỳ Hoa” là một loại cửa tương đối được coi trọng trong Tứ hợp viện, hình thức đẹp đẽ giúp nó ngăn cách ngoại viện và nội thất của Tứ hợp viện.]
Hứa Mặc vừa bước vào đã có quản gia chuyên nghiệp dẫn đường, anh chỉ cần đi theo vào trong.
Đi hết dãy hành lang, người quản gia dừng lại giữa sân trong hình vuông, quay người chỉ về phía phòng trà ở sân Tây, nhỏ giọng nhắc nhở, nói rằng ông chủ đang ở phòng bên trong.
Quản gia vừa đi, Hứa Mặc liếc nhìn cây tùng la hán có hình thù độc đáo được trồng trong sân, đoạn dời bước vào phòng trà.
Vừa bước vào liền thấy Chu Tứ đang ngồi trước một chiếc bàn trà bằng gỗ anh đào có vân loang lổ và hình dáng độc đáo, nghịch ngợm bộ ấm trà bằng sứ trắng ngọc bích trong tay.
Thân chén tinh khiết trong mờ, tựa như mỡ đông, ngỡ như ngọc đẹp, phẩm tướng cực tốt, e rằng giá trị chẳng hề rẻ.
Nghe thấy tiếng động, Chu Tứ đặt ấm trà xuống, gọi Hứa Mặc: “Mới có trà Thiết Quan Âm, cậu nếm thử xem?”
Hứa Mặc bước đến bên bàn trà, kéo chiếc ghế thái sư bằng gỗ lê đối diện Chu Tứ rồi ngồi xuống, liếc mắt nhìn bộ ấm trà bày trên bàn, trêu chọc: “Bắt đầu tu thân dưỡng tính từ bao giờ thế?”
Chu Tứ rót một chén đưa cho Hứa Mặc, rồi lại rót bảy phần đầy vào chén của mình, bất đắc dĩ giải thích: “Chuẩn bị sinh con nên phải kiêng rượu. Thẩm Nghiên không cho đụng vào rượu, đây chẳng phải là rảnh rỗi quá hóa nông nổi, tìm cậu qua đây giải khuây thôi.”
Hứa Mặc nhấp một ngụm, hương vị thanh mát ngọt ngào, vừa vào miệng đã ứa nước bọt mà vẫn trơn mượt, quả là loại trà thượng hạng. Đặt chén trà xuống, Hứa Mặc liếc nhìn Chu Tứ, đi thẳng vào vấn đề: “Tối muộn gọi tôi đến đây chỉ để uống trà thôi à?”
Chu Tứ lườm Hứa Mặc, nhíu mày: “Cậu vội cái gì? Mông còn chưa nóng chỗ đã gây sự với tôi rồi.”
Ngoài miệng thì nói thế, nhưng Chu Tứ vẫn nhặt phong bì vừa ném trên bàn trà lên, đưa cho Hứa Mặc: “Coi xem thằng em quý hóa của cậu đã làm những gì này.”
“Cái thằng Hứa Lâm này thật chẳng phải con người. Chẳng trách chú Hứa đang trong tình thế căng thẳng sắp chuyển giao nhiệm kỳ mà vẫn phải đặt vé máy bay ngay trong đêm chạy tới Thượng Hải dọn đống hỗn độn cho nó. Chuyện này mà bung bét ra, đừng nói là tiền đồ xán lạn của chú Hứa, ngay cả cậu cũng khó tránh khỏi bị ảnh hưởng.”
“Tôi khuyên cậu mau chóng tìm cách cắt đứt quan hệ lợi ích với hai người họ đi, kẻo đến lúc lại bị liên lụy.”
Hứa Mặc xé mở phong bì Chu Tứ đưa, dốc những thứ bên trong ra.
Hơn mười tấm ảnh, tấm nào cũng có bóng dáng Hứa Lâm.
Đánh đập dã man, ngược đãi, tr*n tr**ng, máu me… Nỗi hoảng sợ trong mắt cô gái, dù cách một tấm ảnh, cũng có thể nhìn thấu.
