Khi Tuyết Bay Qua Gió - Thỉ Thanh Độ

Chương 52: CHIẾC LÁ THỨ NĂM MƯƠI HAI – KẾT THÚC CHÍNH VĂN



Trên đường đi, họ cứ thong thả đi đi dừng dừng, hễ gặp nơi nào có cảnh đẹp là lại dừng lại ngồi trên thảm cỏ ngắm nhìn phương xa, hai người một ngựa tiêu dao tự tại.

Từ Dạng Thời nắm lấy bàn tay đang ghì cương ngựa của Trần Trắc, hỏi: “Anh nói xem, chúng ta bây giờ trông có giống hiệp khách đi hành tẩu giang hồ không?”

Trần Trắc cúi đầu khẽ cọ vào người cô, đáp: “Giống.”

Hiệp khách thời xưa một ngựa một đao, hào khí ngút trời. Họ của hiện tại, một ngựa hai người, thanh xuân phong trần. Nếu có thể, anh mong sao con đường núi này mãi không có điểm dừng, để họ cứ thế bên nhau đi tiếp, chẳng cần lo lắng về một ngày mai chưa định, cũng chẳng cần bận tâm đến những năm tháng phiêu bạt đã qua.

Sau khi trở về homestay, Trần Trắc khẽ nắm tay Từ Dạng Thời mỉm cười, anh ôm lấy cô một cái: “Hôm nay cuối tuần, em nghỉ ngơi cho tốt nhé. Anh tiếp tục đi đo đạc hoa Anh túc xanh.”

“Vâng.” Từ Dạng Thời đứng ở cửa nói với anh: “Em đợi anh về.”

Trần Trắc ngồi trên lưng ngựa vẫy tay chào cô, rồi mang theo khí thế hiên ngang rời đi.

Từ Dạng Thời quay về phòng, bấm số gọi cho bố. Cô hỏi thẳng: “Tại sao bố mẹ lại xóa bạn bè của con? Tại sao lại không cho anh ấy gặp con?”

Bố Từ im lặng rất lâu. Ông biết chuyện họ làm năm xưa cuối cùng cũng bị cô phát hiện nhưng ông vẫn giữ nguyên lý lẽ đó: “Bố mẹ đều là vì tốt cho con thôi. Con có biết lúc đó thành tích của con sa sút thế nào không? Nếu cứ tiếp tục trò chuyện với nó, sau này đến đại học con cũng chẳng đỗ nổi đâu.”

Từ Dạng Thời òa khóc nức nở: “Vì tốt cho con, cái gì cũng là vì tốt cho con! Con căn bản không cần cái tốt tự tư tự lợi đó của bố mẹ!”

Cô biết rõ hơn ai hết, thành tích lúc đó của cô chỉ là dao động vài hạng bình thường, làm sao có chuyện không đỗ đại học.

“Rốt cuộc đến khi nào bố mẹ mới hiểu, con là một con người bằng xương bằng thịt, con có quyền lựa chọn và quyền kết bạn của riêng mình!”

Bố Từ đanh mặt quát lên: “Bố mẹ không tốt với con thì tốt với ai? Không có bố mẹ thì liệu con có được như ngày hôm nay không? Bao nhiêu năm qua nếu không nhờ bố mẹ quản thúc, giờ này không biết con đang đi nhặt rác ở xóm nào rồi! Bố bảo cho con biết, đừng tưởng con lớn rồi, có bản lĩnh rồi là có thể đối đầu với bố mẹ. Con nằm mơ đi! Chừng nào con còn là con gái của cái nhà này, con phải nghe lời bố mẹ.”

“Được thôi, vậy thì con không làm con gái của bố mẹ nữa.” Từ Dạng Thời nói, “Bố mẹ lúc nào cũng vậy, mãi mãi chỉ sống trong thế giới của riêng mình. Nếu đã thế, con sẽ không làm con của bố mẹ nữa. Từ hôm nay trở đi, Từ Dạng Thời chỉ là Từ Dạng Thời, không phải con gái của bất kỳ ai.”

“Đợi khi con về, con sẽ dọn ra ngoài. Đồ đạc của bố mẹ, con không thèm lấy món nào hết, bố mẹ cũng đừng tìm con nữa.”

Từ Dạng Thời cúp máy, cánh tay vịn vào bệ cửa sổ khẽ run rẩy. Cô nhìn những đóa hoa nhỏ ngoài cửa, vừa cười vừa rơi lệ. Những lời này trước đây cô chưa bao giờ dám nói ra, giờ đây cuối cùng cũng tuôn trào. Cô nhẹ nhõm lau nước mắt, giờ đây cô mới thực sự tự do.

Những ngày sau đó, ban ngày cô lên lớp, buổi tối tìm chỗ ở. Sau khi chọn lựa kỹ càng, cuối cùng cô cũng tìm được một căn nhà giá cả hợp lý, vị trí cũng rất tốt.

