Hạ Trúc hễ mua là không dừng lại được.
Một xe đẩy hàng không tài nào chứa hết, Hứa Mặc thấy đã đầy ắp, bèn quay lại lối vào siêu thị lấy thêm một chiếc xe đẩy nữa.
Hạ Trúc đang ở quầy trái cây lựa dâu tây, quay đầu lại thấy Hứa Mặc đang trao đổi với nhân viên siêu thị về việc lát nữa nhờ họ giao hàng tận nhà. Hạ Trúc chần chừ một lát, rồi lại tiếp tục chọn những quả dâu tây căng mọng.
Lựa được chừng hơn nửa hộp, Hạ Trúc đến khu cân hàng để cân, rồi đặt hộp dâu đã dán giá vào chiếc xe đẩy mới.
Cô vô thức liếc nhìn giá tiền, thấy hộp dâu bé xíu mà đã gần năm trăm tệ, không khỏi tặc lưỡi: “Đắt thế?”
Hứa Mặc nghe vậy, nhìn theo ánh mắt của Hạ Trúc, tỏ vẻ hào phóng: “Em muốn ăn thì cứ mua, anh trả tiền.”
Mắt Hạ Trúc sáng rỡ, cô vòng qua xe đẩy, sáp lại gần Hứa Mặc, giữa siêu thị đông người qua lại, cô khẽ khàng hỏi với vẻ vui sướng: “Đây chính là lợi ích của việc kết hôn sao? Có người trả tiền cho mình.”
Ánh mắt Hứa Mặc dừng trên gương mặt reo vui của cô, khóe môi khẽ cong. Anh rút từ ví ra một tấm thẻ mỏng đưa cho Hạ Trúc: “Thẻ bạch kim của Ngân hàng Phát triển Phố Đông, sau này em muốn gì thì cứ quẹt thoải mái.”
Hạ Trúc cũng chỉ đùa một chút, không ngờ lại thật.
Cô cắn môi bối rối, từ chối: “Em có tiền, không cần đâu.”
Hứa Mặc thẳng tay nhét thẻ vào túi xách cô, nói khẽ: “Cầm đi. Có người để anh tiêu tiền, anh vui lắm.”
Trong lòng Hạ Trúc như thể mật ong được nước nóng hoà tan, ngọt ngào len lỏi từng chút một, cô cũng không từ chối nữa, mà đàng hoàng nhận lấy tấm thẻ.
Mua đầy ắp cả hai xe đẩy, lúc tính tiền, vẻ mặt của nhân viên thu ngân sa sầm thấy rõ, thật sự là quá nhiều.
Nhiều người đang xếp hàng sau lưng hai người họ đều lặng lẽ chuyển sang hàng khác, rõ ràng là biết sẽ phải chờ rất lâu.
Hạ Trúc đứng bên cạnh chờ đợi, nhìn đống đồ chất cao như núi, hơi hối hận vì đã mua nhiều như vậy.
Hứa Mặc đang giúp nhân viên kiểm hàng, món đồ cuối cùng trong xe đẩy cũng được quét mã. Trước khi thanh toán, Hứa Mặc còn cố ý lấy một hộp bao cao su ở khu trưng bày.
Hạ Trúc nhìn rõ thứ trong tay anh, mặt bỗng chốc đỏ bừng.
Hứa Mặc trái lại vô cùng bình tĩnh, hoàn toàn không cảm thấy có gì bất thường.
Lúc trả tiền, anh lấy từ trong ví ra một tấm thẻ đen khác đưa cho nhân viên thu ngân, máy quẹt thẻ kêu “tít” một tiếng, giọng nữ máy móc vang lên báo con số cụ thể: “Tổng cộng của quý khách là 9992 tệ.”
Hạ Trúc cũng hơi bất ngờ, không nghĩ là lại tốn nhiều đến thế.
Từ lúc lên đại học cô đã tự kiếm tiền nuôi sống bản thân, thẻ mà Hạ Sùng Duy cho cô cũng không dùng, tiền trợ cấp của dì út cô cũng luôn cười từ chối.
Trong đại viện có mấy cậu con trai, vừa trưởng thành là bố mẹ không quản chuyện sinh hoạt nữa. Họ chỉ có thể dựa vào đôi tay mình mà kiếm sống, ngày tháng tốt xấu thế nào đều do năng lực quyết định.
