Hỷ Sự Của Anh - Tống Chiêu

Chương 44: Đi lấy nhẫn.



Đều là những người có học thức nên trong lòng họ luôn có chút kiêu ngạo.
Tất nhiên, trong bữa tiệc cũng có vài thương nhân thỉnh thoảng trò chuyện với Hứa Mặc về thị trường chứng khoán đang biến động, bàn về tình hình A-shares, hoặc thảo luận về những chính sách hiện nay ảnh hưởng đến ngành tài chính.
Hứa Mặc ứng phó rất khéo. Anh không phô trương, chỉ nhã nhặn góp vài câu chuyện phiếm rồi bất chợt chuyển đề tài, quay sang một người đàn ông trung niên đeo kính, tóc tóc húi cua bóng mượt, giới thiệu: “Lâm tổng, đây là vợ của tôi, tên Hạ Trúc. Gần đây cô ấy vừa mở một studio. Nếu ông có ý hợp tác, có thể cân nhắc cô ấy.”
Người đàn ông ban đầu còn đang hỏi Hứa Mặc về việc niêm yết, nghe vậy liền quay sang nhìn Hạ Trúc, ánh mắt đầy sự đánh giá và ngạc nhiên.
Có vẻ như không ngờ Hứa Mặc lại công khai giới thiệu vợ mình, tạo cơ hội cho cô ấy kết nối.
Hạ Trúc cũng bất ngờ, đây là lần thứ hai anh công khai giới thiệu mối quan hệ của họ trước mọi người.
Câu “vợ của tôi” thật sự có sức nặng, Hạ Trúc cảm thấy ánh mắt của mọi người trong bữa tiệc đều đổ dồn về phía mình.
Có mấy giáo sư còn đùa: “Thầy Hứa kết hôn lúc nào thế? Sao không mời chúng tôi đến dự tiệc cưới?”
“Thầy Hứa giấu kín ghê, vợ chồng thầy Hứa đúng là trai tài gái sắc, nhìn thật xứng đôi.”
“Thế này thì trong trường không biết bao nhiêu cô giáo phải thất vọng rồi.”
Người đàn ông tóc húi cua lập tức phản ứng, mỉm cười bắt tay Hạ Trúc, vô cùng lịch thiệp rút tấm danh thiếp trong túi áo trao cho cô: “Được kết nối với cô Hạ là vinh hạnh của tôi. Tôi nghe danh cô đã lâu, hôm nay gặp được, vô cùng vinh hạnh.”
Quả đúng là, giới làm ăn nói lời tâng bốc không hề nương tay. Nếu không có chuyện nhờ cậy Hứa Mặc, e rằng hạng người như ông ta chẳng mấy khi để mắt tới Hạ Trúc.
Hạ Trúc lén nhìn vào danh thiếp, công ty này tuy chưa niêm yết, nhưng cũng đã có vài dự án S+ nổi bật, có thể sánh ngang với những công ty điện ảnh niêm yết đang hot hiện nay.
(*dự án hạng S+: siêu dự án/bom tấn đầu bảng.)
Đến lúc tàn tiệc, người đàn ông tóc húi cua dường như vẫn chưa yên tâm, còn cẩn thận đổi phương thức liên hệ với Hạ Trúc, nói có dịp sẽ hợp tác.
Giờ đã làm bà chủ, Hạ Trúc cũng học được vài câu xã giao. Cô thêm liên hệ ngay trước mặt, cười nói một câu: “Phiền ông bận tâm rồi.”
Tan tiệc, Hứa Mặc chu đáo sắp xếp đưa mấy vị giáo sư ra về. Đứng trước cửa xoay của khách sạn, anh nhận chìa khóa xe từ tay nhân viên bãi đỗ xe rồi lại đưa cho Hạ Trúc, giọng trầm thấp: “Trong bữa có uống chút rượu. Em lái hay gọi tài xế lái hộ?”
Xe của Hạ Trúc cũng gửi trong hầm. Cô nghĩ một lát, bèn gọi tài xế lái hộ xe mình, còn cô thì ngồi lái xe của Hứa Mặc.
