Ngày hôm sau, vừa nhìn thấy ba người họ, hai mắt Mạc Anh đã tỏa sáng. Dưới sự vẫy gọi của Mặc Sĩ Thiên Tâm và Ổ Tư, nàng lại đột nhiên chọn một cái ghế bên ngoài, ngồi sát cạnh Trần Thụy Linh. Cuối cùng, nàng lén lút móc từ trong túi ra hai gói que cay và một hộp chocolate đóng gói sang trọng: "Linh Linh, cho chị hết này, ăn đi."
Trần Thụy Linh theo bản năng ngẩng đầu nhìn Mạc Anh một cái. Đôi mắt lục bảo lấp lánh của đối phương đang đầy vẻ mong chờ nhìn mình, sự ôn nhu ngọt ngào trong đáy mắt ấy như muốn nhấn chìm người khác. Cô nhất thời không nỡ từ chối: "... Được."
Mặc Sĩ Thiên Tâm và Ổ Tư nhìn mà ngẩn người. Thấy Mạc Anh ân cần bóc vỏ đút tận miệng, Trần Thụy Linh bị ép ăn hết viên chocolate này đến viên khác, coi như xung quanh không có ai. Nhóm bốn người cứ thế bị chia cắt thành hai đội riêng biệt.
Hai người họ lập tức đánh úp từ hai phía: "Này này, hai người ăn mảnh nhé, không rủ bọn này à?"
Mạc Anh và Trần Thụy Linh đồng thanh, ăn ý mười phần: "Không có."
Mặc Sĩ Thiên Tâm và Ổ Tư mỗi người một bên cướp lấy túi đồ ăn vặt Mạc Anh đã chuẩn bị kỹ: "Còn bảo không có! Tiểu Nhân Ngư, trước đây em chỉ biết gọi A Thụy, A Thụy theo bọn chị, sao giờ ngay cả xưng hô cũng đổi rồi?"
Ổ Tư bồi thêm: "Đúng đấy, Linh Linh, Linh Linh, nghe thân thiết chưa kìa. Tiểu Nhân Ngư, rõ ràng là em phân biệt đối xử nhé."
Mạc Anh phồng má: "Tâm Tâm, Tư Tư." Thân là bậc trưởng bối, dĩ nhiên phải dành nhiều tình thương cho tiểu bối nhà mình một chút rồi. Ở nhà nàng đứng hàng thứ năm, giờ cuối cùng cũng bắt được một đứa nhỏ hơn mình, Mạc Anh thầm nhủ phải bù đắp hết những yêu thương mà Trần Thụy Linh thiếu hụt trước đây.
Trần Thụy Linh đau đầu nhìn ba người họ: "Thật ra cũng không có gì, hôm đó Thiên Tâm cũng nghe thấy mà, Tiểu Nhân Ngư không khỏe, tớ vừa vặn mang theo ít thuốc cấp cứu thôi."
Mặc Sĩ Thiên Tâm đúng là có nghe thấy tiếng đập cửa thùng thùng, nhưng lúc đó cô nàng đang ngủ sâu, làm sao cũng không tỉnh nổi, cứ ngỡ mình nằm mơ. Đến khi Trần Thụy Linh giúp Tiểu Nhân Ngư xin nghỉ, cô mới biết là có chuyện đó thật: "Cho nên đây là tạ lễ hả? A Thụy, cho chị này, cho chị hết."
Ổ Tư cũng vội vàng trả lại gói que cay đang ăn dở: "Cũng tại Thiên Tâm dây thần kinh thô quá, may mà có A Thụy ở sát vách em, không thì đúng là kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng hay."
Mạc Anh đã sớm bàn bạc khẩu cung với Trần Thụy Linh, thấy họ hiểu chuyện như vậy, nàng chỉ biết giữ im lặng.
Lời tuy là thế, nhưng từ sau hôm đó, vị trí của bốn người đã thay đổi. Mạc Anh luôn ngồi sát cạnh Trần Thụy Linh. Mặc Sĩ Thiên Tâm muốn gần nàng thì buộc phải dịch sang phía bên kia, còn Ổ Tư thì sao cũng được, không bên trái thì bên phải.
Ánh mắt đầy tình mẫu tử của Mạc Anh cứ luôn đặt trên người Trần Thụy Linh. Trần Thụy Linh cần giấy, Mạc Anh như làm phép móc ra một gói; Trần Thụy Linh khát, Mạc Anh lập tức tìm nước... Sự thân thiết của hai người khiến Mặc Sĩ Thiên Tâm phát ghen.
Mặc Sĩ Thiên Tâm siết cổ Trần Thụy Linh, nghiêm hình bức cung: "Hai người có phải lén lút làm trò gì sau lưng bọn này không, hả?"
