Đã lăn lộn cả một ngày, Hạ Trúc mệt đến mức nhấc tay cũng không nổi.
Khách sạn thì chẳng có gì đặc biệt, nhưng những lúc điều kiện thiếu thốn, cô cũng không còn khắt khe gì nữa.
Ở Tây Bắc chênh lệch nhiệt độ ngày đêm rất lớn, gió lạnh khô theo khe cửa len vào. Hạ Trúc vô ý đứng ngay lối gió, rét thấu tận xương. Vào phòng, cô bật sưởi ngay, không biết có hỏng không mà chẳng ăn thua mấy.
Vệ sinh cá nhân qua loa, Hạ Trúc vội chui vào chăn, ôm lấy chiếc chăn vừa lạnh vừa cứng, trong đầu lại chỉ nghĩ…
Phải chi Hứa Mặc ở đây thì tốt rồi, anh ấy sẽ sưởi ấm cho cô.
Đang nghĩ vẩn vơ, chiếc điện thoại trên tủ đầu giường đúng lúc rung lên. Hạ Trúc đưa một tay ra vơ lấy điện thoại, liếc nhìn người gọi video, mày mắt hơi nảy lên, mỉm cười nhấn nghe.
Là Hứa Mặc gọi tới.
Video nối máy, đập vào mắt cô là nửa người trên thẳng tắp của Hứa Mặc. Anh ngồi trên ghế làm việc, trên người chỉ mặc chiếc áo len đen; nhìn cảnh phía sau có vẻ đang ở công ty.
Đêm khuya thế này, không khí ít nhiều cũng thêm phần ấm áp. Qua anh, cô nhìn ra ngoài những tòa nhà cao tầng vẫn sáng đèn rực rỡ.
Thật sự là một thành phố phồn hoa như Thượng Hải, không giống như Đôn Hoàng, dường như không có cuộc sống về đêm, chưa đến mười hai giờ đã vắng tanh, chỉ còn lại thành cổ cô quạnh.
Hạ Trúc nhìn nghiêng gương mặt góc cạnh của anh, thấy anh bận rộn đến vậy, mơ hồ nhận ra cuộc gọi này là anh tranh thủ lúc rảnh mà gọi.
Ngón tay Hứa Mặc đặt trên chuột, đầu ngón khẽ kéo mấy trang, rồi nghiêng đầu nhìn màn hình, hỏi cô gái đang ngồi tựa đầu giường, cắn đầu ngón tay mà không lên tiếng: “Sao không nói gì thế?”
Hạ Trúc hoàn hồn, khẽ “hừm” một tiếng, vặn lại: “Anh gọi cho em, sao lại hỏi em không nói gì?”
Nghe vậy, Hứa Mặc sững một thoáng, rốt cuộc cũng chịu buông việc trên tay, nhấc điện thoại đặt trước máy tính, để lộ gương mặt như tượng tạc.
Thông thường anh ít khi gọi video, đây là một trong số ít lần, hai người cách màn hình, tạo cảm giác vừa gần vừa xa, anh nhất thời không biết mở lời thế nào.
Ánh mắt lướt qua cảnh sắc phía sau chẳng có gì đặc biệt, Hứa Mặc tìm chuyện mà nói: “Ở khách sạn à? Điều kiện thế nào?”
Hạ Trúc khẽ “à” một tiếng, xoay camera, cho anh xem qua một vòng căn phòng, rồi quay lại, để lộ gương mặt mình: “Điều kiện cũng tàm tạm, nhưng dù sao cũng là khách sạn năm sao. Chỉ là trời lạnh quá, máy sưởi trong phòng hình như chẳng có tác dụng gì, gió thổi em lạnh thấu xương luôn.”
“Ngày mai chắc sẽ vào Trường quay ở Đôn Hoàng để quay. Chỗ lấy bối cảnh của [Đại Thoại Tây Du] anh biết chứ? Mai em chụp hình cho anh xem.”
Tán gẫu một lúc về lịch trình ngày mai, Hạ Trúc có vẻ cũng mỏi, bèn chuyển đề tài: “Anh vẫn chưa tan làm à?”