Ban đầu Hạ Trúc cũng thấy khó chịu, cảm giác người lớn hà khắc với con trẻ. Sau cô than thở với dì út, dì út mỉm cười giải thích: “Thế hệ trước đều đã nếm đủ gian khổ. Tự nhiên không muốn cháu chắt chỉ biết hưởng thụ mà chẳng có chút tinh thần phấn đấu.”
“Con trai nuôi dạy vất vả một chút, vẫn tốt hơn là trở thành một kẻ phá gia chi tử.”
Lúc ấy cô mới hiểu, đó là các bậc trưởng bối cố ý rèn cho lớp trẻ khả năng tự lập, mong một ngày nào đó họ có thể tự lo tự liệu, rốt cuộc gia đình đâu thể làm bến cảng tránh bão cho họ cả đời.
Có điều, các bậc trưởng bối trong đại viện lại khá nuông chiều con gái, không quá nghiêm khắc. Đến mười tám tuổi cũng không ép họ tự lập, vẫn nuông chiều như xưa.
Hạ Trúc có lòng tự trọng cao, không muốn được cưng chiều thành thói. Cô cũng giống mấy anh trai, vào đại học là nhất quyết không lấy của nhà một đồng.
Mấy năm nay cô viết kịch bản kiếm không ít, nhưng so với Hứa Mặc, Chu Tứ thì đúng là tiểu phù thủy gặp đại pháp sư, chẳng đáng đưa ra so kè.
Thanh toán xong, nhân viên siêu thị chịu trách nhiệm giao toàn bộ hàng đã mua lên tận nhà, giữa một đống hàng hoá, Hứa Mặc chỉ cầm theo mỗi hộp bao cao su nhỏ xíu kia.
Trùng hợp là cảnh này bị Hạ Trúc nhìn thấy, cô thật sự không biết giấu mặt vào đâu, trên đường đi thang máy xuống tầng hầm B2, mặt cô đỏ bừng như chiếc đèn lồng nhỏ treo trước cửa tiệm lẩu.
Thấy cô bối rối, Hứa Mặc mỉm cười giải thích: “Chuẩn bị trước cho yên tâm.”
Mặt Hạ Trúc càng nóng, trừng anh một cái mà chẳng có chút uy h**p nào, miệng còn khẽ “xì” một tiếng.
Hứa Mặc nhét hộp đồ vào túi áo, trong mắt toàn là ý trêu chọc, như thể đang nói: “Chuyện sớm muộn thôi mà.”
Trở lại xe, Hạ Trúc vì hoảng hốt bối rối nên kéo dây an toàn mấy lần mà vẫn không kéo ra được. Hứa Mặc thấy cô vội vã, liền rướn người qua, tay vòng qua trước ngực cô, dễ dàng kéo sợi dây an toàn đang bị kẹt ra, c*m v** khe khoá.
Hạ Trúc bị hành động bất ngờ của anh dọa cho giật mình, cô ôm ngực, hơi thở bất giác trở nên dồn dập. Đến khi cô kịp phản ứng, Hứa Mặc đã ngồi thẳng lại, cài dây cho mình, nổ máy, theo chỉ dẫn lái xe ra khỏi bãi như một làn gió thoảng qua là tan biến.
Thấy Hạ Trúc vẫn còn ngẩn ngơ, Hứa Mặc đưa tay, dịu dàng chạm vào trán cô, an ủi: “Từ từ rồi em sẽ quen, không vội.”
Hạ Trúc phát hiện người này rất thích nói hai chữ “từ từ”, dường như đối với anh, chuyện gì cũng không vội, chuyện gì cũng có quy trình của nó.
Thế mà chính cái con người ung dung có chừng mực này, vừa rồi lại thản nhiên mua một hộp bao cao su trước mặt cô.
Hạ Trúc khẽ hừ một tiếng, thầm nghĩ Hứa Mặc đúng là biết giả vờ.
Về đến khu nhà số 7, Hạ Trúc chui ngay vào phòng ngủ chính, bắt tay sắp xếp quần áo mang theo.
