Á á á!!!
Trước sự xuất hiện đột ngột của Lâu An Nhiên ngay trong phòng mình, Mạc Anh cảm thấy như vừa hứng chịu một cú sốc cực đại, thậm chí còn cảm nhận được sự ác ý sâu sắc từ thế giới này. Thế nhưng, so với nỗi kinh hoàng ấy, cảm giác đói khát cồn cào đang hành hạ cơ thể còn đáng sợ hơn gấp bội.
Mạc Anh khẽ chép miệng, mắt thấy dải sáng màu đỏ tím cuối cùng đang quấn quýt quanh người Lâu An Nhiên sắp tan biến, nàng chợt nhận ra những dải sáng mỹ vị này hóa ra đều từ đối phương tỏa ra.
Vừa thèm vừa đói, Mạc Anh chỉ lưỡng lự đúng ba giây. Nàng quyết định phóng lao phải theo lao, nhắm thẳng vào đôi môi vốn luôn đầy mê hoặc của Lâu An Nhiên mà mạnh dạn hút một cái thật sâu, cuối cùng còn không quên dùng đầu lưỡi quấn quýt dây dưa đầy luyến tiếc.
Thỏa mãn nhấm nháp hương vị mình yêu thích nhất, Mạc Anh định bụng sẽ rút lui ngay sau khi đã no nê. Nào ngờ, người dưới thân bỗng dưng dùng sức, ghì chặt nàng vào lòng. Lâu An Nhiên nhanh và hiểm hóc bắt lấy làn môi dưới của nàng, khẽ l**m láp rồi đột ngột cắn mạnh một cái. Mạc Anh đau đớn kêu lên: "Không... không được!"
Đồ đã ăn vào miệng nàng rồi, làm gì có chuyện nhả ra cho người khác?
Lâu An Nhiên nào để ý đến sự phản kháng yếu ớt ấy. Cô điên cuồng thưởng thức cánh môi mình đã mơ ước bấy lâu, hai người cứ thế dây dưa, kẻ đuổi người trốn, tranh giành từng nhịp thở trong khoang miệng đối phương. Chỉ đến khi đầu lưỡi truyền đến một tia đau nhói, Lâu An Nhiên mới kinh ngạc hơi lùi lại. Nhìn nhóc con trong lòng vì phẫn nộ mà gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên, ánh mắt cô thoáng qua một tia ngỡ ngàng. Cô chống tay ngồi dậy, lúc này mới phát hiện cánh cửa bí mật trong biệt thự đã mở toang tự bao giờ.
"Không phải là mơ..."
"Không được, ức..."
Lâu An Nhiên bật cười, nhưng ý cười chưa kịp chạm đến đáy mắt, cô đã nhanh tay tóm lấy nhóc con đang định chuồn xuống giường: "Chạy cái gì? Chiêu lạt mềm buộc chặt này chơi một lần là đủ rồi."
Mạc Anh bị nắm chặt cổ tay, nàng càng vùng vẫy thì lực tay đối phương càng lớn, như thể muốn bóp nát xương tay nàng. Nàng đành nửa quỳ nửa ngồi bên mép giường, nhích tới nhích lui, đôi mắt tròn xoe láo liên tìm đường thoát thân qua cửa sổ hoặc cửa chính.
Lâu An Nhiên nhìn thấu ý đồ bỏ trốn của nàng, không nhịn được buông lời trêu chọc: "Sợ cái gì? Tôi còn có thể ăn thịt em chắc?"
Mạc Anh tròn mắt, hoảng sợ thốt lên: "Đừng ăn thịt tôi!"
Lâu An Nhiên nghẹn lời. Sau khi xác nhận vẻ mặt nghiêm túc không chút giả tạo của nhóc con, cô chợt nhớ lại hành động quay đầu chạy mất hút lần trước của nàng, đôi mắt khẽ híp lại, nhận ra có điều gì đó không bình thường.
"Nhóc con, tôi vừa gặp ác mộng."
"Ác mộng sao?"
"Phải, tôi mơ thấy mình bị một con sói xám đuổi theo, đuổi mãi không thôi. Đến lúc chạy không nổi nữa, tôi lỡ chân ngã xuống, nó liền hung tợn vồ tới, há cái miệng đỏ lòm to thế này này—" Lâu An Nhiên thấy nhóc con vì mải nghe chuyện mà hít một hơi lạnh, vừa buồn cười vừa bực, bèn tiếp tục cường điệu: "Tôi sợ hãi vô cùng, em có thể cho tôi một cái ôm an ủi được không?"