Trên đường, Hứa Mặc thả người xuống ghế phụ, tay day day vùng giữa mày, trông rất khó chịu.
Rượu trong bữa tiệc đều vào miệng anh, còn Hạ Trúc thì không uống giọt nào, chỉ uống nước cam mà anh đặc biệt nhờ phục vụ mang đến.
Trong xe kín mít, Hạ Trúc ngửi thấy mùi rượu từ người Hứa Mặc, cô mở hộc trước, lấy một chai soda đưa cho anh, bảo anh uống chút cho dịu. Hứa Mặc nhận lấy, vặn nắp, uống hai ngụm. Cơn nôn nao cuộn trong dạ dày tạm thời lắng xuống, dễ chịu hơn nhiều.
Hạ Trúc kín đáo quan sát vài lần, thấy anh đỡ hơn, bèn tranh thủ lúc lý trí anh còn mơ hồ, bất thình lình hỏi: “Tại sao anh lại đột ngột công khai chúng ta đã kết hôn?”
Hứa Mặc đầu óc hơi rối, không nghe rõ: “Gì cơ?”
Hạ Trúc hắng giọng, hỏi lần nữa: “Ba chữ ‘vợ của tôi’ là có ý gì?”
Hứa Mặc nhớ lại một chút, chợt hiểu ra, nụ cười từ khóe miệng lan tỏa đến đôi mắt, đối diện với ánh mắt nghi ngờ của Hạ Trúc, Hứa Mặc hỏi một cách dứt khoát: “Em vốn dĩ đã là vợ anh, anh nói như vậy có sai không?”
Hạ Trúc: “…”
Sai thì không sai, chẳng phải đã nói là kết hôn bí mật sao? Anh nói một câu thế này, sớm muộn gì người nhà cũng biết.
Rõ ràng Hạ Trúc không nói gì, nhưng Hứa Mặc lại hiểu ý cô.
Anh cúi đầu cười, vẻ mặt tươi tắn nói: “Chuyện có gì to tát đâu. Hôm nay không nói, mai kia cũng phải nói. Hơn nữa, anh vô cớ dẫn một cô gái không liên quan đi dự tiệc, rồi chẳng giải thích gì, người ta sẽ nghĩ gì về em?”
“Đàn ông đã có vợ thì có gì không tốt? Hay em mong người khác giới thiệu đối tượng cho anh?”
Hạ Trúc: “…”
Không muốn.
Nhưng đây có phải là lý do chính đáng không?
Chưa kịp để Hạ Trúc phản ứng, Hứa Mặc đã kéo kéo cà vạt, tìm một tư thế thoải mái dựa vào, nhắm mắt lại dặn dò: “Lái chậm thôi, anh chợp mắt một lát.”
Hạ Trúc thấy vậy chỉ biết tức giận liếc mắt về phía người đàn ông luôn tính toán mọi chuyện, rồi quay đầu tiếp tục lái xe.
Cô không biết rằng, trong khoảnh khắc cô quay đầu, khóe miệng của người đàn ông nhắm mắt lại bất ngờ nhếch lên ba phần.

Trên đường bị kẹt xe một đoạn, lúc về đến khu nhà số 7, đã mất trọn một tiếng đồng hồ.
Cô đánh xe vào gara, Hứa Mặc nhắm mắt như đã ngủ say. Hạ Trúc tháo dây an toàn, nghiêng người, hứng thú ngắm gương mặt ngủ của anh.
Tư thế ngủ của anh rất quy củ, hai chân bị gò bó trong xe, lưng tựa vào đệm, tay chống trán, mắt nhắm lại, ngồi yên tĩnh ở đó.
Nếu không nhìn kỹ, thật khó để nhận ra anh đang ngủ.
Hạ Trúc thẳng lưng, quỳ gối lên ghế, rướn người qua, đưa ngón trỏ khẽ chọc vào mí mắt Hứa Mặc.
