Hỷ Sự Của Anh - Tống Chiêu

Chương 27: “Kết hôn với anh… em không vui sao?”



“Sẽ không bao giờ có người thứ hai.”
Câu nói ấy vừa là lời hứa, vừa là một sự bảo chứng ngầm và rõ ràng, khẳng định với Hạ Trúc rằng từ nay họ chỉ có nhau, sẽ không để kẻ thứ ba chen vào.
Hạ Trúc suýt nữa định nói một câu khó nghe, hỏi nếu sau này Chu Nhiêu về nước đòi quay lại, liệu anh có hối hận vì lựa chọn hôm nay không.
Ý nghĩ vừa lóe lên, cô liền tự ép mình dập tắt. Hôm nay là ngày tốt, đừng tự rước xui xẻo.
Ra khỏi Cục Dân chính, Hứa Mặc cẩn thận đặt chồng hai cuốn sổ đăng ký kết hôn vào hộp để tay, thắt đai an toàn. Anh nghiêng đầu hỏi Hạ Trúc: “Giờ đi đâu? Đưa em về hay là…?”
Buổi chiều Hạ Trúc phải đến công ty họp. Dự án điện ảnh kế tiếp dự kiến đầu tháng Chín khởi quay, cô muốn làm một “người đa năng”, chuẩn bị lấn sân giới đạo diễn, nên lần này vừa là biên kịch độc lập vừa làm trợ lý đạo diễn.
Trong nước đang chuộng “chế độ lấy nhà sản xuất làm trung tâm” hoặc “lấy đạo diễn làm trung tâm”, tiếng nói của biên kịch quá nhỏ; kịch bản của cô khó phát huy tối đa trong tay đạo diễn. Vài tác phẩm cải biên trước đây cô đều không mấy hài lòng.
Xem như lần này thử sức. Nếu một ngày bị cuốn vào cơn lốc của thời đại, cô không thể ra trận mà thiếu chuẩn bị.
Lần này là một bộ phim tiên hiệp mà cô đã viết cách đây vài năm, đạo diễn là Giang Phùng, là một đạo diễn xuất sắc và nổi tiếng, tính cách độc đáo, nổi tiếng nghiêm khắc nhưng có thể phát huy tối đa năng lực của diễn viên, nhiều diễn viên muốn vào đoàn phim của anh ta để được tỏa sáng.
Hạ Trúc đã có mối quan hệ thân thiết với anh ta, lần hợp tác này chắc chắn sẽ học hỏi được nhiều điều.
Giờ họp là ba giờ chiều, nên giờ vẫn còn sớm. Hạ Trúc tạm thời chưa nghĩ ra sẽ đi đâu, bèn ngẩng mi mắt, hỏi ngược: “Anh đi đâu?”
Thấy cô nhíu mày, thần sắc hơi bối rối, Hứa Mặc đáp khẽ: “Sáng nay anh có tiết dạy, anh phải về trường.”
Hạ Trúc “ồ” một tiếng, chẳng nghĩ ngợi đã nói: “Thế em theo anh đến trường một chuyến, dù sao buổi sáng em cũng rảnh.”
Hứa Mặc im lặng vài giây, không từ chối, lái xe chạy về Đại học T.
Dọc đường, lòng Hạ Trúc rối như tơ vò. Cô nghiêng người, tựa trán lên kính, nghiêng mặt nhìn anh, như muốn nghĩ thật kỹ xem họ đã đi đến bước này bằng cách nào.
Bị cô nhìn đến gai cả người, qua một ngã tư đèn xanh đèn đỏ, Hứa Mặc tranh thủ hỏi: “Em đang nghĩ gì vậy?”
Hạ Trúc khẽ kéo khóe môi, người nghiêng nghiêng tựa vào ghế, ánh mắt phức tạp dán lên người đang lái xe, khẽ nói: “Đang nghĩ xem sao hai chúng ta lại đến bước kết hôn này.”
Hứa Mặc sững lại, đáy mắt thoáng hiện vẻ do dự hiếm thấy: “Kết hôn với anh… em không vui sao?”
Một cơn gió từ cửa sổ thổi vào, thổi đến mức cô mở mắt không nổi. Đến khi cô hoàn hồn, đèn xanh đã bật, Hứa Mặc đạp ga, chậm rãi hòa vào dòng xe.
Câu hỏi ấy cũng theo gió mà tan đi không dấu vết.
Hạ Trúc tự biết mình không phải kẻ do dự yếu đuối. Cô chỉ tò mò vì sao Hứa Mặc lại đột ngột đổi ý. Rõ ràng trước đó còn dứt khoát, cái bộ dạng “anh lấy ai cũng không lấy em” khiến người ta khiếp vía.
