Lâm Tịch lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt nghiêng của Dư Lạc, dường như muốn nhìn ra thêm điều gì đó từ cậu. Hắn tự đứng đó hồi lâu, ngón trỏ và ngón cái khẽ vân vê trong tay áo, đôi mắt cụp xuống.
Vẻ mặt hắn dần trở nên lạnh lùng, bước ra cửa, thấy tỳ nữ đang ngồi xổm dưới hành lang ngủ gật. Ánh sao đêm nay thật dịu dàng, lành lạnh như lớp lụa mỏng phủ lên người hắn. Hắn lại đưa tay lên, nhìn bầu trời đêm đen kịt qua kẽ ngón tay.
Tay của Dư Lạc rất mịn màng mềm mại, khi bị nắm chặt, hơi nóng hừng hực sẽ xuyên qua lớp da mà truyền tới. Nó khiến người ta nảy sinh một ảo giác rằng mình đang được ỷ lại và khao khát. Nhưng sau khi cơn sốt hạ xuống, cậu tự nhiên buông tay. Cậu buông ra, nhưng lòng bàn tay Lâm Tịch vẫn còn vương lại hơi ấm.
Dư Lạc không nhìn ra tâm tư nhỏ nhen của Lý Tuyên, không thấy được d*c v*ng tham bát bỏ mâm của Ngụy Văn Húc, cũng không thể thấu hiểu sự chu toàn đại cục của Dư lão phu nhân. Người ở thành Kim Lăng quá phức tạp, còn Dư Lạc lại là người liếc mắt một cái là có thể thấu suốt.
Dù vậy, chẳng có ai chịu đoái hoài đến tâm trạng của cậu dù chỉ một chút. Lý Tuyên chỉ muốn ép cậu cúi đầu, Ngụy Văn Húc chỉ muốn nắm giữ lợi ích, còn lão phu nhân muốn cậu nhìn rõ cục diện. Cậu không nhìn rõ được, dưới sự ép uổng đó, cậu chỉ thấy sợ hãi. Cho nên sau khi ngất xỉu, vẫn cứ muốn nắm chặt lấy một thứ gì đó.
Lâm Tịch khép chặt lòng bàn tay.
Đứa trẻ này. Nếu không phải sinh ra ở nhà họ Dư thì tốt biết mấy.
Dư Lạc tỉnh dậy, thấy người đầm đìa mồ hôi, dính dấp khó chịu vô cùng. Cậu định gọi người vào thay y phục, lại thấy Lâm Tịch đang ngồi bên bàn, chống đầu ngủ thiếp đi, mà tay mình thì vẫn đang nắm hờ lấy tay hắn.
"?!"
Cậu nắm tay người ta cả đêm sao?!
Cậu chẳng nhớ gì cả, chỉ từ bàn tay mỏi nhừ mà lờ mờ nhớ lại vài mảnh ký ức vụn vặt, hình như đêm qua lúc sốt đến mê muội, cậu đúng là đã túm chặt lấy tay Lâm Tịch. Thảo nào anh ta phải ở đây canh chừng cậu đến tận sáng thế này.
A, lại gây thêm rắc rối cho người ta rồi. Anh ta chắc chắn sẽ chán ghét mình chết mất. Đêm qua anh ta chắc chắn đã ngủ không ngon.
Dư Lạc nhẹ nhàng vén chăn, không muốn đánh thức hắn, định tự lấy quần áo thay. Thế nhưng sau một đêm phát sốt, toàn thân cậu nhức mỏi vô lực, vừa bước chân xuống đất, đầu gối đã gập xuống, cả người ngã nhào về phía mặt đất. Hành động này lập tức làm người bên cạnh giật mình tỉnh giấc.
Một bàn tay kịp thời đưa tới, đỡ lấy phần bụng dưới, giữ cậu lại vững vàng.
"Cậu tỉnh rồi à."