Hai tuần trôi qua nhanh chóng, cô Trương phẫu thuật xong, nằm viện tĩnh dưỡng một tuần đã vội vã quay lại trường. Khi Từ Dạng Thời gặp bà ở cổng trường, nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống.

Cô Trương quấn chiếc khăn len dài, bước xuống từ xe mô tô của bác bảo vệ, chiếc khăn bị gió thổi bay cao hơn cả người. Bà bước đi lảo đảo nhưng vô cùng kiên định. Lại gần, Từ Dạng Thời mới thấy rõ vẻ tiều tụy của bà: Sắc mặt vàng vọt, quầng thâm dưới mắt chiếm gần nửa khuôn mặt. Bà chỉ nằm viện một tuần vì không yên tâm về học sinh, dù mang thân xác bệnh tật vẫn phải quay về. Mạc Phổ Ung Thố khuyên bà đừng về, bà chỉ nói mình là giáo viên, dù có chết cũng phải chết trên bục giảng.

“Em làm tốt lắm.” Cô Trương nói với Từ Dạng Thời, “Cảm ơn em.”

Từ Dạng Thời khóc ôm lấy bà: “Sức khỏe của cô vẫn chịu đựng được chứ ạ?”

Trương Mai mỉm cười chỉ vào bụng mình: “Cô không sợ nó, nó không mang cô đi được đâu.”

Gió trên cao nguyên rất lớn, tuyết cũng rất lạnh. Bà đã tự biến mình thành một ngọn núi cao, che chắn xung quanh học sinh. Gió lạnh bà cản, mưa tuyết bà hứng, bà chỉ mong học sinh của mình một ngày nào đó có thể bước ra khỏi hàng núi vạn dặm này.

Trước khi chia tay, Từ Dạng Thời nói với cô Trương: “Em cũng muốn trở thành một giáo viên giống như cô.”

Trương Mai gật đầu: “Dù nói nghề giáo là truyền đạo, thụ nghiệp, giải hoặc, một người thầy tốt sẽ ảnh hưởng đến học sinh cả đời. Nhưng em không cần phải giống cô, em chỉ cần làm một người giáo viên tốt là đủ rồi.”

Từ Dạng Thời khẳng định: “Em nhất định sẽ làm được.”

Buổi tối Trần Trắc đến đón cô, cô nói: “Em sắp phải về rồi.”

“Được, đến lúc đó anh tiễn em.” Trần Trắc nói.

Từ Dạng Thời chọc chọc anh: “Anh không nhớ em à?”

Trần Trắc cười: “Nhớ chứ, ngày nào anh cũng nhớ em. Nhưng dù anh có nhớ em đến đâu, cũng không thể ngăn cản em, không cho em đi được. Hơn nữa đợt đo đạc này sắp kết thúc rồi, đến lúc đó anh cũng sẽ về tìm em.”

“Được, em đợi anh về tìm em.”

Trước khi đi, Từ Dạng Thời đến gặp Cách Tát Lạp một lần. Cô bé bị Tang Thố nhốt mấy ngày mới được thả ra, hiện đang bày một sạp nhỏ bên đường bán vòng tay. Thấy Từ Dạng Thời, cô bé mỉm cười trước rồi lại cúi đầu không dám nhìn cô.

“Vòng tay bán chạy không?” Từ Dạng Thời hỏi.

Cách Tát Lạp gật đầu, chỉ vào số vòng tay còn lại ít ỏi trên bàn: “Dạo này là mùa cao điểm, nhiều người đến du lịch lắm. Vòng tay của em bán rất nhanh.” Cô bé tự hào nói: “Em đã kiếm được rất nhiều, rất nhiều tiền.”

“Vậy thì tốt rồi.” Từ Dạng Thời ngồi xuống cạnh cô bé, “Chị đến đây để chào tạm biệt em. Chị sắp đi rồi.”

Cách Tát Lạp mỉm cười, lấy từ trong ngực ra một sợi vòng tay rất đặc biệt đưa cho Từ Dạng Thời: “Em biết mà, cô không phải người ở đây, sớm muộn gì cũng sẽ đi. Sợi vòng này tặng cô, em thích mây nhất, vì mây cao hơn núi, có thể dễ dàng vượt qua những ngọn núi này. Chị cũng giống như mây vậy, đẹp đẽ như một giấc mơ.”

Từ Dạng Thời khẽ thở dài một tiếng: “Tiếc là chị chẳng có gì quý giá để cho em cả. Hôm trước chị tìm thấy cuốn sách này trong phòng của Trần Trắc, tặng lại cho em nhé.”

