Hứa Mặc nhìn cái vẻ đắc ý đó của Hạ Trúc, bất giác mỉm cười.
Hạ Trúc bị nụ cười ấy làm bị sượng, cảnh giác liếc anh một cái, làm bộ làm tịch hỏi: “Cười gì vậy?”
Hứa Mặc sờ sờ chóp mũi, vương chút ý cười nhàn nhạt, phủ nhận: “Không có gì.”
Anh xoay người ra khỏi phòng, ngay trước khi khép cửa phòng ngủ lại cho cô, bỗng dưng buông một câu đánh giá: “Cái kiểu cách vừa rồi của em… khá giống lưu manh.”
Hạ Trúc: “……”
Ra vẻ cái gì chứ.
Lẽ nào anh là người chịu thiệt à?
Xuống đến cầu thang, Hứa Mặc gặp dì Trương đang lau nhà, lễ phép chào một tiếng. Dì Trương “ừ” một câu, liếc anh, thấy tay anh xách bình giữ nhiệt, cười hỏi: “Cố ý mang cho Bánh Trôi à?”
Hứa Mặc lờ đi lời trêu ghẹo của dì Trương, chuyển sang hỏi: “Chú Hạ dạo này bận suốt ạ?”
Dì Trương thở dài, vịn cán chổi lau, chậm rãi nói: “Gần nửa tháng rồi chẳng về nhà, hôm kia còn đi Thượng Hải công tác. Bận bù đầu. Dì thấy dạo này tóc ông ấy bạc thêm mấy chòm, nói là vụ án khá lớn, xử lý rất khó.”
“Dì còn thấy trợ lý của ông ấy ôm một đống hồ sơ ra sân đốt. Bảo là tài liệu mật, không được lộ ra ngoài.”
Hứa Mặc ngoái nhìn về khoảng cầu thang vắng, thoáng im lặng, chẳng biết đang nghĩ gì.
Ra khỏi cổng nhà họ Hạ, Hứa Mặc bèn gọi cho Thẩm Hành.
Chuông chưa reo hết ba giây đã có người bắt máy, đầu bên kia là giọng nói còn vương buồn ngủ: “Sao vậy?”
Dạo này Thẩm Hành cùng vợ là Khương Mai đang ở nước ngoài khảo sát cơ hội làm ăn. Hai năm trước anh ta khởi nghiệp, mở công ty công nghệ, nghiên cứu thiết bị y tế, giờ đã có hình dáng ban đầu. Ông cụ muốn anh ta nối nghiệp, ở lại cơ quan nhà nước, nhưng anh ta không mặn mà.
Trong đêm, Hứa Mặc châm một điếu thuốc, rít hai hơi rồi hỏi: “Cậu không phải quen ông cụ Trương sao? Nhờ hỏi giúp tôi xem dạo này chú Hạ đang xử lý vụ gì thế?”
“Ở Bắc Kinh dạo này có vẻ hơi bất ổn.”
Cúp máy, Hứa Mặc ngẩng nhìn ô cửa sáng đèn ở tận cuối dãy tầng hai, bẻ tắt đầu thuốc, xoay người chìm dần vào bóng tối.
Sáng sớm hôm sau, Hạ Trúc bị một hồi chuông điện thoại đánh thức.
Cô quơ tay vớ lấy điện thoại liếc nhìn, thấy là Hứa Mặc gọi đến thì lập tức tỉnh hẳn, bật dậy ngồi trên giường, giọng còn vương chút ngái ngủ: “Gọi em làm gì?”
Giọng trầm nhạt của Hứa Mặc từ ống nghe truyền qua: “Chút nữa đi cùng nhé?”
Hạ Trúc hất chăn điều hòa, bò đến bên cửa sổ, “soạt” một tiếng kéo phăng rèm, đẩy tung khung kính, thản nhiên dòm sang tòa nhà chéo đối diện.
Người đầu dây bên kia dường như đoán được cô định làm gì, uể oải mở miệng: “Đừng nhìn nữa, anh đang ở nhà họ Thẩm.”
Hạ Trúc bị vạch trần, mặt mày không vui: “Anh chạy tới đó làm gì?”
Nghe ra sự khó chịu của cô, Hứa Mặc điềm nhiên giải thích: “Qua uống chén trà với ông cụ.”
Hạ Trúc hừ một tiếng, phản bác: “Hứ. Ai thèm nhìn anh chứ. Tưởng mình đẹp lắm à.”
Đầu dây kia khựng hai giây, không chấp nhặt với cô, chỉ nói: “Nửa tiếng nữa anh qua đón em.”