Hứa Mặc cầm laptop ngồi trên sofa phòng khách, vừa đợi nhân viên giao hàng. Hai người không ai can thiệp vào việc của ai, bầu không khí lại hài hoà đến bất ngờ.
Chưa đầy mười phút, chuông cửa reo. Hạ Trúc theo phản xạ thò đầu định ra mở, mới tới cửa phòng đã thấy Hứa Mặc đứng dậy đi về phía cửa.
Hạ Trúc dừng bước, lặng lẽ nhìn anh.
Đồ đạc quá lộn xộn, Hứa Mặc dặn nhân viên giao hàng cứ để đồ ở cửa, anh sắp xếp sơ qua vài món đồ thiết yếu, định bụng ngày mai đợi người giúp việc theo giờ đến dọn dẹp.
Ngoảnh lại trông thấy Hạ Trúc đứng ở cửa phòng ngủ, Hứa Mặc khựng một nhịp hỏi: “Dọn xong rồi à?”
Hạ Trúc bực bội gãi tóc: “Sao mà nhanh thế được. Đồ nhiều quá, em chẳng biết bắt đầu từ đâu.”
Hứa Mặc gợi ý: “Hay đợi mai để người dọn chuyên nghiệp xử lý?”
Hạ Trúc gật đầu cái rụp: “Quá hợp lý. Vậy em đi tắm rồi ngủ đây.”
Nói xong, tâm trạng phấn chấn, cô quay vào phòng, lục pijama rồi vào phòng tắm. Hứa Mặc nhìn bộ dạng trẻ con của cô, bất giác mỉm cười, cầm laptop trở lại thư phòng tiếp tục làm việc.
Xác nhận hợp đồng xong, lại bàn bạc lịch trình ngày mai với Lâm Mục Tắc, Hứa Mặc đóng máy. Theo thói quen liếc chiếc đồng hồ cổ treo tường, mới phát hiện đã nửa đêm.
Anh cầm tách trà nhấp một ngụm cho ấm giọng, đẩy ghế đứng dậy, đi khỏi thư phòng.
Cửa phòng ngủ chính khép hờ, đèn trần đã tắt, chỉ còn lại ngọn đèn ngủ vàng dịu.
Chăn phồng lên một đường cung nhỏ, mơ hồ thấy có người nằm trên giường.
Cứ tưởng cô ngủ rồi, bước chân anh theo bản năng cũng nhẹ hơn. Vòng qua phòng thay đồ, Hứa Mặc lấy bộ đồ ngủ, định đi tắm.
Quay đầu lại phát hiện tủ quần áo bên cạnh đã chứa đầy quần áo phụ nữ, Hứa Mặc nhìn đống quần áo này, lần đầu tiên có cảm giác “thật sự đã kết hôn rồi”.
Sợ làm phiền Hạ Trúc nghỉ ngơi, Hứa Mặc ra nhà vệ sinh bên ngoài. Tắm xong trở về phòng ngủ chính, anh vòng qua cuối giường, đi sang phía bên kia, vừa lật một nửa chăn lên thì phát hiện Hạ Trúc hoàn toàn chưa ngủ, mà đang trốn trong chăn chơi điện thoại.
Ánh sáng mờ tối hắt lên khuôn mặt cô, khiến làn da cô càng thêm trắng nõn như tuyết, nốt ruồi son trên chóp mũi trông sống động lạ thường. Cảm giác có người vén chăn, cô theo thói quen ngẩng mắt. Thấy là Hứa Mặc, Hạ Trúc mới sực nhớ hai người đã là vợ chồng hợp pháp.
Anh vừa mới tắm xong, trên người còn vương hơi ẩm, mùi sữa tắm thoang thoảng trong không khí giống hệt mùi trên người cô, họ đang dùng chung một loại hương.
Hứa Mặc từ trên cao nhìn xuống Hạ Trúc đang mặc chiếc váy ngủ sọc, bình tĩnh hỏi: “Em chưa ngủ à?”
Hạ Trúc lặng lẽ nắm chặt điện thoại, không hiểu sao lại có ảo giác như bị phụ huynh thẩm vấn hồi nhỏ, cô l**m l**m môi, lầm bầm: “Giờ này còn sớm mà.”
