Khi Tình Yêu Phai Mờ - Trường Bội

Chương 50: Phẫu thuật



Một tia chớp xé ngang bầu trời, như chiếc lưỡi rắn độc thè ra trong bóng tối, dài và đáng sợ.

"Ầm!"

Một tiếng nổ vang trời. Bầu trời như bị xé toạc, mưa lớn trút xuống ào ạt. Câu nói ấy vừa thốt ra, không chỉ Chu Yến Lễ mà ngay cả Lục Trì cũng kinh ngạc.

Nhưng lời đã nói ra như nước đổ đi, hơn nữa lúc này Lục Trì đang nổi nóng. Dù biết mình lỡ lời, anh cũng không muốn biện minh thêm. Huống hồ đêm nay anh thực sự quá mệt. Anh sợ nếu tiếp tục nói nữa, trong lúc kích động lại buột miệng những lời còn tổn thương hơn.

Lục Trì đứng dậy, vô thức nhìn cơn mưa xối xả ngoài cửa sổ. Sững sờ vài giây, anh quay vào phòng ngủ. Anh lấy laptop, khoác đại một chiếc áo, cầm ô đi thẳng ra cửa.

Trước khi đi, Lục Trì quay đầu nhìn Chu Yến Lễ. Hắn ngồi trên sofa, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía trước.

Như đang xuất thần, cũng như đã nhập định.

Lục Trì nghiến răng, hít sâu một hơi, vặn tay nắm cửa rồi rời đi.

Ngoài trời gió mưa cuồng loạn như tận thế.

Anh bung ô, bước vào màn mưa xiên xối xả như lưỡi kiếm.

Về sau, Lục Trì gần như không nhớ nổi mình đã rời khỏi nhà với tâm trạng thế nào. Đầu óc rối như tơ vò. Phiền muộn trong tình yêu và áp lực công việc đan vào nhau, hỗn loạn không lối thoát.

Nhưng có một điều cậu rất rõ: anh chưa từng muốn chia tay Chu Yến Lễ.

Anh đi nhanh dọc con đường nhỏ, theo hướng gió mưa mà bước. Chưa đi được mấy bước đã thấy một chiếc taxi đỗ ven đường. Anh vội mở cửa hỏi: "Bác tài đi không?"

Tài xế thấy cậu ướt sũng như chuột lột thì bĩu môi: "Không chạy theo đồng hồ."

Lục Trì nào còn tâm trí mặc cả. Anh thu ô, chui vào xe. Biết chắc bị chặt chém nên chỉ báo một khách sạn gần đó.

Qua gương chiếu hậu, tài xế liếc anh, vừa nổ máy vừa lầm bầm: "Có tí đường mà cũng gọi xe, đúng là lắm tiền."

Suốt dọc đường, điện thoại Lục Trì reo liên hồi. Lúc là Chu Yến Lễ gọi, lúc là Vu Diệp và khách hàng nhắn tin. Anh không nghe máy của Chu Yến Lễ, chỉ mở tin nhắn công việc, kiên nhẫn trả lời từng cái một.

Đến khách sạn, tài xế hét giá tám mươi tệ. Lục Trì không buồn cãi, quét mã trả tiền cho xong.

Vào phòng, anh còn chưa thay quần áo ướt đã mở laptop làm việc.

Ngày đầu năm mới, anh lê thân thể mệt mỏi, mang tâm trạng nặng nề, vừa chịu mưa gió dày vò vừa đói cồn cào, ngồi trong khách sạn xử lý đống bảng biểu khô khan như biển cả.

Lục Trì tự thấy mình không phải người đòi hỏi nhiều. Anh thích nghi tốt, ở hoàn cảnh nào cũng chịu được, bôn ba thế nào cũng tự giải tỏa được. Nhưng theo tuổi tác tăng lên, anh càng cảm thấy lực bất tòng tâm.

Ở Thượng Hải, nơi hội tụ nhân tài khắp nơi, anh biết mình chỉ là người bình thường nhất.

Không gia đình giàu có, không quan hệ xã hội, không thiên phú xuất chúng.

Không tốt nghiệp trường danh tiếng, không du học, không bằng thạc sĩ.

Thứ duy nhất có thể dựa vào chỉ là sự chăm chỉ.

Ngày còn đi học, ước mơ lớn nhất của anh chỉ là vào làm ở công ty kiểm toán, có mức lương đủ nuôi bản thân và Chu Yến Lễ.

