Chương 11 Bạn Tốt
Nghe giọng điệu khẳng định chắc như đinh đóng cột của Ngu Toàn, Lâu An Nhiên không khỏi nảy sinh lòng hiếu kỳ. Chuỗi hạt này kể từ khi đeo vào tay, nếu không nói là mân mê ngày đêm thì mỗi ngày cô cũng phải xoay vần tới tám mươi lượt. Từng viên châu đều được cô xem đi xét lại kỹ càng, ngoài những yếu tố chuyên môn như tỷ lệ xà cừ hay tì vết, cô hoàn toàn không thấy có viên nào khác biệt với phần còn lại.
Vậy mà Ngu Toàn chỉ cần dựa vào một viên duy nhất là có thể nhận ra ngay?
Chẳng lẽ trong đó có một viên mang dấu ấn riêng biệt của nhóc con?
Nghĩ đến khả năng này, Lâu An Nhiên bỗng thấy hưng phấn lạ kỳ. Cô lặng lẽ ghi nhớ vị trí viên đá mà Ngu Toàn vừa chạm vào, thầm tính toán lúc về sẽ nghiên cứu thật kỹ. Ngoài mặt, cô vẫn thản nhiên buông lời châm chọc: "Ngu tiểu thư tuổi còn trẻ mà xem ra trí nhớ có vẻ không được tốt cho lắm thì phải."
Ngu Toàn vốn ghét nhất ai nói mình hay quên, lại còn là lời mỉa mai từ miệng kẻ đang nắm giữ thông tin như Lâu An Nhiên, cô nén giận đáp trả: "Xem ra, tôi và nhóc con nhà Lâu tổng có chung sở thích đấy. Hay là hôm nào cô hẹn em ấy ra ngoài cùng uống chén trà, đàm đạo về ngọc thạch được không? Trong tay tôi vừa khéo cũng có vài chuỗi xà cừ với phẩm cấp tương đương thứ cô đang đeo, đến lúc đó mọi người cùng giao lưu một chút. Lâu tổng chắc không đến mức hẹp hòi mà không nỡ đấy chứ?"
Lâu An Nhiên lộ vẻ khó xử, khéo léo từ chối: "Thật xin lỗi, không may là nhóc con nhà tôi dạo này đang bị dị ứng da, không tiện ra ngoài."
Ngu Toàn nghiến răng, thầm nghĩ vị Lâu tổng này quả thực không phải hạng tầm thường. Đối phương vừa không cự tuyệt thẳng thừng, cũng chẳng hề đáp ứng, cứ tùy tiện quăng ra một cái cớ sinh bệnh hòng đuổi khéo nàng. Đúng là nực cười.
Cô thong thả nhấp một ngụm champagne, đôi mày liễu khẽ nhướng: "Dị ứng da sao? Có nghiêm trọng không? Nếu Lâu tổng không phiền, có thể dẫn tôi đi thăm em ấy một chút. Cô có điều chưa biết, ở quê tôi có một loại cao dược bí truyền, chuyên trị các bệnh về da. Chỉ cần thoa nhẹ một lớp, bảo đảm thuốc đến bệnh trừ."
Lâu An Nhiên tùy ý cầm lấy một ly champagne, khẽ nâng lên hướng về phía đối diện: "Ngu tiểu thư không hổ danh là thiên hậu của làng nhạc, cách nói chuyện cũng thật khác biệt. Nếu đổi lại là người khác, e rằng không thể thốt ra đoạn quảng cáo ấn tượng ấy một cách uyển chuyển và động lòng người đến thế."
Phụt!
Trữ Thư bị ngụm champagne vừa mới trôi xuống cổ họng làm cho sặc đến trời đất tối sầm. Cô vội che miệng, vừa ngẩng đầu đã chạm phải ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của Ngu Toàn, bèn lẹ làng quay đi ho khù khụ. Thật là cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, không thể trêu vào, tuyệt đối không thể trêu vào!
Dám nói cô là kẻ nói năng như diễn kịch hài sao!
Ngu Toàn tức đến mức suýt bẻ gãy cả móng tay, nụ cười trên mặt vì quá gồng mà trở nên vặn vẹo: "Lâu tổng thật biết nói đùa. Nếu đã không tiện, vậy đành chờ lúc có duyên. Tôi tin rằng mình và tiểu bằng hữu nhà cô sẽ sớm gặp lại nhau thôi."
Cái đồ nhân loại đáng chết này!
Trong nụ cười của Lâu An Nhiên thoáng hiện vẻ đắc ý. Nhóc con tuy đã nằm trong tầm kiểm soát của cô, nhưng chính cô còn chưa kịp có thời gian riêng tư bồi đắp tình cảm, Ngu Toàn bây giờ cứ lì lợm bám riết, chẳng khác nào muốn công khai cướp người hay sao?