Ai ngờ mức cảnh giác của anh cực kỳ cao, lập tức mở mắt, bàn tay lớn chuẩn xác giữ chặt đầu ngón tay nghịch ngợm của Hạ Trúc. Nếu không phải Hạ Trúc kêu khẽ một tiếng, e là ngón tay cô sắp gãy đến nơi. Nhận ra là Hạ Trúc, Hứa Mặc nhanh chóng điều chỉnh lại hơi thở, mí mắt hơi nhấc lên, ý vị khó đoán nhìn cô gái đang bò qua.
Hạ Trúc bị bắt quả tang, ngượng ngùng muốn lùi lại, nhưng vừa có ý định rút lui thì đã bị Hứa Mặc ôm chặt lấy eo, một lực mạnh khiến cô bất ngờ ngồi gọn trong lòng anh.
“Bập.”
Hứa Mặc nhanh tay tháo dây an toàn, đỡ vai Hạ Trúc, ngón tay nâng cằm cô, hướng về đôi môi mềm mại, không chút do dự hôn xuống.
Hơi thở giữa hai người hòa quyện mùi rượu mạnh, khói thuốc và vị soda, Hạ Trúc khó chịu đến nhíu mày, nhưng Hứa Mặc vẫn không màng, ôm chặt lấy eo cô, hôn không rời.
Ban đầu Hạ Trúc còn có dấu hiệu kháng cự, nhưng cuối cùng chỉ còn lại sự “chống cự yếu ớt”.
Hôm nay cô mặc chiếc áo len cổ polo màu xanh mực rộng rãi, quá tiện cho người ta làm loạn. Bàn tay ấm nóng của Hứa Mặc đặt lên hông cô, theo bản năng vén vạt áo thò vào bên trong…
Khoảnh khắc chiếc khuy bí mật bị mở ra, Hạ Trúc giật mình mở bừng mắt. Khi lòng bàn tay nóng rực rơi vào n** m*m m**, cô co vai lại, chỉ thấy trái tim mình cũng bị Hứa Mặc chặt chẽ nắm gọn trong tay.
Hai người trong khoang xe càng lúc càng nóng bức rạo rực. Đúng lúc Hạ Trúc lờ mờ muốn đầu hàng, một tiếng còi chói tai đột ngột vang lên, thì ra là bắp chân cô vô tình đạp trúng vô lăng.
Như bị điểm huyệt, Hứa Mặc khựng lại, giây sau anh chợt bừng tỉnh, buông đôi môi Hạ Trúc, dịu dàng giúp cô cài lại khuy, kéo xuống chiếc áo len đã bị hất đến tận cổ.
Làn khí lạnh ngoài cửa sổ luồn vào, Hạ Trúc vô thức rùng mình.
Bình tĩnh một lúc, Hứa Mặc khàn giọng bảo: “Về nhà trước đã.”
Hạ Trúc “ừ” một tiếng, bật người khỏi lòng anh, tắt máy rồi khóa cửa.
Từ gara vào thang máy, rồi ra khỏi thang máy, cả hai không ai nói câu nào.
Nhân lúc Hứa Mặc lấy thẻ mở cửa, Hạ Trúc lén liếc bụng dưới của anh, lơ đãng nhìn thấy điều không nên thấy, trong lòng không nhịn được cảm thán: chậc, đúng là biết “giấu” thật đấy.
“Tích” một tiếng, khóa mở.
Theo thói quen, Hạ Trúc bước vào nhà, quăng túi lên tủ trước sảnh, chống tay lên lấy dép.
“Rầm.”
Cửa sau lưng bị khóa lại.
Mọi chuyện bắt đầu có quỹ đạo.
Dù là nhịp tim rối loạn hay quần áo vương vãi khắp nơi, hay những hơi thở giao thoa, lúc đầu Hạ Trúc còn chút e ngại, nhưng sau đó hoàn toàn chìm đắm trong đó.
Không biết đã trôi qua bao lâu, lưng cô mềm mại tựa vào cửa sổ kính lạnh lẽo, trong hơi thở gấp gáp, cô vô tình nhìn ra ngoài.
Bỗng nhận ra, mùa thu sâu thẳm ở Bắc Kinh lại có thể nhìn thấy những vì sao.
