Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 58: Phân ban



Tuy Trương Vũ Khôn bất hạnh trở thành fan hâm mộ số bốn, nhưng sự phấn khích của cậu ta chẳng hề bị ảnh hưởng chút nào. Cậu ta quay sang nói với fan hâm mộ số một: “Anh Châu, có tự tin lần sau tặng cho chị Hạ một cây đàn dương cầm không? Chính là cái mà giáo viên dạy nhạc nói ấy, đàn dương cầm của Strauss!”

Hạ Nghi im lặng một lát rồi nói: “Có phải cậu muốn nói đến đàn dương cầm của Steinway không?”

“Đúng đúng đúng, bao nhiêu tiền thế?”

“Chắc mấy chục nghìn.”

Nhiếp Thanh Châu vỗ vai Trương Vũ Khôn: “Tôi tự tin lắm, giờ tôi đi mua vé số liền đây, bao giờ trúng thì tôi mua.”

Vì còn lâng lâng và đã có bánh kem lót dạ nên bữa trưa của cả nhóm bắt đầu khá muộn. Dì Từ nhà Trịnh Bội Kỳ đã nấu một bàn đầy ắp món ngon. Hai cô gái và Nhiếp Thanh Châu ăn uống khá từ tốn, còn Trương Vũ Khôn và Lại Ninh thì đúng là như gió cuốn mây tan.

Miệng Trương Vũ Khôn nhét đầy thức ăn, phồng cả lên, vừa giơ ngón tay cái vừa nói với Trịnh Bội Kỳ: “Chị Trịnh, nếu tôi mà có điều kiện như cậu, tôi ở trường cứ gọi là đi ngang! Đứa nào không phục, tôi vứt tiền vào mặt nó luôn! Sao cậu lại có thể để bị cô lập với bắt nạt được nhỉ?”

Trịnh Bội Kỳ lườm Trương Vũ Khôn một cái rồi nói: “Hay cậu đến chịu ba mắng thay tôi đi?”

Trương Vũ Khôn liền vỗ vỗ vào hai bên má đang phồng lên của mình: “Thế thì thôi, cậu xem cái miệng của tôi này, cứ được ăn ngon là không giữ mồm giữ miệng được!”

“Sao lại gọi tôi là chị Trịnh?”

“Vì ai ngầu thì sẽ được gọi là anh hoặc chị. Ví dụ như chị Hạ, anh Châu, và giờ là chị Trịnh.” Trương Vũ Khôn cười xun xoe, huých cùi chỏ vào Lại Ninh đang cắm mặt ăn: “Phải không?”

Lại Ninh ngẩng đầu lên, quả quyết nói: “Chị Trịnh!”

“…”

Cơm nước no nê, buổi chiều cả nhóm tụ tập trong phòng giải trí tại nhà Trịnh Bội Kỳ để xem phim. Trương Vũ Khôn muốn xem phim hài, Lại Ninh muốn xem phim bom tấn siêu anh hùng, Nhiếp Thanh Châu thích phim khoa học viễn tưởng, còn Trịnh Bội Kỳ lại muốn xem phim Disney. Cuối cùng, chủ nhân của bữa tiệc là Hạ Nghi được giao trọng trách chọn bừa trong một kho phim, và cô đã chọn trúng một bộ phim cũ – The Truman Show.

Phim hay quả không hổ danh là phim hay, năm con người với năm gu phim khác nhau lại có thể cùng nhau xem say sưa đến vậy. Nhiếp Thanh Châu và Trương Vũ Khôn ngồi trên thảm, lưng tựa vào ghế sô pha. Hạ Nghi, Trịnh Bội Kỳ và Lại Ninh thì ngồi trên sô pha. Mọi người vừa uống Coca vừa xem phim. Khi thấy cảnh người vợ của nhân vật chính quảng cáo sản phẩm, Trương Vũ Khôn cười đến mức ho sặc sụa, bị Trịnh Bội Kỳ lườm cho một cái.