Hứa Mặc lật về sau, tốc độ chậm dần, cuối cùng dừng lại ở một tấm ảnh. Trong ảnh, cô gái bị trói cả tay chân, th*n th* tr*n tr** quỳ trong phòng riêng, miệng cắn một mảnh sứ sắc lẹm, khóe miệng máu tươi ròng ròng, ngẩng đầu nhìn người chụp ảnh, gương mặt ngập tràn vẻ tủi nhục.
Chẳng trách Hứa Đại Sơn trong tình thế căng thẳng nhường này vẫn bất chấp sự phản đối của Văn Cầm bay đến Thượng Hải, chẳng trách Hứa Lâm ở Thượng Hải mãi chẳng chịu về, hóa ra là đã gây ra họa hoang đường đến thế này.
Lúc Chu Tứ nhận được phong bì cũng chỉ dám liếc trộm hai cái, bây giờ đường đường chính chính nhìn những tấm ảnh bày trên bàn trà, vô tình liếc thấy một góc cảnh thảm thương vô tội của cô gái, bèn “hít” một tiếng, không kìm được mà than thở: “Mẹ nó, thảm thật đấy.”
“Tôi thấy thằng Hứa Lâm này đúng là một con cầm thú mà, ra tay ác thật, một cô gái ngoan ngoãn bị nó hành hạ ra cái dạng gì rồi.”
“Tôi nhờ người quen trong ngành điều tra rồi, cô gái mà Hứa Lâm chọc vào tuy gia cảnh xem chừng không vững, nhưng bố mẹ đều là nhân vật có máu mặt trong giới giáo dục, nếu thật sự làm ầm lên, đủ để chú Hứa mệt mỏi rồi. Chưa bàn đến chuyện Hứa Lâm làm việc này quá sức tồi tệ, chỉ riêng vết thương đầy mình kia cũng đủ để cô gái ấy chữa trị cả đời.”
“Trên đời này có bố mẹ nào mà không xót con mình, nếu để bố mẹ người ta biết con gái cưng của họ xảy ra chuyện động trời thế này, đảm bảo không thể xuống nước được. Với cái tính ăn chơi trác táng lại chẳng biết chừng mực của Hứa Lâm, chuyện này e chỉ là mở đầu. Cậu cứ chờ xem, ngày tháng tốt đẹp của Hứa Lâm sắp chấm dứt rồi.”
“Tôi khuyên cậu tốt nhất nên nhân lúc tòa nhà chưa sập mà rút thân ra đi, coi như không vì bản thân mình, thì cũng nên nghĩ cho dì Văn và bố mẹ cậu. Đặc biệt là bố mẹ cậu, hai người họ là anh hùng liệt sĩ hy sinh vì nước, nếu vì một thằng Hứa Lâm mà gặp phải tai họa ngập đầu, hủy hoại danh tiếng mà họ đã dùng cả tính mạng để tích lũy, thì thật sự không đáng.”
“Cách tốt nhất bây giờ là tìm một người kết hôn, mượn danh nghĩa kết hôn để chuyển hộ khẩu của cậu ra khỏi nhà họ Hứa, chuyển về nhà họ Văn ở Tô Châu hoặc dưới tên của bố cậu. Tục ngữ có câu, họa không lây đến người khác. Cậu là thân thuộc của liệt sĩ, bọn họ cùng lắm cũng không đến mức lôi cậu ra chịu đao.”
Hứa Mặc không nỡ nhìn thêm những tấm ảnh đó, anh thu lượm từng tấm cất lại vào phong bì, đặt về chỗ cũ. Anh bưng chén trà còn ấm lên thấm giọng, thanh âm khàn đi lạ thường: “Tôi biết tìm ai để cưới đây?”
“Kết hôn đâu phải đi chợ mua rau, muốn tìm ai là tìm được ngay đâu.”
Chu Tứ đảo mắt một vòng, một ý nghĩ chợt nảy ra: “Cái đất Bắc Kinh này, con gái muốn gả cho cậu Hứa nhà cậu cũng nhiều lắm đấy.”
“Chỉ cần cậu chịu, cưới một cô vợ dễ ợt ấy mà.”