Những vì sao dày đặc rải khắp bầu trời đêm, khiến màn đêm yên tĩnh thêm vài phần lãng mạn.

Lúc ngủ dậy, cơ thể như bị xe cán qua, toàn thân đau nhức. Hạ Trúc thở ra một hơi, kìm nén cơn muốn chửi thề, lồm cồm bò dậy vào phòng tắm.
Khi bước ra, cô cảm thấy tinh thần sảng khoái.
Thay một bộ đồ mới, Hạ Trúc chuẩn bị trưa nay ra ngoài gặp quản lý của Thang Thiến để bàn hợp đồng phim ảnh cho cô ấy.
Hẹn vào lúc một giờ chiều, Hạ Trúc liếc đồng hồ, bây giờ đúng mười một giờ.
Cô tưởng rằng Hứa Mặc không có ở nhà, nào ngờ khoác túi bước ra khỏi phòng đã thấy anh ôm máy tính ngồi trên sofa phòng khách, đang gọi điện thoại cho ai đó.
Anh nói chuyện bằng tiếng Anh suốt, như thường ngày, trôi chảy mạch lạc.
Vì ở nhà nên anh chỉ mặc một bộ đồ thể thao đơn giản, tóc không chải, mềm mại rủ xuống trán, trông hơi giống sinh viên đại học.
Hạ Trúc chớp mắt, đứng nguyên chỗ tò mò nhìn anh.
Hứa Mặc cảm thấy có người phía sau, nói vài câu ngắn với đầu dây rồi cúp máy, ném điện thoại lên bàn trà, nghiêng đầu nhìn Hạ Trúc đang sửa soạn ra ngoài, khẽ hỏi: “Em định ra ngoài à?”
Hạ Trúc khoanh tay, hứng thú tiến lại, quỳ một gối lên sofa, đưa tay vò hai nắm tóc ngắn của anh, cười híp mắt: “Hôm nay trông anh trẻ phết nha.”
Hứa Mặc bắt chéo chân, máy tính đặt trên gối, chút nữa vì câu nói ấy mà trượt xuống đất. Anh ngước mắt liếc cô, cười hỏi: “Chỉ có hôm nay là trẻ thôi à?”
Hạ Trúc hếch cằm, giải thích: “Anh mặc đồ tây nghiêm túc quá nên trông chững chạc, khiến người ta có cảm giác khó lại gần. Còn hôm nay ăn mặc như nam sinh ấy, trẻ trung hơn.”
Hứa Mặc “ồ” một tiếng, cười hỏi: “Em thích người trẻ tuổi à?”
Hạ Trúc: “…”
Đó có phải là ý của cô không?
Hạ Trúc rút tay lại, nhỏ giọng hỏi: “Thực ra lớn tuổi cũng không phải là khuyết điểm nhỉ?”
Hứa Mặc bật cười, gập laptop lại, kéo dài giọng: “Lớn tuổi, khuyết điểm? Trông anh già lắm à?”
Hạ Trúc “à” một tiếng, lắc đầu: “Không già đâu. Không phải người ta thường nói đàn ông bốn mươi như hoa sao? Anh còn xa mốc bốn mươi lắm.”
“… Nhưng mà nói đi nói lại, sao anh lại quan tâm đến tuổi tác vậy?”
Sợ anh mượn đề tài phát huy, Hạ Trúc lập tức đổi chủ đề: “À ừm, em phải ra ngoài bàn chuyện hợp tác. Hôm nay anh có kế hoạch gì không?”
Hứa Mặc nuốt lời định nói vào, ánh mắt chậm rãi dừng lại trên cặp đùi trần của Hạ Trúc, mới nhận ra bộ đồ hôm nay của cô có chút kỳ lạ.
Áo sơ mi kẻ sọc kết hợp với áo khoác da nâu, quần short vải nỉ, và đôi bốt cao.
Đẹp thì đúng là đẹp thật, nhưng không lạnh sao?
Hứa Mặc nhíu mày, đưa tay sờ thử cặp đùi trắng nõn đang để trần của cô, không nhịn được hỏi: “Mặc thế này không lạnh à?”
