Chu Tứ ở trong xe chợp mắt một lát mới thấy hai người bước ra.
Anh ta nửa nằm nửa ngồi ở ghế lái, hai chân gác lên vô lăng, ngón tay kẹp điếu thuốc, cả người toát ra vẻ lười nhác đến vô biên.
Thấy hai người cứ lề mề mãi trước cổng, Chu Tứ thò đầu ra ngoài cửa sổ, giọng lười biếng kéo dài: “Hai người làm gì thế? Có đi ăn không đây?”
“Giày vò nửa đêm nửa hôm, coi như không có tôi luôn rồi chứ gì?”
Hạ Trúc giật nảy người.
Câu “Không có tại sao cả” tan vào trong gió, chỉ còn lại tiếng thở dài nhẹ như khói.
Trong xe, Hạ Trúc và Hứa Mặc ngồi ngay ngắn ở hàng ghế sau, Chu Tứ lái xe phía trước.
Hạ Trúc cúi đầu, vẫn mãi nghĩ về mấy câu bảo đảm vừa nãy của Hứa Mặc, nghĩ hồi lâu vẫn không thông.
Rốt cuộc là có ý gì?
Cái gọi là “Chuyện của em, anh sẽ không bỏ mặc” là sao?
Thích cô sao, bao nhiêu năm nay chơi trò yêu thầm với cô à?
Nghĩ thôi cũng thấy không thể nào.
Hạ Trúc lắc lắc đầu, vứt hết những suy nghĩ không thực tế kia ra khỏi đầu.
Bình thường cô lắm lời đến chẳng cần ai gợi chuyện, hôm nay hiếm khi im thin thít. Đừng nói Hứa Mặc không quen, ngay cả tay chơi như Chu Tứ cũng tò mò không nhịn được:
“Hạ Trúc?”
Hạ Trúc “hả” một tiếng, ngẩng đầu lên, nhìn anh ta qua ghế trước chờ câu tiếp theo.
Chu Tứ ho khan hai tiếng làm màu, rồi uể oải nói: “Nói chuyện với anh chút đi, trong xe ngột ngạt quá.”
Hạ Trúc phấn khởi bò dậy, ghé đầu tới gần ghế phụ, cười híp mắt: “Được ạ, nói gì đây?”
Chu Tứ nhất thời cũng chẳng nghĩ ra đề tài gì, liếc qua gương chiếu hậu, chạm phải ánh mắt sâu thẳm của Hứa Mặc, liền buột miệng: “Ba năm ở Anh, em làm gì bên đó thế?”
Nhắc đến chuyện du học, hứng khởi của Hạ Trúc lập tức bay biến. Cô chu môi, giọng nhạt hẳn: “Du học thì làm gì chứ, học hành nè, viết luận văn nè, bận rộn linh tinh.”
“Trong khoảng thời gian ấy, em viết hai kịch bản, một cái thì đang duyệt, còn cái kia chắc tháng Chín khởi quay, quay ở vùng Tây Bắc, Thanh Hải với Cam Túc ấy, hoang vu lắm.”
Nói đến đây, Hạ Trúc đổi vẻ mặt, dùng cái giọng điệu “giăng bẫy” đặc trưng: “Anh, hay là anh đầu tư cho em đi?”
Chu Tứ nhướng mày, lập tức khôi phục bản chất thương nhân máu lạnh: “Muốn anh đầu tư à? Ba ngày nữa nộp bản kế hoạch dự án lên. Anh xem ê-kíp với đội ngũ chủ chốt rồi quyết.”
“Thời buổi này phim rác nhiều như biển, anh không thể làm từ thiện mãi được.”
Hạ Trúc rất thoải mái trước mặt người quen, sẵn lòng bày tỏ suy nghĩ thật của mình, cũng biết đùa.
Nghe anh ta thẳng thừng từ chối, cô ngượng ngùng “á” một tiếng, cau mày cằn nhằn: “Anh đúng là gian thương. Trong mấy người ở đại viện, ai kiếm tiền giỏi bằng anh? Vậy mà với em còn tính toán, quá đáng lắm đó nha.”
“Hơn nữa, mấy năm trước em nhờ anh đầu tư có lỗ đồng nào đâu? Em là em gái kết nghĩa của anh đấy, anh thiệt được chắc?”
