Hỷ Sự Của Anh - Tống Chiêu

Chương 18: “Người ta đã anh hùng cứu mỹ nhân rồi, cô có phải nên lấy thân báo đáp không đấy?”



Có ai mà ngờ được, có ngày cô lại có thể quậy tưng bừng cùng với nữ diễn viên mà cô vốn chẳng ưa gì?
Trong góc ghế bọc da mềm của quán bar, Hạ Trúc ngậm ống hút, nhấp từng ngụm Bloody Mary (cocktail) đỏ thẫm do bartender pha chế. Dưới ánh đèn mờ, cô hờ hững tựa lưng, khóe môi cong cong, ánh mắt lười biếng mà sắc sảo lướt qua người đối diện. Đó là Thang Thiến, cô ấy đang mặc chiếc váy siêu ngắn bó sát, phối đôi bốt cao màu nâu, để lộ đôi chân trắng mịn đến chói mắt. Ánh mắt cô ấy long lanh như phủ một tầng hơi nước, đẹp đến độ khiến người khác lỡ nhịp hít thở.
Hạ Trúc nheo mắt, nửa cười nửa không: “Không sợ bị quản lý bắt gặp cô lén lút đến bar hả?”
Tiếng nhạc rock nặng nề như dội vào màng nhĩ. Thang Thiến chỉ thấy môi Hạ Trúc mấp máy, nhưng chẳng nghe rõ một chữ.
Cô ta dứt khoát cầm ly rượu, lách qua ngồi sát bên, nghiêng đầu, giọng mềm như tơ nước: “Cô vừa nói gì thế?”
Hạ Trúc buông ống hút, ngại phải gào to giữa tiếng nhạc, liền cầm điện thoại gõ mấy chữ: “Cô lén lút đến bar, không sợ bị quản lý phát hiện à?”
Thang Thiến mỉm cười, khẽ lắc đầu rồi nghiêm túc đáp: “Công ty giờ chỉ có mỗi mình tôi là nghệ sĩ, từ quản lý đến trợ lý, trang điểm, đều là do Lâm Chi Hành chỉ định cả. Nói trắng ra… người có thể quản nổi tôi, chỉ có Lâm Chi Hành thôi.”
Nói đến đây, Thang Thiến lè lưỡi trêu chọc, giọng nhỏ mềm mà ẩn chút phản nghịch: “Lâm Chi Hành không cho tôi mặc váy ngắn, cũng không cho đi bar một mình. Anh ấy đâu thể suốt ngày trông chừng tôi được, tôi ở xa thì anh ấy không biết tôi làm gì đâu. Tôi cố tình né mấy người thân cận của anh ấy để trốn đến đây. Cô không bán đứng tôi chứ?”
Giọng điệu của cô mang vẻ mềm mại đặc trưng của vùng sông nước Giang Nam, không phải kiểu ngọt ngấy cố tình giả tạo, mà ngọt ngào, dễ chịu như dòng suối trong trên núi, khiến người ta không thể nào ghét được.
Hạ Trúc ngoài mặt thì cười, nhưng trong lòng lại đang đoán già đoán non xem mối quan hệ giữa Thang Thiến và người đàn ông kia đã đến mức nào rồi, mà lại kiểm soát cả cách ăn mặc của cô.
Thang Thiến miệng thì nói đừng tố cáo mình, giây sau đã lôi chiếc iPhone đời mới nhất từ trong túi xách hàng hiệu phiên bản giới hạn ra đưa cho Hạ Trúc, cười híp mắt hỏi Hạ Trúc có thể chụp cho cô ta vài tấm ảnh không? Cô ta muốn giữ lại để đăng vòng bạn bè.
Hạ Trúc lập tức hiểu ra, cô gái này trông có vẻ ngốc nghếch, nhưng thực tế lại không hề.
Không có chút khéo léo, làm sao có thể trói được một người đàn ông vừa quyền thế vừa nguy hiểm như thế?
Cô nhận lấy điện thoại, vô tình liếc thấy màn hình chờ, trên đó rõ ràng là một người đàn ông quen mặt. Nếu không nhìn kỹ, còn tưởng là nam minh tinh nổi tiếng nào đó.
