Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 53: Ly biệt



Về đến nhà, Hạ Diên đã trò chuyện cùng bà nội rất lâu. Nhiếp Thanh Châu áp sát vào tường, cố lắng nghe mà chẳng thể nghe được gì, chứng tỏ Hạ Diên không có phản ứng quá gay gắt, cũng không hề cãi vã với bà.

Hạ Diên tuy có chút nổi loạn nhưng vẫn mang trong mình dòng máu của nhà họ Hạ, giống hệt chị gái mình, đều là những đứa trẻ thông minh nhưng lại mềm lòng đến lạ.

Vài giờ đồng hồ trôi qua, tầng dưới mơ hồ vọng lên tiếng khóc.

Nhiếp Thanh Châu nghe thấy giọng nói đã hằn sâu dấu vết thời gian của bà nội: “Bà vô dụng quá, là do bà vô dụng. Con phải tự chăm sóc mình cho thật tốt, phải trưởng thành nên người… Nếu có phải chịu ấm ức, sống không vui vẻ thì cứ quay về, nhà của bà mãi mãi là nhà của con.”

Trong thanh âm ấy còn xen lẫn cả tiếng nấc nghẹn ngào của cậu con trai.

Nhiếp Thanh Châu tựa lưng vào tường, lòng thầm nghĩ, giờ này Hạ Nghi đang làm gì nhỉ? Cô chưa bao giờ khóc, càng đau buồn lại càng tỏ ra bình tĩnh đến đáng sợ, cũng chẳng biết cách an ủi ai, có lẽ giờ này cô chỉ đang đứng nép vào một góc, lặng lẽ nhìn Hạ Diên và bà nội mà thôi.

Giá như cô cũng có thể bước đến ôm chầm lấy họ.

Giá như giờ phút này, anh có thể ôm lấy cô.

Nhiếp Thanh Châu day day ấn đường, tựa như muốn dập tắt đi ngọn lửa đang thiêu đốt trong lòng. Anh nín thở lắng nghe động tĩnh dưới nhà, cho đến khi vạn vật đều chìm vào màn đêm tĩnh mịch.

Cuối tuần sau, Tưởng Viên Viên đến làm thủ tục thôi học cho Hạ Diên. Bà còn cùng Hạ Diên, Hạ Nghi và bà nội đến trại giam thăm ba Hạ.

Thi giữa kỳ xong, Tưởng Viên Viên liền đón Hạ Diên đến Thượng Hải. Lúc này, bà đã đăng ký kết hôn với vị hôn phu của mình, có lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ đưa Hạ Diên sang Mỹ cùng.

Lần này, Hạ Nghi và bà nội vẫn ra nhà ga Ngu Bình để tiễn Hạ Diên, Nhiếp Thanh Châu cũng đi cùng. Tưởng Viên Viên đã mua cho Hạ Diên một bộ quần áo mới tinh và một đôi giày thể thao Nike mới cóng. Cả người cậu bé trông sáng bừng lên, lấp lánh như một cậu ấm con nhà giàu có.

Bà Hạ nhìn cháu, lòng ngổn ngang trăm mối, vừa mừng lại vừa chua xót.

Lần này, Hạ Diên đã cố nuốt nước mắt vào trong. Cậu mím chặt môi, ôm chầm lấy bà, vùi đầu vào hõm cổ bà thật lâu.

Cậu cũng ôm Hạ Nghi như thế, đây là lần đầu tiên cậu ôm chị chặt đến vậy, khẽ thì thầm bên tai chị: “Cảm ơn chị.”

Bao năm qua, cậu vẫn luôn dõi theo Hạ Nghi. Người chị này của cậu, dù gặp phải chuyện gì cũng kiên cường tựa bàn thạch, không khóc than, không oán trách, cũng chẳng hề tỏ ra đau buồn, chỉ kiên định một lòng bước về phía trước. Chính vì vậy mà cậu cũng gồng mình, tự nhủ rằng mình không thể thua chị, rằng những gì Hạ Nghi làm được thì cậu cũng có thể làm được.