Đâu thể chỉ mấy ngày mà thay lòng đổi dạ?
Hoặc là có toan tính từ trước, hoặc là bị ép buộc. Toan tính trước nghe không hợp, bị ép buộc hình như cũng chẳng phải. Vậy rốt cuộc vì điều gì?
Xe chạy lên cầu vượt. Hạ Trúc hạ kính xuống một nấc, nghiêng đầu hứng gió mát, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ đổi thay không ngừng, khẽ nói: “Em… rất vui.”
“Chỉ là cảm thấy có chút không thật.”
Nghe cô đáp, sợi dây căng cứng trong lòng anh bỗng thả lỏng.
Thế thì tốt.
Không uổng công anh gạt đi bao nguyên tắc, vội vàng đưa ra quyết định này.
Anh mỉm cười, ném cho cô một “viên định tâm” (lời trấn an làm yên lòng ngay): “Rồi sẽ quen thôi, cứ từ từ.”
Chỉ là lúc ấy họ đâu biết, sẽ có một ngày, vì quyết định này mà hối hận đến nhường nào. Thậm chí vì nó mà đôi bên cãi vã đến đỏ mặt tía tai, rạn vỡ tan hoang, buông những lời cay nghiệt đâm thẳng vào tim nhau.
__
Biển số xe của Hứa Mặc đã đăng ký từ trước, nên không cần ghé phòng bảo vệ để để lại thông tin. Cổng kiểm soát quét thấy biển số, liền mở rào cho qua.
Xe lướt giữa khuôn viên tĩnh lặng, đi qua một dải cây hoa tử đinh hương, giữa màu xanh mát mẻ lại điểm xuyết những chấm tím, thật thanh nhã.
Hạ Trúc ngồi ghế phụ, nhìn những nữ sinh trên lối đi dành người đạp xe, người ôm sách đi bộ, người vừa bước vừa gọi điện, trong mắt thoáng dâng một nét ngưỡng mộ khó gọi thành tên: “Tuổi trẻ đúng là tốt thật.”
Nghe vậy, Hứa Mặc nghiêng đầu liếc sang cô gái xinh đẹp bên cạnh, không kìm được nghi hoặc: “Hai mươi ba, hai mươi bốn chẳng phải đang tuổi trẻ ư? Sao tự dưng lại cảm thán thế.”
Hạ Trúc khẽ lắc ngón tay, bình thản: “Không giống nhau đâu. Người ta là sinh viên đại học trẻ trung, còn em nhiều lắm chỉ là một người đi làm bị công việc mài mòn.”
Hứa Mặc bị lý lẽ “ngang như cua” của cô chặn họng, đành đổi hướng hỏi: “Vậy anh hơn em sáu tuổi thì tính làm sao?”
Hạ Trúc chớp mắt, cố ý chọc anh: “Tính là… già?”
Hứa Mặc ngước mắt, giọng mang theo hai phần “đe doạ” mà chẳng mấy sức nặng: “Đừng quá đáng đấy.”
Hạ Trúc nắm dây an toàn, cười đến hoa tươi lay động, đầu mày đuôi mắt toàn là đắc ý, vẻ sảng khoái ấy, bao nhiêu tiền cũng đổi không được.
Tự thấy mình gỡ gạc được một hiệp, Hạ Trúc vui ra mặt. Nắm đúng tử huyệt của Hứa Mặc là chuyện tuổi tác, về sau cô cứ hay chọc anh như thế, thích nhìn lớp vỏ ôn hoà như ngọc bị bóc ra, để lộ một Hứa Mặc chân thực, một con người có máu có thịt, sống động ngay trước mắt.
Thấy cô cười đến sung sướng, Hứa Mặc ngẩn ngơ mấy giây, thoáng phân vân không biết là vui hay… không vui.
Khi đó anh chỉ nghĩ, cứ như vậy cũng tốt, cười nhiều một chút vẫn hơn là khóc lóc ủ rũ.
Khoa Kinh tế – Quản Trị của Đại học T nổi tiếng giàu có, Hứa Mặc có phòng làm việc riêng, mà đây là lần đầu Hạ Trúc ghé.
Đẩy cửa bước vào, bài trí bên trong vô cùng đơn giản, chỉ có một bàn làm việc, một tủ sách, trên bàn đặt laptop, máy tính để bàn, máy in, trên bệ cửa sổ có trồng một chậu cây cảnh, lá xanh mướt, nhìn vô cùng dễ chịu.
