Dù đã đầu hè, Chu Yến Lễ vẫn mặc một bộ vest chỉnh tề, cứ như thể hắn không đến dự họp lớp mà là tham gia một bữa tiệc tiếp khách trang trọng.
Vốn dĩ hắn đã cao ráo, tuấn tú, vai rộng eo thon, mặc vest lại càng tôn dáng. Dáng đứng thẳng tắp, bước đi thong dong, từng bước như giẫm lên tim Lục Trì.
Ánh mắt Lục Trì hơi mơ hồ, thậm chí cảm thấy người trước mặt có chút không chân thực. Anh không phân biệt nổi đây là ảo giác sau cơn say, hay Chu Yến Lễ thật sự đang đứng trước mặt mình.
Ánh mắt anh dán chặt lên người đối phương, không chớp lấy một lần. Đến khi Chu Yến Lễ ngồi xuống vị trí đối diện, Lục Trì mới đột ngột tỉnh táo...
Không phải ảo giác, cũng không phải mơ.
Người đang ngồi trước mặt anh là Chu Yến Lễ bằng xương bằng thịt, là người anh thương nhớ đã lâu.
Ý thức được điều đó, Lục Trì mở to mắt, hai má bất chợt nóng bừng. Anh vội ngồi thẳng lại, thu đi dáng vẻ lười biếng say xỉn của mình, l**m môi một cái rồi vội vàng dời mắt, không dám nhìn hắn nữa.
Từ lúc Chu Yến Lễ bước vào, phòng tiệc bỗng yên lặng hẳn.
Mọi người nhìn nhau, thỉnh thoảng lại liếc bằng ánh mắt mập mờ dò xét về phía trung tâm cơn bão, Chu Yến Lễ và Lục Trì.
Dù Lục Trì cúi đầu, không nhìn thấy gì, anh vẫn cảm nhận được vô số ánh mắt đang đổ dồn về phía mình.
Bên tai vang lên tiếng xì xào mơ hồ...
"Chuyện gì đây?"
"Sao Chu Yến Lễ lại đến?"
"Cậu ta đến làm gì? Có thân với tụi mình đâu?"
"Không phải cậu ta với Lục Trì chia tay rồi à?"
...
Lục Trì không dám nhìn Chu Yến Lễ, chỉ nắm chặt ly rượu trong tay, ngón cái và ngón trỏ khẽ miết vào nhau.
Trái lại, Chu Yến Lễ tỏ ra rất bình thản, như thể không hề để ý bầu không khí vừa chợt lạnh xuống.
Dường như dù là vượt đường xa đến dự buổi họp lớp này, hay ngồi chung bàn với người yêu cũ từng gắn bó nhiều năm, với hắn cũng chỉ là chuyện bình thường, không đáng để bận tâm.
Tiền Chấn và Kiều Tĩnh Thư thấy không khí nguội đi, liếc nhìn nhau.
Tiền Chấn vội nói: "Yến Lễ đến rồi à? Thấy đến giờ nên bọn tôi bắt đầu trước, xin lỗi nhé xin lỗi nhé. Mau ăn đi, ăn đi."
Kiều Tĩnh Thư cũng đứng dậy, gọi phục vụ thêm bát đũa, rót rượu cho Chu Yến Lễ.
"Yến Lễ, tôi kính cậu một ly." Tiền Chấn tự rót rượu, đứng lên chuẩn bị cụng ly.
Chu Yến Lễ cũng đứng dậy, mỉm cười nói mình lái xe đến nên không tiện uống rượu.
Tiền Chấn vốn chỉ muốn cứu bầu không khí, đâu quan tâm hắn có uống hay không, liền nói: "Không sao không sao, an toàn là trên hết."
Nhờ hai người họ dẫn dắt, không khí lại dần sôi nổi.
Thời trung học, đa số bạn học không thích Chu Yến Lễ, thậm chí còn ghét.