Đã một giờ sáng, Hứa Mặc liếc màn hình máy tính đầy số liệu chi chít, điềm nhiên đáp: “Vẫn còn chút việc chưa làm xong.”
Hạ Trúc lạnh đến mức chẳng chịu nổi, lại kéo chăn choàng lên người, ôm điện thoại nói với anh vài chuyện linh tinh.
Nói chừng nửa tiếng, thấy cô cầm cự mà vẫn thỉnh thoảng hít mũi, sợ cô cảm lạnh, Hứa Mặc chủ động kết thúc: “Không còn sớm nữa, ngủ đi.”
Hạ Trúc chỉ đành nuối tiếc đồng ý.
Cúp máy, cô thả điện thoại sang một bên, nằm xuống nhắm mắt.
Chỉ là lạ chỗ mới, trở mình mãi vẫn chưa ngủ được.
Không biết đã vật vã lần thứ bao nhiêu, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ giòn tan.
Giữa đêm gõ cửa cũng có phần rờn rợn. Cô vốn định mặc kệ, chẳng ngờ đối phương không ngừng tay, gõ liên tục.
Hạ Trúc nghiến răng, hất chăn, lục trong vali một chiếc áo khoác khoác lên người, mặt mày u uất ra mở cửa.
Để phòng bất trắc, cô liếc mắt qua mắt mèo trước. Thấy là cô bé lễ tân vừa gặp lúc nãy, Hạ Trúc mới yên tâm, chậm rãi mở cửa. Cô bé thấy Hạ Trúc ra mở, liền nở nụ cười rạng rỡ, đưa cho cô một kiện hàng cao chừng nửa mét, dịu dàng nói: “Chào cô, đây là máy sưởi có người nhờ tôi chuẩn bị cho cô ạ. Bên trong còn có miếng dán giữ nhiệt, túi sưởi tay… Cô vui lòng cẩn thận khi dùng điện nhé. Muộn thế này còn làm phiền cô nghỉ ngơi, thật sự xin lỗi ạ.”
Hạ Trúc ngẩn người, nhìn bưu kiện đặt ở ngưỡng cửa, theo bản năng hỏi: “…Cho tôi hỏi là ai chuẩn bị vậy?”
Cô bé rất dễ mến, mỉm cười đáp: “Nghe giọng hình như là một vị tiên sinh trẻ, họ Hứa.”
Cảm động đến không dám tin, Hạ Trúc nghĩ lại, cô còn chưa nói mình ở khách sạn nào. Hơn nữa… trong vòng nửa tiếng đã chuẩn bị chu toàn thế này, phải dụng tâm đến mức nào chứ?
Cô rất muốn nhắn tin hỏi Hứa Mặc, nhưng ý nghĩ vừa lóe lên lại nhớ ra anh cũng đã bận cả ngày, hẳn là mệt lắm, bèn thôi không quấy rầy nữa.
Vào phòng, cô mở kiện hàng: máy sưởi, miếng dán giữ nhiệt, túi chườm tay, bộ đồ ngủ giữ ấm… thứ gì cũng đủ cả. Lật xuống đáy còn có một hộp thuốc cảm. Hạ Trúc đem hết đồ sưởi ấm ra dùng.
Đêm ấy, cô ngủ một giấc thật say.
Trưa hôm sau có một buổi họp đấu thầu, Hứa Mặc và Lâm Mục Tắc cùng nhau tham dự.
Buổi sáng Hứa Mặc vừa bận xong phần rà soát hợp đồng dự án, trưa lại bị Lâm Mục Tắc kéo đến hiện trường buổi họp đấu thầu.
Các bên tham gia đều là những ngân hàng đầu tư có thực lực. Lần này đấu thầu một dự án liên quan đến vật liệu bán dẫn. Hứa Mặc không rành mảng này, cũng không định tốn quá nhiều tâm sức, lần này đến chỉ để góp vui, tìm kiếm cơ hội hợp tác kinh doanh.