Ban đầu Hứa Mặc định để Hạ Trúc ngồi trong văn phòng chơi một lát, đợi anh dạy xong sẽ cùng xuống nhà ăn để ăn cơm. Nhưng Hạ Trúc không chịu, nhất quyết đòi vào ngồi dự thính, nói là để mở mang tầm mắt.
Ra khỏi phòng làm việc, Hạ Trúc chủ động giữ khoảng cách với Hứa Mặc, bảo đừng để sinh viên hiểu lầm. Hứa Mặc bất đắc dĩ, đành chiều theo.
Là một trong những khoa giàu nhất trường, tòa nhà của khoa Kinh tế – Quản Trị hiển nhiên xây dựng rất hoành tráng, cách một đoạn đã thấy cổng có hoa tử đinh hương nở rộ, có lẽ vì đây là chuyên ngành liên quan đến tiền bạc, sinh viên ở đây đều mặc vest và cà vạt, mang dáng vẻ của những người thành công, ánh mắt lấp lánh khát vọng về danh lợi.
Từ góc độ cá nhân, Hạ Trúc không mấy ưa kiểu người nóng vội thành công hoặc quá xem trọng tiền tài, chỉ là xu thế lớn như thế, muốn tránh cũng khó.
Hứa Mặc được tuyển thẳng vào Đại học T nhờ thành tích môn Vật lý, rõ ràng có thể đi xa hơn trên con đường vật lý, nhưng khi xin học bổng ở MIT, anh lại chuyển sang học tài chính, thật khó nói rằng không có điều gì mờ ám ở đây.
Hạ Trúc rất muốn gọi Hứa Mặc lại hỏi tại sao lúc đầu lại xin học MIT mà lại đột ngột chuyển chuyên ngành, nhưng khi ngẩng đầu lên thì thấy một nữ sinh đang đến gần anh trò chuyện, bước chân cô chững lại, không đi tiếp nữa.
[*MIT: là Học viện Công nghệ Massachusetts (Mỹ), là một trong những đại học hàng đầu thế giới.]
Nếu nhớ không lầm, đó là cô gái từng gặp ở cổng trường, là người buộc tóc bím đuôi bọ cạp. Hôm nay tóc cô gái xõa xuống bờ vai, mặc áo len mỏng, váy jeans ngắn, trông trong trẻo sạch sẽ.
Sinh viên liên tục vào lớp; có lẽ khí chất của Hạ Trúc không hợp với khung cảnh, không ít nam sinh đưa mắt nhìn cô, như muốn hỏi “cô ấy là ai”.
Sợ ảnh hưởng đến tiết học, Hạ Trúc lẻn từ cửa sau vào lớp, chọn một vị trí cạnh cửa sổ.
Nói muốn nghe giảng là giả, ngắm người mới là thật.
Hứa Mặc đứng trên bục giảng, áo sơ mi trắng đơn giản kết hợp với quần tây ôm sát khiến anh trông cao ráo và điển trai, tay áo được anh xắn lên hai vòng, anh cúi đầu lật sổ tay, cả người trông thật lười biếng và thoải mái.
Hai phút trước tiếng chuông, anh vừa sắp xếp giáo án vừa giải đáp thắc mắc cho sinh viên đến vậy chẳng phải là quá giống “một người thầy mẫu mực”.
Hạ Trúc đảo mắt nhìn một vòng, thấy lớp học gần như đã kín chỗ, ai nấy đều tự giác chuẩn bị sẵn laptop, giấy nháp, ra dáng nghiêm túc nghe giảng, chỉ có cô là hai tay trống trơn, ngoài điện thoại ra thì chẳng mang gì.
Ít nhiều có chút không tôn trọng người khác.
Đang định chuồn ra ngoài, bỗng có một nam sinh ngồi xuống bên cạnh. Hạ Trúc nghiêng đầu liếc qua, ồ, một chàng trai áo quần khoáng đạt, phong thái phơi phới.
Áo thun trắng, quần jeans, giày thể thao; mái tóc tỉa mái lưa thưa; gương mặt trắng trẻo kiểu “cún con”, khí tức thanh xuân phả thẳng vào mặt.
Chuông vào học vang lên, cậu vội chạy vào từ cửa sau, vài sợi tóc trước trán đẫm mồ hôi, th* d*c, lồng ngực còn phập phồng.
Cậu ta quăng chiếc balô đen lên bàn, ung dung kéo khoá, lấy sổ sách ra; cả người toát vẻ điềm tĩnh, khác hẳn sự chỉn chu của những sinh viên khác.
