Hỷ Sự Của Anh - Tống Chiêu

Chương 52: “Có lẽ... sở thích của Hứa Mặc đổi rồi chăng.”



Hành lang bệnh viện thành phố Đôn Hoàng lạnh lẽo, vắng ngắt. Hứa Mặc cầm điện thoại đứng trước bảng thông báo, ánh mắt vô thức dán vào những dòng chữ trên đó, nhưng vẻ mặt lại dần dần đông cứng theo từng câu nói từ đầu dây bên kia.
Những hình ảnh, con chữ trong bảng thông báo dường như biến thành những ký hiệu hư vô, Hứa Mặc cố gắng thế nào cũng không đọc hiểu nổi một chữ.
Người trong điện thoại vẫn giữ giọng điệu lý trí tuyên bố: “Mười phần thì hết chín phần là ung thư gan. Kết quả cuối cùng chưa có. Con mau về Bắc Kinh đi, bà ấy bây giờ rất cần con.”
“Hàm Chương à, mẹ con chưa từng bạc đãi con, đừng phụ tấm lòng của bà ấy.”
Câu cuối cùng của Hứa Đại Sơn vừa là nhắc nhở, cũng là lời cảnh cáo, Hứa Mặc nghe xong, hồi lâu không lên tiếng.
Kết thúc cuộc gọi, anh day day ấn đường, rồi bấm thêm một số nữa: “Cậu giúp tôi tra xem, trong các bệnh nhân mới nhập viện có ai tên là Văn Cầm không?”
Phùng Kha bên kia khựng vài giây, rất nhanh đứng dậy vào hệ thống tra cứu. Hứa Mặc chờ cỡ năm phút, Phùng Kha do dự nói qua điện thoại: “Vừa nhập viện, khoa Ung bướu, là bệnh nhân do viện trưởng đích thân tiếp nhận.”
“Chắc ở khu phía Nam của bệnh viện.”
Nhận được câu trả lời, khóe môi Hứa Mặc cứng đờ giật nhẹ, khép lại chủ đề: “Phiền cậu rồi, về Bắc Kinh tôi mời cậu ăn cơm.”
Ban đầu, Hạ Trúc còn đang hứng thú véo ngón tay anh đùa nghịch, anh cũng vô tình hay cố ý móc lấy ngón tay cô chơi cùng. Nhưng sau đó, anh đột nhiên nắm chặt tay cô, mặt đen như mực. Hạ Trúc giật mình, ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm, mơ hồ và dè dặt.
Sau khi cuộc gọi kết thúc, Hạ Trúc theo bản năng khựng người, bối rối hỏi: “…Sao vậy ạ?”
Hứa Mặc thở chậm lại, một mặt cầm điện thoại tra chuyến sớm nhất bay về Bắc Kinh, một mặt cố giữ giọng ổn định để giải thích: “Văn Cầm nhập viện rồi. Anh phải về xem tình hình bà ấy.”
Sắc mặt Hạ Trúc liền thay đổi, lo lắng hỏi: “Nghiêm trọng lắm không anh?”
Hứa Mặc cười một cái trấn an, không nói thật với cô: “Vẫn chưa có kết quả.”
“Em đừng lo, cứ yên tâm quay phim đã. Tình hình bên bệnh viện giải quyết gần xong rồi, lát nữa em gọi cho Giang Phùng trao đổi một chút, xem sắp xếp sau này thế nào.”
“Việc trong đoàn phim đừng tự ý quyết định, mà em phải hỏi đạo diễn Giang.”
Chuyến bay sớm nhất phải đến trưa mai, Hứa Mặc không đợi nổi.

Hạ Trúc vẫn luôn quan sát Hứa Mặc, mơ hồ nhận ra cảm xúc của anh dao động rất lớn. Cô liếc nhìn màn hình điện thoại của anh, thấy tạm thời không đặt được vé, cô nghĩ ngợi rồi nhỏ giọng đề nghị: “Hay là mình bắt taxi về?”
“Nhưng mà xa thế này, không biết có ai chịu chạy không nữa.”
Nói đến đây, Hạ Trúc cắn cắn môi, lo lắng hỏi Hứa Mặc: “Thật sự không sao chứ anh?”
Hứa Mặc mỉm cười nhàn nhạt, vẫn không quên an ủi cô: “Không sao đâu, đừng lo.”