Hạ Trúc hờn dỗi hừ một tiếng rồi cúp máy.
Ở phòng trà nhà họ Thẩm.
Ông cụ Thẩm tóc đã bạc phơ nhưng tinh thần vẫn quắc thước. Ông ôm một hộp trà Bích Loa Xuân thượng hạng bước vào, tâm tình rất tốt, vừa đi vừa trò chuyện với Hứa Mặc: “Hôm kia Chu Tứ ghé qua, mang cho ông hộp trà. Hôm nay cháu gặp may rồi, nếm thử xem.”
Hứa Mặc theo bản năng đứng dậy đón lấy: “Ông chu đáo quá ạ.”
Ông cụ vẫn hào sảng như thuở trai trẻ, khoát tay bảo đừng khách sáo, mời anh ngồi xuống. Hứa Mặc lo ông tuổi cao sức yếu nên cứ chờ ông an ổn thả mình xuống chiếc ghế thái sư, đặt cây gậy sang bên rồi mới yên tâm ngồi đối diện.
Trên bàn trà, ấm tử sa đang sôi lăn tăn, hương trà quyện lấy không gian ấm áp. Hứa Mặc đón hộp trà Bích Loa Xuân ông đưa, động tác chậm rãi mà có trật tự.
Ông cụ năm nay gần 90, lưng vẫn thẳng, dáng ngồi nghiêm trang, hầu như không thấy bóng dáng tuổi già.
Hứa Mặc từ nhỏ đã hiểu chuyện, đáng tin cậy, ông cụ luôn thương yêu, coi như cháu ruột. Nay thấy anh vào ngành giáo dục, vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh ấy, trong mắt ông đầy tán thưởng: “Hàm Chương năm nay bao nhiêu rồi?”
“Theo tuổi mụ là hai mươi chín ạ.”
Hứa Mặc cầm tách tráng qua nước sôi, đổ nước rửa đi, rồi nhấc ấm rót hai chén, một chén đưa cho ông, một chén giữ lại.
Ông cụ liếc chén trà trong vắt, ý vị thâm sâu: “Đến lúc nghĩ chuyện gia đình rồi.”
Hứa Mặc khựng một thoáng, mỉm cười ngoan ngoãn: “Dạ, ông nói phải.”
Ông cụ vốn người nhiệt tâm, luôn lo cho bọn nhỏ. Từ chuyện của Thẩm Hành về sau, ông nhìn vấn đề môn đăng hộ đối cũng thoáng hơn. Nhưng dẫu sao là bậc trưởng bối, ông vẫn mong con cháu có cuộc sống yên ổn: “Đã có cô nào ưng ý chưa?”
Đốt ngón tay Hứa Mặc kẹp lấy vành chén, hơi nóng qua làn da như lan vào tận tim. Đối diện câu hỏi của ông, hiếm khi anh do dự, nhất thời không biết có nên nói thật hay không.
Anh cân nhắc lời lẽ, thận trọng đáp: “Nếu có người trong lòng, hôm khác cháu nhất định đưa cô ấy đến thăm ông.”
Thấy anh như thế, ông cụ thở dài, không kìm được cảm khái: “Cái đại viện này chỉ còn cháu với con bé Hạ Trúc là chưa đâu vào đâu.”
“Tính con bé đó bướng, mấy năm trước làm việc hơi quá đáng, cháu đừng để trong lòng. Nể tình lớn lên cùng nhau, thế nào cũng chẳng đến mức tuyệt giao. Huống hồ ba năm nay con bé là con gái lại một mình tha hương, cũng chẳng dễ dàng.”
Ông cụ muốn gỡ vướng mắc trong lòng Hứa Mặc. Mà Hứa Mặc cũng đâu phải người không biết điều, anh mỉm cười trấn an: “Ông yên tâm, chuyện đó qua lâu rồi. Cháu không đến mức so đo với cô ấy cả đời đâu ạ.”
Nói đến đây, không biết anh nhớ ra điều gì, bỗng thốt lên: “Mấy năm nay tính cô ấy thay đổi nhiều lắm, cháu suýt chẳng nhận ra.”
Ông cụ biết sơ sơ nội tình. Nay nghe anh nhắc, cũng không nhịn được nói thêm đôi câu: “Năm đó cháu vừa ăn Tết xong đã vội vã ra nước ngoài. Con bé Hạ Trúc nghe tin chạy ra sân bay chặn cháu, rốt cuộc vẫn không giữ được. Con bé mơ mơ hồ hồ suốt nửa năm trời, có lần lái xe gặp tai nạn, đâm khá nặng, may mà người không sao.”