Ngũ quan sắc nét, mày rậm mắt sâu, bộ vest xám bạc khoác lên người càng tôn thêm vẻ quyến rũ tà mị. Loại đàn ông này, từ xương cốt đã mang theo mùi vị của “tội lỗi”, một khi sa vào, cả đời khó lòng thoát ra.
Muốn anh ta “quay đầu về bờ”, e rằng kiếp này chẳng đợi nổi. Chi bằng là thừa cơ vét cho đầy túi, rồi phủi tay rời đi, sống an ổn cả đời.
Hạ Trúc vốn chẳng có mộng làm anh hùng cứu thế, càng không định can thiệp chuyện riêng của người khác. Hôm nay chịu ngồi đây, coi như giúp người một lần cho xong.
Cô cố tình lờ đi cú sốc mà màn hình chờ mang lại, mở biểu tượng máy ảnh, bảo Thang Thiến ngồi sang phía đối diện để cô dễ tìm góc chụp.
Thang Thiến phối hợp hết mình.
Không thể không nói, người có thể lên màn ảnh rộng đều là những người chịu được sự “dìm hàng” của ống kính. Thang Thiến vừa đứng trước máy ảnh là lập tức trở nên chuyên nghiệp, bất kể Hạ Trúc chụp thế nào, cô ta đều có thể phản ứng kịp thời.
Ánh mắt, cảm xúc đều được nắm bắt vừa vặn, không cần Hạ Trúc tốn sức tìm góc độ, chỉ cần mải miết nhấn nút chụp là được.
Chụp xong, cô đưa lại điện thoại lại cho Thang Thiến để cô ta tự chọn lại ảnh, Thang Thiến không về chỗ mà chăm chú chọn ảnh, mất một lúc mới hài lòng chọn ra tấm đẹp nhất rồi đăng ngay lên WeChat.
Đăng xong, cô ta nâng ly Long Island Iced Tea ngửa cổ uống cạn, động tác dứt khoát đến mức khiến người ta choáng.
Cái khí thế ngút trời ấy, Hạ Trúc cũng phải tự thấy xấu hổ vì không bằng.
Uống xong, cô ta “cạch” một tiếng đặt ly rượu xuống, mắt hoe đỏ nói với Hạ Trúc: “Tôi đi vệ sinh một lát.”
Hạ Trúc dặn cô ta chú ý an toàn, rồi nhìn theo bóng lưng cô lảo đảo xuyên qua chốn ăn chơi trụy lạc, tiến về phía hành lang sâu thẳm, tối tăm.
Ly Bloody Mary đúng như tên gọi của nó, màu đỏ tươi rực rỡ, nhìn mà giật mình. Vị của nó đậm đặc, chua chát, mặn cay, thuộc loại cocktail nặng.
Quá trình chờ đợi thật sự nhàm chán, Hạ Trúc vừa ngậm ống hút uống rượu, vừa cầm điện thoại lướt vòng bạn bè.
Lướt chưa được hai bài đã thấy dòng trạng thái Thang Thiến mới đăng vài phút trước, bức ảnh là do cô chụp.
Trong ảnh, Thang Thiến ngồi trên ghế sofa, giơ ly Long Island Iced Tea, vẻ mặt ngoan ngoãn hiền lành không tả xiết, nhưng nhìn kỹ sẽ phát hiện, trong đôi mày rũ mắt cụp ấy lại tràn đầy sự bướng bỉnh.
Đã thế, dòng chú thích còn cố tình khiến người ta suy nghĩ nhiều:
[Hôm nay ra ngoài chơi với bạn vui quá đi~]
Cũng may là vòng bạn bè WeChat có chức năng bình luận và lượt thích không hiển thị chung, nếu không mà thấy những thứ không nên thấy, Hạ Trúc ít nhiều cũng có chút khó xử.
Mười lăm phút trôi qua mà không hay biết, mãi không thấy bóng dáng Thang Thiến đâu, Hạ Trúc bắt đầu thấy hơi lo lắng, bèn nhắn tin WeChat hỏi cô sao còn chưa quay lại?
Bên kia mãi không có động tĩnh gì.