Thế nên cậu cũng noi gương chị mình, không một lời oán thán, mặc kệ ánh mắt người đời, cứ thế lầm lũi bước đi.

Nếu bao năm qua không có cái gồng mình ấy, liệu cậu có thể kiên trì đến tận bây giờ không? Nếu không có chị gái từng giây từng phút đi ở phía trước, liệu cậu có bị nhấn chìm trong tuyệt vọng vô bờ hay không?

Hạ Diên siết chặt vòng tay, nói với Hạ Nghi: “Chị, sau này chị phải sống thật tốt nhé.”

Hạ Nghi vỗ nhẹ vào lưng cậu: “Tự chăm sóc bản thân cho tốt, nếu không thích ở bên đó thì cứ quay về.”

“Em sẽ quay về, sau này em sẽ chăm sóc thật tốt cho chị và bà.” Hạ Diên nói rất khẽ với cô.

Cuối cùng, Hạ Diên cứ thế vẫy tay từ biệt bà và Hạ Nghi, rồi khuất dạng sau cổng an ninh.

Tiễn Tiểu Diên đi rồi, bà Hạ cứ thẫn thờ cả người. Về đến nhà, bà ngồi lặng sau quầy hàng, đôi mắt trầm ngâm nhìn chiếc máy tính cũ, chẳng biết đang suy nghĩ điều gì.

Khi Nhiếp Thanh Châu gọi, bà mới ngẩng đôi mắt đã vẩn đục lên, khẽ nói: “Bà muốn giữ lấy cái nhà này, mà cuối cùng vẫn không giữ được, cái nhà này cuối cùng cũng tan rồi.”

Hạ Nghi bước tới ôm lấy bà: “Vẫn còn có con mà bà, chúng ta cùng đợi ba trở về.”

Bà Hạ ôm chặt lấy cánh tay Hạ Nghi, mắt rưng rưng lệ.

Nhiếp Thanh Châu vòng tay qua vai còn lại của bà, cất giọng ấm áp: “Bà Hạ ơi, ông bà cháu đều mất sớm cả rồi, sau này cháu cũng là cháu của bà, cháu cũng sẽ chăm sóc bà thật tốt.”

Bà Hạ xoa đầu Nhiếp Thanh Châu, khẽ nói: Cháu ngoan lắm.

Thế giới sẽ không vì một cuộc ly biệt mà đổi thay. Mặt trời vẫn mọc rồi lại lặn, ngày vẫn ba bữa, thủy triều vẫn lên rồi lại xuống. Tất cả bình thường đến độ tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

*

Thứ Hai đầu tiên sau khi Hạ Diên rời đi, Hạ Nghi vẫn đến trường như thường lệ. Buổi trưa, cô và Trịnh Bội Kỳ hòa vào dòng người xuống lầu, chuẩn bị ra nhà ăn. Khi hai người vừa xuống đến tầng một thì bỗng nghe thấy một tiếng gọi thật lớn.

“Hạ Nghi! Trịnh Bội Kỳ!”

Hạ Nghi quay đầu lại, thấy Trương Vũ Khôn đang nhảy tưng tưng ở dưới tòa Tri Hành đối diện. Cậu ta vừa vẫy tay vừa gọi họ: “Bên này! Bên này!”

Nhiếp Thanh Châu và Lại Ninh đứng ngay cạnh Trương Vũ Khôn. Khá nhiều học sinh đổ dồn ánh mắt về phía họ. Dù tin đồn tình cảm giữa Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi đã là chuyện của mấy tháng trước, nhưng sức ảnh hưởng của nó vẫn còn đó. Mọi người nhìn về phía này, xì xào bàn tán điều gì đó.

Giống như lần trước, con đường rợp bóng cây thủy sam cao lớn nối liền hai tòa nhà bỗng chốc tựa như một sân khấu hẹp và dài, hai nhân vật chính đứng ở hai đầu sân khấu, còn khán giả thì vây quanh hai bên.