Hứa Mặc nằm lên giường, nhẹ giọng khuyên: “Con gái nên bớt thức đêm một chút, không tốt cho sức khỏe.”
Sự hiện diện của anh rõ rệt quá, hơi ấm vất vả lắm mới tích tụ được trong chăn điều hoà đã bị hơi lạnh từ người anh xua tan, rõ ràng là trời tháng Tám, mà Hạ Trúc lại cảm thấy hơi lạnh.
Hơi thở phảng phất toàn mùi hương của anh, nhàn nhạt, mang theo hương thơm thanh mát tự nhiên.
Hạ Trúc tự giác đặt điện thoại xuống, nhắm mắt chuẩn bị ngủ. Nhưng không chỉ vì đổi giường mới, mà bên cạnh còn có thêm một người, cô làm thế nào cũng không thể lờ đi được.
Trở mình mấy lần, đến cuối cùng Hạ Trúc nghiêng người nhìn người đàn ông có tư thế ngủ vô cùng đoan chính bên cạnh, không có chuyện gì cũng kiếm chuyện để nói: “Em ngủ không được.”
Hứa Mặc cũng không ngủ được, nghe vậy khẽ hỏi: “Không ngủ được thì nói chuyện chút nhé?”
Hạ Trúc nhích người, xích lại gần Hứa Mặc một chút: “Mai anh bay sang Thượng Hải công tác à?”
Hứa Mặc cảm nhận được nguồn nhiệt đang đến gần, anh khựng lại một chút, rồi từ từ nói: “Chắc là đi một tuần.”
“Mấy giờ bay?”
“Sáu giờ chiều, buổi sáng anh có tiết.”
“Em chín giờ sáng tới công ty chọn diễn viên, nếu xong sớm chắc cũng đến trưa.”
Giọng Hạ Trúc nghe rầu rĩ, như thể họng súng bị bịt kín, đạn không thể b*n r* được.
Hứa Mặc xoay người lại, đối mặt với cô, nhìn chăm chú vào gương mặt thanh tú của cô, đề nghị: “Đi Thượng Hải với anh không?”
Hạ Trúc ngạc nhiên “Không làm phiền anh chứ?”
Hứa Mặc trầm tư một lát, giọng nói trầm thấp vang lên: “Không phiền.”
Hạ Trúc thở phào: “Vậy được, để em đặt vé ngay.”
Hứa Mặc đưa tay ngăn cô gái đang định xoay người lấy điện thoại đặt vé, “Chuyện vé máy bay để anh lo, ngủ trước đi.”
Hạ Trúc “Ồ” một tiếng, đặt điện thoại xuống, tắt đèn đầu giường, ngoan ngoãn đi ngủ.
Chỉ là vừa nhắm mắt chưa đầy hai giây, cô lại mở mắt ra, hỏi trong bóng tối: “Sau này anh có gặp lại Chu Nhiêu ở Mỹ không?”
Hứa Mặc trở mình, nghiêng mặt nhìn cô gái bên cạnh, không biết đã nghĩ đến điều gì, anh thở dài một hơi, thản nhiên nói: “Gặp một lần. Nhưng lúc đó cô ấy đã kết hôn rồi.”
Hạ Trúc mím môi, một lúc lâu mới khẽ hỏi: “Anh còn thích cô ấy không?”
Trong đêm, Hứa Mặc mỉm cười không thành tiếng, trả lời rất nhanh chóng: “Câu chuyện giữa anh với cô ấy kết thúc từ trước khi cô ấy ra nước ngoài rồi.”
Tảng đá lớn trong lòng Hạ Trúc cuối cùng cũng rơi xuống đất, sau này sẽ không vì người như vậy mà đau lòng buồn bã nữa.
Cô cũng phải nhìn về phía trước thôi.
Hạ Trúc nắm chặt góc chăn, hồi lâu mới lên tiếng: “Em muốn mở một studio.”
Hứa Mặc dừng lại một chút, hỏi cô: “Nói thử ý tưởng của em xem?”