Ổ Tư trêu: "Không biết nữa, nhìn cứ như hai người đang trong kỳ mặn nồng ấy."
Mặc Sĩ Thiên Tâm thất kinh, hét toáng lên: "Hai người không lẽ lén lút yêu đương đấy chứ? Không được! Tuyệt đối không được! Nếu muốn yêu đương, chẳng lẽ người đầu tiên phải cân nhắc không phải là tớ sao?"
Dù biết Mặc Sĩ Thiên Tâm đang đùa, nhưng lời này cũng gián tiếp nhắc nhở Trần Thụy Linh. Cô đành mượn cớ đi vệ sinh để kéo Mạc Anh ra ngoài nói chuyện riêng: "Tiểu Nhân Ngư, thật ra em không cần làm thế đâu. Hôm đó đổi lại là người khác, chị cũng sẽ làm vậy thôi."
Mạc Anh đáp: "Em biết mà, Linh Linh lúc nào cũng là một cô bé đặc biệt lương thiện."
Trần Thụy Linh: "???"
Lần đầu tiên trong đời cô bị một người cùng trang lứa gọi là cô bé. Trải nghiệm mới lạ này khiến cô vừa dở khóc dở cười, vừa có chút ngượng ngùng.
Trần Thụy Linh đánh giá Mạc Anh một lượt từ trên xuống dưới. Mạc Anh trông rõ ràng rất nhỏ nhắn, như học sinh trung học vậy: "Chị lớn tuổi hơn em đấy Tiểu Nhân Ngư, tính theo tuổi thì em nên gọi chị một tiếng chị gái."
Mạc Anh trợn mắt: "Sao thế được! Linh Linh, em lớn hơn chị chứ, lớn hơn rất nhiều rất nhiều luôn, vả lại ——"
Trước khi xuất đạo, nhiều người chọn cách sửa tuổi, phần lớn là sửa cho nhỏ đi. Nàng chưa thấy ai vì tranh danh xưng "chị" mà lại nói khống tuổi mình lên như thế. Trần Thụy Linh bị bộ dạng nghiêm túc của Mạc Anh làm cho bật cười: "Vả lại cái gì?"
Mạc Anh thầm nghĩ, tính theo bối phận nhân loại, cháu gái họ của Lâu Tiểu Hắc cũng là cháu của nàng, còn nếu tính theo tuổi thực của nhân ngư, nàng chính là tổ tông của đám người này: "Dù sao thì em cũng lớn hơn chị."
Trần Thụy Linh theo bản năng liếc nhìn xung quanh và cái camera đang hoạt động trên đỉnh đầu: "Chuyện đó chị sẽ không nói với ai đâu, Tiểu Nhân Ngư, em cứ yên tâm."
Mạc Anh ngơ ngác: "Chuyện gì cơ?"
Trần Thụy Linh thấy nàng mơ hồ, nhịn không được nhắc nhở: "Hai người cứ tiếp tục như vậy rất dễ bị phát hiện. Em có nghĩ đến hậu quả nếu bị lộ ra ngoài không?"
Mạc Anh mất một lúc mới hiểu đối phương đang lo lắng điều gì: "Lâu Tiểu Hắc bảo chị ấy sẽ giải quyết, em tin chị ấy."
Đúng là điển hình của kẻ lụy tình. Trần Thụy Linh nhắc nhở: "Tiểu Nhân Ngư, em... em quá dễ tin người rồi. Vạn nhất như hôm đó, không phải là chị ấy không giải quyết được, mà là chị ấy có việc bận không thể giải quyết ngay lập tức thì sao? Em có nghĩ mình sẽ phải làm thế nào chưa?"
Câu hỏi này hơi quá tầm hiểu biết của nàng. Cái não cá nhỏ của Mạc Anh bị những lời tâm huyết của Trần Thụy Linh làm cho rối bời, nhưng điều đó không ngăn cản nàng có thêm nhận thức mới về cô: "Linh Linh, chị tốt thật đấy."
Trần Thụy Linh: "..."
Cô nhịn không được đỡ trán: "Thôi bỏ đi, tới đâu hay tới đó vậy."
......
Chớp mắt một cái, các vòng đấu phụ đã khép lại, vòng bán kết đang đến gần. Cuộc thi vẫn áp dụng hình thức đấu loại theo nhóm để sàng lọc học viên. Trước đó, hai tập đầu tiên của chương trình Vì Ca Mà Đến 2 đã chính thức lên sóng, ra mắt đông đảo khán giả.
Mạc Anh và các bạn cũng được hưởng chút phúc lợi, chính là hai ngày nghỉ ngơi quý giá trước khi bước vào đợt huấn luyện cùng danh sư cho vòng bán kết.