Trương Vũ Khôn đã vô tư lự chạy xuyên qua “sân khấu”, còn Nhiếp Thanh Châu thì đứng sau cậu ta, ánh mắt hướng về phía hai cô gái. Khi anh ngẩng đầu lên, bóng râm trên mặt tan đi, nhường chỗ cho ánh nắng rực rỡ.

Sau đó, khóe mắt đuôi mày anh cong cong, để lộ ra lúm đồng tiền. Anh sải bước vào con đường ngập trong những vệt nắng li ti, đặt chân lên sân khấu đang thu hút vạn ánh nhìn, xuyên qua dòng người tiến về phía Hạ Nghi và Trịnh Bội Kỳ.

Tiếng xì xào của “khán giả” bỗng chốc rộ lên.

Anh làm như không nghe thấy gì, hiên ngang ngẩng đầu đi thẳng đến trước mặt Hạ Nghi và Trịnh Bội Kỳ, búng tay một cái, ý cười ngập tràn: “Đi thôi, ăn cơm chung.”

Hạ Nghi gật đầu, khẽ mỉm cười: “Được thôi.”

Anh đã quay trở lại.

Biệt đội ăn trưa đã phải giải tán bất đắc dĩ hơn hai tháng nay, giờ đã chính thức tập hợp trở lại.

“Để chúc mừng cô giáo Hạ của chúng ta đã giành hạng nhất trong kỳ thi giữa kỳ, và cũng chúc mừng chúng ta đoàn tụ, cạn ly!” Trương Vũ Khôn cầm một lon Coca, giơ lên thật cao.

Nhiếp Thanh Châu, Lại Ninh, Hạ Nghi và Trịnh Bội Kỳ cũng lần lượt nâng ly. Những lon nước đủ màu đủ sắc, còn lấm tấm hơi nước lạnh, chạm vào nhau tạo nên một âm thanh trong trẻo.

“Tôi đã nói với anh Châu từ lâu rồi, người khác muốn nói gì thì cứ mặc kệ họ đi, chuyện của chúng ta thì mắc mớ gì đến họ? Nhóm mình có ba nam hai nữ, có thể ghép thành sáu cặp, sao cứ nhất định phải là Hạ Nghi với anh Châu chứ?” Trương Vũ Khôn vui vẻ uống một ngụm Coca. Dừng một lát, cậu ta tò mò nhìn sang Hạ Nghi: “Mà này chị Hạ, vụ ‘Ngỗng Trời’ là sao thế? Người dính tin đồn rõ ràng là cậu với anh Châu, sao điểm của cậu ta lại tụt dốc không phanh vậy?”

Trong kỳ thi giữa kỳ vừa qua, thành tích của Văn Chung đã sa sút rõ rệt, rớt xuống hạng tám khiến mọi người phải tròn mắt kinh ngạc.

“Hình như cậu ấy bị ốm, lúc thi tôi thấy cậu ấy có dán miếng hạ sốt.” Hạ Nghi thản nhiên đáp.

Trời đã vào đầu hạ, tiết trời bắt đầu oi nóng. Cô cầm lon 7Up, tay áo vẫn xắn đến khuỷu tay theo thói quen.

“Ồ, đúng là họa vô đơn chí, Ngỗng Trời kiêu ngạo ngất trời phen này hết đường vênh mặt rồi nhé.” Trương Vũ Khôn cười trên nỗi đau của người khác.

Lại Ninh miệng còn đang ngậm đầy thức ăn, nói không rõ tiếng: “Ngỗng Trời hình như cũng tham gia cuộc thi viết văn gì đó cùng anh Châu thì phải?”

Nhiếp Thanh Châu gật đầu. Cánh tay anh đặt trên lon hồng trà lạnh trên bàn, tay áo cũng xắn đến khuỷu, vì duỗi thẳng tay mà gân xanh nổi lên rõ rệt.

“Bọn tôi đã vượt qua hai vòng thi online, vòng tiếp theo sẽ thi trực tiếp ở tỉnh, một ngày hai vòng, sáng một vòng, chiều một vòng. Trường mình có tất cả năm người, chắc là trường sẽ thuê xe đưa bọn tôi đi cùng.”