Hạ Trúc nhận ra có điều không ổn, “vụt” một cái đứng dậy, cầm điện thoại đi tìm người.
Vất vả lách qua đám nam nam nữ nữ đang uốn éo trên sàn nhảy, Hạ Trúc mò mẫm trong hành lang tối om hồi lâu, cuối cùng cũng tìm thấy vị trí nhà vệ sinh nữ, ở một góc rẽ sâu trong hành lang. Nếu không nhìn kỹ, đúng là không thể phát hiện ra.
Uống nhiều rượu bia nên bụng căng tức, bên ngoài xếp một hàng dài, toàn là người chờ đi vệ sinh hoặc nôn mửa.
Hạ Trúc đảo mắt một vòng không thấy Thang Thiến, lại không dám gọi tên cô ấy oang oang, đành phải tìm từng người một.
Để tìm người, cô gõ cửa từng phòng vệ sinh một, tìm từ trong ra ngoài đến ba vòng mà vẫn không thấy bóng dáng đâu.
Hạ Trúc nhíu mày, nét lo lắng thoáng hiện trên mặt. Cô khoanh tay đứng ở hành lang, gọi liền bốn năm cuộc gọi thoại mà không thấy ai bắt máy.
Quán bar rất rộng, riêng sàn nhảy đã rộng bốn năm trăm mét vuông, chưa kể mười mấy phòng VIP trên lầu hai. Giờ này người đông chen chúc, ánh đèn mờ ảo vô cùng ám muội, làm mờ đi khuôn mặt của nhau, chẳng nhìn rõ ai với ai.
Nhận ra Thang Thiến có thể đã xảy ra chuyện, Hạ Trúc vội vàng tìm quản lý quán bar, nhờ anh ta giúp tìm người.
Quản lý đã gặp nhiều tình huống thế này, miệng thì ậm ừ cho qua chuyện, nói sẽ đi tìm ngay, nhưng thực chất chẳng có động tĩnh gì.
Hạ Trúc tức giận nhưng cũng đành chịu.
May mà có một nhân viên pha chế tinh mắt, liếc thấy bức ảnh trên điện thoại của Hạ Trúc, nhận ra Thang Thiến là nữ minh tinh mới nổi gần đây, bèn thương cảm nói ra sự thật: “Cô ấy bị hai người đàn ông to con lôi vào phòng riêng một lúc lâu rồi.”
“Trong đó toàn là nhân vật lớn, tôi không đắc tội nổi đâu. Cô tuyệt đối đừng vào đó một mình, dễ xảy ra chuyện lắm.”
Hạ Trúc sợ đến mức tê cả da đầu, cũng chẳng màng được gì nữa, vội vàng kêu cậu nhân viên pha chế dẫn đường.
Cậu ta không muốn rước họa vào thân, chỉ dẫn người đến góc rẽ rồi nói không đi nữa.
Hạ Trúc cũng không ép mà dặn dò cậu, nếu năm phút nữa cô không ra thì làm phiền giúp cô báo cảnh sát. Trước khi đi vào, Hạ Trúc còn gửi tin nhắn cầu cứu cho Chu Tứ, gửi thêm cả định vị rồi mới dám cất kỹ điện thoại, một mình xông vào cứu người.
Ở Bắc Kinh, nói lớn không quá lớn, nói nhỏ cũng chẳng nhỏ, chỉ cần lăn lộn trong cùng một giới, ít nhiều gì rồi cũng có vài mối quen biết, gặp nhau đều có thể nói đôi ba câu.
Trước khi vào, Hạ Trúc cứ nghĩ họ chỉ đơn giản là mời Thang Thiến uống ly rượu, nào ngờ vừa đẩy cửa bước vào đã thấy cả căn phòng ngập trong khói mù mịt.
Thang Thiến bị hai gã đàn ông cao to hung dữ đè chặt xuống sàn gạch lạnh băng, đầu gối trắng nõn lộ ra bị mảnh vỡ chai rượu làm rách da, máu thấm trên mặt đất, bị ánh đèn chiếu vào, trông như một vũng nước đen. Một bàn tay đang bóp miệng cô ta, chuẩn bị ép cô ta uống rượu.