“Anh đưa em về trước nhé?”
Hạ Trúc hơi do dự: “Còn bên bệnh viện…”
Hứa Mặc khép hờ mi mắt, dịu giọng nói: “Bên bệnh viện có trợ lý diễn viên giúp rồi, viện trưởng cũng đã sắp xếp y tá.”
“Vất vả cả ngày rồi, em về nghỉ ngơi đi.”
Hứa Mặc suy nghĩ một lát rồi quyết định: “Anh về khách sạn thu dọn đồ đạc, lát nữa tự lái xe về Bắc Kinh.”
Hạ Trúc nghe vậy cũng không còn lo lắng nữa.
Cô dặn Hứa Mặc đợi hai phút, rồi quay đầu chạy vào phòng bệnh của Nam Thư. Sau khi trao đổi vài câu với cô ấy, cô vội vã chạy ra ngoài.

Lúc này không để ý phía trước có người, suýt nữa cô đâm sầm vào đối phương. Hứa Mặc nhìn mà tim đập thót, vội vươn tay kéo cô lại, trầm giọng nhắc nhở: “Nhìn đường, đừng có cuống.”
Hạ Trúc ngơ ngác “à” một tiếng, lắc đầu.
Cô chỉ đang mải nghĩ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao Hứa Mặc không chịu nói cho cô biết.
Hứa Mặc đưa tay ra nắm lấy tay cô, Hạ Trúc gạt bỏ mớ suy nghĩ vẩn vơ trong đầu, thuận thế nắm chặt tay anh, khom người chui vào chiếc taxi vừa dừng lại.
Về đến khách sạn, Hứa Mặc đã lấy lại bình tĩnh. Anh vừa ung dung thu dọn hành lý, vừa suy nghĩ xem nên nói với Hạ Trúc thế nào, anh vốn định ở lại Đôn Hoàng với cô một tuần, vậy mà giờ mới được hai ngày đã phải đi, sau này có lẽ sẽ rất khó sắp xếp thời gian quay lại.
Hạ Trúc vừa về đã ngồi ở cuối giường nhìn anh dọn đồ. Giữa chừng, Giang Phùng nhắn WeChat hỏi cô đang ở đâu, Hạ Trúc chột dạ trả lời đang ở khách sạn.
Lần này Giang Phùng không cà khịa châm chọc nữa, chỉ nhắn lại một câu: “Mười giờ họp ở phòng tôi.”
Đã tám giờ tối, giờ này bình thường còn chưa tan làm. Nhưng hôm nay vì đoàn phim xảy ra tai nạn ngoài ý muốn, Giang Phùng bận xử lý chuyện khác nên bảy giờ đã kết thúc quay phim.

Thang Thiến cũng nhắn WeChat hỏi thăm tình hình của Nam Thư. Cảnh quay của Nam Thư bị dời lại, cảnh của cô ấy bị đẩy lên trước, mãi đến lúc tan làm mới có cơ hội cầm điện thoại.
Hạ Trúc đáp qua loa mấy câu rồi tắt máy. Cô hơi mệt, cởi đôi ủng tuyết, ôm gối ngồi trên giường. Nhìn Hứa Mặc một mình bận trước bận sau, lòng cô có chút chua xót.
Kéo khóa vali lại, Hứa Mặc đứng dậy, cuối cùng cũng có thời gian để ý đến Hạ Trúc.
Thấy cô co ro thành một cục ở mép giường, anh khựng lại, bước lên kéo cô ôm vào lòng, cằm đặt l*n đ*nh đầu cô, hai tay vòng qua vai siết nhẹ, trầm giọng xin lỗi: “Ban đầu định ở lại với em thêm mấy hôm, không ngờ hai ngày cũng chẳng trọn.”
“Em có giận anh không?”
Hạ Trúc ngơ ngác một lúc rồi lắc đầu: “Không, em không giận anh.”
Tâm trạng Hứa Mặc phức tạp, anh phải đi gấp, không thể ở lại ân ái triền miên với cô. Bàn tay xoa trên phần sau đầu tròn đầy mềm mại của cô, anh cúi xuống đặt một nụ hôn lên môi cô, dây dưa chốc lát, rồi hỏi: “Làm việc cho tốt, ăn uống cho đầy đủ, làm được chứ?”