Lúc chia tay, Mạc Anh cố ý giữ Trần Thụy Linh lại: "Linh Linh, chị có muốn về nhà em chơi hai ngày không?"
Trần Thụy Linh vẻ mặt thụ sủng nhược kinh, vội xua tay: "Không được đâu, hai ngày này chị phải về thăm ba, chắc không có thời gian rồi."
Mạc Anh đầy tiếc nuối, nàng đã vẽ ra viễn cảnh mọi người tụ họp đông đủ: "Thật sự không tới sao? Nhà em rộng lắm, lại còn rất vui nữa."
Mặc Sĩ Thiên Tâm đen mặt: "Tiểu Nhân Ngư, em cũng thật quá đáng, chị với Ổ Tư là người dưng à? Sao chỉ mời mỗi A Thụy!"
Mạc Anh ngây ngô: "Mời Linh Linh thì cũng như mời các chị mà?"
Thiên Tâm ôm ngực, đau lòng thốt lên: "Từ bao giờ mà A Thụy trở thành đại diện cho cả đám thế này?"
Trần Thụy Linh không khách khí huých vai cô bạn: "Chúng ta là bộ tứ cơ mà, chưa tới bán kết đã nội chiến là sao, có thích hợp không hả?"
Ổ Tư thì thong dong phẩy tay: "Tớ đi trước đây. Các cậu muốn đi đâu thì đi, không cần kéo tớ theo, hai ngày này tớ cũng bận lắm."
Mạc Anh vội đuổi theo: "Tư Tư, nếu chị gặp khó khăn gì cần em giúp, cứ nói với em nhé."
Ổ Tư khựng lại, rồi đôi mắt hơi ửng hồng mỉm cười: "Cảm ơn Tiểu Nhân Ngư, chị sẽ nhớ."
Thiên Tâm và Thụy Linh hồ nghi nhìn theo bóng lưng hai người: "Không hiểu sao gần đây Tiểu Nhân Ngư với Ổ Tư lạ lắm. Nhất là Ổ Tư, từ sau vòng loại cứ lầm lì buồn bực, rốt cuộc họ có chuyện gì nhỉ?"
Trần Thụy Linh lặng im nhìn một lúc rồi gạt tay Thiên Tâm ra: "Tớ cũng về đây."
Mọi người giải tán, ai về nhà nấy.
Việc đầu tiên Mạc Anh làm khi chạm vào điện thoại là kết bạn WeChat với Lâu An Nhiên. Lời nhắn gửi đi là: "Em là bạn gái yêu vấu của chị, mau cưới em đi."
Lâu An Nhiên vừa mở máy đã thấy hàng tá tin nhắn hối thúc của bảo bối nhà mình, lỗi chính tả vẫn y hệt lần trước. Cô chụp màn hình lại làm kỷ niệm, để yên một lúc lâu mới nhấn đồng ý.
Mạc Anh gần như túc trực bên điện thoại chờ thông báo: "Lâu Tiểu Hắc, tối nay chị có về xem chương trình với em không?"
Lâu An Nhiên gửi cho nàng một chiếc phong bao lì xì lớn: "Chúc bảo bối của tôi một năm rực rỡ, nổi tiếng khắp cả nước."
Mạc Anh hớn hở nhận lì xì: "Vậy em đợi chị."
Bạn gái nhỏ thì chưa thấy đâu, nhưng nàng lại đón được một Nghê Tâm Ngữ phong trần mệt mỏi chạy tới. Nghê Tâm Ngữ vừa vào cửa đã tự giác lục tủ lạnh tìm đồ ăn, vừa ăn vừa liếc đồng hồ: "Chương trình sắp chiếu rồi, tiểu khả ái, có thấy hồi hộp không?"
Mạc Anh chớp mắt hỏi: "Tại sao phải hồi hộp?"
Nghê Tâm Ngữ nhanh chóng giải quyết bữa tối: "Hai tập này sẽ định hình lượng fan của em đấy. Nếu không, đến vòng bán kết khán giả bỏ phiếu, em sẽ rất thiệt thòi, thậm chí ảnh hưởng đến việc vào chung kết. Đánh giá của giám khảo và phiếu bầu của fan sẽ quyết định em có được ra mắt hay không."
Mạc Anh nghe xong bắt đầu thấy hơi lo: "Mọi người liệu có thích em không?"
Nghê Tâm Ngữ dùng khăn giấy thấm khóe môi, hài lòng trước phản ứng này: "Đáp án sắp có rồi đấy."
Lâu An Nhiên từ trên lầu đi xuống đúng giờ. Thấy Nghê Tâm Ngữ, hai người lập tức lườm nhau đầy ghét bỏ. Lâu An Nhiên mỉa mai: "Cái bộ dạng ướt rượt này của cô làm người ta tưởng cô mới bò từ dưới nước lên đấy. Sao, vịt lên cạn cũng định khắc phục điểm yếu à?"