Thang Thiến sống chết không chịu, dù tay chân bị kìm kẹp, cô ta vẫn cắn chặt lưỡi, nhất quyết không uống một giọt.
Người đàn ông ngồi trên sofa thấy vậy, đáy mắt nổi lên vẻ tàn nhẫn, vung tay tát một cái, má phải của Thang Thiến lập tức sưng đỏ.
Hạ Trúc đẩy cửa bước vào đúng lúc bắt gặp cảnh này.
Cô đứng ở cửa, nhìn về phía gã đàn ông vừa ra tay, liếc thấy một khuôn mặt quen thuộc, lập tức trừng lớn mắt.
Gã đàn ông dường như cũng nhận ra Hạ Trúc, vẻ mặt sững lại nửa giây, rồi thay bằng nụ cười nịnh nọt, vứt ly rượu xuống, đứng dậy đi tới trước mặt Hạ Trúc, thản nhiên hỏi: “Bánh Trôi* à, em sao lại ở đây?”
“Bánh Trôi”* là tên thân mật ở nhà của Hạ Trúc.
Rõ ràng là đang cười, nhưng Hạ Trúc lại cảm thấy rợn người lạ thường.
Không chỉ vì nụ cười của đối phương quá quỷ dị, mà còn vì vẻ mặt của hắn không đúng lắm, cái bộ dạng ngây ngây dại dại đó trông như vừa “cắn” thuốc quá liều.
Trong phòng, mấy gã đàn ông khác mỗi người đều ôm chặt một cô gái, nằm ngả nghiêng trên sofa, bàn tay bẩn thỉu thản nhiên luồn vào trong áo ngực, quần áo cởi gần hết… Cảnh tượng ấy khiến người ta chỉ muốn quay mặt đi.
Hạ Trúc nhận ra cả căn phòng này toàn là một lũ cặn bã, lập tức sợ đến dựng tóc gáy. Cô bấm chặt lòng bàn tay, khóe miệng cố nặn ra một nụ cười, lờ đi những ánh mắt như muốn lột da nuốt sống mình, giả vờ bình tĩnh tỏ ra ngạc nhiên: “Hứa Lâm? Sao anh lại ở đây?”
Hứa Lâm lúc này đang phê thuốc, vẻ mặt phấn khích tột độ: “Em đến đây làm gì?”
“Đã đến rồi thì ở lại chơi cùng đi?”
Vừa nói, Hứa Lâm vừa vươn tay ra kéo cổ tay Hạ Trúc, nhưng bị cô khéo léo né được.
Hạ Trúc sợ đến run lên, ánh mắt cố ý lảng tránh cái nhìn dò xét của Hứa Lâm, hướng về phía Thang Thiến cách đó không xa, hạ giọng cầu xin: “Hứa Lâm, tôi đến tìm bạn tôi.”
Hứa Lâm nghe không rõ, thô bạo tóm lấy tay cô, kéo mạnh vào trong phòng. Khi đi ngang qua một gã đàn ông đang tr*n tr**ng, hắn đá mạnh một cái, vừa cười vừa chửi: “Chết tiệt, không thấy em gái tôi ở đây à? Mặc quần vào mau!”
“Đúng là làm tôi mất mặt mà.”
Khi bị Hứa Lâm đá một cú, gã trai tóc vàng hoảng hốt đẩy vội người phụ nữ đầy đặn đang đè lên mình ra, cuống cuồng kéo quần lên.
Mấy người còn lại thấy cảnh ấy cũng khựng lại, hành động cứng đờ, ánh mắt ngơ ngác nhìn về phía Hứa Lâm.
Căn phòng bỗng chốc im bặt, không khí im ắng đến đáng sợ.
Nhưng chẳng được bao lâu, sự điên loạn lại bùng lên. Tiếng cười, tiếng thở dồn dập, men rượu và hơi thuốc trộn vào nhau, lý trí tan biến, chỉ còn lại bản năng thú vật khiến mọi thứ trở nên hỗn độn không sao tả xiết.