Đầu ngón tay Hứa Mặc xoa nhẹ vành chén trà, trong đầu hiện lên gương mặt của Hạ Trúc, giọng nói thanh đạm từ chối: “Tôi không muốn tạm bợ.”
Chu Tứ ngứa mắt nhất là cái dáng vẻ nước đến chân vẫn bình chân như vại của anh, không nhịn được mà ca thán: “Giờ này là giờ nào rồi mà còn không muốn tạm bợ, đợi đến lúc cậu hoàn hồn thì muộn mất rồi. Nếu cậu không muốn, thì ký hợp đồng tiền hôn nhân với cô gái nhà người ta, xong việc thì ly hôn, đơn giản biết bao.”
“Nếu cậu thật sự không được nữa, thì đi tìm Hạ Trúc thử xem. Con bé đó trước đây chẳng phải rất thích cậu sao? Nếu cậu ngỏ lời muốn cưới nó, chắc chắn nó sẽ đồng ý.”
Hứa Mặc cúi đầu không nói, chẳng biết đang suy tính điều gì.
Chu Tứ ngỡ anh không muốn, lại bày kế khác: “Thật sự không xong nữa thì cậu đi tìm Chu Nhiêu về mà thanh toán đi. Bao năm nay cậu độc thân, chẳng phải là vì cô ta sao? Giờ cô ta không phải vẫn đang ở Mỹ à, với năng lực của cậu, tìm một người có khó gì?”
Nhắc đến Chu Nhiêu, vẻ mặt bình tĩnh của Hứa Mặc thoáng gợn lên nét hoang đường.
Anh uống cạn ngụm trà cuối cùng, đặt chén trà nhỏ nhắn tinh xảo xuống, hờ hững ngăn lại: “Tôi với cô ấy đã sớm là quá khứ rồi.”
“Dù cho có biết địa chỉ của cô ấy, tôi cũng sẽ không đi tìm.”
Chu Tứ vừa nghe, nhướng mày, vắt chân chữ ngũ, vẻ mặt đầy chế giễu: “Qua thật rồi à?”
“Thế cậu dỗi Hạ Trúc mấy năm nay là vì còn tình cảm với Chu Nhiêu, hay là vì Hạ Trúc tự ý giải quyết cô ta thay cậu?”
Hứa Mặc lặng im liếc xéo Chu Tứ đang hả hê trên nỗi đau của người khác, chẳng buồn nhìn thêm.
Cuộc gặp gỡ này kết thúc khi chưa đầy một tiếng đồng hồ.
Giữa chừng, Thẩm Nghiên gọi điện giục Chu Tứ mau về nhà. Chu Tứ vốn là kẻ cuồng vợ, nhận được lệnh, trà cũng chẳng uống nữa, người cũng không khuyên nữa, cầm điện thoại lên là đi thẳng ra ngoài.
Ra đến cửa, Chu Tứ như nhớ ra điều gì, lại quay gót trở lại nhắc nhở Hứa Mặc: “Đừng quên những gì tôi nói với cậu, cậu suy nghĩ cho kỹ đi. Chuyện này xử lý tốt thì cả nhà đều vui, xử lý không tốt thì cậu cũng vạ lây đấy.”
“Kết thúc sớm, nhẹ nhõm sớm. Đừng đợi đến lúc đó rồi hối hận.”
Hứa Mặc vẫn giữ nguyên tư thế không nhúc nhích, ngồi thêm chừng năm phút, Hứa Mặc cũng đứng dậy rời đi.
Ra khỏi tứ hợp viện, Hứa Mặc lái xe lên đường chính, nhìn dòng xe cộ qua lại, nhất thời không biết nên về nơi ở nào.
Anh vẫn chưa hay biết, cuộc nói chuyện lần này sẽ ảnh hưởng đến quyết định của cả cuộc đời anh về sau.
Rất nhiều năm sau, vào một ngày nọ, khi anh nhìn lại và tổng kết câu chuyện này, anh chỉ nghĩ đến một cụm từ : “Ý trời đã định.”