Hạ Trúc khẽ hừ một tiếng, gật đầu chắc nịch: “Đương nhiên là được.”
“Anh yên tâm đi, em không bạc đãi bản thân đâu. Anh mau đi đi.”
Nói rồi, Hạ Trúc đẩy Hứa Mặc ra, cúi người xỏ giày, lại trở về dáng vẻ hăng hái thường ngày: “Xe đến chưa? Em tiễn anh xuống lầu.”
Hứa Mặc liếc điện thoại, có một tin nhắn chưa đọc. Xem xong, anh nói: “Đến rồi.”
Hạ Trúc khoác lại chiếc áo vừa cởi khăng khăng: “Em đưa anh xuống.”
Hứa Mặc không từ chối. Một tay kéo vali, một tay nắm lấy những ngón tay lạnh cóng của cô đi xuống lầu.
Trước khi ra cửa, Hứa Mặc dặn đi dặn lại: “Nhớ mang thẻ phòng đấy.”
“Em cứ hay quên trước quên sau, ra ngoài kiểm tra một lượt, điện thoại, thẻ phòng, chứng minh nhân dân, đừng có quên.”
Hạ Trúc gật đầu lia lịa, vẻ mặt viết rõ mấy chữ “sao anh lại bắt đầu nữa rồi”.
Bị cô chọc cười, anh giơ tay chạm nhẹ mặt cô, thở dài: “Ai bảo em đã từng không cẩn thận như thế, anh không lo sao được.”
Lòng Hạ Trúc như rót mật, ngọt đến mức trong mắt ngập tràn yêu thương.
Hai người ra khỏi phòng, đi thang máy xuống, ra đến đại sảnh thì gặp mấy nhân viên đoàn phim. Mấy cô gái trẻ tụm lại, tò mò nhìn Hứa Mặc không chớp mắt. Chỉ dựa vào khuôn mặt này, anh hoàn toàn có thể gia nhập giới giải trí. Nhưng nhìn khí chất vừa thanh lãnh vừa cao quý kia, mọi người đều ngầm phủ nhận, anh chắc chắn không phải nghệ sĩ nam, mà giống một vị công tử nhà giàu hoạt động trong giới kinh doanh hơn.
Có một cô gái làm thư ký phim trường gan dạ, hay hợp tác với Hạ Trúc, thấy hai người họ thân mật đi ra từ đại sảnh liền cố ý trêu chọc: “Biên kịch Hạ, bạn trai chị hả? Đẹp trai quá, còn đẹp hơn cả anh Từ nữa~”
“Anh Từ” chính là nam chính phim [Trác Quang Ký], tên Từ Hàn Vũ, là diễn viên đang nổi, nam chính số một dòng cổ trang thần tượng.
Hạ Trúc “á” một tiếng, cười đùa: “Quá khen rồi, quá khen rồi, nhưng mà đúng là đẹp trai thật.”
“Chẳng phải người do tôi chọn sao. Lần sau khen thẳng mắt nhìn của tôi là được, khỏi dát vàng cho anh ấy.”
Hứa Mặc thấy cô hòa đồng vui vẻ với các cô gái trong đoàn, nỗi lo trong lòng cũng vơi đi hai phần. Có người nói chuyện được với cô là tốt rồi. Cô một mình ở nơi đất khách quê người, bố, bạn bè, người yêu đều không ở bên, nghĩ cũng thấy đáng thương.
Có người bầu bạn trò chuyện với cô cũng tốt.
Chiếc xe thuê của Hứa Mặc đã tới, để đi đường dài, anh cố ý thuê một chiếc Mercedes G500.
Trao đổi chi tiết với chủ xe, thanh toán xong, Hứa Mặc nhét hành lý vào cốp sau, không vội đi ngay mà quay đầu nhìn Hạ Trúc đang đứng trên bậc thềm, hai tay đút túi áo khoác quân đội, lặng lẽ nhìn anh rời đi.
Ánh mắt cô đong đầy vẻ không nỡ, nhưng lại không chịu mở miệng giữ anh lại. Sợ anh lo lắng, Hạ Trúc gượng cười, ánh mắt rạng rỡ giục giã: “Anh đi đi.”
“Anh đi rồi, em có thể yên tâm làm việc. Ngày mai em không cần xin nghỉ.”
“Tối nay Giang Phùng còn phải họp, chắc là bận lắm.”