Chu Tứ mở miệng, chẳng buồn nể mặt, liếc ra sau vạch trần con “sói đội lốt cừu” thật sự: “Anh là gian thương? Hay em hỏi người bên cạnh xem? Người ta mới là cao thủ lăn lộn chứng khoán, đến giờ Phố Wall vẫn còn lưu truyền giai thoại về cậu ta. Từ bầy lang sói mà xông ra được, bản lĩnh ấy ai bì?”
“Dưới tên cậu ta chẳng phải có một công ty điện ảnh sao? Em thật muốn kéo đầu tư, sao không tìm anh Hứa Mặc của em làm tí ‘từ thiện’?”
Hạ Trúc bĩu môi. Cô xưa nay chỉ gọi là Hứa Mặc, làm gì từng gọi “anh”. Ai mà anh em với anh ta chứ.
Bố mẹ cô chỉ có mỗi mình cô, là con một đấy, xin đừng tự phong bừa.
Hai giây sau, cô ngẩng đầu, ngạc nhiên nhìn sang người bên cạnh vẫn im như tượng. Ơ, anh ta có công ty phim ảnh từ bao giờ? Sao cô chẳng biết gì hết vậy?
Cô chống tay lên đầu gối, nghiêng người nhìn Hứa Mặc, cố ý hỏi: “Chuyện của em, anh sẽ không bỏ mặc đúng không?”
Hứa Mặc khẽ nhíu mày, nhận ra cô đang cố tình châm chọc, nhưng vẫn nghiêm túc đáp: “Xem tình hình đã.”
Hạ Trúc chớp chớp đôi mắt hai mí cong cong, nghiêng đầu giả bộ nghiêm túc: “Nếu là chuyện phát triển sự nghiệp rạng rỡ, giúp em tỏa sáng rực rỡ thì sao, anh quản không?”
Hứa Mặc cắt phăng lời cô: “Nói chuyện nghiêm túc đi.”
Hạ Trúc l**m môi, mạnh miệng nói: “Hay là… em viết kịch bản mới, anh đầu tư nha? Không dám hứa trăm phần trăm lời, nhưng tám mươi phần là chắc kèo đó, ông chủ Hứa?”
“Không đầu tư.”
Vừa dứt lời, Hạ Trúc đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng từ chối của anh.
Thật sự là lời nói thẳng thừng khiến người ta choáng váng.
Hạ Trúc không giận, chỉ thấy hơi chán, cô đá nhẹ cánh cửa xe, nghiến răng hỏi: “Tại sao?”
Hứa Mặc đã không còn sự dịu dàng ở bệnh viện, giọng chỉ còn lại lý trí lạnh lùng: “Một dự án phim cần gì biên kịch như em đi kéo đầu tư? Nhà sản xuất chết rồi à?”
“Dù có đầu tư, cũng là chuyện công ty với công ty, em thấy chúng ta nói riêng thế này có hợp lý không?”
Hạ Trúc “ờ” khẽ một tiếng, chẳng nói thêm nữa.
Cô cũng chỉ nói chơi, nào có thật lòng mong anh bỏ tiền.
Chỉ là… tại sao Thang Thiến có thể kéo được vốn, còn cô thì không?
Lẽ nào vì cô không biết làm nũng sao?
Tối đó, họ đến một quán lẩu ở sâu trong ngõ cũ.
Chủ quán là người Bắc Kinh chính gốc, từng đi du học về rồi khởi nghiệp thất bại, sau lại quay về tiếp quản nghề tổ tiên, mở quán ăn trong một tứ hợp viện cũ, cải tạo lại theo phong cách trẻ trung, bày biện tinh tế, nguyên liệu tươi ngon, phối vài món đồ cổ trang trí, khiến cả không gian vừa sang trọng vừa ấm áp.
Chu Tứ trước đây từng đến đây bàn chuyện làm ăn, thấy hợp khẩu vị nên hôm nay đặc biệt đưa hai người tới.
Chủ quán nghe tin anh ta đến, vội chạy về tận nơi tiếp đãi, tự tay giới thiệu những món đặc sắc đắt tiền trong thực đơn, còn tặng thêm một chai vang trắng Pháp hảo hạng.
Ăn được nửa chừng, Hứa Mặc nhận một cuộc gọi công việc.
Phòng riêng ồn ào không tiện nghe, anh cầm máy đứng dậy ra ngoài.
