Khoan Đã, Hình Như Tôi Lên Nhầm Xe

Chương 48: Hẹn hò



Mạc Anh cũng chẳng rõ tại sao, rõ ràng bạn gái nhỏ của nàng là một nhân loại có hai chân, không hề có chiếc đuôi cá xinh đẹp rực rỡ như nàng. Thế nhưng, thật kỳ lạ, chỉ cần Lâu An Nhiên tùy ý trêu chọc một chút, cả người nàng như bị ném vào nước sôi, cái cảm giác tim đập nhanh tê dại đầy lạ lẫm ấy cứ cào xé khiến lòng nàng ngứa ngáy khó nhịn, chiếc đuôi cá lại càng không biết đặt vào đâu cho ổn.

Đôi chân nàng như có như không cứ cọ vào người Lâu An Nhiên, những ngón chân trắng nõn xinh xắn ấn xuống, giống như những phím đàn đen trắng nhảy nhót qua lại.

Gương mặt nàng lộ rõ vẻ sầu khổ, cứ như gặp phải nan đề lớn nhất thiên hạ, Mạc Anh chu cái miệng nhỏ, nhu nhu nhược nhược gọi: "Lâu Tiểu Hắc, giúp em với."

Lâu An Nhiên ép bản thân phải hoàn toàn bình tĩnh. Đối với màn câu dẫn có mục đích của nhóc con, cô cố gắng làm ngơ. Cô khẽ mỉm cười, một bàn tay như đang gảy đàn lướt đi trên làn da mềm mại, cuối cùng, đầu ngón tay thỉnh thoảng lại khều nhẹ vào lòng bàn chân, rõ ràng cảm nhận được nhóc con vì cơ bắp căng thẳng mà co rụt năm ngón chân tròn trịa đáng yêu lại.

Mạc Anh vừa định rụt chân về thì lập tức bị một lòng bàn tay ấm áp nắm chặt lấy. Bên tai là giọng nói khàn khàn đầy gợi cảm của Lâu Tiểu Hắc, linh hoạt như đến từ một thế giới khác, hơi thở nóng rực phả vào tai khiến nàng ngứa ngáy, nhắc nhở rằng người này đang ở ngay bên cạnh.

Lâu An Nhiên cười khàn một tiếng: "Bảo bối, em dục cầu bất mãn như vậy, là muốn cùng tôi 'giao đuôi' sao?"

Mạc Anh tránh trái né phải, đôi mày rối rắm sắp xoắn lại thành một nút thắt. Bị Lâu An Nhiên ép hỏi gắt gao, nàng buột miệng nói: "Nhưng... nhưng chị đâu có đuôi cá đâu."

Lâu An Nhiên ác ý dùng móng tay gãi nhẹ vào lòng bàn chân trắng trẻo của nàng, thầm nghĩ cái đồ nhỏ con không lương tâm này, định dùng xong rồi bỏ hay sao, trên đời làm gì có chuyện hời như thế: "Vậy chính là muốn giao đuôi với tôi rồi."

Nội tâm Mạc Anh giằng xé hồi lâu. Một bên cán cân là muốn, một bên lại cực lực phủ nhận, hai bên cãi nhau làm nàng nhức cả đầu. Rõ ràng bạn gái nhỏ không có đuôi cá, nhưng hình như nàng thực sự... rất muốn cùng Lâu Tiểu Hắc giao đuôi...

Lâu An Nhiên thấy đối phương đang rối rắm về chuyện giao đuôi, không khỏi có chút đắc ý: "Bảo bối, lần trước em cũng nhờ tôi giúp mà, chẳng lẽ tôi không làm em thoải mái sao, hửm?"

Mạc Anh cực kỳ nhạy cảm, lòng bàn chân bị Lâu An Nhiên gãi một hai lần, thừa lúc đối phương lơi lỏng, nàng vèo một cái rụt chân lại, đạp mạnh lên sofa: "Chị đừng gãi em nữa, chị còn gãi là em nổi giận thật đấy!"

Lâu An Nhiên lập tức áp sát trước mặt nàng, dùng mũi khẽ chạm vào mũi nàng, hơi thở dồn dập nháy mắt giao hòa. Lúc này im lặng thắng tiếng động, cô lại từng bước ép sát: "Bảo bối, đừng vội lảng tránh chuyện khác, em vẫn chưa trả lời tôi, lần trước tôi làm cho em có thoải mái không?"