__
Sáng sớm tinh mơ, cô lao công được bệnh viện thuê đã vào phòng bệnh dọn dẹp vệ sinh.
Tiếng động không tính là lớn, nhưng Hạ Trúc đã thức quá nửa đêm lại đột ngột bị đánh thức. Cô co người trên chiếc giường dành cho người nhà, mơ màng mở mắt ra, đập vào mắt chính là bóng lưng bận rộn của cô lao công.
Hành lang thỉnh thoảng lại vọng đến tiếng bước chân và tiếng nói chuyện khe khẽ, Hạ Trúc nhận ra ở trong môi trường thế này quá lâu thật là chịu tội, cô muốn đổi một môi trường khác cho bà ngoại.
Giường cho người nhà vừa cứng vừa cấn, Hạ Trúc ngủ chưa đầy ba tiếng, lúc dậy toàn thân đau nhức. Cô vò vò mái tóc rối bù, cúi người xỏ giày, đứng dậy vào nhà vệ sinh rửa mặt bằng nước lạnh. Nước lạnh k*ch th*ch cơ mặt, Hạ Trúc gắng gượng tỉnh táo được đôi chút.
Khi cô bước ra lần nữa, Đinh Thư Đồng đã ôm bình giữ nhiệt đi vào.
Tối qua bà ấy đã đặc biệt về nhà hầm canh cá diếc, sáng sớm tinh mơ liền mang đến, đút cho bà ngoại uống canh.
Nghe thấy tiếng động, Đinh Thư Đồng bưng bát canh, quay đầu nhìn Hạ Trúc đang ủ rũ bơ phờ, tay cầm thìa đút cho bà cụ một ngụm canh, Đinh Thư Đồng trêu chọc: “Giường cho người nhà ở bệnh viện không dễ ngủ nhỉ?”
Hạ Trúc thở hắt ra, gương mặt hiện rõ vẻ oán thán vì mất ngủ: “Khó ngủ thì còn đỡ, phải nói là tra tấn người ta luôn ấy.”
“Điều kiện này tệ quá rồi, hay là đổi giường bệnh khác cho bà đi ạ.”
Bà cụ đang uống canh xua xua tay, từ chối: “Đổi cái gì mà đổi? Không đổi. Chiều nay là được xuất viện rồi, ráng chịu thêm chút nữa đi.”
“Hồi trẻ bà đi xuống nông thôn công tác, khổ gấp trăm lần thế này. Các cháu bây giờ sung sướng quá nên mới thấy khổ thôi.”
Đinh Thư Đồng nhún vai, mặt đầy bất lực: “Ngay ngày đầu tiên đến bệnh viện dì đã muốn đổi rồi, nhưng mà bà cụ nhà ta không muốn làm người đặc biệt, thêm tiền cũng không chịu, nhất quyết đòi ở phòng bệnh thường. Dì cũng đành phải nghe theo bà thôi.”
Nói đến đây, Đinh Thư Đồng đau lòng liếc nhìn Hạ Trúc đang đau lưng mỏi eo, hỏi cô: “Giờ có phải thấy hối hận với quyết định tối qua lắm không?”
Hạ Trúc thấy dì nháy mắt với mình, bèn cười lắc đầu: “Vậy thì không ạ. Chỉ là cảm thấy chịu khổ vô ích thôi.”
“Hôm nay làm thủ tục xuất viện ạ? Cần giấy tờ gì, để cháu đi xem thử.”
Đinh Thư Đồng múc một thìa canh cá đưa đến bên miệng bà cụ, ngăn Hạ Trúc lại: “Lát nữa dượng của cháu đi làm thủ tục xuất viện. Cháu thì đừng có bận rộn nữa, có biết cái gì đâu.”
“À đúng rồi, vừa nãy ở dưới lầu dì gặp cậu bạn thanh mai trúc mã kia của cháu rồi. Phải công nhận, chàng trai trẻ đó trông đẹp thật, chẳng trách hồi nhỏ cháu thích người ta đến thế.”
Hạ Trúc ngẩn ra, mặt đầy hoang mang: “Trúc mã nào… của cháu cơ?”