Hướng anh muốn làm là mảng y tế. Trong thị trường sơ cấp, y tế và công nghệ luôn là mảng lớn, nếu có thể đứng vững gót chân ở đây, thị trường chắc chắn không thiếu.
Địa điểm họp đấu thầu đặt tại một khách sạn năm sao ở quận Từ Hối. Trên đường đi, Lâm Mục Tắc thao thao kể tên mấy tay “đầu sỏ” sẽ tới dự.
Tuy nói là quan trọng ở việc tham gia, nhưng biết người biết ta trăm trận trăm thắng, chẳng phải sao.
Hứa Mặc lật sơ lý lịch mấy công ty, trong lòng đã có một phương hướng đại khái.
11 giờ 55 phút, Hứa Mặc và Lâm Mục Tắc vừa kịp giờ bước vào hội trường.
Những người nên đến cơ bản đều có mặt. Ánh mắt Lâm Mục Tắc đảo một vòng, cuối cùng dừng trên một người đàn ông bụng bia cách đó không xa. Anh ta ghé sát Hứa Mặc, hạ giọng giải thích: “Hướng mười hai giờ của cậu là người của Trường Sam Capital, nhà đó làm R&D* thiết bị y tế.”
[*R&D là nghiên cứu & phát triển.]
“Có hơi va vào hướng của chúng ta, nhưng chi tiết khác nhau. Nói thật, nếu đối mặt, cũng là đối thủ mạnh.”
Hứa Mặc theo hướng anh ta chỉ mà nhìn, lướt qua gương mặt chữ điền nghiêm nghị kia thì không có phản ứng gì, chỉ là khi ánh mắt lệch sang phải, bắt gặp khuôn mặt vừa quen vừa lạ ấy, Hứa Mặc khựng nửa giây, hiển nhiên không ngờ sẽ gặp Cố Hoan ở đây.
Cố Hoan thấy Hứa Mặc cách mấy mét cũng khẽ nhướng mày, mỉm cười đầy ý vị.
Giây sau, cô ấy nói đôi câu với người bên cạnh, tiện tay bưng hai ly sâm-panh đi về phía anh.
Lâm Mục Tắc lia mắt thấy bóng dáng uyển chuyển ấy, trong mắt thoáng hiện một tia kinh diễm, vô thức hỏi: “Cậu quen cô này à?”
Hứa Mặc nhạt giọng khẽ cười: “Từng xem mắt.”
Lâm Mục Tắc l**m môi, hiếu kỳ: “Cậu không ưng sao? Mắt mũi kém thế. Thân hình, tướng mạo đều nổi bật.”
Hứa Mặc im lặng chốc lát, khóe môi hiện vẻ cười khó đoán, từ tốn: “Là… người ta không ưng tôi.”
Lâm Mục Tắc đơ người.
Hóa ra cũng có ngày anh bạn này bị người ta chê?
Nhớ năm đó anh ta vất vả mới để mắt một cô, kết quả người ta lại thích Hứa Mặc, cứng rắn chẳng buồn nói với anh ta thêm câu nào.
Hồi ấy anh ta đã nghĩ, trên đời chẳng lẽ không có cô gái thông minh nào dám thẳng thừng từ chối người này sao?
Quả là ông trời mở mắt, hôm nay còn được gặp người thật việc thật.
Lâm Mục Tắc hoàn hồn, cố nén hưng phấn, lại lén quan sát Cố Hoan vài lần.
Ồ, váy cao cấp đặt riêng, phụ kiện trị giá bảy con số, lớp trang điểm đậm mà đẹp, đầu mày nhếch nhẹ, môi đỏ đầy đặn mê người, nhìn kiểu gì cũng thấy “đã con mắt”.
Hứa Mặc thì vẫn điềm nhiên, đút tay túi quần đứng nguyên tại chỗ, trong đầu cân nhắc lát nữa nên vận hành phần đấu thầu thế nào.
Cố Hoan bước tới trước mặt, đưa cho anh một ly sâm-banh, tự nhiên mở lời: “Không ngờ gặp anh ở đây. Anh cũng tới đấu thầu à? Tôi nhớ anh là phó giáo sư Đại học T? Sao thế, đây là nghề tay trái của anh hả?”