Đến đoạn nhân vật chính cuối cùng cũng quyết định rời khỏi phim trường nơi anh đã sống cả cuộc đời, Trịnh Bội Kỳ xúc động quay sang hỏi Hạ Nghi: “Anh ấy sẽ đi tìm mối tình đầu của mình phải không? Cô gái ấy cũng sẽ đến đón anh ấy, liệu họ có đến được với nhau không?”

Hạ Nghi ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: “Chắc là không đâu.”

“Tại sao chứ! Chẳng phải họ yêu nhau sao?”

“Mọi thứ đều là giả, liệu tình yêu có thể là thật được không.” Cô ngừng một chút rồi nói tiếp: “Ở thế giới bên ngoài, tất cả mọi người đều là khán giả của anh ấy. Trước mặt họ, anh ấy không có chút riêng tư nào, không có nơi nào để trốn cả. Anh ấy biết đối mặt với cô gái kia như thế nào đây?”

Trịnh Bội Kỳ im lặng một lúc, rồi gục đầu lên vai cô: “Thôi đừng nói nữa, đừng nói nữa. Bi kịch quá, thấy bức bối ghê.”

Trương Vũ Khôn quay đầu lại: “Phim vui mà, sao lại thấy bức bối được chứ?”

Trịnh Bội Kỳ dứt khoát: “Im ngay!”

“Tuân lệnh chị Trịnh!”

Nghe thấy động tĩnh, Nhiếp Thanh Châu cũng quay đầu lại. Anh đang ngồi trên thảm, hai tay chống ngược ra sau đặt lên đệm sô pha, ngước cằm nhìn Trương Vũ Khôn một cái, rồi ánh mắt anh chạm phải Hạ Nghi.

Ánh sáng từ máy chiếu hắt lên khuôn mặt Nhiếp Thanh Châu, lúc sáng lúc tối, khắc họa nên đường viền hàm sắc nét, mượt mà. Rồi anh mỉm cười, má lúm đồng tiền thấp thoáng ẩn hiện, đôi mắt cong cong, chan chứa dịu dàng.

Hạ Nghi hơi sững người, rồi cũng cong môi cười theo, bàn tay vô thức siết chặt tấm chăn mỏng trên ghế.

Dường như trong khoảnh khắc ấy, cô đã quên mất cả tình tiết bộ phim, thậm chí quên luôn cả việc họ đang làm gì. Tất cả những gì còn lại chỉ là một khao khát xa lạ, muốn được chạm vào gương mặt anh.

Khao khát ấy vụt đến rồi vụt đi, chỉ để lại lòng bàn tay ẩm ướt mồ hôi.

*

Sinh nhật của Hạ Nghi trôi qua, học kỳ hè sôi nổi cũng dần đi đến hồi kết. Thời tiết ở Thường Xuyên ngày một oi ả, gió biển mang theo hơi ẩm đặc quánh, khiến người ta cảm thấy ngột ngạt đến khó thở.

Cuối học kỳ, họ bước vào kỳ thi phân ban. Ngoại trừ Nhiếp Thanh Châu, tất cả những người còn lại đều lần đầu tiên cảm nhận được hơi thở của kỳ thi đại học, ngay cả một Trương Vũ Khôn vốn luôn ham chơi cũng không tránh khỏi cảm giác căng thẳng.

Mỗi buổi trưa và cuối tuần trước kỳ thi, cả nhóm đều tụ tập cùng nhau tự học, bàn luận về chuyện phân ban, chọn môn, và đôi khi là cả những dự định cho tương lai, giống như đang cố gắng nhìn xuyên qua màn sương mờ để tìm thấy ánh đèn phía xa. Trong số họ, Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi có thể xem là những người đã có sở trường nổi bật, còn Trịnh Bội Kỳ, Trương Vũ Khôn và Lại Ninh thì chỉ biết mình ghét điều gì chứ chưa biết mình thực sự muốn làm gì.