Hạ Trúc chần chừ nửa giây, cố gắng diễn đạt theo cách anh dễ hiểu: “Hai năm nay phim ảnh không mấy khởi sắc, mà trong nước lại coi trọng đạo diễn, biên kịch chẳng có bao nhiêu tiếng nói, dự án cũng khó nhận. Giờ em có tác phẩm, có quan hệ, có tài nguyên, hoàn toàn có thể tự mình bắt đầu. Đợi studio phát triển, em có thể tự ký hợp đồng với diễn viên hoặc biên kịch, làm phim của riêng mình.”
“Em từ nhỏ đã không có gì nổi bật, cũng không có hoài bão gì xa vời. Ngoài việc viết mấy kịch bản có phản hồi cũng tàm tạm, thì chẳng có thành tích gì đáng kể.”
“Nhưng em vẫn muốn nhân lúc còn trẻ mà phấn đấu cho sự nghiệp một phen.”
Hứa Mặc nghe xong những lời của cô, cảm thấy suy nghĩ hiện tại của cô có phần non nớt, nhưng cũng không dập tắt sự tích cực của cô: “Em muốn làm gì thì cứ làm.”
Hạ Trúc lần đầu tiên có ý định một mình chiến đấu, vẫn có chút do dự: “Lỡ như studio thành lập rồi mà không duy trì nổi thì sao?”
Hứa Mặc khẽ bật cười, động viên cô: “Dù thành công hay thất bại, đều có anh chống lưng cho em, đừng sợ.”
“Đến lúc đó anh sẽ rót vốn cho em.”
Hạ Trúc bật người ngồi dậy, thận trọng hỏi: “Có cần viết thỏa thuận ràng buộc gì không?”
Hứa Mặc hỏi ngược lại: “Em thấy sao?”
“Chúng ta công tư phân minh, chuyện đầu tư là chuyện công mà.”
Hạ Trúc: “…”
Cô biết ngay mà, con cáo già này sao lại dễ nói chuyện thế chứ!
Hạ Trúc hậm hực: “Anh đúng là phiền phức mà!”
Hứa Mặc thở dài, bất đắc dĩ nhắc nhở: “Ngủ thôi.”
Hạ Trúc bực bội lườm anh một cái, nhắm mắt lại, ép mình đi ngủ.
Đêm đó, giấc ngủ của cô lại yên bình lạ thường, không gặp ác mộng, cũng không tỉnh giấc giữa chừng.
Cô ngủ một mạch đến bảy giờ sáng, ánh nắng len qua khe rèm chiếu vào phòng, rọi lên giường, làm người ta cảm thấy ấm áp dễ chịu.
Hạ Trúc hất chăn điều hòa, thay quần áo, vào phòng vệ sinh sửa soạn đơn giản, vừa ngáp vừa bước ra khỏi phòng, phát hiện bữa sáng đã được chuẩn bị sẵn trên bàn ăn, Hứa Mặc đang ngồi bên bàn ăn đọc báo tài chính.
Nghe thấy tiếng động, Hứa Mặc ngẩng đầu nhìn cô một cái, thấy cô thay một chiếc váy dài thắt eo có màu sắc nổi bật, đáy mắt anh thoáng qua một tia kinh ngạc.
Hiếm khi thấy cô mặc màu sáng như vậy, trông cũng đẹp lắm.
Sau một đêm tự trấn an tâm lý, Hạ Trúc đã dần quen với sự tồn tại của Hứa Mặc, cô tự nhiên kéo chiếc ghế đối diện anh ra, ngồi xuống bưng ly sữa ấm lên uống một hớp, tò mò hỏi: “Buổi sáng anh không có tiết à?”
Hứa Mặc gấp gọn tờ báo: “Anh chuẩn bị đi đây.”
“Vé máy bay đặt cùng chuyến rồi, sáu giờ chiều em có kịp không?”
Hạ Trúc vừa cắn bánh sandwich vừa gật đầu “Chắc là kịp. Nhưng em còn phải về thu dọn hành lý.”
Hứa Mặc suy nghĩ một chút, hỏi cô: “Có cần anh giúp không?”
Hạ Trúc từ chối: “Không cần, anh có biết em cần gì đâu. Em tự dọn được.”
Không biết từ đâu, Hứa Mặc lấy ra một chùm chìa khóa xe đưa cô. Hạ Trúc ngẩn người, anh đứng dậy dặn: “Tầng B2, một chiếc xe Jeep Wrangler đen, biển số 0118.”