Nói nhiều như vậy, chỉ là không nỡ nói câu tạm biệt.
Điện thoại trong túi không ngừng rung lên, như đang nhắc nhở điều gì. Hứa Mặc rút điện thoại ra nhìn tên người gọi, rồi lẳng lặng tắt máy.
Hạ Trúc thấy vậy, ngập ngừng hỏi: “Sao anh không nghe?”
Anh mặt không đổi sắc: “Số làm phiền thôi.”
Nói xong, anh kéo cửa ghế lái, quay người hỏi: “Ôm một cái nhé?”
Hạ Trúc cố nén nước mắt, chạy vội mấy bước xuống bậc thềm, lao thẳng vào lòng Hứa Mặc. Anh không kịp phòng bị, lưng đập vào vô lăng, suýt chút nữa thì gãy cả lưng.
Cái ôm này kéo dài rất lâu.
Cả hai đều không nỡ chia xa, chỉ hận không thể để thời gian ngưng đọng ngay tại khoảnh khắc này.
Mãi đến khi điện thoại lại reo lên, Hứa Mặc mới từ từ buông Hạ Trúc ra, nhẫn tâm nói lời tạm biệt: “Tiễn đến đây thôi. Ngoài trời lạnh, em mau lên đi.”
“Có chuyện gì thì gọi cho anh, gặp chuyện đừng hoảng, cứ từ từ.”
“Xong việc, anh lại đến với em.”
Hạ Trúc đứng bên cạnh, gật đầu lia lịa.
Hứa Mặc vốn không phải người nhiều lời. Dặn dò mấy câu, anh quay vào ghế lái, qua ô kính nói với cô một câu “tạm biệt”.
Anh đi vội quá, chẳng kịp chuẩn bị gì cho đoạn đường. Mãi đến khi xe rời khỏi khách sạn, Hạ Trúc mới sực nhớ anh còn chưa ăn tối. Đến vội, đi cũng vội, thoáng chút ngậm ngùi.
Từ Đôn Hoàng đến Bắc Kinh hơn hai nghìn cây số, lái xe mất khoảng hai mươi tiếng, Hứa Mặc dù có lái xuyên đêm đến chiều mai cũng không tới nơi.
Thực ra, ngay sau khi bắt đầu lái xe, Hứa Mặc đã hối hận, nhưng vì đã ra đến cao tốc, anh cũng không hơi đâu mà quay lại.
Cuộc gọi vừa rồi là của Chu Tứ, Hứa Mặc nhờ anh ta tìm giúp vài đội chuyên gia nước ngoài đến hội chẩn.
Anh vẫn không tin Văn Cầm bị ung thư gan, rõ ràng báo cáo khám sức khỏe mấy năm nay đều không có vấn đề gì.
Hứa Mặc lái xe suốt đêm, đi ngang Tây An. Thấy có chuyến bay tám giờ sáng đi Bắc Kinh, anh dứt khoát bỏ ý định chạy đường dài, gửi xe tại sân bay Hàm Dương, gọi người xử lý nốt, còn mình thì bay thẳng về Bắc Kinh.
Năm phút trước khi lên máy bay, Hứa Mặc gọi một cuộc ngắn cho Chu Tứ. Chu Tứ đã nhờ người tìm được đội ngũ y tế hàng đầu nước ngoài, ước tính rạng sáng mai sẽ bay đến Bắc Kinh hội chẩn.
Sợi dây căng thẳng trong lòng Hứa Mặc hơi chùng xuống, anh cảm ơn Chu Tứ rồi cúp máy. Anh mệt mỏi day day trán, rồi lại vội vã lên máy bay.
Mười giờ sáng, máy bay hạ cánh đúng giờ xuống Bắc Kinh. Hứa Mặc đi lối ưu tiên nên ra rất nhanh. Vừa ra cửa nhà ga, anh bắt xe thẳng đến Bệnh viện 301.
Trên đường đi, Hứa Mặc nhắn tin báo bình an cho Hạ Trúc.
Hạ Trúc đang quay phim ở đoàn, điện thoại bị thu mất nên không trả lời ngay.
Gặp phải kẹt xe, tâm trạng Hứa Mặc có chút bồn chồn. Anh kéo cổ áo, hạ cửa sổ xuống cho gió lạnh tạt vào.