“Bà cụ đau lòng đến ngất phải vào viện, suýt nữa không qua khỏi. Con bé áy náy, quỳ trong phòng bệnh thề sẽ không dám tái phạm. Bà cụ khóc như mưa, cứ dỗ mãi: ‘Cháu khổ rồi.’ Bà ra viện chưa bao lâu, dì út con bé liền ép nó sang nước ngoài du học.”
“Con bé tính vốn bộc trực, đã nhận định điều gì thì khó đổi, chịu thiệt là chuyện không tránh khỏi. Giờ đúng là bớt ầm ĩ hơn xưa, yên lặng đi nhiều.”
“Con gái vẫn nên có chút nghịch ngợm mới hay. Trong đại viện này chỉ có Hạ Trúc với Nghiên Nghiên là con gái, ông già rồi, đứa nào cũng là máu thịt, đều thương như nhau.”
“Nhưng lại chẳng phải cháu ruột của ông, lại mồ côi mẹ từ bé, có ấm ức cũng toàn tự giấu, không chịu nói với ai.”
“Chuyện giữa hai đứa năm này qua năm khác, ông đều nhìn thấy cả. Con bé đối với cháu là thật lòng. Nếu cháu không thích, cũng chớ giận con bé.”
Hứa Mặc lặng người. Anh chợt nhớ ngày nọ năm 2013, Hạ Trúc phát rồ chặn anh lại, trong lòng dâng lên một sự hối tiếc khi ấy trẻ người non dạ, làm gì cũng quá quyết tuyệt.
Bây giờ hai người tuy đã có cuốn sổ đỏ kia, nhưng suy cho cùng giữa họ vẫn còn một lớp ngăn cách.
Thấy tâm trạng anh chùng xuống, ông cụ khẽ ho mấy tiếng, chuyển đề tài: “Bố cháu hai năm nay làm việc hơi nóng vội. Có dịp thì nhắc khéo đôi câu, đừng để ông ấy tự đánh đổ bát cơm.”
“Còn Hứa Lâm, đứa nhỏ ấy cũng chẳng biết chừng mực gì. Con nhà lành mà bị mẹ chiều thành ra nông nỗi, cứ thế này sớm muộn cũng xảy ra chuyện. Cháu làm việc vốn vững vàng, gặp chỗ gai góc thì đừng quá gò bó. Nơi cần cứng rắn thì phải hạ quyết tâm.”
Hứa Mặc cụp mắt, kiên nhẫn lắng nghe lời dạy.
Đợi ông nói gần xong, anh biết điều đứng dậy: “Hôm nay cháu mạo muội làm phiền ông. Ông nghỉ ngơi trước ạ, cháu còn chút việc, chắc phải cáo từ.”
“Những điều ông dặn, cháu đều ghi nhớ.”
Ông cụ cũng đã mệt, với lấy cây gậy, để Hứa Mặc đỡ dậy ra khỏi phòng trà.
Vừa đi vừa dặn: “Sớm tìm lấy cô bạn gái đi, đừng suốt ngày vùi đầu vào việc. Tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa.”
Hứa Mặc nở nụ cười thành khẩn, vội vàng đáp: “Vâng ạ.”
Ra khỏi cổng lớn nhà họ Thẩm, Hứa Mặc theo thói quen liếc điện thoại. Trong đó nằm yên hai tin nhắn chưa đọc:
[Có ăn sáng không? Dì Trương làm há cảo này.]
[Anh đâu rồi?]
Đứng dưới tán cây hòe, qua những chùm lá xanh thẫm, anh ngẩng nhìn bầu trời xám xanh, khẽ thở dài không thành tiếng.
Cuối cùng vẫn là anh có lỗi với cô.
Sáng sớm bị Hứa Mặc gọi dậy, Hạ Trúc cũng chẳng ngủ lại được. Dứt khoát thu dọn giường nệm xuống lầu. Vừa hay dì Trương đang gói há cảo, Hạ Trúc thấy thế cũng nói để cô phụ.
Dì Trương thấy cô xắn tay vào thì hốt hoảng đuổi khéo, bảo cô đi nghỉ, đừng phá. Hạ Trúc đâu chịu nghe, nằng nặc đòi học, còn nói học xong sau này gói cho bà ăn. Dì Trương nào không hiểu lời trêu ghẹo của cô, muốn học thì học từ sớm rồi, sao đến giờ mới nhớ ra.
Thấy Hạ Trúc rửa tay, đứng bên cạnh nôn nao muốn thử, bà bỗng hỏi thẳng: “Có phải có đối tượng trong lòng rồi không?”