Chiếc áo vest anh cởi ra, vắt hờ trên lưng ghế, chỗ ngồi bên cạnh trống không.
Hạ Trúc cắn đũa, lặng lẽ nhìn chỗ ấy vài giây, rồi ngẩng đầu, khẽ ho hai tiếng để thu hút sự chú ý của Chu Tứ đang ăn ngon lành bên kia bàn.
Chu Tứ nuốt miếng thịt cuối cùng, liếc cô, hỏi: “Có chuyện muốn nói à?”
Hạ Trúc không còn vẻ đùa cợt như ban nãy, cô đặt đũa xuống, chống cằm, ánh mắt đượm buồn, thấp thoáng cả lo lắng: “Anh Chu Tứ à, anh nói thật đi. Chuyện tối nay của Hứa Lâm có ảnh hưởng đến Hứa Mặc không? Chú Hứa có tha cho anh ấy không?”
“Lần trước anh nói anh ấy nên cưới ai đó để không phải liên lụy, anh thấy em được không?”
Câu hỏi dồn dập đến mức Chu Tứ chưa kịp nghĩ câu trả lời này, câu sau đã tới.
Anh ta dứt khoát cắt ngang, nói thẳng: “Hạ Trúc này, anh nói thật nhé, em còn thích Hứa Mặc không?”
Mặt Hạ Trúc bỗng chốc nóng bừng lên, không biết là do hơi nóng của nồi lẩu bốc lên, hay là vì câu hỏi của Chu Tứ.
Cô c*n m** d***, suy nghĩ chưa đến nửa phút, dưới ánh nhìn của Chu Tứ, cô gật đầu hai cái rồi lại lắc đầu.
Chu Tứ cau mày, khó hiểu: “Ý gì đây?”
Hạ Trúc thả môi dưới đã hằn dấu răng ra, vẻ mặt rối rắm: “Thích thì có thích, nhưng mà…”
“Nhưng em sợ. Sợ mọi thứ lại như trước, sợ lại đẩy anh ấy đi mất.”
Chu Tứ nghe vậy, nghĩ ngợi chốc lát, rồi nảy ra một “kế trời ban”: “Nếu em thật lòng muốn thử lại, để anh giúp em một tay nhé?”
Mắt Hạ Trúc sáng rực: “Thật ạ?”
Chu Tứ nghiêm giọng: “Chờ tin của anh, đến lúc đó đảm bảo cho em được như ý.”
“Nhưng anh phải nhắc trước. Con người thì anh có thể dễ dàng giúp em có được, còn trái tim thì em phải tự mình cố gắng.”
Anh ta dừng lại một thoáng, rồi hạ giọng: “Nếu anh đoán không lầm, cuộc gọi vừa rồi là của người đến hỏi tội. Giờ đang kỳ thay đổi quyền lực, Hứa Đại Sơn không dám làm căng, tạm thời chưa rảnh để trị Hứa Mặc. Ngược lại, còn phải cảm ơn vì cậu ta đẩy được Hứa Lâm vào tù.”
“Nhưng qua một thời gian nữa thì chưa chắc. Cứ chờ xem, nhà họ Hứa chẳng bao lâu nữa là thay chủ rồi.”
Hạ Trúc luôn chậm chạp với mấy tin tức này, một là không muốn động não, hai là không muốn dính líu quá sâu.
Nhưng có đôi khi, chuyện thay triều đổi đại, gia tộc hưng suy không phải cứ muốn thế nào là được thế nấy.
Chỉ hy vọng đến lúc lầu cao sụp đổ, những người vô tội như họ có thể bớt bị liên lụy một chút.
__
Dù ngoài miệng nói không sao, rốt cuộc vẫn bị ảnh hưởng ít nhiều, tối đó cô gặp mấy cơn ác mộng. Trong mơ, Thang Thiến bị thương đầu rơi máu chảy, thê thảm bò trên đất, chìa đôi tay đẫm máu ra không ngừng gào khóc, bảo Hạ Trúc cứu cô ấy.
Mấy gã đàn ông quanh đó, miệng ngậm thuốc, đôi mắt lạnh lẽo, chỉ đứng nhìn, chẳng ai có ý định ngăn lại.