Chuông điện thoại đột nhiên vang lên, Hứa Mặc theo phản xạ giật mình, còn tưởng lại là mấy cuộc gọi phiền phức, không ngờ lại là Hạ Trúc gọi đến.
Hứa Mặc sững sờ, nếp nhăn giữa hai hàng lông mày bất giác giãn ra. Anh nhấn nút nghe.
Trong điện thoại, âm thanh nền hỗn loạn, ồn ào, loáng thoáng nghe thấy vài thuật ngữ quen thuộc của đoàn phim. Giọng nói trong trẻo của Hạ Trúc vang lên: “Anh đến Bắc Kinh rồi à?”
“Anh lái xe đường dài nhanh như vậy sao?”
Hứa Mặc ngả người ra ghế, vẻ mệt mỏi hiện rõ trên mặt không thể che giấu, nhưng anh vẫn cười nói: “Vừa mới đến, đang trên đường đến bệnh viện.”
“Anh không lái xe đường dài, anh để xe ở Tây An rồi. Anh bay từ Hàm Dương về Bắc Kinh.”
Hạ Trúc đứng nép ở góc tường, cầm một hòn đá vẽ vời lung tung dưới đất, không quên hỏi: “Dì Văn không sao chứ ạ?”
Hứa Mặc kéo kính lên, mắt dừng trên lá bùa bình an treo trong taxi. Ánh mắt anh vẫn còn vương vấn vẻ lo lắng, nhưng giọng nói lại bình tĩnh đến lạ thường: “Anh chưa đến bệnh viện, tạm thời không rõ tình hình. Nhưng chắc là không có chuyện gì lớn đâu, em đừng lo, cứ quay phim cho tốt.”
Cuối cùng, giọng nói của Hứa Mặc có chút lo lắng mà chính anh cũng không nhận ra. Sự điềm tĩnh của anh mang lại cho Hạ Trúc một cảm giác an toàn kỳ lạ, như thể có anh bên cạnh, mọi chuyện đều có thể giải quyết nhanh chóng.
Cô dễ dàng tin vào sự sắp đặt của anh, nghĩ rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi, nhưng thực ra cô chỉ đang suy nghĩ quá nhiều.
Nhưng cô quên mất rằng Hứa Mặc chưa bao giờ là người dễ tâm sự với người khác; khi gặp khó khăn, suy nghĩ đầu tiên của anh là liệu mình có thể tự giải quyết được không.
Hai người chưa nói được mấy câu, chợt có người trong đoàn phim gọi: “Biên kịch Hạ ơi, sếp bảo chị lên canh máy, anh ấy ra ngoài hút điếu thuốc.”
Là Tiểu Ngô, trợ lý của Giang Phùng.
Hứa Mặc cả đêm không ngủ, chỉ chợp mắt được một lúc trên máy bay, lúc này thực sự đã mệt đến không muốn nói chuyện.
Nghe có người gọi cô, anh giữ bình tĩnh, kết thúc cuộc gọi: “Để sau nói tiếp, lát nữa gọi lại.”
Hạ Trúc cắn môi, lưu luyến kết thúc: “Vâng… vậy anh đi làm việc đi. Có chuyện gì nhất định phải nói với em, đừng tự mình gánh vác.”
Hứa Mặc nhắm mắt lại, mỉm cười đồng ý.
Cúp máy xong, Hạ Trúc không nộp lại điện thoại nữa mà nhét vào túi áo khoác, tiếp tục lao quay phim.
Cô nghĩ nếu có chuyện gì ở Bắc Kinh thì có thể xem tin tức ngay lập tức.
Tối qua sau khi tan làm, Giang Phùng có ghé bệnh viện thăm Nam Thư. Chân cô ấy sưng vù, ít nhất phải tĩnh dưỡng nửa tháng.
Đoàn phim không thể chờ đợi thêm nữa. Giang Phùng tuy không phải kẻ kinh doanh chỉ biết lợi nhuận, nhưng cũng không phải người mới vào nghề ngày một ngày hai.
Anh ta đứng bên giường bệnh nhìn Nam Thư đang muốn gượng dậy, rồi lại nhìn người quản lý vội vã đến Đôn Hoàng trong đêm, tàn nhẫn nói rõ lợi hại: “Bên nhà sản xuất vốn đã không hài lòng về cô. Nếu bây giờ cô làm chậm tiến độ, họ sẽ thay người ngay lập tức. Cô cũng biết, bộ phim này là dự án lớn, tiền của nhà đầu tư không thể đổ sông đổ biển, cô không diễn thì có đầy người muốn diễn.”