Mấy tháng làm ở Đài Truyền hình Trung ương, cách đối nhân xử thế của cô ấy tiến bộ không ít, song cái ngạo khí ăn vào cốt tủy thì chẳng sửa được.
Bởi vậy ấn tượng đầu về Hứa Mặc vẫn là khuôn mẫu, nghiêm chỉnh, lúc nào cũng bình thản kiểu nắm chắc phần thắng.
Hứa Mặc lễ độ nhận ly, mỉm cười đúng mực: “Xem là như vậy.”
Cố Hoan hơi ngẩng cằm, kiêu ngạo hiện rõ: “Thế e là anh sẽ thất vọng. Dự án này ông bác tôi quyết tâm phải lấy.”
Hứa Mặc khẽ cười: “Thành hay bại đều do con người làm ra.”
Cố Hoan: “…”
Cô ấy rất ghét những câu nói mơ hồ như vậy.
Nhấp một ngụm sâm-panh, Cố Hoan đảo mắt nhìn Hứa Mặc từ đầu tới chân, đột nhiên hỏi: “Anh sẽ không vì lần xem mắt tôi từ chối mà ôm hận với tôi chứ?”
Hứa Mặc: “…”
Anh thật sự không có ý đó.
Cảm nhận được sự lặng im của anh, Cố Hoan bĩu môi, thì thầm: “Điều kiện của anh đúng là tốt, nhưng không hợp gu tôi.”
“Chuyện đó cũng đâu thể trách tôi. Không làm người yêu thì mình làm bạn, có thêm một lối đi, nào có gì xấu.”
Nói đến đây, Cố Hoan lia mắt quanh, không thấy người quen, bèn tò mò: “Đúng rồi, cô gái trẻ đi cùng anh tới buổi tiệc từ thiện lần trước đâu?”
Hứa Mặc cau mày, không ngờ Hạ Trúc và Cố Hoan từng gặp nhau.
Anh lựa lời: “Đi quay phim rồi. Cô quen à?”
Cố Hoan hừ khẽ, lắc đầu: “Quen thì không hẳn, chỉ là có duyên gặp mặt một lần. Người đẹp đó là diễn viên à? Thảo nào lần trước gặp thấy khí chất thoát tục, nhưng mà hình như không nổi tiếng lắm? Sao tôi chưa thấy cô ấy trên TV nhỉ.”
Hứa Mặc liếc cô ấy một cái, nghiêm túc: “Cô ấy là biên kịch, không phải diễn viên.”
Đứng bên cạnh, Lâm Mục Tắc đã quan sát hai người từ sớm, nghe vậy bật cười, nhàn nhã bóc mẽ: “Cô là kiểu không thích người ta mà lại sợ đắc tội, đúng không?”
“Nhỡ đâu đối phương hẹp hòi, cứ ôm hận thì sao?”
Cố Hoan liếc xéo Lâm Mục Tắc: “Anh là ai vậy?”
Lâm Mục Tắc hăng hái giới thiệu: “Kẻ tài hèn sức mọn, Lâm Mục Tắc tôi là đối tác của Hứa Mặc.”
Cố Hoan “ồ” một tiếng, không mấy hứng thú.
Đôi câu xã giao xong, cô ấy quay lại bên người đàn ông mặt chữ điền, như thể chuyện vừa rồi chỉ là ngẫu nhiên.
Đấu thầu đến giữa chừng, các bên tranh tài căng thẳng. Lâm Mục Tắc nghĩ mãi không thông, bèn hỏi: “Cô gái này có phải không có hứng thú với tôi không?”
Hứa Mặc vừa quan sát phản ứng khắp hội trường vừa thuận miệng đáp: “Nữ đồng chí người ta không để mắt cậu, chẳng phải là chuyện bình thường sao?”
Lâm Mục Tắc nhăn mày: “Thời nào rồi còn ‘nữ đồng chí’. Học ở các bậc trưởng bối nhà cậu à?”
