Khi Tình Yêu Phai Mờ - Trường Bội

Chương 52: Yêu anh mà lại thành làm anh tổn thương



"Em... em không biết vì sao lại thành ra thế này." Giọng Lục Trì run rẩy, ánh mắt đầy hoang mang.

Suốt cuộc đời mình, dường như anh chưa từng trải qua cảm xúc phức tạp đến vậy. Anh cảm thấy thế giới mà mình cố chấp giữ gìn đang sụp đổ, còn những điều bấy lâu nay mình kiên trì, tin tưởng, hóa ra chỉ là một màn trình diễn hoang đường.

Anh tận lực diễn vai người yêu hoàn hảo của Chu Yến Lễ, giả vờ thấu hiểu tất cả của hắn, dung túng tất cả của hắn, thậm chí không tiếc hy sinh chính mình vì hắn. Còn Chu Yến Lễ thì cố gắng đóng vai người yêu trong tưởng tượng của anh, lệ thuộc anh, cần anh.

Đến hôm nay, trong mối quan hệ đã mục ruỗng này, Lục Trì cũng không phân biệt nổi rốt cuộc ai mệt mỏi hơn, ai nặng nề hơn.

Có lẽ là Chu Yến Lễ còn khổ sở hơn?

Dù sao thì mỗi lần anh vô thức nhìn về cổ tay phải của hắn, mỗi lần ánh mắt lảng tránh, mỗi lần anh vô tình áp đặt những ràng buộc lên hắnđều nhắc Chu Yến Lễ nhớ đến vụ tai nạn đã thay đổi vận mệnh của họ.

Rõ ràng Chu Yến Lễ đã bước ra khỏi chuyện đó từ lâu, còn Lục Trì thì cố chấp khắc sâu tai nạn ấy vào cuộc sống của họ, dùng thứ tình yêu lệch lạc của mình để hết lần này đến lần khác nhắc lại nỗi bất hạnh và ảm đạm của Chu Yến Lễ. Không chỗ nào không len lỏi, muốn trốn cũng không trốn được.

Nghĩ như vậy, cũng chẳng trách Chu Yến Lễ quyết tâm buông bỏ mối quan hệ này, nhất định phải bắt đầu lại.

Cho đến hôm nay, Lục Trì mới thật sự hiểu mình sai đến mức nào.

Chu Yến Lễ là người mắc bệnh tâm thần, về mặt sinh lý, thực thể, không có thuốc đặc trị, cũng không thể chữa khỏi. Thế nhưng nực cười thay, đến tận bây giờ Lục Trì mới nhận ra, thật ra bản thân mình cũng bệnh không nhẹ.

Những năm qua, miệng thì nói là yêu, nhưng từng việc từng việc làm ra đều là tổn thương.

"Tại sao anh không nói cho em biết?" Lục Trì ngẩng lên, trong mắt đầy xót xa.

Chu Yến Lễ cúi đầu cười khổ.

Sau khi hắn gặp tai nạn, Lục Trì dồn hết tâm sức vào hắn, tự mình chăm sóc mấy chục ngày trong bệnh viện, không nhờ ai, gần như quên ăn quên ngủ.

Mỗi lần lau người cho hắn, ánh mắt lướt qua những vết sẹo trên thân thể anh hắn Lục Trì đều hơi nghiêng đầu, khép hờ mắt, không dám nhìn kỹ.

Mỗi lần Chu Yến Lễ bảo anh về nhà nghỉ ngơi, Lục Trì đều cau mày, cố chấp nói mình không mệt.

Nhưng anh đâu phải sắt thép, sao có thể không mệt?

Ngay cả bệnh nhân cùng phòng cũng khuyên Lục Trì thuê hộ lý thay phiên chăm sóc, nhưng anh chẳng nghe lọt tai, chỉ nói để mình tự làm là được.

Chu Yến Lễ nhìn ra, Lục Trì đang dùng cách hành hạ bản thân để xoa dịu cảm giác tội lỗi trong lòng.

Hắn xót xa vì anh vất vả, cũng thấy rõ tâm trạng cậu sa sút, đã ở bên bờ sụp đổ. Nhưng lúc đó hắn bị thương nặng, nói còn không tròn câu, huống chi là an ủi hay khai thông cho anh.

Đợi đến khi vết thương đỡ hơn, có chút sức lực, hắn muốn nói chuyện với Lục Trì, nói về vụ tai nạn, nói về tương lai của họ, nhưng Lục Trì chỉ một mực né tránh.