“Trước đó tôi đã giương cờ bảo đảm để giữ cô, mong cô đừng để tôi thất vọng.”
Quản lý của Nam Thư là người kỳ cựu trong giới, nghe vậy lập tức đứng dậy cam kết: “Anh yên tâm, Nam Thư nhất định không làm chậm trễ tiến độ. Chỉ là cô ấy bị thương thật sự rất nặng, đạo diễn Giang xem có thể cho cô ấy nghỉ mấy ngày không, đợi cô ấy khỏe hơn sẽ lập tức quay lại làm việc.”
Giang Phùng không hài lòng lắm, nhưng cũng đành chịu.
Nam Thư thì nghiến răng, cứng cỏi: “Ngày mai em có thể quay, nhất định không gây thêm phiền phức cho anh.”
Giang Phùng nhướng mày, ngạc nhiên: “Cô chắc chứ?”
Nam Thư kiên định: “Em nhất định làm được.”
Nam Thư là diễn viên mới vào nghề được hai năm, chưa đóng nhiều phim, cũng chưa đóng vai chính, nhưng diễn xuất rất có linh khí, nhập vai rất thuyết phục, thuộc kiểu diễn viên thiên bẩm. Giang Phùng cũng vì nhìn trúng điểm này của cô ấy nên mới kiên quyết chọn Nam Thư. Thấy Nam Thư có quyết tâm của mình, anh ta không nói thêm, chỉ cho nghỉ hai hôm rồi vào đoàn.
Hạ Trúc không biết họ đã bàn bạc chuyện gì, chỉ biết rằng trong buổi họp tối qua, đoàn làm phim đã rất gay gắt, đổ lỗi cho Giang Phùng là cố chấp và chọn diễn viên không đáng tin cậy.
Cuối cùng còn đưa luôn phương án đổi nữ chính, vẫn muốn dùng Thẩm Mạn Thanh do nhà đầu tư đề cử.
Truyền thông không biết hóng được từ đâu, các tài khoản marketing đột nhiên đăng một đoạn video Nam Thư bị thương khi quay phim, được đưa vào bệnh viện. Trong video, bóng dáng Hứa Mặc lướt qua, anh mặc áo khoác dài đứng ở cửa bệnh viện, khí chất hơn người.
Hạ Trúc sợ anh bị ảnh hưởng, nên đã âm thầm liên lạc với Chu Tứ, hỏi xem có thể phong tỏa tin tức không.
Lúc ấy Chu Tứ mới hay Hứa Mặc ở Đôn Hoàng hai hôm nay, bảo sao nửa đêm gọi không thấy. Sau khi Chu Tứ liên hệ với bên truyền thông, đoạn video đó nhanh chóng biến mất khỏi mạng xã hội, tin tức Nam Thư nhập viện cũng bị xóa sạch.
Đợi Chu Tứ xử lý xong, anh ta rảnh rỗi xem lại video, rồi nhắn tin cho Hạ Trúc xác nhận: “Tự dưng cậu ta đến Đôn Hoàng làm gì?”
“Đi thăm nữ diễn viên kia à? Hứa Mặc quen cô ta khi nào? Đi thăm đoàn cái cô tên Nam Thư gì đó?”
Hạ Trúc chỉ lo xử lý video, quên mất Chu Tứ rất giỏi trong việc moi thông tin từ người khác. Bây giờ thấy anh ta có vẻ nghi ngờ, Hạ Trúc chột dạ, không dám thừa nhận Hứa Mặc đến Đôn Hoàng là để thăm mình. Hạ Trúc còn chưa nghĩ ra nên giải thích thế nào, tin nhắn của Chu Tứ đã tới tấp gửi đến.
“Hứa Mặc trước giờ có bao giờ mê minh tinh đâu? Sao tự nhiên lại để mắt một nữ diễn viên? Không hợp kiểu của cậu ta chút nào.”
“Còn em, em cũng ở Đôn Hoàng à?”
Thấy Chu Tứ sắp đoán sang hướng khác, Hạ Trúc vội nhắn: “Chắc là vậy. Em cũng không rõ.”
“Chắc là… sở thích của anh ấy thay đổi rồi.”

 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...