“Lái chậm thôi, an toàn là trên hết.”
Tới lúc ấy Hạ Trúc mới phản ứng, nhặt chìa khóa nhìn qua rồi hỏi anh: “Của anh à?”
Hứa Mặc cười nhạt, hỏi lại: “Không phải của anh thì của ai?”
Hạ Trúc: “…”
Gần đây anh toàn lái chiếc Hồng Kỳ H7, làm cô tưởng kiểu lão cán bộ như anh không mê xe cơ.
Quả là đánh giá thấp tình yêu xe cộ của đàn ông rồi.
Ăn sáng xong, Hạ Trúc cầm kịch bản, chìa khóa xe, khoác balô phóng thẳng tới công ty.
Giang Phùng là người rất đúng giờ, cực ghét ai trễ hẹn.
Hạ Trúc canh đúng giờ bước vào phòng phỏng vấn. Giang Phùng ngồi sau chiếc bàn phủ nhung xanh thẫm, lạnh nhạt liếc cô một cái, suýt nữa khiến cô bật miệng xin lỗi.
Vừa nghĩ đến việc sắp tới phải ở cùng anh ta trong đoàn phim sáu tháng, Hạ Trúc lại thấy đau đầu không ngớt.
Khó chiều quá!
Trợ lý của Giang Phùng thấy Hạ Trúc vào bèn ân cần dẫn cô ngồi, đưa danh sách diễn viên, nhỏ giọng trấn an đừng để bụng, đạo diễn Giang Phùng nghiêm với người khác, với bản thân còn khắt khe hơn.
Hạ Trúc ôm xấp A4, liên tục lắc đầu tỏ ý không sao.
Bên cạnh còn mấy người của phía nhà đầu tư. Họ không rành về phim ảnh, tới chủ yếu cho đủ thủ tục, xem thử có nhét được người nhà vào không.
Hạ Trúc lật xem danh sách vài trang, phát hiện mấy nữ diễn viên hôm nay toàn người đang hot, diễn cũng ổn, cô khá mong chờ phần thử vai sau đó.
Chỉ là cô không ngờ cách thử vai của Giang Phùng lại đơn giản thô bạo như vậy gọi thẳng mấy nữ diễn viên lên cùng lúc, diễn chung một phân đoạn.
Trong điều kiện bị nhịp diễn của người khác ảnh hưởng, vẫn phải diễn ra được hiệu quả của mình đúng là ác mộng.
Tổng cộng thử ba vòng, ba cảnh diễn.
Hạ Trúc hơi nghiêng về một nghệ sĩ mấy năm gần đây nổi lên nhờ dòng cổ trang thần tượng. Cô cầm bút đánh dấu tích sau tên người ấy, xếp diện “chờ quyết định”.
Giang Phùng thì chẳng tỏ thái độ gì, chỉ nói để họ về chờ tin.
Nếu đạo diễn không phải là Giang Phùng, e là mấy nữ diễn viên đã mắng ngay ngoài sảnh.
Đợi diễn viên ra hết, người sốt ruột trước tiên lại là cô thư ký do phía đầu tư cử tới. Thấy Giang Phùng không công bố ai được chọn, cô ta tiến lên hỏi: “Giang Phùng, anh đã có người ưng ý chưa ạ? Tôi còn phải về báo cáo, anh cho tôi một cái tên đi.”
Giang Phùng quẳng thẳng danh sách vào tay thư ký, một tấc không nhường: “Tối tôi tự trao đổi với sếp tổng.”
Nói xong anh đứng dậy rời đi, không do dự một giây.
Hạ Trúc thấy vậy cũng nhanh chóng theo chân anh ta. Trùng hợp là hai người lại chung thang máy, lần này không có trợ lý, chỉ còn họ.
Giang Phùng mặc bộ vest màu kem, tóc dài uốn nhẹ mang phong vị nghệ sĩ cổ điển, hai tay đút túi, lười biếng tựa vào vách kim loại trông chẳng khác nhân vật bước ra từ anime.