"Chị sợ sao?" Mạc Anh khó hiểu nghiêng đầu, nàng theo bản năng l**m khóe môi, cẩn thận nhấm nháp dư vị mỹ vị còn sót lại. Ngoài vị ngon ngọt ấy, dường như còn có một luồng khí bạc hà mát lạnh lây dính từ môi đối phương. Thấy Lâu An Nhiên đang đầy vẻ mong chờ dang rộng vòng tay, nàng chần chừ một lát rồi cũng rón rén tựa vào, bàn tay nhỏ nhắn chạm lên lưng cô, học theo dáng vẻ Tứ tỷ vẫn hay dỗ dành mình, nhẹ nhàng vỗ hai cái: "Không sợ nhé, không sợ, Cá Nhỏ ở đây rồi."
Trong tâm trí Lâu An Nhiên, hình ảnh một người phụ nữ dịu dàng cũng từng vỗ nhẹ lưng cô như thế: "Tiểu An Nhiên đừng sợ, mẹ luôn ở đây với con."
Nụ cười giễu cợt trên môi Lâu An Nhiên bỗng chốc cứng lại. Cô siết chặt vòng tay ôm lấy cơ thể mềm mại trong lòng, vùi mặt vào hõm vai nàng: "Đừng cử động, để tôi ôm một lát."
Đôi mắt lưu ly của Mạc Anh cứ thế ngó nghiêng khắp nơi như mắt mèo, nhưng chờ mãi chẳng thấy dải sáng nào bay ra nữa, nàng nhịn không được đẩy đối phương ra. Lần đầu không được, lần thứ hai nàng đẩy thẳng Lâu An Nhiên ngã ngửa xuống giường, còn lớn tiếng lý sự: "Chị hết sợ rồi!"
Lâu An Nhiên vươn tay muốn ôm tiếp, nhưng nhóc con cứ né tránh liên hồi như một con chạch nhỏ trơn tuột: "Chưa đâu, ác mộng đáng sợ lắm, tôi cần em ôm thêm mấy cái nữa."
Mạc Anh gạt tay cô ra, hậm hực định bỏ đi: "Kẻ lừa đảo."
Lâu An Nhiên: "..."
Nhóc con này cái gì cũng tốt, chỉ có tính tình là thay đổi như thời tiết, thật khó lường. Lâu An Nhiên vội vàng chân trần đuổi theo, ngay cả giày cũng chẳng kịp xỏ. May mà thảm trong hai căn phòng đều mềm mại y như nhau: "Sao lại bảo tôi là kẻ lừa đảo?"
Mạc Anh quay lại lườm cô đầy u oán: "Chị gạt người, chính là kẻ lừa đảo."
Lâu An Nhiên trong lòng kinh ngạc nhưng ngoài mặt không hề biểu lộ, cô tiếp tục đuổi theo trêu ghẹo nàng. Lúc này, cánh cửa bí mật đã được mở ra một cách công khai và đầy kiêu hãnh: "Lần trước gặp em bảo tôi là đồ vô lại, chẳng lẽ tôi đã làm chuyện gì xấu xa với em sao?"
Gương mặt nhỏ nhắn của Mạc Anh nhăn nhó lại như cái bánh bao, ánh mắt bắt đầu lảng tránh.
Lâu An Nhiên thấy điệu bộ chột dạ này của nàng, càng thêm chắc chắn có kẻ nào đó đã rỉ tai nói xấu mình với nhóc con, nếu không thái độ của nàng trong hai lần gặp mặt sao có thể khác biệt lớn đến thế.
Là Ngu Toàn ư? Chắc không phải.
Lâu An Nhiên nhìn bộ dạng ấp úng của nàng, nhịn không được mà trêu tiếp: "Vậy ra lúc thì tôi là kẻ lừa đảo, lúc lại là đồ vô lại... Đến tôi cũng sắp không biết mình là loại nào nữa rồi. Em nói xem, rốt cuộc tôi đã làm chuyện gì xấu với em nào?"
Chuyện xấu mà Lâu An Nhiên từng làm, e là đủ để viết thành một cuốn sách dày cộp.