Hạ Trúc nhướng mày, gõ khẽ hai cái lên mép bàn, tò mò hỏi: “Em không phải sinh viên khoa Kinh tế – Quản trị à?”
Nam sinh quay đầu chạm đúng ánh nhìn hiếu kỳ của cô, nhận ra tia bông đùa mơ hồ trong mắt cô, đôi tai lập tức ửng đỏ. Cậu lúng túng quay đi, trả lời ngắn gọn:
“Phải ạ.”
Hạ Trúc rảnh rỗi, chống cằm nghiêng đầu nhìn cậu ta, hỏi thêm: “Thế sao em không mặc trang phục chỉnh tề?”
Nam sinh ngượng ngùng gãi đầu: “Em ngủ quên, nên mặc đại một bộ.”
Hạ Trúc “ồ” một tiếng đã hiểu. Thấy cậu ta có bút thừa, cô liếc nhanh lên bục giảng, người đàn ông kia đang nghiêm túc giảng giải cho sinh viên rồi khẽ giọng: “Chị quên mang sách vở, em cho chị mượn một cây bút với tờ giấy nhé?”
Nam sinh chẳng nghĩ ngợi, đưa ngay bút và cuốn sổ cho cô: “Được ạ.”
Bảo sao có câu nói người trong tháp ngà học thuật thường đơn thuần, Hạ Trúc nói bâng quơ vài câu mà tin thật.
Trên bục giảng, Hứa Mặc đã để ý đến cảnh ấy, tay khựng lại. Tô Hoà bên cạnh thấy anh ngừng lời, mắt cứ nhìn về một hướng, bèn nhìn theo. Trước mắt toàn là một biển đầu người, cô ta chớp mắt, thử thăm dò: “Thầy Hứa, thầy đang nhìn gì thế ạ?”
Hứa Mặc hoàn hồn, đưa tay xem đồng hồ, dứt câu chuyện: “Nói đến đây thôi, có vấn đề gì thì hỏi sau. Bây giờ vào bài học.”
Tô Hoà nhìn Hứa Mặc, nhưng anh đã cầm phấn, quay lưng viết những điểm chính của bài học hôm nay.
Cô ta l**m môi, không cam lòng cầm sách trở về chỗ ngồi.
Giờ học của Hứa Mặc tại đại học T nổi tiếng rất hot, trước đây thường có sinh viên đến dự thính, sau này tòa nhà Kinh tế – Quản Trị phải quét thẻ, chặn lại rất nhiều người đến xem Hứa Mặc một cách công khai.
Tô Hoà bực bội trở lại chỗ ngồi. Bạn cùng phòng thấy cô ta ỉu xìu, nhân lúc Hứa Mặc đang viết đề mục lên bảng bèn ghé tai hỏi: “Không vui à?”
Tô Hoà mở sách, khó xử: “Ôi… khó lắm.”
Bạn kéo tay áo cô ấy, bí hiểm nói: “Cậu không thấy hôm nay có thêm một người sao?”
Tô Hoà ngơ ngác: “Ai cơ?”
Người bạn thở dài, nhắc khéo: “Cô gái mặc váy trắng ngồi ở hàng ghế thứ tư từ dưới lên, nhìn có vẻ lớn tuổi hơn chúng ta một chút, cô ấy không phải sinh viên của khoa chúng ta đâu, mình vừa từ văn phòng giáo viên ra, đúng lúc thấy cô ấy cùng thầy Hứa đi ra từ văn phòng.”
“Cô ấy thật đẹp, khí chất cũng rất cao quý, chắc là bạn gái của thầy Hứa. Cậu cũng đừng có hy vọng, người như thầy Hứa rất khó theo đuổi, hơn nữa trường cũng không ủng hộ tình yêu giữa thầy và trò.”
Tô Hoà không thể tin nổi quay lại nhìn hàng ghế thứ tư, thoáng thấy bóng dáng rực rỡ đó, cảm giác nguy cơ bỗng tràn ngập toàn thân.
Đúng lúc ấy, Hạ Trúc đang trò chuyện với nam sinh; nhận ra có ánh mắt dõi theo, cô do dự ngẩng đầu. Tầm nhìn va thẳng vào Tô Hoà ở hàng đầu.
Hai người nhìn nhau vài giây, Hạ Trúc cảm nhận rõ rệt thái độ không thiện chí và oán thầm không hề che giấu trong mắt đối phương, bèn thản nhiên rời mắt.
Ồ, hoá ra là người theo đuổi Hứa Mặc.
Nam sinh mở laptop, màn hình toàn những đồ thị đường cong, con số mà Hạ Trúc xem một cái đã đau đầu. Cậu thấy phản ứng của cô liền cảnh giác hỏi: “Chị không phải là sinh viên của khoa bọn em à?”