Lại Ninh vỗ tay tán thưởng: “Anh Châu, cậu nhất định phải thắng Ngỗng Trời đấy nhé, không được làm mất mặt lớp thường của chúng ta đâu.”

“Tôi thành bộ mặt của lớp thường từ bao giờ thế?”

“Lâu rồi, bây giờ cậu chính là anh hùng thường dân, một mình gồng gánh cả lớp thường để đối đầu với lớp chuyên đấy.” Trịnh Bội Kỳ lên tiếng, cô nàng dường như đã nghe được lời đồn nào đó, vừa bẻ ngón tay vừa nói: “Điểm thi này, thi bóng rổ này, rồi cả thi viết văn nữa. Lần này trong năm người đi thi ở tỉnh, chỉ có mình cậu học lớp thường đúng không?”

“Sao anh Châu không đăng ký thêm vài cuộc thi nữa đi? Lại vẻ vang cho lớp thường chúng ta!” Trương Vũ Khôn nói theo.

Nhiếp Thanh Châu day day ấn đường: “Cậu không sợ tôi mệt chết à?”

“Nhưng mà cái danh anh hùng thường dân này của cậu cũng chẳng giữ được bao lâu đâu. Đợi đến kỳ sau phân ban Xã hội – Tự nhiên, cậu chắc chắn sẽ bỏ rơi lớp thường mà sang lớp chuyên thôi.” Trịnh Bội Kỳ cảm thán.

Trương Vũ Khôn lập tức hùa theo: “Cái câu đó nói thế nào nhỉ… Người diệt rồng…”

Hạ Nghi nói đầy đủ cả câu: “Người diệt rồng cuối cùng lại hóa thành ác long.”

“Đúng đúng đúng.”

Nhiếp Thanh Châu cảm thấy biệt đội ăn trưa này của họ càng ngày càng giống một gánh tấu hài.

Hạ Nghi quay đầu lại nhìn anh, hỏi: “Lên lớp Mười một cậu định chọn ban nào?”

Đối với một tỉnh có chế độ thi đại học đặc thù như nơi đây, việc phân ban Xã hội và Tự nhiên ở lớp Mười một được chia rất tỉ mỉ. Ngoài việc chọn ban Xã hội hay Tự nhiên, học sinh còn phải chọn ra hai môn chuyên để thi cùng với Văn, Toán và Ngoại ngữ.

Thông thường, ban Xã hội bắt buộc phải chọn Lịch sử, còn ban Tự nhiên bắt buộc phải chọn Vật lý.

“Anh Châu lúc nào cũng đứng nhất môn Văn, chắc chắn là chọn ban Xã hội khối Sử – Chính trị rồi.” Trương Vũ Khôn nhanh nhẩu trả lời thay.

Nhiếp Thanh Châu liếc Trương Vũ Khôn một cái, thản nhiên nói: “Ai nói tôi định học ban Xã hội?”

Lần này, mọi ánh mắt đều đồng loạt đổ dồn về phía anh, vẻ kinh ngạc hiện rõ trên mặt.

“Nhiếp Thanh Châu, nếu cậu không chọn ban Xã hội thì cậu tham gia cuộc thi viết văn làm gì? Không lẽ cậu định học ban Tự nhiên à?” Trịnh Bội Kỳ thắc mắc.

“Cuộc thi viết văn có tiền thưởng mà.” Nhiếp Thanh Châu khẽ cười. Dừng một lát, anh hỏi Hạ Nghi: “Cậu định chọn ban nào?”

Hạ Nghi suy nghĩ một lúc rồi nói: “Tớ vẫn chưa có ý định gì cả.”

Thành tích của Hạ Nghi khá đều, không đặc biệt thiên về môn nào cả. Trịnh Bội Kỳ lập tức ôm lấy cánh tay Hạ Nghi, nói: “Có gì mà phải do dự chứ, chất lượng giáo viên của ban Lý – Hóa là tốt nhất đấy, chúng ta cùng vào ban Lý – Hóa đi. Ban Lý – Hóa có ba lớp chuyên, cầu trời cho chúng ta được vào chung một lớp.”