Mạc Anh lí nhí, trong đầu toàn là những hình ảnh mây mưa đặc sắc của hai người ở dưới nước trước đó. Hơn nữa trong những hình ảnh ấy Lâu An Nhiên còn bị che mắt, cực kỳ k*ch th*ch. Nàng đã giấu kỹ chiếc đuôi cá của mình suốt cả đêm không để Lâu An Nhiên biết: "Cũng... cũng tàm tạm thôi."

???

Cái gì mà "cũng tàm tạm thôi"???

Lâu An Nhiên bất mãn nhíu mày. Cô cẩn thận nhớ lại, để chiều theo cảm xúc của nhóc con, cô đã dốc hết tâm sức, kết quả chỉ nhận lại một câu "tàm tạm"?

Bất tri bất giác, khuôn mặt nhu hòa của Lâu An Nhiên lại nhiễm vẻ sắc sảo thường ngày. Cô cúi đầu, chỉ cần nhích thêm một chút là có thể hôn lên bờ môi đỏ mọng mời gọi kia, nhưng cô lại cố tình giữ khoảng cách một centimet: "Lúc lần trước em dán lấy tôi đòi giao đuôi, tôi có đuôi cá à?"

Mạc Anh bị đôi đồng tử sâu thẳm của Lâu An Nhiên nhìn chằm chằm đến mức chột dạ. Tiếng tim đập nhanh như muốn đuổi kịp lời thì thầm bên tai. Một Lâu An Nhiên nguy hiểm và đầy dụ dỗ như thế này dường như khác hẳn ngày thường. Đôi mắt linh động của nàng đảo quanh, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt dường như có thể thấu thị tâm tư mình ấy.

Ánh mắt Mạc Anh liếc loạn xạ, thoáng thấy chiếc máy tính bảng bị bỏ rơi một bên đang tự động phát chương trình. Lúc này ai đang biểu diễn có vẻ không còn quan trọng nữa. Nàng dời mắt xuống dưới, vừa vặn dừng lại trên bờ môi hoàn mỹ của Lâu An Nhiên. Nàng thầm nghĩ nếu màu môi đậm hơn một chút thì sẽ càng ngon hơn.

Nàng quên bẵng chuyện đối phương gãi lòng bàn chân mình, cái gì mà nổi giận, cái gì mà muốn đánh người, trước d*c v*ng đều biến mất hết. Lúc này, nàng cầm lòng không đậu nhớ lại bờ môi màu đỏ thẫm mê người lần đầu gặp Lâu An Nhiên, bèn thử l**m nhẹ một cái, quả nhiên nếm được vị ngọt quen thuộc.

Đánh lén thành công, Mạc Anh định rút lui thì tay Lâu An Nhiên đã mạnh mẽ giữ lấy gáy nàng: "Bảo bối, em biết hành vi này gọi là gì không?"

Mạc Anh hơi mờ mịt: "Cái gì ạ?"

Lâu An Nhiên cười khẽ: "Nghĩ một đằng nói một nẻo. Rõ ràng cơ thể rất thành thật, nhưng miệng lại không chịu thừa nhận."

Mạc Anh vùng vẫy một chút, giọng điệu mang theo chút hờn dỗi: "Em bảo chị giúp em, là chị không muốn mà."

Lâu An Nhiên thở dài, theo bản năng sờ sờ bụng nhỏ của nàng. Lòng bàn tay ấm áp áp sát làn da mát lạnh, chỉ có cách không ngừng tự nhắc nhở bản thân rằng nơi này còn có một bảo bối nhỏ cần che chở, cô mới có thể bình ổn ngọn lửa đang bùng lên: "Bảo bối, ngoài Tứ tỷ ra, còn ai biết được chuyện người cá mang thai mấy tháng thì mới có thể giao đuôi không?"

Mạc Anh cúi nhìn bụng mình, cũng cực kỳ phiền não, đúng là gánh nặng ngọt ngào. Sau đó mắt nàng sáng lên: "Nhị ca!"