Hạ Trúc kẹp thân bút, vẽ vời loằng ngoằng trên giấy nháp. Trên bục Hứa Mặc bắt đầu lên tiếng: “Nội dung bài học hôm nay…”
Giọng anh rất dễ nhận ra, lúc giảng bài thì nghiêm túc hơn ngày thường, âm điệu cố ý hạ thấp, nghe có sức trấn áp.
Có lẽ quen nghe chất giọng ôn hoà nhã nhặn của anh khi ở riêng, nên lần này Hạ Trúc thấy… hơi choáng ngợp.
Tựa như vô tình hé mở một mặt khác của anh, đó có tính là thứ thiên vị thuộc về riêng cô không?
Từ lúc Hứa Mặc cất tiếng, nam sinh đã chăm chú nhìn lên bục, chìm đắm vào biển tri thức.
Hạ Trúc mím môi, khẽ nói “không phải”.
Nam sinh nghe lọt tai, bỗng quay sang nhìn cô, quả quyết nói: “Em biết. Con gái trong khoa khác chị.”
Hạ Trúc hơi ngẩng cằm, hứng thú: “Khác ở chỗ nào?”
Nam sinh sờ sống mũi, ngượng ngùng: “Khí chất khác. Chị chín chắn, tri thức và có phần quyến rũ hơn.”
Hạ Trúc bị khen đến lạc phương hướng, phải bình tĩnh mấy giây mới khen lại cậu “có mắt nhìn đấy”.
Học được nửa buổi, phía nhà sản xuất nhắn tin báo dời họp lên sớm hai tiếng, Hạ Trúc buộc phải rút lui giữa chừng.
Cô khẽ vỗ vai cậu nam sinh, nhỏ giọng nhờ: “Em trai, phiền em nhường đường một chút nhé. Chị có việc gấp, chắc phải đi trước.”
Bị tiếng “em trai” của Hạ Trúc làm choáng, cậu đờ ra vài giây mới phản ứng, vội vàng bật dậy tránh đường.
Có lẽ do quá vội, chiếc laptop rơi xuống đất kêu “cốp” một tiếng khá to. Không ít sinh viên theo phản xạ nhìn về phía xảy ra chuyện, thế là Hạ Trúc muốn lặng lẽ rời đi cũng chẳng xong.
Laptop rơi mạnh làm nứt màn hình, đen thui tắt ngóm. Hạ Trúc áy náy hết mực, gom bút và giấy nháp, để lại thông tin liên lạc của mình, dịu giọng: “Đây là số của chị, hôm khác chị đền em cái mới.”
“Xin lỗi nhé, hôm nay làm phiền rồi.”
Vừa nói xong định quay đi, ai ngờ khoảnh khắc trước còn đang giảng trên bục, khoảnh khắc sau Hứa Mặc đã lặng lẽ đứng ngay phía sau. Hạ Trúc vừa xoay người đã chạm mặt ở khoảng cách gần trong gang tấc, giật nảy.
Ý thức được mình làm rối trật tự lớp học, sự lúng túng xấu hổ hiện rõ trên mặt cô. Hứa Mặc thấy cô không tự nhiên, bèn quay lại dặn sinh viên tự ôn tập phần vừa giảng, năm phút nữa anh sẽ gọi người trả lời.
Ra khỏi lớp, Hạ Trúc nhìn Hứa Mặc theo ra, khó xử mỉm cười giải thích: “Cuộc họp dời lên sớm hai tiếng, em phải đi ngay. Còn laptop của bạn học lúc nãy bị rơi hỏng, em hứa sẽ đền cái mới. Hôm khác…”
Chưa dứt lời, Hứa Mặc bình thản ngắt câu: “Em cứ đi làm việc trước, chuyện laptop để anh xử lý.”
Hạ Trúc thực sự gấp, cũng không nghĩ nhiều, quay lưng định đi.
“Đợi đã.” Vừa bước hai bước, cô đã bị Hứa Mặc gọi lại.
Hạ Trúc đành dừng, quay đầu ngơ ngác nhìn anh. Hứa Mặc móc chìa khoá xe đưa cô: “Xe em đang ở xưởng sửa, lấy xe anh mà đi.”
“Thế còn anh?”
“Anh tạm thời chưa cần.”
Đang gấp nên Hạ Trúc không hỏi nữa, cầm chìa khoá rồi đi luôn.
Nào ngờ, sau sự việc này, tin đồn về cô và Hứa Mặc đã lan truyền khắp trường.

 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...