Hạ Trúc “á” một tiếng, lắc đầu: “Không lạnh đâu. Đây gọi là thời trang, anh hiểu không?”
Hứa Mặc: “…”
Thấy Hứa Mặc không còn gì để nói, Hạ Trúc cúi người sát lại gần anh, cố tình hỏi: “Có đẹp không?”
Ánh mắt anh rơi lên gương mặt trắng ngần, đôi môi tô son mê hoặc của cô. Thấy trong mắt cô lấp lánh ý trêu chọc khó nói, Hứa Mặc mỉm cười nhạt, không tiếc lời khen: “Rất đẹp.”
Hạ Trúc vô cùng thỏa mãn, giơ tay sờ lên đường cằm mượt mà của Hứa Mặc như một tên lưu manh, mày mắt cong cong cười: “Vậy được, em đi đây nhé.”
Vừa bước ra một bước chân trái thì bị Hứa Mặc nắm lấy cổ tay kéo lại, “Đi đâu vậy?”
Hạ Trúc buộc phải dừng lại, mở lời: “Đi gặp quản lý Vương Tuyết Thanh của Thang Thiến để bàn hợp đồng, sao thế?”
Hứa Mặc suy nghĩ một chút, hỏi cô: “Anh đi cùng được không? Xong rồi theo anh đến một chỗ.”
Hạ Trúc chẳng hiểu anh định làm gì, nhưng cũng không có lý do gì để từ chối, bèn cười đồng ý.
Cô liếc đồng hồ, kim phút vừa chạm số 6, thời gian còn rất dư dả.
Nếu không phải thấy trên màn hình máy tính của anh kín đặc tài liệu, số liệu, Hạ Trúc còn tưởng anh thất nghiệp, không thì sao rảnh rỗi đi theo cô?
Lần nữa ra khỏi nhà, anh lại là dáng vẻ “tinh anh tài chính”: đồ tây, cà vạt, đồng hồ đủ cả.
Hạ Trúc bĩu môi, cầm chìa khóa xe cùng anh ra ngoài.
Trên đường, Hứa Mặc hỏi mấy câu, đều nhắm vào định hướng phát triển hiện tại của studio cô. Trong đầu cô còn mù mờ, chưa có hướng cụ thể.
Anh cũng không phê bình hay khen chê, chỉ lúc cô đau đầu thì hờ hững nhắc khẽ đôi câu: “Em phải nghĩ rõ điều gì là điều em muốn nhất?”
“Làm chủ không phải là làm từ thiện, lý trí quan trọng hơn tình cảm.”
Hạ Trúc cảm thấy rất đúng, trong đầu đang suy nghĩ xem nên điều hành studio như thế nào.
Địa điểm hẹn là một nhà hàng tư nhân trên phố Đông Cổ Lâu, Hạ Trúc cùng Hứa Mặc đẩy cửa vào phòng riêng, Thang Thiến và quản lý Vương Tuyết Thanh đã đến.
Hạ Trúc liếc Thang Thiến một cái, xem như bắt sóng thành công.
Ánh nhìn đầu tiên của Vương Tuyết Thanh dừng trên người Hứa Mặc. Sau vụ ở bar, cô ta từng nhờ người tra xét lai lịch của anh, kết quả chẳng ra gì. Mãi đến một buổi họp báo, tình cờ lia trúng bóng dáng Hứa Mặc mới biết anh là phó tổng của một công ty điện ảnh niêm yết.
Mà tiền thân của công ty đó cũng không tầm thường, có thể ngồi được ghế phó tổng, không có bản lĩnh thì không được, huống hồ đó chỉ là nghề tay trái của anh; nghề chính của anh còn là phó giáo sư của một trường đại học danh tiếng.
Rất khó để nói về bối cảnh của người này sâu đến mức nào.
Biết Thang Thiến muốn ký hợp đồng với một studio biên kịch mới toanh, vô danh, phản ứng đầu tiên của Vương Tuyết Thanh là phản đối.