Từ Dạng Thời trao cuốn sách “Cho dù thế giới này có ra sao, bạn vẫn phải giống như loài chim bay về phía ngọn núi của mình” cho Cách Tát Lạp.

“Cuốn sách này là trải nghiệm thực tế của chính tác giả. Chị hy vọng em cũng có thể giống như cô ấy, tìm thấy ngọn núi của riêng mình. Em phải nhớ kỹ: “Chỉ có dựa vào chính mình, cơ hội thắng mới là lớn nhất.”

“Cách Tát Lạp, em phải yêu lấy bản thân mình nhiều hơn nữa.”

Cách Tát Lạp vừa khóc vừa nói: “Vâng, em sẽ làm được. Nếu một ngày nào đó em bước ra khỏi đây, em có thể đến tìm chị không? Em muốn chị thấy sự khác biệt giữa em của lúc đó và em của bây giờ.”

“Được chứ, chị sẽ luôn đợi em.”

Cô chỉ hy vọng Cách Tát Lạp có thể rời khỏi nơi này, rồi sống thật tốt cho chính bản thân mình, như vậy là đủ rồi.

Sáng sớm hôm sau, Trần Trắc hiếm khi lái một chiếc ô tô đến để tiễn Từ Dạng Thời và Trần Phi Văn.

Trần Phi Văn bảo bài hát mới của mình đã viết xong, Trần Trắc lười chạy đi chạy lại hai chuyến nên ép Phi Văn đi cùng chuyến với Từ Dạng Thời. Trên đường đi hai người cũng có thể hỗ trợ lẫn nhau.

Từ Dạng Thời lên xe, cười hỏi: “Sao không lái mô tô của anh nữa?”

“Mô tô không đưa hai người ra sân bay được. Vớ lại đường xa thế này, tất nhiên phải cho em phương tiện tốt một chút chứ, không thì nửa đường em mệt lả đi mất.”

“Hơn nữa không phải em muốn đi xem Biển Sữa sao? Chúng ta lái xe qua đó cũng tiện hơn.”

Trần Phi Văn ngồi trong xe, cảm thấy mình nên ở dưới gầm xe thì hơn, đằng nào cũng chẳng ai quan tâm đến suy nghĩ của anh chàng. Chuyến bay của họ vào ngày mai, ban đầu anh định mai mới khởi hành nhưng vì Từ Dạng Thời muốn đi xem Biển Sữa, Trần Trắc liền chốt hạ đi luôn sáng nay. Anh chàng ngáp ngắn ngáp dài vì buồn ngủ.

Từ Dạng Thời hỏi Trần Phi Văn: “Bài hát mới của cậu viết xong rồi, có thể cho tôi nghe thử không?”

“Nhạc còn thiếu một chút nữa, chị dâu cứ yên tâm. Em viết xong xuôi nhất định sẽ cho chị nghe đầu tiên.”

“Thế thì được.” Từ Dạng Thời hài lòng ngả người ra ghế, hưng phấn nhìn ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ.

Biển Sữa là một địa danh nổi tiếng ở Đạo Thành, là một hồ nước nằm giữa các ngọn núi. Từ Dạng Thời leo một quãng đường núi dài cuối cùng cũng đến nơi. Cô đứng bên bờ nhìn làn nước xanh biếc phẳng lặng không chút gợn sóng. Những đám mây trắng soi bóng xuống mặt hồ, chẳng phân biệt nổi đâu là trời, đâu là nước.

Cô kéo Trần Trắc chụp một tấm ảnh ở đó. Lấy đất trời làm cảnh, lấy nhật nguyệt làm chứng.

“Có một nơi gọi là Đạo Thành, tôi muốn cùng người mình yêu thương nhất đi đến nơi đó.” [1]

Trên núi treo rất nhiều cờ lungta, mỗi lần gió thổi qua là một lần tụng kinh. Họ mua một miếng gỗ nhỏ bên cạnh, viết tên nhau lên đó rồi treo dưới chân những dải cờ. Như vậy, mỗi khi gió thổi là một lần cầu phúc cho đối phương.

Trần Phi Văn ôm cây đàn guitar bên cạnh hát vang:

“Có người gặp gỡ, có người biệt ly

Nhưng người tôi yêu, giờ em đang ở nơi nào?

Tôi lên mây tìm em, trong mây chỉ có nước

Tôi đến trong hoa ngắm em, trong hoa chỉ có mật

Người yêu của tôi ơi, em ở đâu?

Hóa ra em vẫn luôn ở cạnh bên tôi…

Em nói yêu anh là thống khổ

Anh chẳng sợ tan xương nát thịt

Người yêu của anh, anh yêu em.”

Khi ngồi lên máy bay, cô vẫn chưa thấy thực tế lắm. Cô nhìn qua cửa sổ xuống những ngọn núi cao và dãy núi trùng điệp bên dưới. Càng gần Thành Đô, núi càng thấp dần. Đến khi tới Thành Đô thì không còn thấy núi đâu nữa. Tâm trạng cô cũng theo những ngọn núi mà trầm xuống.