Tuyệt đối không được!
"Lâu tổng."
"Ngu tiểu thư còn việc gì sao?"
Ngu Toàn như sực nhớ ra điều gì, liếc nhìn chuỗi xà cừ huyết sắc kia rồi mỉm cười rạng rỡ, không còn vẻ dữ tợn muốn ăn thịt người như lúc nãy: "Lâu tổng có biết, xà cừ ở chỗ chúng tôi đại diện cho điều gì không?"
Lâu An Nhiên theo bản năng hỏi lại: "Điều gì?"
Ngu Toàn trao cho đối phương một nụ cười đầy ẩn ý: "Với nhiều người, chuỗi xà cừ này có lẽ là báu vật hiếm có khó tìm, nhưng ở nhà chúng tôi, mấy loại hạt nhỏ này nhan nhản khắp nơi. Nhà tôi có một cô em út, từ nhỏ đã thích những thứ sắc sỡ, nên năm nào cũng nhặt một mớ về nhà." Cô bỗng tạm dừng một chút như đang hồi tưởng: "Đúng rồi, Lâu tổng khi còn nhỏ đã từng chơi bắn bi chưa?"
Lâu An Nhiên lạnh mặt đáp: "Chưa từng chơi."
Ngu Toàn thở dài đầy vẻ nuối tiếc: "Thế thì thật đáng tiếc. Tiểu Ngũ nhà tôi thích nhất là trò ném đá này, chơi chán rồi thì tùy tay vứt bỏ. Đối với con bé, chuỗi hạt trên tay Lâu tổng cũng chỉ là món đồ chơi vô thưởng vô phạt, chơi cho vui tay mà thôi."
Trữ Thư đứng bên cạnh lặng lẽ hít một hơi lạnh.
Màu gì cũng có sao? Tùy tiện ném như sỏi đá ư? Phiền phức thế thì xin hãy tặng cho cô một xe tải đá vụn như thế đi!
Nụ cười trên môi Lâu An Nhiên tắt ngấm: "Đối với em ấy, đây chỉ là món đồ chơi vô thưởng vô phạt thôi sao?"
Ngu Toàn cười ranh mãnh: "Đúng vậy, không thích thì vứt lung tung, chẳng có gì lạ cả. Ôi chu choa, xem tôi đã nói gì này, cứ nhìn thấy mấy viên đá này là tôi lại nhớ đến Tiểu Ngũ nhà mình. Lâu tổng xin hãy lượng thứ nhé, hẹn gặp lại."
Trữ Thư nhìn theo con hồ ly họ Ngu đang đắc ý vặn mình rời đi, rồi lại liếc sang vị sếp đang tỏa ra khí lạnh căm căm như đứng giữa Bắc Cực, chỉ biết bất lực xoa mũi.
Thảm rồi, những ngày tháng yên ổn của cô thế là chấm dứt.
Đúng như dự đoán, Lâu An Nhiên vừa về đến thư phòng, bên trong liền vang lên những tiếng đổ vỡ loảng xoảng đầy chát chúa. Trữ Thư đứng ngoài cửa nhẩm tính thời gian, đến lúc cảm thấy ổn mới bưng trà bước vào. Ai ngờ, vừa mới ló đầu vào, chuỗi hạt quen thuộc đã vèo một cái bay thẳng tới nằm vắt vẻo bên chân cô.
Trữ Thư: "..."
Đây là biểu hiện của yêu quá hóa hận sao?
Lâu An Nhiên trong cơn lôi đình đã lột phăng chuỗi ngọc nhóc con tặng rồi ném đi, nhưng ngay khoảnh khắc nó rời khỏi tay, cô liền hối hận. Vừa định đứng dậy nhặt lại, cô đã chạm phải ánh mắt của Trữ Thư đang đứng đực ra như khúc gỗ.
"Cút!"
Trữ Thư liếc nhìn chuỗi xà cừ đang nằm im lìm trên tấm thảm, rồi lại rón rén quan sát sắc mặt đen như đáy nồi của Lâu An Nhiên. Suy đi tính lại, ngoại trừ đống việc gia đình rắc rối của nhà họ Lâu, chỉ có chuyện liên quan đến nàng tiểu mỹ nhân làm mê đắm lòng người kia mới có thể tác động mạnh mẽ đến tinh thần của sếp mình như vậy.
Cô lách qua bàn làm việc, đặt tách hồng trà vừa pha xong lên bàn: "Tiểu mỹ nhân đang ở ngay căn hộ sát vách, chúng ta là hàng xóm, cũng nên thể hiện chút tình cảm lân bang hữu nghị chứ ạ. Sếp xem, hay là mời em ấy sang đây dùng một tách trà?"