Nghê Tâm Ngữ cười nhạo: "Còn hơn có kẻ vì sợ nước mà dùng đủ mọi thủ đoạn. Tôi thấy xuống nước cũng chẳng đáng sợ lắm, không phải là hồng thủy mãnh thú như cô nói đâu."
Mạc Anh đôi mắt sáng lấp lánh nhìn qua nhìn lại hai người, cuối cùng chêm vào một câu: "Em cũng thấy xuống nước rất vui mà."
Nghê Tâm Ngữ quay sang Mạc Anh cười rạng rỡ như bà cô quái chiêu đang dụ dỗ trẻ con: "Tiểu khả ái, lần sau chúng mình cùng xuống nước chơi nhé."
Mạc Anh hớn hở: "Vâng ạ, vâng ạ!"
Lâu An Nhiên chọn ngồi xuống cạnh Mạc Anh, chèn thêm một chiếc gối tựa sau lưng nàng, rồi thuận tay xoa xoa cái bụng phẳng lì: "Bảo bối nhà tôi đang mang thai, không hẹn."
Vừa nhắc đến đứa trẻ, Nghê Tâm Ngữ lập tức trở nên căng thẳng: "Tiểu khả ái, bé trong bụng em vẫn ổn chứ? Lúc hát nhảy tuyệt đối phải chú ý, động tác nào bỏ được thì bỏ, an toàn là trên hết."
Lâu An Nhiên bất đắc dĩ lắc đầu. Nhóc con này lúc diễn không chỉ nhảy cực sung mà còn có mấy pha treo mình trên không, cô xem lại chương trình mà tim muốn nhảy ra ngoài, suýt thì nghẹt thở. Nếu không phải biết nàng là mỹ nhân ngư, thể chất khác biệt, thì có nói gì cô cũng không đồng ý cho nàng ra mắt bằng cách này.
Mạc Anh để chứng minh mình vẫn khỏe, bèn vỗ bỗ lên bụng như vỗ dưa hấu: "Em khỏe lắm, cá con cũng rất ngoan."
Nghê Tâm Ngữ chưa làm mẹ nhưng đã thấy nhiều thai phụ yếu ớt, chỉ cần trượt chân hay ngã nhẹ là có chuyện ngay. Cô vội ngăn lại: "Nhẹ tay thôi! Em coi nó là quả dưa hấu đấy à?"
Mạc Anh rất hiểu rõ tình trạng cá con nhà mình, chỉ cần có ăn là vạn sự bình an. Nói ngắn gọn, chỉ cần mẹ Lâu ngoan ngoãn ở bên cạnh nàng, cá con cũng sẽ trở nên đặc biệt nghe lời: "Không sao đâu, em có chăm sóc bé thật tốt mà."
Lâu An Nhiên khẽ v**t v*: "Dạo gần đây hình như cá con ngoan hơn hẳn."
Mạc Anh gật gù: "Chắc là vì biết Tứ tỷ không còn ý định tấu chúng ta nữa, nên cá con yên tâm rồi đó."
Nghê Tâm Ngữ thấy hai người họ cứ như cặp vợ chồng son, thản nhiên khoe ân ái trước mặt mình, nhịn không được lại muốn đâm thọc Lâu An Nhiên hai câu: "Làm như đứa trẻ trong bụng tiểu khả ái là con cô không bằng."
Cái danh hiệp sĩ đổ vỏ này tiếp nhận cũng quá thuận lợi rồi đấy.
Nghê Tâm Ngữ trăm phương nghìn kế, đề phòng tới đề phòng lui, cuối cùng vẫn không phòng nổi Lâu An Nhiên. Cô thực sự buồn bực, giữa hai người này rõ ràng có một khúc mắc lớn như vậy, rốt cuộc làm thế nào mà họ có thể thản nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra thế này.
Lâu An Nhiên lại vô cùng tự hào: "Ai bảo cá con không phải con ruột của tôi? Bé chính là kết tinh tình yêu của tôi và bảo bối đấy."
Lúc đầu cô cũng không tin, nhưng sợi dây liên kết huyết thống quá mạnh mẽ. Mỗi lần cá con phản hồi lại khiến cô càng thêm xác định, tiểu bảo bối này chính là của cô.
Mạc Anh gật đầu phụ họa: "Đúng vậy, Lâu Tiểu Hắc chính là mẹ của cá con."
Tác giả có lời muốn nói:
Nghê Tâm Ngữ: Lâu Tiểu Hắc, cô có còn là con người không hả, dám để tôi gánh tội thay như thế!