Thang Thiến xưa nay vốn dĩ rất nghe lời, nhưng lần này lại nổi loạn, nhất định đòi ký hợp đồng với studio này cho bằng được, còn nói rằng dẫu có lỗ cũng cam tâm.
Vương Tuyết Thanh không thể cãi lại Thang Thiến, chỉ đành đồng ý để cô ấy gặp mặt rồi tính tiếp.
Không ngờ chủ của studio ấy lại là Hạ Trúc. Khoảnh khắc trông thấy cô, nỗi bất an của Vương Tuyết Thanh rốt cuộc được vơi đi nhiều.
Nếu là Hạ Trúc thì vẫn có thể bàn bạc.
Hạ Trúc làm chủ, không vội vàng bàn bạc về hợp tác, mà gọi vài món ăn đặc sản, sau đó mới trò chuyện với Vương Tuyết Thanh trước khi vào vấn đề chính.
Món ăn lần lượt được bưng lên, cô chưa vội ăn uống, trước hết “vẽ kế hoạch đẹp như mơ”: “Hiện tại studio tuy mới thành lập, nhưng chỉ cần là dự án phim ảnh mà tôi phụ trách, Thang Thiến đều có thể có được những vai diễn nặng ký.”
Hứa Mặc im lặng từ đầu đến cuối, như thể chỉ đến ăn ké, chẳng dính dáng gì đến cuộc thương thảo.
Chỉ là nếu nhìn kỹ sẽ thấy, mỗi lần Hạ Trúc đưa ra một điều kiện, cô đều liếc sang Hứa Mặc, xác nhận anh không cau mày hay tỏ ý khác, cô mới tiếp tục điều khoản tiếp theo.
Vương Tuyết Thanh đã lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm, tự nhiên biết Hứa Mặc hôm nay đến đây là để ủng hộ Hạ Trúc, nhưng chỉ dựa vào studio chưa có hình dáng rõ ràng của Hạ Trúc thì rất khó thuyết phục.
Vì vậy, mặc dù cô ta đồng ý với những điều kiện hấp dẫn mà Hạ Trúc nói, nhưng vẫn chưa gật đầu.
Cuối cùng, Hạ Trúc cũng cảm thấy hơi thất vọng, nghĩ rằng Vương Tuyết Thanh là một miếng xương khó gặm.
Thang Thiến thấy thương thảo không thuận, nhịn không được chen vào: “Em ký hợp đồng với studio của Hạ Trúc không nhìn lợi ích, cô ấy sẽ không hại em.”
Vương Tuyết Thanh lườm cô ấy một cái, ra hiệu im miệng.
Thang Thiến ấm ức nín thinh, bất lực nhìn sang Hạ Trúc.
Ánh mắt Hạ Trúc trấn an Thang Thiến, nhưng trong lòng vẫn chùng xuống, hôm nay e là không xong được rồi.
Cô khẽ thở dài, cầm thìa mà ngay cả món tôm yêu thích cũng chẳng buồn động.
Hứa Mặc ngồi chỉ cách cô nửa cánh tay, nghe thấy tiếng thở dài thất vọng của cô, cuối cùng cũng đặt thìa xuống.
Anh rút tờ giấy ăn, lau chút dầu dính nơi đầu ngón tay, rồi ngẩng mắt đối diện với Vương Tuyết Thanh, lần đầu tiên mở lời: “Chắc hẳn cô đang lo lắng về quy mô của studio Hạ Trúc quá nhỏ, sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển tiếp theo của Thang Thiến, đúng không?”
Vào giây phút mà Hứa Mặc mở miệng, Vương Tuyết Thanh đã có một linh cảm mạnh mẽ, không cần đoán, cuộc thương thảo hôm nay chắc chắn thành công
Hạ Trúc cắn đũa, quay đầu nhìn Hứa Mặc, trong mắt có chút mơ hồ.
Vương Tuyết Thanh mỉm cười đặt đũa xuống, thái độ thành khẩn hơn hẳn: “Dù sao thì Thang Thiến hiện đang trong giai đoạn phát triển, nếu ký hợp đồng với một studio không đủ thực lực, quả thực sẽ ảnh hưởng đến con đường phát triển sau này của cô ấy.”