Nói thật, anh ta rất điển trai, chỉ có điều cái miệng còn nổi tiếng hơn gương mặt. Bởi vậy trong giới nhắc đến anh ta, ấn tượng đầu tiên luôn là: miệng độc, lạnh lùng, khó gần.
Hôm nay Hạ Trúc tâm trạng tốt, không muốn tự rước phiền phức, tự giác đứng cách anh ta một khoảng.
Đối phương đẩy gọng kính vành bạc trên sống mũi, đảo mắt trên dưới nhìn cô, đột ngột hỏi: “Cô có nữ diễn viên nào ưng ý không?”
“Hả?” Hạ Trúc ngẩn ra, chưa kịp bắt sóng.
Giang Phùng nhướng mày, lưỡi bén như dao: “Hóa ra tôi mời cô tới để… ăn cơm chực à? Thử ba vòng rồi mà không có ai lọt vào mắt sao?”
Hạ Trúc: “…”
Nhịn!
Cô nghiến răng, ngập ngừng: “Có thì có…”
Giang Phùng liếc cô, cười như không cười, nói: “Có thì nói, dây dưa làm gì?”
Hạ Trúc: “…”
Lại nhịn!
Giằng co hai giây, cô nói thẳng: “Nam Thư khá ổn.”
Sự lạnh nhạt trong mắt Giang Phùng hơi tan đi, thoáng một tia hứng thú: “Lý do.”
Hạ Trúc hít sâu: “Cô ấy có nền tảng về lời thoại tốt, diễn xuất cũng khá ổn. Quan trọng nhất là, cô ấy hiểu rõ về nhân vật nữ chính trong bộ phim này. Là một trong những diễn viên, không chỉ về ngoại hình mà còn nhiều khía cạnh khác, phải phù hợp nhất với vai diễn.”
“Ting.”
Thang máy dừng ở tầng một. Giang Phùng bước ra. Hạ Trúc phải xuống B1 nên vẫn đứng lại trong thang máy.
Lúc cửa khép dần, Giang Phùng đứng ngoài, như cười như không, buông một câu nhận xét: “Mắt nhìn cũng được. Không tệ như tôi tưởng.”
Hạ Trúc: “…”
Sân bay quốc tế Thủ đô Bắc Kinh.
Hạ Trúc đi tay không, theo Hứa Mặc cùng đi qua lối đi VIP.
Sau bốn năm, hai người lại xuất hiện cạnh nhau ở sân bay, tâm trạng của Hạ Trúc phức tạp khó nói thành lời.
Hứa Mặc cũng nhận ra tâm trạng Hạ Trúc không tốt, trong lúc chờ bay, Hứa Mặc dặn nhân viên phục vụ phòng chờ VIP chuẩn bị một phần đồ ngọt rồi tự tay đưa đến cho Hạ Trúc, bảo cô ăn chút đồ ngọt.
Từ nhà vệ sinh bước ra, nhìn chiếc bánh chocolate bỗng xuất hiện trước mặt, Hạ Trúc ngơ ra. Hứa Mặc đang mở laptop xem số liệu, Hạ Trúc cầm thìa vừa ăn bánh, vừa len lén nhìn Hứa Mặc.
Đối phương lập tức nhận ra, ngoảnh lại hỏi: “Bánh ngon không?”
Trong lòng ngọt như đường, Hạ Trúc gật đầu rất đỗi tự nhiên: “Cũng được. Anh nếm thử không?”
Hứa Mặc bưng tách cà phê nhấp một ngụm, từ chối: “Anh không ăn đồ ngọt, em giữ mà ăn.”
Hạ Trúc đặt bánh xuống, chống cằm nhìn anh, buồn bã nói: “Năm 2013, bọn mình cũng ngồi đúng chỗ này. Hôm đó mưa rất to, mưa suốt hai tiếng đồng hồ.”
“Rõ ràng ông trời còn giúp em, vậy mà em vẫn không giữ được anh.”
Động tác trên tay Hứa Mặc khựng lại. Anh khép máy tính, im lặng nhìn Hạ Trúc đang chìm trong ký ức, vươn tay nắm lấy những ngón tay lạnh buốt của cô, mở miệng: “Sau này sẽ không thế nữa.”
“Hồi đó còn quá trẻ, làm việc quá quyết liệt. Là anh có lỗi với em.”