Nhưng mười lăm năm trôi qua, những ác ý thầm kín năm xưa đã bị thời gian rửa trôi.
Mọi người quên mất mình từng chế giễu hay chán ghét hắn. Còn Chu Yến Lễ cũng không còn là "kẻ lập dị" năm nào, mà đã trở thành Chu tổng khiến người ta ngưỡng mộ.
Kẻ lúc trước còn có ý xấu với Lục Trì lại nhanh nhảu tiến tới, một tay cầm điện thoại, một tay cầm ly rượu.
"Chu tổng, có tiện thêm WeChat không? Tôi quét mã anh nhé?" Giọng đầy nịnh nọt.
Chu Yến Lễ không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, đưa mã QR cho anh ta quét.
Người đó quét xong, định cụng ly thì Chu Yến Lễ nói: "Xin lỗi, tôi lái xe đến."
Đối phương "à" một tiếng, có chút thất vọng, nhưng mục đích đã đạt được nên cũng vui vẻ rời đi.
Khi mọi thứ vừa trở lại bình thường, Vương Vân Lượng bỗng cười nhạt: "Chu tổng bận rộn như vậy mà cũng có thời gian đi họp lớp cơ à?"
Câu nói ấy khiến không chỉ Chu Yến Lễ mà cả Lục Trì cũng khó xử.
Lục Trì mím môi, ngẩng đầu nhìn Vương Vân Lượng, ánh mắt bất lực, ra hiệu anh ta đừng nói nữa.
Nhưng Vương Vân Lượng không để ý, còn tiếp tục: "Lớp trưởng hỏi trong nhóm nửa tháng, cậu chẳng thèm nói một câu. Giờ lại tự nhiên chạy tới?"
"Thành ông chủ lớn rồi thì quên tình nghĩa cũ à?"
Nghe thì như nói chuyện họp lớp, nhưng ai cũng hiểu anh ta đang ám chỉ Chu Yến Lễ giàu lên rồi thì bỏ "người cũ".
Anh ta vốn đã ghét tính cách âm trầm của Chu Yến Lễ, bao năm nay chưa từng coi trọng mối quan hệ của hai người. Giờ biết họ chia tay, lại càng không cần nể nang.
"Muốn đến là đến à?" Anh ta cười nửa miệng.
"Vân Lượng!" Lục Trì cao giọng: "Đừng nói nữa. Không phải như cậu nghĩ đâu."
Vương Vân Lượng uống nhiều, mắt đỏ ngầu. Thấy Chu Yến Lễ xuất hiện đã bực bội, giờ Lục Trì còn ra mặt bảo vệ, lửa trong lòng bốc lên.
"Đến nước này rồi mà cậu còn bênh cậu ta?"
Tiền Chấn định can ngăn nhưng lúng túng. Cuối cùng Kiều Tĩnh Thư lên tiếng:
"Vương Vân Lượng, uống chút rượu là quên mình họ gì rồi à? Muốn quậy thì ra ngoài."
Cô quay sang Chu Yến Lễ: "Xin lỗi nhé Yến Lễ, đừng chấp cậu ta."
Chu Yến Lễ khẽ cười, lắc đầu: "Không sao."
Kiều Tĩnh Thư thở phào rồi kéo Vương Vân Lượng ra ngoài.
Chu Yến Lễ vẫn bình thản, không hề lộ vẻ tức giận. Từ lúc bước vào phòng, ánh mắt hắn chưa từng rời khỏi Lục Trì.
Giữa căn phòng náo nhiệt ấy, lời khen hay mỉa mai đều không quan trọng.
Người duy nhất hắn để tâm chỉ có Lục Trì.
Sau đó lại có người đến bắt chuyện, hỏi han công việc, nhân tiện thêm WeChat. Chu Yến Lễ vốn không giỏi giao tiếp. Khi làm việc, hắn buộc phải xã giao còn ở đây, hắn chẳng buồn giả vờ.