Đôi môi đỏ mọng của Lâu An Nhiên khẽ mở, phun ra đúng một chữ: "Cút."
Trữ Thư nhanh nhẹn lăn ngay đến chỗ chuỗi xà cừ huyết sắc đang nằm, khựng lại một chút rồi hỏi: "Sếp ơi, em có thể mang theo nó cùng cút không ạ?"
Lâu An Nhiên thuận tay vớ lấy tấm lót sách trên bàn ném thẳng về phía cô: "Cút cho xa khuất mắt tôi!"
......
Vài ngày sau, Nghê Tâm Ngữ đang đi thì giật nảy mình khi thấy Trữ Thư đột nhiên từ trong góc tối lén lút vọt ra. Cô suýt nữa thì tung một cú đá về phía đối phương, gắt gỏng: "Này, đêm hôm khuya khoắt không làm việc gì ra hồn, lại định đổi nghề làm trộm đấy à?"
Trữ Thư mếu máo: "Chị Nghê ơi, cứu mạng em với!"
Sau khi nghe Trữ Thư tuôn ra một tràng kể khổ, Nghê Tâm Ngữ chỉ lạnh lùng cười khẩy: "Ý gì đây? Lâu lão bản nhà các người tâm trạng không vui là định trút giận lên đầu con cá nhỏ nhà tôi sao? Giỡn chơi chắc!"
Nói đoạn, cô chẳng buồn đếm xỉa đến Trữ Thư, thản nhiên mở cửa xe định ra về.
Trữ Thư vội vàng ôm lấy cửa xe, van nài: "Đừng mà chị Nghê! Chị nghĩ xem, nếu con hồ ly tinh Ngu Toàn kia biết em gái mình bị chị lôi kéo vào An Trần, chẳng phải cô ta sẽ đuổi giết tới tận nơi sao? Mà chuyện cô ta phát hiện ra cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi."
Trước đây xem tin tức lá cải, Trữ Thư còn tưởng Ngu tiểu thư là hạng người yếu đuối, thiện lương, dễ bắt nạt, ai dè thực tế đã tạt cho cô một gáo nước lạnh tỉnh người. Đôi mắt Trữ Thư long lanh, bộ dạng như sắp quỳ xuống lạy lục đến nơi: "Chỉ có người tài giỏi, mạnh mẽ như chị Nghê đây mới đủ sức ba lần đánh yêu tinh, trị được con hồ ly đó thôi!"
Nghê Tâm Ngữ khoanh tay, thản nhiên xem màn kịch vừa bi vừa hài của cô nàng: "Em không vào học viện điện ảnh mà theo ngành thương mại đúng là uổng phí tài năng. Chị sắp bị diễn xuất của em làm cho cảm động rơi nước mắt rồi đây, diễn tiếp đi."
Trữ Thư diễn hết nổi, đành buông cửa xe ra, xị mặt xuống rồi hậm hực lườm Nghê Tâm Ngữ một cái: "Chị không giúp thì thôi, sao cứ phải đứng đấy mà nói lời mỉa mai thế!"
Nghê Tâm Ngữ tựa vào cửa sổ xe, mỉm cười nhìn cô nhóc: "Này tiểu bằng hữu, có một câu em nói đúng đấy, cái loại trà xanh họ Ngu kia chỉ có thể để chị đây thu thập thôi. Nể tình chúng ta cùng đứng trên một mặt trận, chị sẽ cố chấp nhận để con cá nhỏ nhà chị sang trấn an vị sếp trí tuệ thấp kém của em một chút."
Trữ Thư cảm động rơi nước mắt, suýt chút nữa là thực hiện nghi lễ ba quỳ chín lạy: "Tuyệt quá, sếp em được cứu rồi!"
......
Có được bể cá của riêng mình, Mạc Anh vui sướng đến quên cả trời đất, ngày nào cũng cuộn mình thức dậy trong làn nước mát của bồn tắm. Cứ thế tận hưởng cuộc sống nhàn hạ suốt một tuần, cho đến khi nguồn năng lượng hấp thụ từ buổi biểu diễn hôm ấy đã tiêu hóa sạch sành sanh, nàng mới sực nhớ ra mình còn có việc phải làm: "đi làm".
Nghê Tâm Ngữ nghe xong thỉnh cầu của nàng thì cười đến hớn hở: "Tiểu khả ái à, đừng vội. Nửa tháng tới chị phải lo tạo dựng thanh thế cho em đã, em cứ việc nghỉ ngơi chờ đợi đi."