Đặt chân lên mảnh đất Thành Đô, cô chia tay Trần Phi Văn rồi một mình tìm đến căn phòng nhỏ của mình. Sau khi xem kỹ hợp đồng, cô đã ký tên. Bây giờ cô đã có một không gian thuộc về riêng mình, dù tạm thời vẫn là thuê nhưng sớm muộn gì cô cũng sẽ có một ngôi nhà thực sự thuộc về mình.

Buổi tối Trần Trắc gọi điện cho cô, hỏi cô thế nào. Cô nói mọi chuyện đều thuận lợi.

Sáng sớm hôm sau, cô dậy đi phỏng vấn tại một ngôi trường gần đó. Cô muốn trở thành một người như cô Trương. Buổi phỏng vấn diễn ra suôn sẻ, cô nhận được công việc đầu tiên và cũng là công việc đầu tiên cô thực sự yêu thích. Từ hôm nay, cô sẽ là một giáo viên nhân dân, gánh vác tương lai của học sinh.

Cô kể tin này cho cô Trương, cô Trương nói: “Em là một cô gái tốt. Con đường dạy học rất khó đi nhưng chính vì có những người thầy, ngọn lửa tri thức mới được truyền thừa mãi mãi. Hy vọng nhiều năm sau, em vẫn yêu nghề như thế, nghĩ lại vẫn thấy tự hào.”

Hai tháng sau, Trần Trắc quay về Thành Đô. Việc đầu tiên anh làm là gửi mẫu vật đến trường, sau đó không ngừng nghỉ chạy đi tìm Từ Dạng Thời.

“Anh về rồi đây.” Anh đứng ở cửa nói.

Từ Dạng Thời đáp: “Em thấy rồi.”

Cô kiễng chân đặt lên môi Trần Trắc một nụ hôn, Trần Trắc cũng ôm lấy cô hôn đáp lại. Anh ép Từ Dạng Thời lên cánh cửa, nụ hôn dời đến bên tai, cuối cùng một nụ hôn nhẹ bẫng đặt lên vành tai cô.

Anh khẽ nói: “Thật may là em cũng yêu anh.”

Nhiều năm trước, anh đã dốc hết vốn liếng đánh cược một lần, cứ ngỡ đã không còn tương lai. Giờ đây cô đứng trước mặt anh, anh thầm nhấm nháp những khoảnh khắc yêu nhau, đến mây trời cũng vì anh mà dừng bước.

Trong những năm tháng biệt ly ấy, họ cũng đã từng xa xôi trông ngóng lẫn nhau. Dưới cùng một ánh trăng, cùng nghĩ về một trận tuyết lớn.

Bây giờ, anh muốn kể cho em nghe về tình yêu, về mùa xuân, về những đám mây và câu chuyện của những ngọn cỏ dại.

— CHÍNH VĂN HOÀN —

【Lời tác giả】

[1] Trích dẫn từ văn án trên mạng.

Chính văn đến đây là kết thúc rồi. Vô cùng xin lỗi mọi người vì những nguyên nhân từ phía cá nhân mình mà đã không thể mang lại cho các bạn một trải nghiệm đọc truyện thật tốt.

Đây là bộ truyện dài nhất mà mình từng viết, khoảng cách thời gian trong truyện cũng rất lớn. Trong quá trình viết, vì mình đã trải qua một số chuyện không hay, dẫn đến việc truyện bị trì trệ, không thể cập nhật thường xuyên. Mình thực sự xin lỗi, chân thành xin lỗi mọi người.

Trong quá trình sáng tác, mình đã cố gắng đặt ra một vài vấn đề. Tuy nhiên, do hạn chế về vốn sống cũng như kiến thức cá nhân, mình không thể đưa ra lời giải đáp thỏa đáng, cũng không thể cho một câu trả lời hoàn mỹ, đành phải lướt qua một cách nhẹ nhàng.

Về những kiến thức chuyên môn, vì bản thân mình không học ngành liên quan nên đa phần đều là tra cứu trên Baidu. Nếu có chỗ nào sai sót, kính mong các bạn chỉ giáo và sửa lại giúp mình.

Về bộ truyện này, nếu các bạn có bất kỳ suy nghĩ hay ý kiến nào, mọi người đều có thể nêu ra. Mình rất hy vọng được giao lưu cùng các “vị khách quý”

Cũng hy vọng mọi người có thể ủng hộ bộ truyện tiếp theo của mình mang tên 《Ách Thạch》. Ở cuốn đó, mình sẽ rút kinh nghiệm, đợi viết xong bản thảo toàn bộ rồi mới bắt đầu đăng tải.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...