Hạ Trúc bị Hứa Lâm đẩy ngồi xuống sofa da màu nâu, bên cạnh Thang Thiến vẫn bị hai gã đô con kẹp chặt. Hạ Trúc cảnh giác đảo mắt một vòng quanh phòng, liếc thấy một đống thứ bừa bãi trên bàn, lưng cô ướt đẫm mồ hôi ngay lập tức.
Cô không đoán sai, cả đám người trong phòng này đều đã chơi thuốc.
To gan thật, ở quán bar mà cũng lộng hành như vậy. Nếu có người tố cáo, có ngồi tù mọt gông cũng không hết tội.
Nghĩ đến việc Hứa Đại Sơn vừa mới kéo hắn từ Thượng Hải về, Hạ Trúc răng khẽ siết. Sao hắn vẫn còn dám liều lĩnh đến mức này!
Nếu Hứa Lâm còn tỉnh táo, cô còn dám chắc năm phần có thể cứu được Thang Thiến ra ngoài. Nhưng giờ đây, rơi vào ổ nghiện ngập, cả phòng toàn người mất trí, cô có lớn gan đến mấy cũng không dám manh động.
Hạ Trúc sợ đến ướt đẫm lưng, quần áo ướt sũng dính vào da, cảm thấy khó chịu vô cùng.
Cô siết chặt điện thoại trong lòng bàn tay, nhân lúc không ai để ý, căng thẳng soạn tin nhắn. Hai chữ “Hứa Lâm” còn chưa gõ xong, Hạ Trúc đã bị một ánh mắt u ám, lạnh lẽo khóa chặt.
Trong mắt Hứa Lâm lóe lên tia sáng cấm kỵ. Hắn ta cúi người lấy chai rượu whisky vừa mở, rót cho Hạ Trúc nửa ly, rồi ném vào đó hai viên thuốc màu trắng, ngang nhiên lắc nhẹ hai cái rồi đưa cho Hạ Trúc, bảo cô nếm thử.
Hèn chi Thang Thiến sống chết không chịu động vào ly rượu kia, hóa ra là đã bị bỏ thuốc.
Hắn ta l**m môi, ánh mắt nham hiểm: “Bánh Trôi, nể mặt tôi uống ly rượu này, tôi sẽ thả bạn em đi. Hôm nay, chuyện này coi như chưa từng xảy ra.”
“Bạn em vừa rồi còn đụng trúng tôi, tôi còn chưa tính sổ đâu.”
Sắc mặt Hạ Trúc trắng bệch, cô quay đầu nhìn Thang Thiến. Miệng Thang Thiến bị bịt lại, cô ấy cứ lắc đầu quầy quậy, dùng ánh mắt ra hiệu cho cô đừng uống.
Ngón tay cái ấn mạnh, tin nhắn gửi đi. Nhưng cô chưa kịp thở phào thì Hứa Lâm đột nhiên nổi điên.
Dường như nhận ra cử động của Thang Thiến, Hứa Lâm đột nhiên bị kích động, không hề báo trước mà đạp mạnh vào mặt Thang Thiến. Hắn đạp liền bốn năm cái vẫn chưa hả giận, lại túm tóc Thang Thiến đập vào cạnh bàn trà bằng đá cẩm thạch.
Đầu đập vào mặt đá lạnh lẽo kêu “bốp bốp”, Thang Thiến đau đến mức hét lên thảm thiết.
Hạ Trúc run rẩy đến mức lông mi cũng rung, vội bước tới chắn trước mặt Thang Thiến, cố trấn tĩnh: “Hứa Lâm, cô ấy thật sự là bạn tôi. Xin anh nể mặt tôi mà tha cho cô ấy. Ở đây đông người thế này, anh muốn làm lớn chuyện à? Khó coi lắm đấy.”
Hứa Lâm cười khẽ, ánh mắt trượt về ly rượu đã bị bỏ thuốc. Hắn nhớ đến mối quan hệ giữa cô và Hứa Mặc, nụ cười nham hiểm hơn, lời nói mang hàm ý uy h**p: Tất nhiên là được. Chỉ cần em uống ly rượu này, tôi sẽ thả các em đi.”
Giọng hắn khàn đặc, ngập mùi thú tính, không còn chút nhân tính nào.