Năm năm làm ở EY, anh hầu như không có thời gian nghĩ về tương lai. Cho đến đêm nay, anh mới thực sự nhận ra mình không thể tiếp tục nữa.

Công việc vốn chỉ là phương tiện sống, không phải mục đích sống.

Có lẽ đã đến lúc phải nói lời tạm biệt.

Vừa đối chiếu số liệu, anh vừa tính toán khi nào rời đi.

Có thể là sau khi thăng chức quản lý năm sau. Cũng có thể sau khi dự án IPO Minh Vân kết thúc.

Dù sao cũng sẽ không quá lâu.

Chỉ là, Lục Trì không ngờ mình không đợi được ngày thăng chức, cũng chẳng bao giờ thấy IPO thành công.

Đôi khi bước ngoặt cuộc đời xảy ra chỉ trong khoảnh khắc. Khi nhận ra thì đã muộn.

Nửa tiếng sau, điện thoại lại reo. Vẫn là Chu Yến Lễ.

Lục Trì cắn môi, cố trấn tĩnh rồi bắt máy:

"Yến Lễ, em ở khách sạn. Tối nay anh đừng đợi em."

Đầu dây bên kia rất ồn ào, xen lẫn tiếng một phụ nữ sắc gọn:

"Alo? Xin hỏi anh là gì của Chu Yến Lễ? Anh ấy gặp tai nạn giao thông, đang ở cấp cứu bệnh viện Thái Nguyên. Anh có thể qua được không?"

"Ầm...."

Tiếng sấm lại vang lên. Mưa ngoài cửa càng lớn.

Lục Trì nhìn trân trân vào khoảng không trước mặt. Tim như ngừng đập một nhịp.

Môi mấp máy nhưng chỉ bật ra tiếng th* d*c nặng nề.

Chu Yến Lễ gặp tai nạn.

Chu Yến Lễ... gặp tai nạn rồi.

"Alo? Nghe rõ không?" bác sĩ thúc giục.

Lục Trì bừng tỉnh: "Nghe... nghe rõ. Tôi đến ngay. Làm phiền bác sĩ rồi."

Tim anh như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực.

Nếu Chu Yến Lễ có mệnh hệ gì, anh cả đời sẽ không tha thứ cho mình.

Công việc, tiền bạc, danh tiếng, tất cả cộng lại cũng không bằng một góc của Chu Yến Lễ trong tim anh.

Anh lao ra khỏi khách sạn, lao vào cơn mưa như phát điên.

Mưa quá lớn, mặt đất trơn trượt, tầm nhìn bị những sợi mưa dày đặc che kín.

Taxi chạy rất chậm. Đoạn đường bình thường nửa tiếng, hôm ấy mất tròn một giờ.

Khi Lục Trì tới bệnh viện, Chu Yến Lễ đã được đẩy vào phòng mổ.

Ngoài phòng mổ có cảnh sát xử lý tai nạn và hai bác sĩ mặc blouse trắng. Người lớn tuổi là chủ nhiệm Dương Vận Quân, người trẻ hơn là đồng nghiệp của Chu Yến Lễ.

Thấy Lục Trì đến, họ rõ ràng thở phào.

Vị bác sĩ trẻ tiến lại, vỗ vai anh, nói gì đó, chắc là lời an ủi.

Lục Trì không nghe rõ. Chỉ thấy môi anh ta mấp máy.

Anh đứng ngây trước phòng mổ, toàn thân run rẩy. Trong người như bị lửa thiêu, tim như đặt vào chảo dầu.

Giờ phút này, anh sẵn sàng đổi tất cả để lấy sự bình an của Chu Yến Lễ. Thà người nằm trên bàn mổ là anh, còn hơn đứng ngoài này dằn vặt.

Một lúc sau, hai cảnh sát đến hỏi quan hệ của anh với Chu Yến Lễ.

Lục Trì há miệng nhưng nghẹn lời.

Quan hệ gì?

Anh nên dùng thân phận nào để xử lý chuyện này?

"B... bạn."

"Bạn? Thế gia đình anh ta anh liên hệ được không?"

"Không liên lạc được. Bố mẹ anh ấy lớn tuổi rồi, lại ở xa. Có việc gì cứ nói với tôi."

Cảnh sát giải thích: do mưa lớn tầm nhìn kém, xe tải phía sau lái xe mệt mỏi gây va chạm. Đường trơn khiến các xe phía trước đâm liên hoàn.

Lục Trì nghe mà tim đập thình thịch.

Đúng lúc đó cửa phòng mổ mở bật.

Y tá cầm một xấp giấy chạy ra, hỏi lớn: "Ai là người nhà Chu Yến Lễ?"