Ở nơi cách đó ngàn dặm, Khổng Như Lam thình lình hắt hơi một cái, rồi lại tiếp tục cặm cụi vẽ tranh trên giấy.

Sau một hồi lăn lộn, hai người nhìn nhau, chẳng còn tâm trí đâu mà xem chương trình nữa, cảm giác nóng nảy trước đó cũng dần bình lặng lại.

Lâu An Nhiên nhặt chiếc máy tính bảng lên, chương trình dài một tiếng sắp kết thúc: "Còn xem nữa không em?"

Mạc Anh vội vàng trả lời tin nhắn của hội bạn thân, những tiếng "đinh đinh" thông báo lúc nãy nàng chẳng hề nghe thấy: "Tất nhiên là xem rồi, em muốn biết mình có bao nhiêu fan chứ."

Lâu An Nhiên kéo thanh tiến độ quay lại từ đầu, đặt máy tính bảng lên bàn trà, sau đó cũng lấy điện thoại của mình ra. Máy cô tràn ngập tin nhắn từ Trữ Thư báo cáo về tổng lượt xem, tỷ lệ thảo luận và các bảng số liệu thống kê. Cô đại khái liếc mắt nhìn qua: "Bảo bối, tài khoản mạng xã hội của em giờ đang do Nghê Tâm Ngữ quản lý à?"

Mạc Anh ngơ ngác không hiểu gì.

Lâu An Nhiên đối chiếu bức ảnh vừa mới đăng trên mạng với hình ảnh Mạc Anh đang ngoan ngoãn ôm máy tính bảng, nụ cười ngọt ngào lịm người. Cô lưu bức ảnh đó về máy: "Fan đã lên tới gần hai vạn rồi, xu hướng rất tốt."

Mạc Anh "òa" một tiếng, vui mừng nhào vào lòng Lâu An Nhiên, hai cái đầu nhỏ ghé sát vào nhau nhìn chằm chằm lượng fan vẫn đang không ngừng tăng lên trên màn hình: "Là fan của em thật sao?"

Thấy nàng mày ngài hớn hở, Lâu An Nhiên nhịn không được cọ cọ mũi mình vào mũi nàng: "Đúng vậy, thích bạn gái của tôi, chứng tỏ mắt nhìn của họ rất tinh tường."

Mạc Anh khúc khích cười, trong lòng thầm nghĩ: Oa, vậy là từ nay nàng không bao giờ phải lo bị đói nữa rồi.

...

Biết mình sở hữu vài vạn fan, Mạc Anh như trúng số độc đắc, hưng phấn đến cả đêm không ngủ. Nàng ở trong bồn tắm lăn qua lộn lại, quẫy đuôi bạch bạch bạch, lần lượt gửi tin chiến thắng cho các anh chị.

Khổng Như Lam: Không hổ là Tiểu Ngũ, em là niềm tự hào của Nhị ca.

Ngu Toàn: Một thời gian nữa đột phá một triệu là chuyện nhỏ thôi. Tiểu Ngũ, hai ngày nữa Tứ tỷ sẽ tặng em một món quà bất ngờ.

Diệp Mạc Ly: Tam ca cổ vũ em.

Trời còn chưa sáng, Mạc Anh đã "vèo" một cái bò lên giường Lâu An Nhiên, nhìn chằm chằm khuôn mặt bình thản trong bóng tối. Nàng chống cằm nhìn một hồi, lại bắt đầu đếm hàng lông mi dài cong vút của cô, trông chúng như những chiếc bàn chải nhỏ vậy. Nàng vừa chạm vào, lông mi khẽ run rẩy: "Một, hai, ba..."

Lâu An Nhiên vốn ngủ nông, trước đây thường xuyên thức xử lý công việc đến sáng, nhưng từ khi có Mạc Anh bên cạnh, giấc ngủ của cô lại tốt hơn nhiều. Cô xoay người, tóm lấy ngón tay đang nghịch ngợm của đối phương. Vừa mở mắt đã đối diện với đôi mắt màu lục bảo tuyệt mỹ: "Bảo bối, đêm hôm khuya khoắt không ngủ, em muốn làm gì đây?"