Hạ Trúc siết chặt tay, hàng mi rũ thấp che đi ánh căm ghét trong mắt.
Giữa lúc giằng co, chuông điện thoại của Hạ Trúc đột ngột vang lên.
Hứa Lâm lập tức đổi sắc mặt, hung tợn trừng cô: “Chết tiết, cô báo công an à? Đưa điện thoại đây!”
Hạ Trúc buộc phải đưa, nhưng hắn không thèm xem, vung tay đập mạnh, chiếc điện thoại vỡ tan dưới chân.
Hắn túm cổ áo cô, kéo mạnh đến bên bàn, giọng khàn khàn đầy uy h**p: “Uống! Ngay lập tức!”
Hạ Trúc đứng không vững, đầu gối đập vào cạnh bàn trà, đau đến ứa nước mắt. Hứa Lâm không còn khách sáo như trước, ép Hạ Trúc uống rượu.
Thấy hắn đã mất hết lý trí, hoàn toàn điên cuồng, Hạ Trúc hét lớn: “Hứa Lâm! Anh dám động vào tôi, bố tôi sẽ không tha cho anh đâu!”
Hứa Lâm căm ghét nhất là bị đe dọa. Giờ phút này, mắt hắn đỏ ngầu, trút hết mọi bực tức tích tụ bấy lâu nay lên người Hạ Trúc: “Bố cô? Ông ta là cái thá gì! Giờ tự lo thân còn chẳng xong mà đòi quản cô à! Tôi nhìn cô ngứa mắt đã lâu rồi, ngày trước cô có đám Thẩm Hành che chở, tôi không động được, giờ bọn họ đi hết rồi, xem cô bấu víu ai!”
“Đến địa bàn của tôi rồi, cô không uống cũng phải uống!”
Thấy Hứa Lâm chuẩn bị dùng vũ lực, Hạ Trúc dùng hết sức đá vào hạ bộ của hắn, thoát khỏi sự kìm kẹp, tiện tay vớ lấy chai rượu trên bàn, “choang” một tiếng đập vỡ, rồi nhảy lên bàn, giơ phần chai vỡ còn lại ra đe dọa: “Ai không sợ chết thì cứ đến đây!”
Dù có phải cùng chết cô cũng không chịu khuất phục, thà mất tất cả còn hơn bị làm nhục.
Thang Thiến vẫn còn trong tay bọn họ, Hạ Trúc không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ có thể cố gắng kéo dài thời gian, hy vọng Chu Tứ hoặc cảnh sát mau chóng đến nơi.
Chỉ là Hạ Trúc không ngờ, người đầu tiên đến hiện trường không phải Chu Tứ, cũng không phải cảnh sát, mà là Hứa Mặc.
Anh đang họp gần đó, vừa nghe tin Hạ Trúc gặp chuyện, lập tức bỏ dở cuộc họp, giữa lúc một phòng toàn nhân vật lớn trong giới tài chính đang còn phát biểu, anh đã xông ra ngoài.
Khoảnh khắc đạp cửa xông vào, Hứa Mặc mồ hôi đầm đìa, tóc bết dính trên trán, trông chật vật không tả xiết.
Thấy Hạ Trúc cầm chai rượu vỡ, đơn độc đứng trên bàn, cảnh giác với đám nghiện ngập có thể xông tới bất cứ lúc nào, Hứa Mặc lướt nhanh một vòng quanh phòng, nhận ra chuyện gì vừa xảy ra. Anh tức đến mức gân xanh trên trán nổi rõ.
“Rầm” một tiếng đóng sập cửa lại.
Hứa Mặc vừa đi vào phòng vừa kéo cà vạt, vẻ mặt anh có vẻ lơ đãng, nhưng đôi mắt vốn luôn ôn hòa, ung dung lại ngập tràn cơn giận không thể kìm nén.
Anh cởi áo vest đưa cho Hạ Trúc, vươn tay cẩn thận kéo cô xuống khỏi bàn trà, đoạt lấy mảnh chai vỡ trong tay cô. Hứa Mặc giữ vai cô, vỗ về lên má cô, dịu dàng dỗ dành: “Đứng ở bên cạnh chờ anh, xong ngay thôi.”