Hứa Mặc: “…”
Kết quả cũng không ngoài dự liệu, Trường Sam Capital là công ty của bác Cố Hoan trúng thầu. Hứa Mặc từng gặp riêng đối phương một lần, không thể nói thân, nhưng cũng coi như quen mặt.
Tan cuộc, người tản ra dần, Hứa Mặc dẫn Lâm Mục Tắc tới chào Cố Chấn Đông đôi câu.
Biết Hoa Tín là công ty của Hứa Mặc, Cố Chấn Đông liên tục khen ngợi, nói Hứa Mặc trẻ mà tài giỏi, là nhân vật kiệt xuất thế hệ mới.
Nói rồi, ông chuyển qua chuyện của Cố Hoan, tiếc rẻ: “Hoan Hoan với cháu thật không có duyên với nhau.”
Hứa Mặc làm như không thấy ánh mắt cảnh giác Cố Hoan ném sang, mỉm cười đáp: “Chú Cố quá lời rồi. Là cháu không có phúc.”
Trên đường về, Lâm Mục Tắc nghĩ mãi không ra: “Lúc đi, cô họ Cố nói gì với cậu thế?”
Hứa Mặc ngồi ghế phụ lái, rời khỏi không khí rộn ràng của hội trường, giữa chân mày anh vương thêm vài phần mỏi mệt.
Anh mở điện thoại nhìn WeChat, chẳng có tin nào gửi đến.
Ngập ngừng giây lát, anh mở ô chat của Hạ Trúc, gõ một câu: “Em bận lắm à?”
Sắp bấm gửi, không biết nghĩ tới điều gì, anh lại xóa hết.
Anh tắt màn hình, bình thản đáp Lâm Mục Tắc: “Chỉ nói vài câu bâng quơ, chẳng có gì khác.”
Thấy sắc mặt anh mệt mỏi, biết từ lúc xuống máy bay đến giờ gần như chưa chợp mắt, Lâm Mục Tắc cũng không hỏi thêm, giục anh chợp mắt nghỉ.
Hứa Mặc cũng không ngủ được.
Phim trường ở Đôn Hoàng.
Trời còn chưa hửng sáng, trợ lý của Giang Phùng đã gọi Hạ Trúc bật dậy kéo thẳng ra set quay.
Ngày đầu tiên khai máy, buổi sáng Giang Phùng chỉ chuẩn bị nghi thức khai máy đơn giản, thắp hương phát bao lì xì xong, buổi trưa nghỉ ngơi hai tiếng là bắt đầu làm việc chính thức.
Lần này ngoài vai trò biên kịch, cô còn là trợ lý đạo diễn cho Giang Phùng, vừa vào đã bị Giang Phùng gọi đến giúp trông chừng máy quay.
Ngoài việc trông máy quay còn phải lo mấy việc vặt vãnh, ví dụ như giúp tổ ánh sáng đánh đèn, trao đổi với diễn viên về cảnh diễn…
Một ngày quay xong mệt bở hơi tai, đến tận mười hai giờ đêm mới tan, về khách sạn, Hạ Trúc như bị rút sạch nước, thả người xuống giường như con cá khô vừa vắt, chẳng nhúc nhích nổi.
Điện thoại để chế độ im lặng cả ngày, ngoài tin nhắn rác, một tin nhắn khác cũng không có.
Hạ Trúc tức tối, cũng mặc kệ anh ngủ hay chưa, trực tiếp gọi cho anh.
Đối phương bắt máy ngay lập tức, đoán chừng vừa mới ngủ dậy, giọng nói hơi khàn, mang theo vài phần chậm chạp: “Alo?”
Hạ Trúc vốn định mượn cớ làm ầm lên, nhưng nghe thấy giọng nói mệt mỏi của anh, cô bỗng tự kiểm điểm xem mình có làm hơi quá không.
Chỉ là ý nghĩ thoáng qua, cô lập tức gạt hết mấy thứ không cần thiết ấy đi, giọng không vui: “Cả ngày hôm nay anh không thèm nhắn cho em một tin, ít nhất cũng phải hỏi xem ngày đầu tiên em vào đoàn thế nào chứ?”