Bà cụ uống xong ngụm cuối cùng, Đinh Thư Đồng đặt bát canh xuống, mỉm cười trêu chọc: “Đương nhiên là cái cậu lớn lên cùng cháu trong đại viện ấy, hình như là họ Hứa thì phải? Hồi cháu học đại học chẳng phải ngày nào cũng kể với dì là cháu thích cậu ta sao.”
“Sao nào, nhanh thế đã vứt người ta ra sau đầu rồi à?”
Hạ Trúc biết người mà dì gặp là Hứa Mặc, liền bĩu môi, cứng miệng phủ nhận: “Sớm đã quên sạch sành sanh rồi. Dì đừng trêu cháu nữa.”
Đinh Thư Đồng “Ồ” một tiếng đầy ẩn ý: “Thật à? Thế mà người ta còn sáng sớm tinh mơ xách giỏ trái cây, mang hoa tươi đến thăm bà ngoại đấy. Lẽ nào là nể mặt dì? Giờ cậu ấy đang hàn huyên với dượng cháu ở dưới lầu kìa. Lát nữa cậu ấy đi lên, có phải cháu nên tìm chỗ nào đó trốn trước không? Kẻo hai đứa gặp nhau lại khó xử.”
Hạ Trúc: “…”
Chẳng biết là do Đinh Thư Đồng cố ý nhắc nhở, hay là do di chứng của việc nói năng lộn xộn tối qua để lại, mà Hạ Trúc bây giờ quả thật không còn mặt mũi nào gặp Hứa Mặc.
Cô đi vòng vòng trong phòng bệnh hai lượt, xách túi lên chuẩn bị chuồn, kết quả bị Đinh Thư Đồng liếc mắt một cái đã nhìn thấu tâm tư. Hạ Trúc chớp chớp mắt, mặt ngây thơ vô tội: “Cái đó… dì ơi, cháu đột nhiên nhớ ra mình còn chút việc phải làm, chiều cháu quay lại sau ạ.”
Đinh Thư Đồng nhìn cái bộ dạng trốn không kịp của cô, không khỏi than thở: “Cháu bắt đầu sợ sệt rụt rè từ bao giờ thế? Lẽ nào cậu ta còn dám ăn thịt cháu à?”
“Cậu ta mà dám bắt nạt cháu thật, dì thay cháu trút giận, có được không?”
“Có tiền đồ ghê!”
Hạ Trúc còn chưa kịp phản bác, cửa phòng bệnh đột nhiên xuất hiện thêm hai bóng người.
Mạnh Khảng Bồi mặc bộ Tôn Trung Sơn sẫm màu, nhìn vợ, rồi lại nhìn Hạ Trúc đang định rời đi, gương mặt tươi cười hỏi: “Ai ăn thịt ai? Trút giận cái gì?”
Hạ Trúc vội vàng ra hiệu bằng mắt với Đinh Thư Đồng, đối phương liếc cô một cái đầy vẻ “hận sắt không thành thép”, rồi chuyển chủ đề: “Sao giờ này mới lên?”
Mạnh Khảng Bồi tỏ chút áy náy với vợ, dịu dàng giải thích: “Cùng Hàm Chương thảo luận chút chuyện học thuật ở dưới lầu, nhất thời nhập tâm quá, quên mất cả thời gian.”
“Chân mẹ vợ đỡ hơn chút nào chưa ạ?”
“Nhờ con có lòng, đỡ nhiều rồi.” Bà cụ ngoài miệng thì nói vậy, nhưng ánh mắt dò xét cứ liên tục liếc về phía Hứa Mặc đang đứng sau lưng Mạnh Khảng Bồi.
Cũng chẳng biết đang toan tính điều gì.
Hứa Mặc, tên chữ là Hàm Chương, xuất phát từ “Kinh Dịch”: Hàm chương khả trinh. Hoặc tòng vương sự, vô thành hữu chung.
Ý nghĩa là: Ẩn chứa đức tốt mà không phô trương, có thể kiên trì giữ vững chính đạo. Hoặc là đi theo sự nghiệp của bậc vương giả, không màng được mất của cá nhân, cuối cùng sẽ có kết cục lý tưởng.