Mạc Anh chẳng hề thấy áy náy vì đã đánh thức bạn gái, nàng nằm sấp xuống, hào hứng đề nghị: "Lâu Tiểu Hắc, chúng mình đi hẹn hò đi!"

Lâu An Nhiên lập tức trợn tròn mắt, cơn buồn ngủ tan biến sạch sành sanh: "Hẹn hò?"

Mạc Anh vốn đã đọc qua rất nhiều truyện ngôn tình, đủ loại tra nam tiện nữ, tra công tiện thụ nàng đều biết cả: "Em thấy trong sách nói, yêu nhau là phải nắm tay, hôn môi, hẹn hò. Lâu Tiểu Hắc, chúng mình ngoài hôn môi ra thì nắm tay với hẹn hò đều chưa có."

Lâu An Nhiên vốn biết bảo bối nhà mình luôn có những hành động kỳ lạ, không ngờ trong phương diện này nàng vẫn còn là một tờ giấy trắng: "Được thôi."

Đến công viên trò chơi, nhìn vòng quay khổng lồ cao chọc trời, Lâu An Nhiên xoa xoa mồ hôi (không tồn tại) trên thái dương: "Bảo bối, em muốn chơi cái gì?"

Mạc Anh cái gì cũng chưa từng chơi, hưng phấn như một đứa trẻ, lôi kéo tay Lâu An Nhiên len lỏi giữa dòng người. Có mấy đứa nhỏ tay cầm kem ly, thỉnh thoảng l**m một cái, khóe miệng dính đầy kem trắng. Lâu An Nhiên thấy bảo bối nhà mình nhìn chằm chằm, cả mặt viết rõ chữ: "Muốn ăn".

Cô dắt nàng vào tiệm: "Muốn ăn vị nào?"

Mạc Anh áp mặt vào tủ kính, ngón tay chỉ trỏ từng cái một. Mỗi hộp kem đều trông thật mát mẻ và hấp dẫn: "Lâu Tiểu Hắc, em muốn tất cả."

Lâu An Nhiên suýt phì cười, mặc kệ ánh nhìn của người khác, cô vòng tay ôm lấy eo Mạc Anh từ phía sau, vỗ nhẹ vào cá con trong bụng nàng: "Chọn một cái thôi, ăn nhiều quá không tốt, vả lại kem rời tủ lạnh sẽ chảy rất nhanh."

Mạc Anh không còn cách nào khác, chọn một cây kem có màu xanh gần giống màu đại dương, xé vỏ ra l**m một miếng, đầu lưỡi suýt nữa thì dính chặt vào kem.

Lạnh.

Lâu An Nhiên thấy nàng há hốc miệng, cái lưỡi nhỏ đáng yêu chưa kịp rụt về, nhịn không được liền ghé sát lại hôn nàng nồng nhiệt giữa chốn đông người, hôn đến mức phát ra tiếng nước chầm chậm: "Bảo bối, ban ngày ban mặt, đừng có luôn quyến rũ tôi như thế, tôi không tin tưởng vào khả năng tự chủ của mình đâu."

Mạc Anh hoàn hồn, trợn mắt: "Lâu Tiểu Hắc, em có đâu!"

Tuy nhiên, nàng l**m l**m khóe môi mình, ngoài vị ngọt lịm của kem còn có thêm vị ngọt độc nhất của Lâu An Nhiên. Nhờ sự trung hòa của cô, cảm giác lạnh buốt ban nãy dường như dịu đi rất nhiều, không còn làm nàng thấy tê tái nữa.

Thế là trong suốt quãng thời gian sau đó, cứ Mạc Anh nếm một ngụm kem xong lại hà hơi lạnh há miệng ra, khiến Lâu An Nhiên không kìm được mà ấn nàng vào cột hôn tới tấp, hôn đến mức Mạc Anh toàn thân nhũn ra.

Nửa giờ chờ đợi trôi qua, một que kem được chia sẻ xong xuôi, khóe miệng Mạc Anh đỏ bừng, ngay cả đuôi mắt cũng nhiễm một chút đỏ ửng tình tứ.

Tác giả có lời muốn nói:

Nghê Tâm Ngữ đi rồi... có vẻ thiếu mất một đoạn nên tôi sửa lại chút nhé, mọi người cứ coi như cô ấy không tồn tại là được 2333.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...