“Anh thì hay rồi, cứ như em không tồn tại vậy.”
Nghe ra là giọng Hạ Trúc, Hứa Mặc cố mở mắt, với tay bật đèn, ngồi dậy tựa đầu giường, liếc qua màn hình rồi áy náy nói: “Cuộc họp đấu thầu xong về là anh ngủ luôn. Mới bị sốt nhẹ, đầu hơi khó chịu, xin lỗi e nhé.”
Nói đến đây, anh dừng lại đúng chỗ, hỏi: “Hôm nay em thế nào? Có mệt không?”
Nghe anh nghẹt mũi, cục tức trong ngực Hạ Trúc tan sạch, ngược lại còn lo cho anh: “Anh bị sốt à? Có uống thuốc chưa? Nghiêm trọng không? Có cần đi bệnh viện truyền nước không?”
Một tràng câu hỏi dồn ra, Hứa Mặc nhất thời không biết nên trả lời câu nào trước.
Anh cầm điện thoại, bật cười khẽ, mang theo ý cười giải thích: “Không có gì nghiêm trọng, không cần phải đi bệnh viện. Vừa uống thuốc xong.”
“Còn em, ngày đầu vào đoàn phim thế nào?”
Nhắc đến chuyện đoàn phim, Hạ Trúc không kìm được tiếng thở dài, miệng bắt đầu kể tội Giang Phùng: “Làm với Giang Phùng thì khỏi mơ được lười biếng. Anh ta đúng là không phải người.”
“Ai đời ngày đầu đã quay hơn chục tiếng, em xoay như chong chóng, lúc thì chạy cùng diễn viên đi diễn thử, lúc thì dán mắt vào khung hình, lúc lại ngồi soạn thông cáo…”
“Tóm lại, đây không phải là công việc của con người.”
“Em cảm thấy bây giờ mình như một con thú… bị người ta tùy ý sai khiến.”
Hứa Mặc nghe đến câu cuối cùng càng thấy buồn cười, đặc biệt là câu “em cảm thấy bây giờ mình như một con thú” nghe thế nào cũng thấy hài hước.
Liên tưởng đến biểu cảm u uất của cô lúc này, Hứa Mặc không nhịn được cười nói: “Ai lại tự nguyền rủa mình như vậy chứ.”
“Mới bắt tay vào thì cái gì cũng bỡ ngỡ, bình thường mà.”
Hạ Trúc ôm gối úp lên mặt, nghèn nghẹn càm ràm: “Giang Phùng không phải người.”
Hứa Mặc bật loa ngoài, vừa nghe cô than vãn, vừa vén chăn xuống giường, với hộp thuốc lá trên tủ đầu giường, châm một điếu thong thả.
Anh đứng bên khung cửa sổ sát sàn, nhìn ra ánh đêm xa xa, đầu tàn thuốc giữa những ngón tay chốc tối chốc sáng.
Giọng điệu phàn nàn của Hạ Trúc trong điện thoại vừa đáng yêu vừa dễ thương, không giống như đang nói xấu người khác, mà giống như một bản nhạc violin du dương đang cất lên một giai điệu tuyệt đẹp.
Nghe được mấy câu, anh rít một hơi, lại quay về cầm điện thoại, hứng thú nói với cô: “Nghe giọng là biết em đang vui vẻ ở đoàn.”
Lời than bỗng khựng lại, Hạ Trúc nghĩ nghĩ, rồi thừa nhận: “Đương nhiên. Dù sao quay phim cũng là một trong những niềm vui của em mà.”
“Quên chưa kể, hôm nay Lâm Chi Hành cũng ở phim trường. Thang Thiến quay một cảnh rơi xuống nước, đạo diễn tổ B quay không dưới mười lần. Trời tháng 11, Thang Thiến ngâm trong nước run cầm cập, Lâm Chi Hành thấy vậy nổi trận lôi đình.”
“Đạo diễn bị dọa xanh mặt, sau đó đại khái chọn bừa một cú cut cho qua. Kết quả Giang Phùng xem không vừa ý, lại cho quay lại.”