Thông thường trưởng bối sẽ gọi tên chữ, bậc ngang hàng thì gọi tên, Hạ Trúc trước nay đều gọi Hứa Mặc, chưa từng gọi tên chữ của anh.
Thoạt nghe, cô suýt nữa thì không phản ứng kịp.
Phòng bệnh chật hẹp, đột nhiên nhồi nhét bấy nhiêu người, có chút không đủ chỗ đứng.
Hạ Trúc cảm thấy ngột ngạt, nói một câu “ra ngoài hít thở không khí” rồi cúi gằm đầu lách ra khỏi phòng bệnh.
Chân trước cô vừa bước ra, chân sau Hứa Mặc đã đi theo.
Hai người đứng giữa hành lang hỗn loạn, nhìn nhau từ xa, lúc này Hạ Trúc mới phát hiện bộ đồ Hứa Mặc đang mặc vẫn là bộ đồ hôm qua.
Chẳng biết vì nguyên do gì, quần áo Hứa Mặc nhăn nhúm, tóc tai rối bù, mấy sợi trên đỉnh đầu còn xẹp xuống, cả người trông chẳng có chút tinh thần nào, mắt ngập vẻ mệt mỏi, cái bộ dạng đó trông y hệt như vừa từ tiệm net xuyên đêm bước ra.
Hạ Trúc thấy trạng thái của anh cực kỳ tệ, theo bản năng nhíu mày: “Tối qua anh làm gì thế?”
Hứa Mặc đẩy gọng kính, lộ vẻ hoang mang: “Hửm?”
Hạ Trúc: “Trông như con nghiện ấy, phờ phạc mất hết cả sức sống.”
Hứa Mặc: “…”
Bệnh viện không thích hợp để ôn lại chuyện xưa, cũng chẳng hợp để cười cợt hay giận mắng.
Hành lang, phòng bệnh chật ních những bệnh nhân đang bị bệnh tật dày vò, cũng đầy ắp những người nhà mặt mũi bơ phờ, chạy vạy ngược xuôi vì người thân bạn bè. Mọi người dù khổ não muộn phiền, nhưng lúc lướt qua nhau vẫn luôn cố nặn ra một nụ cười.
Vừa là để động viên người khác, cũng là để khích lệ chính mình.
Hạ Trúc đối mặt với tình cảnh này, trong lòng chỉ còn lại sự thương cảm vô dụng. Cô dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, nhìn những con người này, cũng không kìm được mà cảm thán: “Những người ở trong này, e rằng nguyện vọng lớn nhất chính là sức khỏe dồi dào.”
Hứa Mặc nhíu mày, sửa lại cách dùng từ của Hạ Trúc: “Là duy nhất.”
Ngoài sống chết ra, không còn chuyện gì là to tát.
Hạ Trúc im lặng một lát, ngẩng đầu hỏi Hứa Mặc: “Vậy nguyện vọng lớn nhất của anh là gì?”
Anh im lặng giây lát, tầm mắt dừng lại trên bức tường phía xa, giọng khẽ khàng: “Là tự do.”
“Gì cơ?”
Hứa Mặc đứng tại chỗ, tầm mắt rơi trên bức tường cách đó không xa, chẳng biết đang nhìn gì.
Hạ Trúc ngỡ anh sẽ không trả lời câu hỏi này nữa, nào ngờ anh lại đột ngột lên tiếng: “Anh muốn có được sự tự do để tự mình lựa chọn.”
Hạ Trúc của khi đó không hề biết, câu nói này của Hứa Mặc mang ý nghĩa gì.
Có lẽ, dưới sự sắp đặt của số phận, cô đã sớm cảm nhận được món quà mà ông trời ban tặng cho mình.
Chỉ là cô không hề hay biết về điều đó.
Nhiều năm sau đó cô mới hiểu, điều Hứa Mặc muốn nói là: [Anh muốn một cuộc đời bị ép buộc, bị sắp đặt, tình yêu là thế, mà hôn nhân cũng vậy.]
Người mà anh muốn từ chối, cũng chưa chắc đã là cô.