Hạ Trúc “ơ” một tiếng, theo phản xạ phủ nhận: “Làm gì có ạ.”
Dì Trương: “Thế sao tự dưng đòi học gói há cảo?”
Hạ Trúc lưỡng lự hai giây, lắc đầu: “Nổi hứng thôi ạ. Lúc ở nước ngoài cháu thèm há cảo dì làm, cháu mua bột về mà học mãi mà không làm được.”
Dì Trương “ôi chao” một tiếng, đuôi mắt ầng ậc nước, như xót xa những chuyện cô đã trải. Hạ Trúc vội ôm lấy bà, dỗ dành: “Đừng khóc mà, mọi chuyện qua hết rồi.”
Hứa Mặc bước vào nghe bếp núc ồn ào, đứng ở cửa dỏng tai nghe hai câu rồi mở miệng đúng lúc: “Không phải ăn há cảo sao?”
Hạ Trúc ngoảnh lại chạm đúng ánh mắt dò hỏi của anh, lén chỉ dì Trương đang chấm nước mắt, lắc lư cái đầu ám chỉ vốn đang gói há cảo bình thường, tự dưng lại khóc.
Thấy cô bối rối xoay như chong chóng, Hứa Mặc tiến lên rửa tay, mời hai “quý cô” ra ngoài, tự mình xắn tay làm: “Chuyện nhỏ thôi, để anh làm. Hai người ra ngoài đi dạo chút đi.”
Dì Trương cảm động đến muốn khóc nữa. Hạ Trúc thương bà như người thân, nhìn bà rơm rớm là lại vội dỗ. Khó khăn lắm đợi bà ổn lại, Hạ Trúc mới lẻn vào bếp, khoanh tay đứng bên cạnh, hứng thú xem Hứa Mặc gói há cảo.
Động tác anh nhanh và đẹp, vỏ bánh trong tay anh như đang nhảy múa, loáng cái đã thành từng chiếc xinh xắn chẳng kém hàng đóng gói trong siêu thị.
Hạ Trúc bĩu môi: “Anh học ở đâu thế?”
Hứa Mặc rõ ràng đã nghe thấy lời Hạ Trúc vừa nói, anh trêu cô: “Học ở nước ngoài đấy.”
Hạ Trúc: “…”
Ánh mắt anh đảo qua người cô một lượt, thấy cô mặc áo thun trắng, quần trắng, khí chất sạch sẽ muốn lóa mắt, bèn hạ giọng hỏi: “Hôm nay em có bận không?”
Hạ Trúc tựa hông vào mặt bàn, ngước lên: “Để làm gì?”
Hứa Mặc ngập ngừng một thoáng rồi nói: “Nếu rảnh, chiều dọn đồ sang căn bên Ngọc Uyên Đàm nhé. Mai anh phải đi Thượng Hải công tác, lịch trình hơi gấp.”
Thú thật, Hạ Trúc vẫn chưa hoàn hồn sau chuyện hai người họ đột ngột đăng ký kết hôn. Nhưng dẫu sao cũng đã nhận giấy chứng nhận, không phải kết hôn giả, vợ chồng sống chung là chuyện thường tình. Chuyển nhà dường như cũng là điều nên làm.
Hạ Trúc lách qua người Hứa Mặc, lục trong tủ lạnh ra một hộp sữa chua, cắm ống hút uống hai ngụm, rồi đưa ra câu trả lời: “Chiều nay được.”
Hứa Mặc ngoái nhìn cô một cái: “Anh gọi người đến phụ nhé?”
Hạ Trúc lắc đầu: “Không cần, đồ không nhiều, em tự thu xếp được.”
Một mình Hứa Mặc gói ba cân há cảo, chưa đầy một tiếng là xong.
[1 cân ở Trung Quốc = 0,5 kg ở Việt Nam]
Dì Trương tranh thủ khi còn nóng, luộc cho mỗi người một bát há cảo nước.
Vừa cắn miếng đầu tiên, Hạ Trúc đã bắt đầu khen tay nghề anh, gói vừa khéo lại đẹp không chê vào đâu được.
Hứa Mặc ngồi đối diện, nhìn bộ dạng cô mở to mắt nịnh nọt một cách đáng yêu, khóe môi bất giác cong lên.
Khi đó anh đã nghĩ, cứ như thế này… cũng thật tốt.
Ăn sáng xong, Hạ Trúc xách túi cùng Hứa Mặc ra cửa. Đến cổng nhà họ Hứa, vừa khéo gặp Hứa Đại Sơn đang chuẩn bị đi họp.