Thế nhưng Mạc Anh thì chịu chết, nàng vò đầu bứt tai hồi lâu cũng chẳng nghĩ ra được nguyên cớ gì. Trái lại, Lâu An Nhiên ở bên cạnh cứ thong thả chiêm ngưỡng bộ dạng luống cuống của nhóc con, trong lòng thầm cảm thấy nàng thật là khả ái.
Lâu An Nhiên quyết định châm thêm một mồi lửa, vẻ mặt đầy ủy khuất: "Lần trước em bịt mắt bắt tôi giúp đỡ, tôi đã giúp em một việc lớn thế mà— ưm."
Vừa nhắc đến chuyện giao phối lần trước, Mạc Anh như tên trộm bị bắt quả tang, vội vàng bịt chặt miệng đối phương lại: "Không được nói!"
Thẹn thùng sao?
Lâu An Nhiên theo bản năng l**m nhẹ vào lòng bàn tay mềm mại của nhóc con. Vừa mềm vừa thơm, y hệt vị kẹo bông gòn cô nếm thử lần trước. "Vậy tôi vẫn là đồ vô lại à?"
Câu hỏi này thực sự làm khó Mạc Anh. Bộ não vốn có dung lượng ít ỏi của nàng suýt thì đứng máy. Nàng lén nhìn Lâu An Nhiên đang cười hớn hở, cảm thấy lời đối phương nói cũng có lý, hơn nữa cảm xúc vốn là thứ phản ánh chân thực nhất tâm địa một người. Nàng khẽ l**m khóe môi vẫn còn vương dư vị mỹ vị: "Chị còn có thể giúp tôi thêm lần nữa không?"
Lâu An Nhiên cười đầy ẩn ý: "Dĩ nhiên rồi, tôi rất sẵn lòng."
...
"Chị lái xe hơi chậm."
"Gió bên ngoài nhỏ quá."
Lâu An Nhiên — người vừa bị đem ra so sánh với một gã tài xế đua xe — cảm thấy gân xanh trên trán giật liên hồi. Cô càng nghe càng muốn đập cho Nghê Tâm Ngữ một trận, cái đồ người đại diện không đáng tin, làm gì không làm lại dắt trẻ con đi chơi đua xe?
Cũng may lúc nửa đêm đường xá thưa thớt, không ai chứng kiến cảnh Lâu tổng phải túm cổ một nhóc con đang thò hẳn đầu ra ngoài cửa sổ xe lôi vào, rồi cả hai mắt to trừng mắt nhỏ với nhau.
"Trong xe cũng không có mùi hương nồng nặc gây sặc."
"Mùi gì cơ?"
Mạc Anh nhớ lại dáng vẻ hút thuốc của Nghê Tâm Ngữ, bèn làm bộ làm tịch khua tay múa chân minh họa. "Trong xe chị có mùi hương thanh lãnh dìu dịu, rất giống dưới đáy biển của chúng tôi—"
Lâu An Nhiên nhướng mày: "Đáy biển?"
Mạc Anh vội vàng chữa cháy: "À, là vùng ven biển. Tôi là... gái làng chài, chuyên bắt cá, ừm."
Lâu An Nhiên lạc tay lái một cái. Để tránh trở thành người đầu tiên gây tai nạn vì quá kinh ngạc, cô tấp xe vào lề, nhìn nhóc con từ đầu đến chân một lượt đầy vẻ hoài nghi: "Bắt cá? Với cái thân hình nhỏ xíu này của em, cá nó bắt em thì có."
Mạc Anh tự ái, cố gắng duy trì sự quật cường cuối cùng: "Tôi bắt cá giỏi lắm đấy nhé! Cá mập voi khổng lồ còn bị tôi tóm gọn, sau này chúng tôi còn trở thành bạn tốt nữa cơ."
Một con cá mập voi trưởng thành có thể dài tới 20 mét.
Ha ha ha ha.
Trong xe vang rền tiếng cười sảng khoái của Lâu An Nhiên. Cô cười đến mức không nhịn được mà đập nhẹ vào vô lăng. Cười chán chê mới nhận ra Mạc Anh đang giận thật sự, nàng phồng má như đang nhai không khí, đôi lục mâu trừng trừng nhìn cô như muốn phun ra lửa.