“Hơn nữa, Lâm tổng vẫn còn đang ở phía sau quan sát, tôi không thể phụ tấm lòng của anh ấy. Lâm tổng đã bỏ ra biết bao tiền của mới có được thành tựu như ngày hôm nay của Thang Thiến, nếu như…”
Câu sau Vương Tuyết Thanh không nói ra, nhưng ý nghĩa đã rõ ràng.
Hứa Mặc cười nhẹ tỏ ý đã hiểu. Anh bưng bát của Hạ Trúc, chậm rãi múc cho cô bát canh, đặt bên tay bảo cô uống khi còn nóng.
Ngay sau đó, Hứa Mặc ngắn gọn nói: “Studio của Hạ Trúc đã hoàn thành vòng gọi vốn đầu tiên từ Gia Sáng.”
Gia Sáng hiện nay là một công ty niêm yết có quy mô khá lớn, cũng là công ty mà Hứa Mặc đang làm việc.
Câu này vừa nói ra, tự nhiên là để nhắc nhở Vương Tuyết Thanh rằng, studio Hạ Mạt có sự hỗ trợ từ một công ty lớn, không phải là đơn độc.
Nói đến đây, Hứa Mặc không biết nghĩ đến điều gì, khóe miệng nở một nụ cười, nói: “Tôi rất ủng hộ sự nghiệp của cô ấy.”
“Chuyện trong giới giải trí tôi không rành lắm. Nhưng nếu Thang tiểu thư đã có ý này, tạm gác tình cảm giữa hai người sang một bên, thì trên người Hạ Trúc ắt có điểm khiến Thang Thiến bị hấp dẫn.”
“Hai hôm trước, tôi rảnh rỗi nên đã lướt qua những thành tựu của cô ấy trong những năm qua. Cô ấy có hơn mười dự án phim ảnh, những dự án đã hoàn thành đều đạt rating cao, nhiều bộ còn là những siêu phẩm gây bão. Nhìn vậy, thì dù là kịch bản hay đội ngũ hợp tác của cô ấy, đều có chất lượng đảm bảo.”
“Không biết cô Vương còn băn khoăn gì nữa, cứ nói thẳng ra.”
Biểu cảm của Vương Tuyết Thanh rõ ràng đã có sự thay đổi.
Nắm đúng điểm cô ta bận tâm, Hứa Mặc nói tiếp: “Tôi và Lâm tổng cũng có vài phần giao tình. Nếu cô e ngại ý kiến của Lâm tổng, chuyện này cứ yên tâm, tôi có thể nói riêng một tiếng.”
Thấy vậy, Hạ Trúc nhân lúc nóng hổi liền lấy hợp đồng đã chuẩn bị sẵn đưa qua cho Vương Tuyết Thanh.
Thang Thiến nhanh tay cầm hợp đồng Hạ Trúc đưa, lúc Vương Tuyết Thanh chưa kịp đề phòng đã viết ngay tên mình, mạnh dạn nói: “Tôi đồng ý.”
Vương Tuyết Thanh bị đặt vào tình thế khó xử, không thể nào nặn ra nổi một nụ cười, chỉ còn cách chấp nhận sự thật.
Kết thúc bữa ăn đã bốn giờ chiều. Hôm nay tâm trạng Hạ Trúc cực tốt. Tạm biệt Thang Thiến xong, cô quay sang hỏi Hứa Mặc: “Không phải anh nói muốn đưa em đến một nơi sao? Đi đâu vậy?”
Đứng trước cửa nhà hàng, Hứa Mặc đút tay vào túi: “Đi lấy nhẫn cưới.”
Hóa ra trước khi đăng ký kết hôn, anh đã nhờ người ở một cửa hàng nhẫn cưới nổi tiếng ở Mỹ tìm thiết kế riêng cho một chiếc nhẫn, tối qua vừa được mang về nước.
Hạ Trúc chớp mắt, ánh mắt tràn ngập sự bất ngờ.
Cô còn tưởng anh quên mất rồi chứ.
Không ngờ đã chuẩn bị sẵn sàng.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...