Kết Cục Khi Nhận Nhầm Phản Diện Điên Chấp!

Chương 40: Chương 14 (3): Khách quý



Thật đúng là cốt cách thanh quý đến cực điểm.

Hạ nhân vào báo, Đại công tử đã đến ngoài phủ môn, cùng xuống kiệu dường như còn có người khác. Đây chắc hẳn chính là vị "khách quý" trong miệng Dư Trạch.

Phủ môn vừa mở, Lão phu nhân đã chống gậy từ chính đường đi ra, đi thẳng xuống bậc thềm để đón tiếp.

Dư Trạch mặc một bộ bào tử màu xanh minh lam khí vũ hiên ngang, chỉ bạc thêu vài đuôi cá rủ xuống gấu áo. Vóc dáng gã cao lớn, hoàn toàn không giống một văn quan, trông anh tư bừng phát.

Vậy mà gã lại chủ động đưa tay dẫn đường cho người phía sau:

"Mời đi lối này."

Vị Đại công tử nhà họ Dư vốn tự phụ cực cao lại có lúc khách khí như thế, đám tỳ nữ trong dư phủ đều chưa từng thấy qua, chỉ có thể cúi đầu đứng bên cạnh cầm từng hàng lồng đèn, chiếu sáng rực rỡ cả con đường.

Người tới tháo mũ trùm đầu, thuận thế cởi áo choàng, trông có vẻ như vừa phong trần mệt mỏi vượt đường xa mà đến. Cách ăn mặc không quý khí như Dư Trạch, nhưng tự thân đã mang vài phần kiêu ngạo nhìn đời bằng nửa con mắt.

Dư Lão phu nhân trước tiên đuổi hết người ngoài đi, chỉ để lại vài kẻ thân tín kín miệng hầu hạ, lúc này mới sai người bắt đầu lên món.

"Tiểu vương gia từ xa tới đây, thật sự là vất vả rồi."

Dư Trạch làm việc vốn có nhãn lực, món vừa lên đều sai người bày hai đĩa trước mặt Lão phu nhân, sau đó bày hai đĩa trước mặt vị khách quý này:

"Hay là hôm nay, tạm thời nghỉ ngơi ở Hầu phủ chúng tôi."

"Dư huynh khách khí rồi. Gia huynh còn có chút việc dặn dò, tôi phải về trạch đệ của mình xử lý đôi chút."

Nghe giọng nói, rõ ràng vẫn còn là một thiếu niên.

Đúng vậy, vị Bùi tiểu vương gia này là ấu tử của lão Vương gia, nhỏ hơn anh trai mình mười hai tuổi. Năm nay vừa tròn mười sáu. Rất trẻ, chưa từng bàn chuyện cưới hỏi. Nhưng nếu nói muốn bàn, thì cũng có thể.

Dư Trạch rót đầy rượu cho Bùi Hàn Lẫm, trong lòng đang tính toán: Gần đây Vân Nam Vương có ý này, muốn liên hôn với Dư gia bọn họ. Đây là chuyện tốt đại hỷ, có thể giải quyết nỗi khốn đốn bị chèn ép, cô lập ở Nội các hiện nay của gã, chẳng khác nào nắng hạn gặp mưa rào.

Bùi Hàn Lẫm không trực tiếp uống cạn chén rượu, chỉ nhấp một ngụm nhỏ. Hắn đánh mắt quan sát trên dưới Dư phủ, trong lòng cũng có suy nghĩ riêng.

Danh tiếng của vị Tam công tử nhà họ Dư này sớm đã truyền khắp thành Kim Lăng. Là kẻ bị Quảng Lăng Quận vương vứt bỏ không thèm. Hắn đã nghe ngóng rõ mồn một rồi.

Lão tam nhà họ Dư này trong bụng không có lấy một giọt mực, văn không thành võ chẳng thạo, tính tình lại cực kỳ tệ hại. Nếu không có Lão phu nhân quản thúc, e là bao năm qua đã gây chuyện thị phi khắp Kim Lăng rồi. Nghe nói tướng mạo cũng không ra gì, lại còn hay ghen tuông. Tiểu Quận vương phía trước vừa thoái hôn để kết thân với Lý gia, hắn không lâu sau đã tìm người ám sát giữa đêm khuya.

Bùi Hàn Lẫm rất không vui, lúc này nhìn thấy ánh mắt vui mừng khôn xiết của Dư Trạch, sự không vui này càng tăng thêm. Cứ như hận không thể để bọn họ thành thân ngay lập tức, sợ hắn hối hận không bằng.

Ngụy Văn Húc là loại mặt hàng gì chứ, vốn chỉ là một Quận vương hèn kém không chút thực quyền nơi biên cảnh, là loại hoàng tộc ăn không ngồi rồi chờ chết. Một mai cá chép hóa rồng đến thành Kim Lăng liền bắt đầu huênh hoang.

Kẻ bị loại người như thế thoái hôn... vậy mà lại bắt ta cưới.

Anh trai bảo hắn đến che chở cho Dư thị, hắn không dám không nghe. Nhưng đại sự hôn nhân cũng bị đem ra làm quân cờ một cách thảo suất như vậy, thực sự khiến ngực hắn nghẹn một cục tức. Muốn giúp Dư thị một tay thì cứ ra tay giúp là được, có cần thiết phải đem hôn sự của em trai ruột ra làm vật thế chấp không!

Bùi Hàn Lẫm đè nén ngọn lửa trong lòng, thủy chung im lặng không nói một lời.

"Tam công tử đâu rồi."

Lão phu nhân hỏi quản sự, "Thật không có quy củ, món đã lên cả rồi mà còn chưa mau mời Tam công tử lên đây."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...