Nghe Trịnh Bội Kỳ nói vậy, Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu bất giác cùng ngẩng đầu lên nhìn nhau.

Gần đây Lại Ninh tiến bộ môn Lý rất nhanh, lại rất được lòng giáo viên Vật lý, nên cậu ta đã được nhận chức quản lý phòng thí nghiệm Vật lý cho học sinh. Thực ra cũng chỉ là những lúc rảnh rỗi thì đến phòng thí nghiệm dọn dẹp vệ sinh, sắp xếp lại bàn ghế, dụng cụ thí nghiệm.

Nhưng cũng nhờ vậy mà Lại Ninh có được chìa khóa phòng thí nghiệm, và trong giờ nghỉ trưa, nhóm năm người họ đã có một căn cứ bí mật mới, cùng nhau chạy đến phòng thí nghiệm Vật lý để tự học.

“Bài này mà cậu cũng không biết làm á? Thế mà thầy cô còn cho cậu làm quản lý phòng thí nghiệm cơ đấy!” Trịnh Bội Kỳ nhìn vào bài kiểm tra Vật lý của Lại Ninh, vẻ mặt vừa bất lực vừa bực bội, tay cầm bút chì vẽ lên đề bài.

“Phần phân tích lực cậu phải làm thế này, đây là lực ma sát nghỉ, không thể dùng công thức của lực ma sát trượt được.”

Trương Vũ Khôn cũng xúm lại xem Trịnh Bội Kỳ giảng bài.

Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi ngồi làm bài tập ở bàn sau. Nhiếp Thanh Châu xoay bút, nhìn cảnh tượng vui vẻ hòa thuận của họ, trong lòng cảm thấy vui mừng khôn xiết. Trương Vũ Khôn và Lại Ninh lại vừa chào đón vị gia sư thứ ba của mình.

Nhớ lại ngày trước, Trương Vũ Khôn và Lại Ninh ngày nào cũng không nghe giảng, bài tập thì toàn đi chép. Nhiếp Thanh Châu phải dùng đủ mọi “khổ nhục kế” mới thúc giục được họ ghi chép và làm bài tập. Bây giờ thì họ đã biết tự giác làm sổ sửa lỗi sai, còn chủ động hỏi bài nữa.

Ở trong một môi trường tốt, lại không ngừng nhận được những phản hồi tích cực, việc học thật sự có thể gây nghiện.

Thỉnh thoảng, Trương Vũ Khôn và Lại Ninh lại bùng nổ, thậm chí có thể lọt vào tốp 250 của khối, thách thức uy nghiêm của lớp chuyên. Nhưng vì thành tích trước đây quá tệ, nên kỳ thi xếp lớp cuối kỳ họ phải đạt điểm thật cao, thì điểm trung bình cuối cùng mới đủ để được vào lớp chuyên.

Phải nhân cơ hội này củng cố thêm cho họ mới được.

Nhiếp Thanh Châu thầm hạ quyết tâm trong lòng.

Rồi một ý nghĩ chợt lóe lên, anh dùng bút chọc nhẹ vào cánh tay Hạ Nghi, khẽ nói: “Tớ nghĩ rồi, chất lượng giáo viên trường mình chênh lệch rất lớn, ở lớp thường tớ gần như toàn phải tự học. Đội ngũ giáo viên của ban Lý – Hóa chắc chắn là tốt nhất, nếu cậu không có thiên hướng đặc biệt nào, tớ vẫn khuyên cậu nên chọn ban Lý – Hóa.”

Hạ Nghi ngẩng đầu lên khỏi bài tập Sinh học, cô nhìn Nhiếp Thanh Châu: “Nhưng cậu đâu có thích Hóa, hơn nữa ban Lý – Hóa có tới ba lớp chuyên, chúng ta có lẽ sẽ bị xếp vào các lớp khác nhau thôi.”