Nói xong, Hứa Mặc lập tức thay đổi sắc mặt. Anh nhìn Hứa Lâm như nhìn một đống rác rưởi, lướt mắt qua đám cặn bã trong phòng, giọng điệu nghe hay lạ thường: “Tôi không thích đánh nhau, không có nghĩa là tôi không biết đánh.”
“Ngày hôm nay, Hứa Lâm, cậu đúng là đen đủi rồi.”
Hạ Trúc lần đầu tiên thấy anh nổi giận, cơn giận không còn là kiềm chế, mà là một sự bùng nổ hủy diệt.
Anh ra tay nhanh, chuẩn, và cực kỳ tàn độc, không cho đối phương cơ hội phản ứng. Một cú đá, Hứa Lâm ngã quỵ, đầu đập xuống sàn, chưa kịp ngóc lên lại bị đá thêm cú nữa.
Chẳng mấy chốc, trong phòng chỉ còn lại tiếng “loảng xoảng” của những cú đấm đá giận dữ.
Những tên nghiện ngập khác trong phòng cũng phản ứng lại, xông lên theo. Nhưng đám cặn bã chơi thuốc lâu năm này, cơ thể đã sớm bị hủy hoại sau hết lần này đến lần khác, làm sao có thể đánh lại Hứa Mặc đang trong cơn thịnh nộ.
Hạ Trúc nhìn anh đánh Hứa Lâm không còn chút phản kháng, mới chợt nhận ra người đàn ông trước mặt cô đã không còn là chàng trai từng bị Thẩm Hành đánh đến bầm dập năm nào nữa.
Anh thông minh, nhiều mưu mẹo, thích dùng đầu óc. Những chuyện có thể để người khác ra mặt, anh tuyệt đối không tự mình ra tay, nhưng không có nghĩa là anh không biết đánh nhau.
“Ngã một lần khôn thêm một chút”. Anh vừa chịu thiệt thòi ở chỗ Thẩm Hành, ngay sau đó đã đến quân đội rèn luyện mấy kỳ nghỉ đông, thân thủ sớm đã luyện thành.
Lần này, rõ ràng anh có cách tốt hơn để dạy dỗ Hứa Lâm, nhưng khi đẩy cửa vào, thấy Hạ Trúc sợ đến toàn thân run rẩy, ánh mắt ngập tràn hoảng sợ, anh đã tạm thời thay đổi ý định.
Loại người này không xứng đáng được khoan dung, chỉ có nắm đấm mới có thể khiến hắn nhớ kỹ bài học.
Thang Thiến bị gãy hai cái răng, đầu cũng bị rách da, máu chảy không ngừng. Cô ấy quỳ mọp trên mặt đất, vẻ mặt yếu ớt.
Hạ Trúc thấy tình hình này, thầm nghĩ hỏng rồi.
Cô ôm lấy Thang Thiến để cô ấy không ngã xuống, chú ý đến vết thương của cô ấy. Trong lúc hỗn loạn, Hạ Trúc mò được một chiếc điện thoại.
Hôm đó vận may cũng không tệ, điện thoại không khóa. Hạ Trúc định gọi 120, nhưng nghĩ đến thân phận của Thang Thiến, cô lại do dự.
Thang Thiến đau đến tê dại, thấy Hạ Trúc do dự, cô ấy dựa vào chân Hạ Trúc, thều thào nói: “Gọi cho quản lý của tôi, đừng gọi 120, lỡ như truyền thông biết thì tiêu đời.”
Hạ Trúc lập tức bấm số gọi đi. Sau khi trao đổi đơn giản chi tiết, Hạ Trúc cúp máy.
Hứa Lâm sớm đã bị khống chế, nhưng Hứa Mặc vẫn quay lại đạp thêm một cái như để trả thù, ánh mắt nhìn hắn tràn ngập tức giận, như thể đang nhìn một đống rác rưởi.
Hạ Trúc sợ đến ngẩn người, ngược lại Thang Thiến nhìn cảnh tượng trước mắt mà vẫn còn tâm trí trêu chọc: “Người ta đã anh hùng cứu mỹ nhân rồi, cô có phải nên lấy thân báo đáp không đấy?”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...