Lục Trì bước tới: "Tôi là bạn của anh ấy. Gia đình không ở Thượng Hải. Tôi ký."

Đêm ấy, anh ký bốn lần.

Đến cuối cùng, anh cũng không rõ mình đã ký những gì.

Chỉ máy móc nhận giấy, ký tên mình hết lần này đến lần khác.

Rạng sáng, ca mổ kết thúc.

Bác sĩ nói Chu Yến Lễ gãy xương nhiều chỗ, nặng nhất là tay phải, dây thần kinh tổn thương nghiêm trọng. Nếu hồi phục tốt còn cầm nắm được, nếu không... tay ấy coi như bỏ.

Dù thế nào, nghề ngoại khoa cũng không thể tiếp tục.

Lục Trì gật đầu vô thức, tê dại cảm ơn bác sĩ y tá. Tim đau đến chết lặng.

Anh không biết nên mừng vì hắn sống sót trong tai nạn liên hoàn, hay oán trời bất công.

Hắn học y tám năm, từ đại học đến tiến sĩ, vất vả mới thành bác sĩ ngoại khoa, vậy mà tay phải lại là nơi tổn thương nặng nhất.

Anh không bao giờ quên ngày ấy, nhưng cũng rất ít khi dám nhớ lại chi tiết.

Mỗi lần nhớ là một lần như bị lăng trì.

Khi Chu Yến Lễ tỉnh lại, toàn thân cố định, không cử động được.

Hắn không hỏi tình trạng mình, không hỏi khi nào hồi phục.

Hắn chỉ hỏi: "Chúng ta... đừng chia tay được không?"

Thế giới của Lục Trì như bị ai đó nhấn nút tắt tiếng. Ngoài tiếng tim mình vỡ vụn, anh không nghe thấy gì khác.

Anh nghẹn ngào:

"Em... chưa từng nghĩ sẽ rời xa anh."

"Yến Lễ, em sẽ không bao giờ rời bỏ anh."

Để chăm sóc hắn , Lục Trì chịu áp lực từ chức, ở bên hắn toàn thời gian.

Vài tháng sau khi Chu Yến Lễ hồi phục phần nào, anh mới tìm việc mới.

Anh không quay lại ngành kiểm toán quen thuộc, cũng từ chối lời mời của mấy công ty chứng khoán và tư vấn, mà vào một doanh nghiệp nhà nước tầm trung ít tiếng tăm làm quản lý tài chính.

Như lời bác sĩ, Chu Yến Lễ không thể làm công việc tinh vi nữa.

Hắn rời khoa chấn thương chỉnh hình, chuyển sang phòng bệnh cán bộ lão thành.

Một năm sau, chịu không nổi cảnh quyền quý lộng hành, lãng phí tài nguyên y tế, hắn rời bệnh viện Thái Nguyên.

Ban đầu hắn đặt hy vọng vào doanh nghiệp tư nhân, rồi nhanh chóng nhận ra mình ngây thơ.

Sau đó hắn lao vào thương trường và Lục Trì dốc sức ủng hộ.

Từ sau tai nạn, mối quan hệ giữa họ bắt đầu mất cân bằng.

Dù Chu Yến Lễ nhiều lần nói đó chỉ là tai nạn, chưa từng trách anh, nhưng cảm giác tội lỗi trong Lục Trì chưa bao giờ tan.

Anh biết chính sự bốc đồng của mình đã hủy hoại một bác sĩ ngoại khoa xuất sắc.

Từ đó, anh từ bỏ kế hoạch đời mình.

Chỉ mong mỗi ngày ở bên hắn.

Từ bỏ lý tưởng của mình, để giúp hắn thực hiện lý tưởng của mình.

Cam tâm làm dưỡng chất nuôi hắn lớn mạnh, làm nền để hắn tỏa sáng.

Không còn tranh cãi, không còn nhắc tới sở thích hay công việc của mình, thậm chí cố quên đi chính cuộc đời mình.

Dường như chỉ có thế mới làm dịu bớt cảm giác tội lỗi.

Gió lạnh mùa xuân ở đảo Cầm thổi như dao như kiếm, khiến mặt Lục Trì đỏ bừng.

Anh kéo dòng ký ức trở lại, nở nụ cười chua chát.

Một lúc sau, anh tự giễu lẩm bẩm: "Hóa ra... là em không cho anh lái xe."

—-------------------------

Tác giả: Hồi ức kết thúc, quay lại mạch truyện chính nhé!

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...