Thư ký đứng bên cạnh thì thầm dặn lịch trình trong ngày. Hứa Đại Sơn mặc bộ Trung sơn để đi họp, vừa ngẩng lên thấy Hạ Trúc đi cạnh Hứa Mặc liền sững một thoáng, đứng tại chỗ chào: “Bánh Trôi về rồi à?”
Từ sau chuyện của Hứa Lâm, Hạ Trúc có phần khựng lại trước mặt ông. Lúc này thấy ông không lộ cảm xúc gì khác, cô l**m môi, vẫn cố gắng nở nụ cười, cung kính gọi một tiếng “chú Hứa”.
Hứa Đại Sơn đưa cặp tài liệu cho thư ký, bước lên mấy bước nói chuyện cùng Hạ Trúc: “Chuyện của Hứa Lâm là nó có lỗi với cháu. Đợi nó ra, chú sẽ bảo nó tự đến cửa xin lỗi cháu.”
“Dạo này chú bận việc quá, không trông được Hứa Lâm, làm khổ cho cháu rồi.”
Lúc này Hạ Trúc mới nhận ra chuyện của Hứa Lâm, Hứa Đại Sơn đều nắm rõ. Lời xã giao đã do ông nói hết, Hạ Trúc cũng khó làm mất mặt người ta, cô gượng cười, nhẹ nhàng đáp: “Chú Hứa, chú khách sáo quá ạ.”
Thấy Hạ Trúc không chịu bỏ qua, Hứa Đại Sơn liền đổi giọng, mang tình cảm ra nói: “Suy cho cùng vẫn là làm cháu chịu thiệt thòi rồi.”
“Hứa Lâm từ nhỏ bị mẹ nó nuông chiều, hư hỏng quá mức. Đợi nó ra, chú nhất định sẽ cho nó một trận nhớ đời. Cháu yên tâm, chú sẽ cho cháu một lời giải thích thỏa đáng.”
Sắc mặt Hạ Trúc dần sa sầm lại, trong chốc lát không biết mở lời thế nào. Người bị hại là Thang Thiến, vậy mà Hứa Đại Sơn không nhắc về cô ấy nửa câu, trong lòng Hạ Trúc bỗng chốc trật nhịp, suýt mất kiểm soát.
Cô vừa định lên tiếng, Hứa Mặc đã ung dung chắn trước mặt cô, nhạt giọng chuyển hướng: “Bố bận trước thì đi đi ạ, con đưa Hạ Trúc qua trường một chút.”
Biểu cảm Hứa Đại Sơn khựng lại chớp mắt rồi trở về vẻ hòa nhã thường thấy với lớp con cháu, mỉm cười: “Vậy được. Chín giờ bố còn có cuộc họp, bố đi trước.”
“Bánh Trôi, rảnh rỗi thì về nhà chơi nhiều hơn nhé.”
Hạ Trúc cũng nhận ra mình suýt chút nữa đã gây chuyện, cô hít một hơi, mỉm cười nói nhất định ạ.
Đợi xe của Hứa Đại Sơn chạy qua chốt gác trước cổng lớn, Hứa Mặc mới nghiêng đầu nhìn Hạ Trúc đang đờ người, chậm rãi nói: “Việc gì cũng đừng quá quyết liệt.”
“Anh biết em không vui, nhưng đừng để lộ cảm xúc trước mặt ông ta. Em không đủ tầm đấu với ông ta đâu.”
Hạ Trúc nắm chặt tay, nghiến răng hỏi: “Cứ thế cho qua sao?”
Hứa Mặc rũ mi, ánh mắt lướt qua gương mặt đang hằn lên cơn giận mỏng của cô, hờ hững hỏi lại: “Ai nói là cho qua?”
Hạ Trúc giật mình, ngẩng lên nhìn thẳng người đàn ông trước mặt.
Lúc này cô mới phát hiện, trong mắt anh lóe lên tia nhìn nguy hiểm, tự tin mà chắc nịch: “Chuyện sớm muộn thôi.”
Lần đầu tiên, Hạ Trúc nhìn thấy ở anh khí thế “nhân định thắng thiên” và sự “không sợ quyền thế”, một sự tính toán thong thả mà chắc thắng.
Không lâu sau, nhà họ Hứa sụp đổ, hàng loạt người bị liên lụy, duy chỉ có anh vẫn bình an vô sự.
Hạ Trúc lúc đó mới hay, có những người chỉ khoác lên mình lớp vỏ “dễ nói chuyện”, đến khi thực sự đối đầu, anh chắc chắn là người thắng cuộc cuối cùng.