Mạc Anh nghiêng đầu thắc mắc: "Tạo thế là cái gì ạ?"
Về phần Mâu Cẩn, ban đầu cô ta định dùng chiêu đóng cửa phòng livestream để ép Mạc Anh phải phục tùng. Nào ngờ chỉ trong chớp mắt, Mạc Anh đã đi không lời từ biệt, cứ như lúc nàng mới đến vậy, chẳng để lại chút dấu vết nào. Nếu không phải thiết bị livestream cạnh bàn và viên trân châu vàng vẫn còn đó, có lẽ Mâu Cẩn đã ngỡ mười mấy ngày chung sống vừa qua chỉ là một giấc mộng phù du.
Tuy nhiên, cộng đồng mạng theo dõi phòng livestream của "Tiểu Nhân Ngư" thì không dễ dàng bỏ qua như thế. Trước sự biến mất đột ngột và kéo dài của Cá Nhỏ, các cư dân mạng bắt đầu đồn đoán đủ kiểu, hàng loạt giả thuyết âm mưu được thêu dệt, đẩy chủ đề này lên vị trí nóng nhất trên các diễn đàn.
Nghê Tâm Ngữ thì bận rộn đến tối mày tối mặt. Cô vừa phải xử lý thủ tục bàn giao cho tiểu khả ái, vừa phải tìm Mâu Cẩn — vị người đại diện tự phong kia — để đòi lại tiền thù lao livestream chính đáng của Mạc Anh, đồng thời thu hồi các tài khoản mạng xã hội mà cô ta từng đứng tên kinh doanh.
Cũng qua chuyện này, Nghê Tâm Ngữ mới phát hiện Mạc Anh đúng là một tờ giấy trắng không hiểu sự đời, ngay cả công cụ liên lạc cơ bản nhất là điện thoại di động nàng cũng không có. Trong phút chốc, cô không biết nên khen thủ đoạn của Mâu Cẩn quá cao tay, hay nên thương cảm cho tiểu khả ái quá đỗi ngây thơ, để người ta nắm thóp, mất sạch tự do, thật là tội nghiệp.
Tiểu Ngải đã hỗ trợ Mạc Anh rất nhiều trong việc này. Mỗi ngày, cô đều cầm tay chỉ việc, dạy Mạc Anh cách dùng mười đầu ngón tay còn vụng về để chọc chọc lên màn hình điện thoại. May thay, nhân ngư nhỏ rất thông minh, học một biết mười.
Hôm ấy, trên WeChat của Mạc Anh bỗng xuất hiện một danh thiếp lạ. Trên đó chỉ có duy nhất một chữ đen trắng rõ ràng: Lâu. Nàng chưa kịp thắc mắc lâu thì Nghê Tâm Ngữ đã gửi tin nhắn thoại đến, nàng áp điện thoại vào tai chăm chú nghe: "Đây là danh thiếp của sếp lớn, em kết bạn đi, không biết thì bảo Tiểu Ngải dạy cho."
Mạc Anh đang nóng lòng muốn thực hành, lập tức gửi lại một tin nhắn thoại: "Em biết làm rồi."
Nàng làm theo đúng các bước Tiểu Ngải đã dạy, còn đặc biệt ghi chú thân phận của mình: Cá Nhỏ - nhân viên ngoan của chị.
Lâu An Nhiên lúc này đang khoanh tay đặt trên bụng, lắng nghe báo cáo trong một cuộc họp trực tuyến với đối tác nước ngoài. Chiếc điện thoại bên cạnh liên tục phát ra những tiếng "keng keng" thông báo. Cô nhíu mày định tắt đi thì màn hình WeChat lại nhảy ra liên tiếp vài dòng thông báo kết bạn:
—— Cá Nhỏ - nhân viên ngoan của chị. —— Cá Nhỏ - nhân viên vừa giỏi vừa xinh đẹp của chị. —— Cá Nhỏ - hát cực hay, lại vừa giỏi vừa xinh đẹp đây ạ. ...
Lướt ngược lên trên, toàn bộ đều là yêu cầu kết bạn của nhóc con. Lâu An Nhiên lặng lẽ nhìn nàng bày đủ trò để tự khen mình, khóe môi không tự chủ được mà cong lên. Đến cuối cùng, ngay cả hai chữ "nhân viên" cũng bị nàng lược bớt, cho đến khi đọc tới dòng thông báo trên cùng, tim cô bỗng hẫng một nhịp.
Trên đó viết: Sếp ơi, cầu gả một cái.
(Chú thích: Trong tiếng Trung, "thêm bạn tốt" là 加 /jiā/, Mạc Anh viết nhầm thành 嫁 /jià/ nghĩa là "gả/cưới").