Suy nghĩ trong lòng họ giống hệt nhau. Thực tế, tất cả những thành tích tốt của Nhiếp Thanh Châu trong năm lớp Mười cũng là để có thể cùng vào một lớp chuyên với Hạ Nghi ở năm lớp Mười một.

“Học gì với tớ cũng không khác biệt lắm. Giữa các lớp chuyên với nhau cũng có sự chênh lệch, giống như cùng là lớp chuyên, nhưng lớp của cậu được công nhận là lớp chuyên át chủ bài, học sinh và giáo viên đều là giỏi nhất. Trong ba lớp chuyên Lý – Hóa, cũng nhất định sẽ có một lớp át chủ bài như thế.”

Nhiếp Thanh Châu cười rạng rỡ, dùng bút chỉ vào mình rồi lại chỉ vào cô: “Tớ không tin là lớp át chủ bài đó lại nỡ lòng từ chối bất kỳ ai trong hai chúng ta.”

Chỉ cần chúng ta đủ xuất sắc, thì có thể sánh bước bên nhau.

Nét mày Hạ Nghi giãn ra, cô khẽ mỉm cười.

Ngày hôm nay trôi qua thật náo nhiệt, náo nhiệt hơn thường ngày rất nhiều. Hạ Nghi thầm thấy vui trong lòng, cho đến tận lúc tan học buổi chiều, khi cô vẫn ra về như thường lệ, định đi luyện đàn, thì lại bắt gặp Nhiếp Thanh Châu trên đường.

Cô ngẩn người ra một lúc mới chợt nhận ra, giờ đây Nhiếp Thanh Châu đã không còn phải đạp xe đi đón Tiểu Diên vào mỗi buổi chiều tà nữa.

Điện thoại của cô sẽ không bao giờ nhận được tin nhắn “Tiểu Diên đã về nhà an toàn” nữa, và Tiểu Diên cũng sẽ không bao giờ quay về tiệm tạp hóa nhỏ ấy nữa.

Em trai cô sẽ đến một nơi xa xôi, một nơi phải mất mười bốn tiếng ngồi máy bay, một nơi cách biệt mười hai giờ đồng hồ.

Mãi đến lúc này, Hạ Nghi mới thấm thía hai chữ “ly biệt”.

Họ cùng nhau đạp xe đến bệnh viện trong ánh hoàng hôn. Nhiếp Thanh Châu nhìn mặt trời, mỉm cười nói: “Trời càng lúc càng tối muộn, mùa hè sắp đến rồi.”

Hạ Nghi ngẩng đầu nhìn những áng mây rực lửa nơi chân trời, lộng lẫy tựa kẹo bông gòn đỏ thắm cả một khoảng không. Tiểu Diên vẫn luôn rất thích ráng chiều trên biển.

Ở Mỹ liệu có ráng chiều như vậy không?

“Cậu còn nhớ trong sách Địa lý đã viết như thế này không? Nước biển ở chỗ chúng ta sẽ theo hải lưu cuộn chảy đến tận bờ Tây nước Mỹ rồi lại quay về. Nếu cậu thử hỏi những dòng nước biển kia, chúng nhất định sẽ nói rằng nước Mỹ chẳng hề xa xôi.”

Nhiếp Thanh Châu đột nhiên nói vậy.

Hạ Nghi quay lại nhìn anh. Mái tóc anh bị gió thổi rối tung, anh vừa chớp mắt vừa mỉm cười với cô: “Đợi sau này khi cậu lớn lên, cậu nhất định sẽ đồng tình với lời của biển cả.”

“Biển không biết nói.”

“Là tớ nói thay chúng đấy, cậu không tin tớ à?”

Hạ Nghi khẽ cúi đầu, rồi quay mặt nhìn thẳng về phía trước. Bóng của Nhiếp Thanh Châu đổ xuống cánh tay cô, in hằn một dáng hình dịu dàng.

“Tớ tin.”

Biển không biết nói, nhưng tớ tin cậu.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...