Nhận thấy mình vừa rồi có hơi thất thố, Lâu An Nhiên khẽ hắng giọng: "Em vừa nói muốn đến nơi nào có thật nhiều người đang hát hò nhảy múa?"
Mạc Anh nghiêm túc suy nghĩ: "Tôi muốn đến nơi nào có hàng vạn người cùng hát như lần trước ấy, được không?"
Lâu An Nhiên theo bản năng nhìn đồng hồ: 3 giờ 27 phút sáng.
"Chắc là vẫn còn một nơi như thế."
"Đi đi đi!!!"
...
Tại quán bar Moonlight, dù đã 4 giờ sáng nhưng không khí vẫn náo nhiệt lạ thường. Thi thoảng lại có vài kẻ say xỉn lảo đảo bước ra. Có người đi một mình, có kẻ vừa mới tìm được bạn đồng hành đã vội vã quấn lấy nhau ngay trước cổng, diễn màn ân ái nồng nhiệt.
Lâu An Nhiên vừa đỗ xe xong đã thấy Mạc Anh đang nhìn chằm chằm vào một cặp đôi sắp diễn cảnh phòng the lộ thiên. Cô vươn tay che mắt nàng lại, cảm nhận được hàng lông mi của nhóc con đang run rẩy trong lòng bàn tay, ngứa ngáy vô cùng: "Chuyên tâm nghe hát đi, không được nhìn bậy."
Mạc Anh lầm bầm: "Tôi nghe thấy tiếng hát rồi."
Vừa bước vào Moonlight, giai điệu cuốn hút của bản nhạc He Said She Said đã lọt vào tai. Khách khứa thưa thớt ngồi rải rác trên những băng ghế dài, người thì túm năm tụm ba, kẻ thì đã gục xuống bàn say bất tỉnh nhân sự.
Trong không khí thoang thoảng một mùi hương kỳ quái khó gọi tên. Vì hai người xuất hiện vào khung giờ khá nhạy cảm nên không ít người ngẩng đầu nhìn lên. Mạc Anh thì bận rộn quăng lưới giữa biển người để tìm những dải sáng sót lại, hoàn toàn không để ý đến những ánh mắt nóng rực đang đổ dồn về phía mình.
Lâu An Nhiên nhìn quanh một lượt, nhận ra nơi này không còn là Moonlight trong ký ức của cô nữa. Quán bar yên tĩnh ngày xưa sau nhiều lần sửa chữa giờ đã trở nên hoàn toàn xa lạ.
"Nhóc con, em chọn chỗ này thật sao?"
"Vâng."
Trên đường đến đây, Mạc Anh phát hiện người trên phố rất thưa thớt, hàng quán đóng cửa im lìm. Ở quảng trường ngoài mấy kẻ vô gia cư nằm trên ghế đá ra thì chẳng thể bắt được chút dải sáng nào.
Mạc Anh tùy ý chọn một băng ghế ở khu vực trung tâm để dễ dàng thu thập những dải sáng ẩn hiện. Lâu An Nhiên thấy nàng không có vẻ gì là khó chịu nên nén lại nỗi bất mãn vừa dâng lên, bước về phía quầy bar: "Cho tôi hai ly Sweet Lady... thôi bỏ đi, lấy một ly đó, còn ly kia lấy loại nào... nhóc con uống được ấy."
Gã bartender suýt thì bật cười, liếc mắt về phía Mạc Anh: "Một cô nàng ngoại quốc sao? Ánh mắt của quý cô đây được đấy."
Vẻ lạnh lùng trong mắt Lâu An Nhiên càng đậm hơn. Chưa kịp bộc phát bản tính độc miệng của Lâu tổng thì bên ngoài đã có tiếng xì xào: "Xe biển số A99899 của ai thế, chắn hết lối đi rồi, ra dời xe mau!"
Thật không khéo, chiếc xe Lâu An Nhiên chọn hôm nay đúng là biển số đó. Cô vân vê chiếc bật lửa trên bàn, đợi người bên ngoài mất kiên nhẫn giục thêm vài lần mới thong thả đứng dậy bước ra ngoài.
Cùng lúc đó, ở một góc tối, hai gã đàn ông trao nhau ánh mắt đầy ẩn ý. Một tên trông có vẻ hào hoa phong nhã khẽ nở nụ cười mà hắn tự cho là có thể mê hoặc vạn người, bắt đầu tiến về phía Mạc Anh.