“…Quay xong em mang nước gừng nóng cho Thang Thiến, còn Lâm Chi Hành ngồi trên ghế trang điểm mặt xanh lè. Người đàn ông này rốt cuộc ôm bụng dạ gì chứ?”
Hạ Trúc nói về chuyện của người khác, lập tức quên đi nỗi khổ trong đoàn phim, lời nói tràn đầy cảm xúc.
Hứa Mặc ngồi dựa vào đầu giường, chăm chú lắng nghe.
Hiếm khi anh có hứng thú và có kiên nhẫn như thế mà lại dành cả cho cô.
Một người ở phía Nam, một người ở phía Bắc, vậy mà còn thân mật hơn cả khi ở Bắc Kinh.
Có lẽ vì khoảng cách, cũng có lẽ vì giữa đêm khuya thanh vắng, những nỗi nhớ ban ngày không tiện gọi tên bỗng như dây thường xuân, lặng lẽ leo kín cả bức tường lòng. Đến khi chủ nhân kịp nhận ra, đã xanh rợp, um tùm một khoảng.
Hạ Trúc nói đến cuối cùng thì mí mắt đã không chịu nổi, miệng không ngừng ngáp, cơn buồn ngủ ập đến mạnh mẽ, nhưng vẫn không nỡ cúp điện thoại, muốn cố gắng giữ lại chút sức lực để nói thêm điều gì.
Hứa Mặc nhận ra ý định của cô, cuối cùng cũng quyết tâm ngăn cô lại: “Không còn sớm nữa, đi ngủ đi. Ngày mai nói tiếp.”
Giọng anh nhẹ nhàng, ấm áp, như ánh nắng mùa xuân khiến lòng người rực rỡ.
Hạ Trúc thực ra đã không còn sức nữa, nghe thấy anh kết thúc chủ đề, ậm ừ một tiếng, trong giọng nói vẫn còn vương vấn không nỡ.
Hứa Mặc khẽ cười, dỗ dành như dỗ trẻ con: “Hạ Trúc của anh, chúng ta còn nhiều thời gian, chẳng cần vội một sớm một chiều.”
“Em mau ngủ đi, mai lại nói.”
Hạ Trúc buồn ngủ đến mức không kịp cúp điện thoại đã yên tâm nhắm mắt, rơi vào giấc ngủ.
Hứa Mặc nhìn điện thoại vẫn đang gọi, nghe thấy tiếng thở đều đều bên kia, vô thức mỉm cười.
Cho đến khi Hạ Trúc tỉnh dậy vào ngày hôm sau, theo phản xạ lấy điện thoại xem giờ mới phát hiện pin sắp hết, mà cuộc gọi đã kéo dài hơn ba trăm phút.
Chưa cúp?
Hạ Trúc ban đầu còn mơ màng, thấy cuộc gọi chưa cúp lập tức tỉnh táo.
Hứa Mặc dường như đoán được cô đã tỉnh, giọng nói vẫn nhẹ nhàng như thường: “Thức dậy rồi à?”
Hạ Trúc bật ngồi dậy, xếp bằng trên giường, luồn tay vào mái tóc rối, ngơ ngác: “Sao anh không cúp máy?”
Hứa Mặc cười nhẹ, đùa với cô: “Sợ em tỉnh dậy không tìm thấy người, lại trách anh không quan tâm đến em à?”
Hạ Trúc: “…”
Cô là loại người vô lý như vậy sao?
Chưa đợi cô đáp, Hứa Mặc thở ra một hơi: “Điện thoại sắp hết pin rồi, cúp nhé. Anh chuẩn bị vào họp.”
“Được rồi, tạm biệt.”
“Tạm biệt.”
Hạ Trúc bĩu môi, cảm thấy hụt hẫng khi cúp điện thoại.
Kết thúc cuộc gọi, Hạ Trúc nhìn vào cuộc gọi kéo dài hàng trăm phút vẫn còn không dám tin.
Cô chụp màn hình lưu lại, lưu vào một album riêng.
Có những khoảnh khắc, chi tiết không nổi bật, nhưng vẫn đáng được ghi nhớ.