Khúc cuối cùng là Hứa Lâm cầm con dao gọt hoa quả còn dính máu, hung hăng đâm thẳng vào ngực Thang Thiến, máu phụt ra, đỏ tươi, văng cả lên mặt hắn.
Hắn thè lưỡi l**m vệt máu bên môi, cười điên cuồng: “Hứa Mặc thì là cái thá gì? Em cầu xin hắn à? Cầu để hắn chết nhanh hơn hả? Tôi ngứa mắt hắn từ lâu rồi, tiện thể cho hai đứa cùng chết luôn!”
Hạ Trúc giật thót, cả người toát mồ hôi lạnh, bật dậy khỏi giường, thì ra là mơ.
Nhìn trần nhà ngẩn ngơ một lúc, Hạ Trúc theo thói quen vươn tay ra tủ đầu giường tìm điện thoại, tìm được nửa chừng mới nhớ điện thoại bị đập nát rồi.
Cô vén chăn lên, xỏ dép lê ra khỏi phòng ngủ, lúc đi ngang qua phòng vệ sinh, cô liếc nhìn đồng hồ treo tường mới phát hiện kim giờ đã chỉ đến bốn giờ.
Ồ, ngủ một giấc suốt mười hai tiếng, thảo nào gặp ác mộng.
Bị ác mộng dằn vặt, Hạ Trúc quyết định ra ngoài đổi vận, cô tới trung tâm thương mại, mua điện thoại mới, làm lại sim, rồi lái xe thẳng đến bệnh viện tư tìm Thang Thiến.
Không rõ cô ấy nằm tầng mấy, Hạ Trúc cũng chẳng có liên lạc của quản lý, đành nhắn một tin WeChat: “Cô ở phòng bao nhiêu?”
Tin gửi đi chưa đến hai phút, đối phương đã trả lời ngắn gọn gọn lỏn: “507”.
Hạ Trúc nhìn dãy số ấy, cảm giác có gì đó sai sai.
Theo tính Thang Thiến, đáng lẽ phải gửi hẳn một tràng hướng dẫn tỉ mỉ từ cửa chính rẽ trái hay rẽ phải, lên tầng mấy, phòng nào, tiện thể còn than thêm mấy câu như “Nhớ mang gì ngon ngon đến nha, tôi thèm chết mất rồi.”
Linh cảm của cô không sai, tin nhắn ấy, không phải Thang Thiến gửi.
Tối qua, điện thoại của Thang Thiến bị Hứa Lâm ném thẳng xuống cống, “hi sinh oanh liệt”. Sáng nay, Vương Tuyết Thanh mua cho cô ấy cái mới, dặn phải nhắn tin cho “kim chủ” báo bình an.
Ai ngờ chưa kịp soạn, người đàn ông đang ở tận Thượng Hải đã xuất hiện ngay cửa phòng bệnh. Vừa thấy anh ta, Thang Thiến mừng rỡ như con chim sổ lồng, chẳng cần điện thoại nữa, lao xuống giường, vừa nhào vào lòng anh ta vừa líu ríu nói không rõ: “Anh… anh tới làm gì thế?”
Lâm Chi Hành vừa đáp chuyến bay sáng, đi một mạch đến bệnh viện. Tối qua nghe báo chỉ là “vết thương nhẹ”, nhưng khi tận mắt thấy đầu cô ấy quấn băng trắng xóa, nửa mặt sưng vù, anh ta mới nhận ra thương tích chẳng nhẹ chút nào.
Anh ta nâng cằm cô ấy lên, mạnh tay tách nhẹ đôi môi, thấy cô ấy mất hai chiếc răng cửa, lông mày lập tức chau lại: “Răng rụng rồi à?”
Thang Thiến xấu hổ lấy tay che miệng, ấp úng chẳng biết nói sao. Nhìn biểu cảm ngượng ngập ấy, hẳn là đang than thở chuyện mình xấu xí không chịu nổi.
Lâm Chi Hành bị dáng vẻ lúng túng của cô ấy chọc cười, vai run nhẹ. Anh ta cúi người, khẽ xoa vai cô ấy an ủi, rồi buông ra một câu khiến người nghe muốn đập đầu vào tường: “Ừ, đúng là xấu thật.”
Anh ta liếc cô ấy, thản nhiên nói tiếp: “Em còn định làm minh tinh à? Hay thôi, bỏ nghề, theo anh về Thượng Hải cho xong.”