“Trước đây tôi cũng vậy. Rất nhiều người có lẽ cả đời cũng nghĩ không thông, và còn nhiều người hơn nữa cả đời chẳng buồn bận tâm. Càng suy nghĩ sớm, chúng ta sẽ càng tìm ra con đường của mình sớm. Đó đã là một điều may mắn rồi.”

Nhiếp Thanh Châu mỉm cười, chỉ vào mình và Hạ Nghi: “Dĩ nhiên, hai chúng tôi may mắn hơn một chút, vì chúng tôi đều đã tìm thấy rồi.”

Trịnh Bội Kỳ phản đối: “Đừng có khoe khoang nữa! Coi chừng nhân phẩm tụt dốc không phanh trong kỳ thi đó!”

“Nhân phẩm anh Châu có tụt nữa thì với thành tích của cậu ấy, cũng không rớt khỏi lớp chuyên được đâu.” Lại Ninh nói.

Trương Vũ Khôn ngẩng đầu lên, đầy vẻ oán hờn: “Chậc chậc, tôi sắp ghen tị đến sủi bọt luôn rồi đây.”

Nhờ một tháng ôn luyện với cường độ cao và sự chăm sóc tận tình của ba vị “gia sư”, cuối cùng Trương Vũ Khôn và Lại Ninh đã lọt vào tốp một trăm của trường trong kỳ thi phân ban. Ngày công bố kết quả, hai người họ ôm nhau khóc nức nở, cảm thán rằng bao tủi cực trong tháng qua đã không hề uổng phí, rồi thề sẽ chơi cho đã một mùa hè. Tính trung bình điểm của kỳ thi này và các kỳ thi trước đó, nếu đăng ký khối Lý-Sinh, họ hoàn toàn có thể ngẩng cao đầu bước vào một lớp chuyên.

Thành tích của Nhiếp Thanh Châu, Hạ Nghi và Trịnh Bội Kỳ vẫn ổn định như mọi khi, chắc suất vào lớp chuyên khối Lý-Hóa đỉnh nhất của trường. Văn Chung cũng vậy.

Ngày hôm ấy, nắng vàng rực rỡ, gió nhẹ hiu hiu, những con người trẻ tuổi ấy đứng giữa hành lang ồn ào đông đúc, lòng ngập tràn phấn khích và vui sướng, bước những bước chân đầu tiên trên con đường tương lai của chính mình.

Ngày đầu tiên của học kỳ mới, Nhiếp Thanh Châu xách cặp bước vào lớp 11/1 chuyên Lý-Hóa khối Tự nhiên mạnh nhất toàn khối. Phần lớn học sinh trong lớp này vốn là học sinh của lớp 10/1 cũ, những “người mới” chen chân vào như Nhiếp Thanh Châu chỉ có khoảng tám, chín người, trông nổi bật một cách lạ thường.

Thế nhưng, Nhiếp Thanh Châu lại chẳng hề cảm thấy xa lạ hay cô đơn, bởi vì Trịnh Bội Kỳ ngồi ngay ở bàn trước anh.

Sơ đồ chỗ ngồi đã được dán ngay trước cửa lớp từ sớm. Giáo viên đã tâm lý sắp xếp cho Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi ngồi ở hai góc lớp, bàn cuối dãy một và bàn cuối dãy bốn. Nếu không phải vì cả hai đều cao, chắc là đã bị xếp ngồi chéo góc nhau rồi.

Lần này sĩ số lớp là số chẵn, nên ai cũng có bạn cùng bàn. Bạn cùng bàn của Hạ Nghi là một “người mới”, Trịnh Bội Kỳ cũng có bạn cùng bàn mới và được xếp ngồi ngay bàn trên của Nhiếp Thanh Châu.