Bất kể Chu Yến Lễ nói gì, Lục Trì cũng ở trong trạng thái phòng bị. Anh không muốn nhớ lại, không muốn nhắc đến. Vụ tai nạn ấy với Lục Trì giống như một vết mưng mủ trong tim, không thể chạm vào.

Thế nên Chu Yến Lễ cũng không nỡ nhắc lại nữa.

Lục Trì chưa từng để hắn lái xe. Dù hắn chỉ vô tình nhắc đến chuyện lái xe, mặt anh cũng tái mét mà từ chối.

Lục Trì chưa từng dám nhìn sẹo của hắn. Dù chỉ vô tình liếc qua cũng sẽ rơi vào trạng thái thất thần.

Vì vậy, từ đó Chu Yến Lễ mặc áo dài tay, đeo đồng hồ ở cổ tay phải. Hắnkhông lái xe nữa, ngoan ngoãn ngồi ở ghế phụ bên cạnh Lục Trì.

Chu Yến Lễ mấp máy môi. Hắn suy nghĩ rất lâu mới chậm rãi nói ra:

"Có lẽ... vì anh không nỡ."

Trong những năm hắn dựa dẫm vào Lục Trì, chẳng phải hắn cũng đang bao dung anh sao?

Giống như Lục Trì chưa từng oán trách bệnh tình của hắn, hắn cũng không coi tình yêu của Lục Trì là gánh nặng.

Tất cả những điều ấy, hắn đều cam tâm tình nguyện.

Nghe câu trả lời này, Lục Trì cũng cười khổ.

Đúng vậy, khi còn yêu nhau, mọi thứ vốn chẳng cần phải nói ra. Giờ đã chia tay rồi, sự thật bị phủ bụi mới có thể phơi bày dưới ánh sáng.

Chu Yến Lễ xoa thái dương đau nhức, khởi động xe. Chiếc Bentley lăn bánh vững vàng vào đường chính.

Những năm qua, khu phố cũ ở đảo Cầm thay đổi không nhiều. Hắn không cần mở bản đồ, vẫn có thể quen đường mà tìm về nhà Lục Trì từ bệnh viện.

Về đến nhà, Chu Yến Lễ tắm trước. Cuối cùng hắn cũng có cơ hội cởi bỏ quần áo ẩm ướt, thay bộ đồ ngủ sạch sẽ.

Lục Trì cũng tắm theo sau. Khi bước ra khỏi phòng tắm, anh thấy Chu Yến Lễ dựa vào sofa, nheo mắt, không ngừng xoa huyệt Tình Minh. Hai quầng thâm dưới mắt cho thấy hắn mệt mỏi đến mức nào.

Tim Lục Trì thắt lại. Anh bước tới, ngồi bên cạnh, khẽ nói:

"Yến Lễ, vào phòng ngủ một giấc đi."

Chu Yến Lễ khựng lại, mở mắt nhìn anh, ánh mắt có chút ngạc nhiên.

Lục Trì bị nhìn đến ngượng, cụp mắt xuống, bổ sung: "Lên giường ngủ đi, anh mệt lắm rồi."

Chu Yến Lễ l**m môi, nhìn anh dè dặt hỏi: "Ngủ cùng nhau được không? Em cũng mệt, tối còn phải thay mẹ trực. Em cần nghỉ ngơi cho tốt."

Môi Lục Trì khẽ động.

Lý trí bảo anh từ chối. Trong nhà rõ ràng còn một phòng khác. Hai người đàn ông đã chia tay, cớ gì phải chen trên một chiếc giường nhỏ?

Nhưng tình cảm đi trước lý trí. Vì vậy anh chỉ gật đầu, nói một tiếng "được".

Chu Yến Lễ đứng dậy, nắm tay Lục Trì. Hai người im lặng trở về phòng, ngồi xuống chiếc giường nhỏ của anh.

Cuối cùng vẫn là Lục Trì vén một góc chăn, ra hiệu cho Chu Yến Lễ nằm xuống.

Có lẽ vì quá mệt, cũng có lẽ vì cảnh tượng này quá quen thuộc, Chu Yến Lễ không do dự, trực tiếp nằm xuống. Sau đó hắn dịch vào trong, chừa lại một nửa chỗ cho Lục Trì.

Hắn mở rộng vòng tay, ra hiệu Lục Trì nằm vào lòng mình.