Bị chê cũng không bận tâm, được khen cũng chẳng để ý.
Hắn không nói nhiều, không uống rượu, thậm chí không động đũa, chỉ gật đầu hoặc lắc đầu.
Dần dần, mọi người cũng thôi không nói chuyện với hắn nữa.
Đến chín giờ, tiệc tàn. Vài người có con nhỏ rời đi trước. Sau lượt rượu cuối của lớp trưởng, buổi họp lớp kết thúc.
Nhưng nhiều người vẫn chưa đã, nhất là mấy nam sinh càng về khuya càng hăng, rủ nhau đi hát karaoke tiếp.
Khi lớp trưởng hỏi ý Lục Trì, anh không nói đồng ý hay từ chối, chỉ vô thức nhìn Chu Yến Lễ, nhưng không đoán được hăn nghĩ gì.
Thật ra không chỉ bạn học, mà ngay cả Lục Trì cũng không hiểu vì sao Chu Yến Lễ lại đến.
Chẳng lẽ... là vì mình?
Lúc Chu Yến Lễ còn do dự, Tiền Chấn vỗ vai Lục Trì: "Đi đi. Lâu rồi hai anh em mình chưa nói chuyện đàng hoàng. Cậu về đây lâu vậy rồi, hôm nay không say không về."
Nói rồi kéo anh sang một bên, nhỏ giọng: "Đi đi, đừng nghĩ nữa. Chia tay cậu ta là chuyện tốt, buồn mãi làm gì."
Lớp trưởng thấy vậy liền tính luôn tên Lục Trì.
Khi hỏi đến Chu Yến Lễ, hắn nhíu mày từ chối.
Cuối cùng hơn chục nam sinh, trong đó có Lục Trì và Tiền Chấn, cùng đi karaoke.
Họ uống không ít, đi đứng lảo đảo, cười nói ồn ào bước ra khỏi khách sạn.
Chu Yến Lễ đứng dưới ánh đèn đường, nhìn bóng lưng Lục Trì dần xa, còn mình thì bị bóng tối và cô độc bao trùm.
Khi bóng dáng và tiếng cười kia hoàn toàn chìm vào màn đêm, hắn mới quay lại bãi đỗ xe.
Bước chân nặng nề, chậm chạp.
Lên xe, hắn không khởi động ngay mà cúi đầu thật thấp.
Xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ, khiến lòng hắn càng trống rỗng. Hắn hé cửa sổ một chút, nhưng đêm nay đảo Cầm lại lặng gió.
Tất cả những điều này hắn đã tưởng tượng vô số lần.
Hắn vốn không nên đến buổi họp lớp này, không nên quấy rầy cuộc sống yên bình của Lục Trì. Chỉ là hắn không kìm được nỗi nhớ.
Hắn muốn gặp Lục Trì, muốn nhìn thấy anh sống động giữa bạn bè.
Nhưng không ngờ, chính sự xuất hiện của mình lại làm Lục Trì trở nên lặng lẽ.
Là hắn khiến Lục Trì mất đi sự tươi tắn.
"Cạch..."
Giữa tĩnh lặng, bỗng có tiếng mở cửa xe.
Chu Yến Lễ quay phắt lại.
Lục Trì ngồi vào ghế phụ lái.
Hắn sững sờ một lúc, như không dám tin, rồi khẽ run giọng hỏi: "Em... không đi karaoke với họ à?"
Lục Trì bình thản, hai tay đan sau đầu, tư thế thoải mái không phòng bị.
Anh nghiêng người, nhìn Chu Yến Lễ thật lâu, rồi nhẹ giọng: "Yến Lễ, em muốn ở bên anh một chút."
Môi Chu Yến Lễ khẽ động, chưa kịp nói gì thì đã nghe Lục Trì tiếp lời:
"Em cũng muốn anh ở bên em một chút... được không?"