Thấy Nhiếp Thanh Châu đến, Trịnh Bội Kỳ chìa tay ra: “Đồ đâu?”

Nhiếp Thanh Châu ngồi vào chỗ, mở cặp lấy ra bốn cuốn sách có dán tem thư viện trường đưa cho Trịnh Bội Kỳ: “Ở đây cả.”

Trịnh Bội Kỳ lấy hai cuốn trên cùng: “Hai cuốn này của tớ.”

“Cậu cầm hết đi, hai cuốn còn lại đưa cho cậu ấy hộ tớ.” Nhiếp Thanh Châu nói, ý ám chỉ người nào đó.

Trịnh Bội Kỳ cầm bốn cuốn sách trên tay, nhíu mày nói: “Chẳng phải hai người bảo không có gì sao? Sao cứ làm như hoạt động ngầm thế?”

“Cậu thấy đấy, thầy cô đề phòng hai đứa tớ như phòng trộm vậy. Lời đồn khó dập lắm, ở trong lớp làm gì cũng bất tiện, chị Trịnh giúp một tay đi mà.” Nhiếp Thanh Châu vừa cười vừa nói.

“Sao cậu cũng học theo Trương Vũ Khôn thế! Tớ đâu có già đến vậy!” Miệng thì làu bàu bất bình, nhưng Trịnh Bội Kỳ vẫn dứt khoát đứng dậy, cầm sách đi vòng qua phía sau dãy hai và dãy ba để đến chỗ Hạ Nghi.

Mái tóc Hạ Nghi đã tám tháng không cắt, giờ đã đủ dài để buộc lên. Hôm nay, cô buộc tóc đuôi ngựa cao bằng một sợi thun đen, để lộ đường cong tròn trịa sau gáy và chiếc cổ trắng ngần, thanh thoát. Cô ngẩng đầu nói gì đó với Trịnh Bội Kỳ, rồi hai cuốn Trăm năm cô đơn và Miền đất Altay của tôi trong tay Trịnh Bội Kỳ được đặt lên bàn của Hạ Nghi.

Hạ Nghi quay đầu lại liếc nhìn Nhiếp Thanh Châu, và anh cũng đang nhìn về phía cô. Hai ánh mắt vừa chạm vào nhau đã vội tách ra. Hạ Nghi cúi đầu cất sách vào ngăn bàn, còn Nhiếp Thanh Châu thì chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nhưng khóe môi cả hai đều đang cong lên.

Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, đã từng có lúc anh phải nhìn qua khoảng cách hơn ba mươi mét giữa hai tòa nhà, cộng thêm cả bề rộng của một ban công, mới có thể thấy được bóng hình mờ ảo của Hạ Nghi. Còn bây giờ, khoảng cách giữa họ cuối cùng đã được rút ngắn lại, chỉ còn chưa đầy sáu mét trong một lớp học.

Lớp mới, không khí mới, việc đầu tiên là phải bầu lại ban cán sự lớp. Những lớp có thành tích học tập xuất sắc thường có một đặc điểm, đó là tinh thần xung phong làm cán bộ lớp không cao, và cứ giảm dần theo từng năm. Phần lớn mọi người chỉ muốn chuyên tâm học hành, lo cho xong phần việc của mình.

Giáo viên cũng hiểu rõ điều này, nên chỉ bảo những học sinh có ý định tranh cử thì đến chỗ lớp trưởng cũ là Văn Chung để đăng ký. Nếu có nhiều người cạnh tranh thì sẽ bỏ phiếu, nếu chỉ có một người đăng ký thì sẽ trúng cử luôn, còn nếu không có ai thì sẽ giữ nguyên ban cán sự của năm ngoái.

Giờ ra chơi, Nhiếp Thanh Châu đi đến trước bàn Văn Chung, gõ nhẹ lên mặt bàn. Văn Chung ngẩng đầu nhìn anh. Nhiếp Thanh Châu mỉm cười nói: “Lớp trưởng, tôi muốn đăng ký tranh cử chức lớp trưởng mới.”