Vốn tâm trạng đã chẳng tốt, nghe anh ta nói vậy, Thang Thiến càng tủi thân.
Cô ấy trừng anh ta một cái, giọng nghẹn lại: “Anh sao lại như vậy! Không an ủi thì thôi, còn chê em nữa.”
Răng cửa mất, giọng cô ấy phát ra hơi gió, nói chữ nào cũng như “lộp bộp”, nghe vừa đáng thương vừa buồn cười.
Lâm Chi Hành bật cười lớn.
Anh ta đưa ngón tay trỏ chạm nhẹ vào trán cô ấy, ánh mắt vẫn mang ý cười trêu chọc: “Được rồi, đừng nói nữa. Sáng sớm mà chọc anh cười, em không thấy ngại à?”
Thang Thiến cứng họng: “Anh đúng là không quan tâm em sống chết gì hết! Thế anh bay đến Bắc Kinh làm gì hả!?”
Câu này nói cũng khá bình thường, Lâm Chi Hành tối qua làm việc đến gần sáng, năm giờ sáng đã lên chuyến bay sớm. Giờ cơn buồn ngủ ập đến, anh ta chẳng còn hơi sức mà đấu khẩu.
Lâm Chi Hành đỡ Thang Thiến ngồi xuống ghế bên cạnh, anh ta không thèm cởi giày, trực tiếp nằm nghiêng trên giường bệnh.
Thang Thiến trố mắt rốt cuộc ai mới là bệnh nhân ở đây vậy trời?
Lâm Chi Hành bắt gặp ánh nhìn bất mãn của cô ấy, nghiêng đầu nhìn lại, nói tỉnh bơ mà vô lý hết chỗ nói: “Em là bệnh nhân, còn anh là người tốt. Anh vừa hỏi bác sĩ rồi, bệnh của em không thể cứ nằm trên giường mãi được, phải vận động một chút. Giờ đến lúc em vận động rồi, mau xuống lầu đi dạo đi. Đừng đi xa, cũng đừng lắc đầu.”
“…Hả?” Thang Thiến ngẩn ra.
Lâm Chi Hành nhướng mày, buông giọng nhàn nhạt: “Cẩn thận, đừng để nước trong đầu tràn ra ngoài.”
“Lâm Chi Hành!” Cô ấy tức đến nghẹn họng.
Hạ Trúc đứng trước cửa phòng bệnh 507, nghe động tĩnh bên trong, do dự không biết có nên gõ cửa hay không.
Dù sao cũng là đến thăm bệnh, lúc chuẩn bị vào thang máy, Hạ Trúc thấy đi tay không hơi bất lịch sự, nên lại chạy ra siêu thị gần bệnh viện mua ít hoa quả. Giờ thì cô đang đứng trước cửa, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim.
Nhưng nghe giọng người đàn ông trong kia, cô bỗng nghĩ vị “kim chủ” của Thang Thiến trông có vẻ… dễ gần hơn cô tưởng?
Lẽ nào hai người họ thật sự là một đôi?
Khi Hạ Trúc còn chưa kịp nghĩ xong, cửa phòng bỗng bật mở.
Đập vào mắt cô đầu tiên là đôi dép hồng, tiếp đến là bộ đồ bệnh nhân sọc xanh trắng đặc trưng của bệnh viện, cuối cùng là khuôn mặt… khó tả.
Tối qua rõ ràng chưa sưng đến mức này mà?
Thang Thiến thấy Hạ Trúc đứng ngoài, liền nở nụ cười mà nụ cười ấy, trên khuôn mặt bầm tím sưng vù, chẳng khác nào vẽ lên bằng dao.
Hạ Trúc cố nén lại, không dám nói thật, chỉ nghĩ thầm: Cười kiểu này… hơi đáng sợ đó nha.
“Cô… tới làm gì thế?”
Quả nhiên, mất răng cửa nói chuyện nghe buồn cười vô cùng.
Hạ Trúc cố nén cười, giơ túi trái cây trong tay: “Đến thăm cô.”
Chưa kịp nói thêm gì, giọng đàn ông trong phòng đã vang lên, lạnh nhạt và lười biếng: “Đặt đồ xuống rồi đi đi.”
Giọng điệu đó, y như chủ nhà đang sai bảo người hầu, còn Thang Thiến chỉ như nhân viên làm việc dưới trướng.