Lục Trì khựng lại. Bao nhiêu cảm xúc không thể gọi tên trộn lẫn trong tim. Anh há miệng, nhưng cuối cùng không nói gì.

Chu Yến Lễ lặng lẽ nhìn anh, ánh mắt rất bình thản, như thể giữa họ vốn dĩ nên thân mật như vậy.

Không hiểu vì sao, mắt Lục Trì bỗng ướt.

Dù sao nơi này chỉ có hai người họ. Chu Yến Lễ cũng đâu phải người ngoài, còn kiêng kỵ gì nữa?

Giữa họ vốn không nên có bất kỳ khoảng cách nào.

Vì vậy, Lục Trì khẽ cong môi, thuận thế nằm vào lòng Chu Yến Lễ.

Khoảnh khắc da thịt chạm nhau, Lục Trì rõ ràng cảm nhận được vòng tay Chu Yến Lễ siết chặt hơn. Vòng ôm ấy quen thuộc và ấm áp, không cần lời nói cũng có thể cho anh vô hạn sức mạnh.

Bộ não căng cứng của Lục Trì lập tức thả lỏng. Bao nhiêu suy nghĩ rối ren phức tạp trong chớp mắt được xoa dịu.

Giờ khắc này, lòng và đầu anh đều trống rỗng. Không còn lo bệnh tình của cha, cũng không còn nghĩ đến sáu năm qua mình đã ràng buộc và kiểm soát Chu Yến Lễ thế nào.

ANnh nhắm mắt lại. Khứu giác tràn đầy mùi gỗ thanh mát trên người Chu Yến Lễ. Qua hai lớp đồ ngủ mỏng, anh cảm nhận được nhiệt độ từ hắn.

Giấc ngủ này Lục Trì ngủ rất sâu, như chìm trong bùn lầy của giấc mơ, mãi đến chạng vạng mới bị cơn đói đánh thức.

Khi mở mắt ra, anh phát hiện Chu Yến Lễ bên cạnh đã không còn.

Trong khoảnh khắc, lòng Lục Trì trống rỗng.

Anh đứng dậy ra ngoài phòng, thấy trên bàn đã bày sẵn thức ăn. Không cần đoán cũng biết là Chu Yến Lễ để lại.

Lục Trì mở điện thoại, thấy tin nhắn hắn gửi. Hắn nói công ty còn việc cần xử lý, dặn anh đừng quên ăn cơm.

Lục Trì đọc đi đọc lại tin nhắn ấy rất nhiều lần, đến mức thuộc lòng. Tim anh chua xót, một cơn đau âm ỉ len lỏi từ trong xương.

Anh ngồi vào bàn, miễn cưỡng ăn một chút, rồi cho phần còn lại vào hộp giữ nhiệt, định mang cho Lý Lan.

Ăn xong, Lục Trì mang hộp cơm trở lại bệnh viện, thay Lý Lan trực.

Hai giờ sáng, Lục Trường Phong tỉnh lại từ hôn mê.

Lục Trì đứng bên ngoài lớp kính nhìn ông từ xa. Tuy không nghe được tiếng nhau, nhưng qua khẩu hình, anh thấy cha bảo mình nghỉ ngơi cho tốt.

Sống mũi cay cay, anh áp trán lên mặt kính, gật đầu với cha, dùng khẩu hình nói: "Cha đừng lo."

Nửa phút sau, Lục Trường Phong lại chìm vào giấc ngủ.

Bác sĩ trực nói ông còn phải ở phòng chăm sóc đặc biệt theo dõi ba ngày. Nếu trong ba ngày không có vấn đề gì, sau đó có thể chuyển sang phòng thường.

Lục Trì tê dại gật đầu.

Anh dựa vào tường hành lang, từ từ trượt xuống, mặc kệ hình tượng mà ngồi bệt xuống sàn.

Giờ khắc này, so với vui mừng, Lục Trì lại có cảm giác không chân thực.

Anh thậm chí không dám phát ra tiếng động, sợ chỉ một chút sơ ý thôi, sẽ làm giật mình giấc mộng này.

—---------------------------------

Tác giả: Khi viết chương này mình nghe lặp lại bài "Chỉ là quá yêu em" của Trương Kính Hiên, cảm giác cực kỳ hợp "Yêu em mà lại thành làm em tổn thương, tình yêu của chúng ta sắp ngạt thở. Không phải cố ý, chỉ là quá yêu em..."

Mn chắc chắn đã nghe bài này r nè, có thể lên YT tìm r nghe là biết bài nào liền

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...