Văn Chung có chút bất ngờ, nhíu mày: “Tại sao cậu lại muốn làm lớp trưởng?”

“Chỉ là muốn làm gì đó, mang lại cho lớp một không khí khác biệt hơn.” Anh ngừng một lát, rồi hỏi ngược lại: “Vậy còn cậu thì sao, tại sao cậu lại muốn làm lớp trưởng?”

Văn Chung sững người. Trong đầu cậu ta có sẵn vài câu trả lời hoa mỹ sáo rỗng, nhưng không hiểu sao lại cảm thấy nói dối trước mặt Nhiếp Thanh Châu thà không nói gì còn hơn. Con người này dường như có một thứ năng lực đáng ghét là nhìn thấu được lời nói dối.

Thế là Văn Chung lảng đi: “Được, tôi ghi lại đây.”

Nhiếp Thanh Châu cũng không cố hỏi cho ra nhẽ, anh mỉm cười rồi quay người rời đi.

Và rồi giờ ra chơi sau đó, Hạ Nghi hiếm khi đến trước bàn Văn Chung. Cậu ta cũng ngẩng đầu nhìn cô với vẻ ngạc nhiên y hệt.

Cô đã để tóc dài, trông có chút dáng vẻ của ngày thơ bé, vừa tĩnh lặng lại vừa xinh đẹp. Chắc hẳn sẽ sớm có rất nhiều người nhận ra vẻ đẹp của cô.

Giọng cô đều đều: “Lớp trưởng, cho tôi đăng ký làm lớp phó.”

Văn Chung bất giác siết chặt cây bút trong tay, mở to mắt nhìn cô: “Cậu… muốn tranh cử?”

“Ừm… đã có ai đăng ký làm lớp phó chưa?”

“Vẫn chưa.”

Hạ Nghi dường như thở phào nhẹ nhõm, cô gật đầu rồi quay về chỗ của mình. Xem ra cô cũng giống như Văn Chung, không thể tưởng tượng nổi cảnh mình đứng trên bục giảng để phát biểu tranh cử.

Vậy tại sao cô lại đăng ký?

Văn Chung nhìn những cái tên trong sổ, bên cạnh mục lớp trưởng là Nhiếp Thanh Châu, bên cạnh mục lớp phó là Hạ Nghi, tên của hai người họ nằm sát bên nhau.

Bạn cùng bàn của cậu ta nghiêng đầu sang nhìn vào cuốn sổ, ngạc nhiên nói: “Này, Nhiếp Thanh Châu vừa vào đã muốn tranh cử lớp trưởng à? Một ‘người ngoài’ như cậu ta thì làm gì có nền tảng nào trong lớp mình. Tớ thấy chức lớp trưởng vẫn là của cậu thôi.”

Văn Chung im lặng không đáp, cậu ta nhớ lại câu hỏi của Nhiếp Thanh Châu: Tại sao lại muốn làm lớp trưởng?

Lớp trưởng cũng là vị trí đứng đầu trong ban cán sự, nên phải làm lớp trưởng. Nhưng tại sao cậu ta lại nhất định phải là người đứng đầu chứ?

– ‘Cứ thi đại học xong là sẽ ổn’ chỉ là một câu nói sáo rỗng để an ủi người khác mà thôi, sau này gian nan sẽ chỉ càng nhiều hơn, nếu không thể chấp nhận chính mình thì cả đời này sẽ mãi đau khổ như bây giờ.

“Tớ không định tranh cử chức lớp trưởng nữa.” Văn Chung thản nhiên nói. Cậu ta đẩy cuốn sổ về phía trước, thở ra một hơi thật dài: “Làm cán bộ lớp mệt lắm, tớ không muốn làm nữa. Lớp Mười một và Mười hai tớ định sẽ chuyên tâm học hành.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...