Khoan Đã, Hình Như Tôi Lên Nhầm Xe

Chương 61: Ghi âm



Cuộc đàm phán thất bại hoàn toàn.

Nghê Tâm Ngữ bị những chiêu trò trà xanh của Tô Bạch làm cho tức đến tức ngực. Cô nằm vật ra ghế, nhắm nghiền mắt, bắt đầu tự hỏi liệu có nên vung tiền thuê người đào bới lịch sử đen của hắn ta hay không. Nhưng nghĩ lại, nếu thực sự tung tin nóng kiểu đó thì tuyệt tình quá, dễ gây tác dụng ngược.

Giữa lúc ấy, tin nhắn thoại với giọng nói ủy khuất của Mạc Anh gửi đến.

Nghê Tâm Ngữ lần đầu nghe thấy tiểu khả ái dùng tông giọng suy sụp như vậy, lập tức quẳng luôn cái đầu óc đang say xe và cơ thể rệu rã sang một bên. Cô xách túi, trực tiếp lái xe đến khu tập trung. Khi nhìn thấy một Mạc Anh đang ủ rũ, cúi đầu ủ dột, cô không khỏi bàng hoàng.

"Sao thế này? Em thấy không khỏe ở đâu à?"

Mạc Anh cuộn tròn trên sofa, nhỏ bé như một chú mèo Ba Tư quý giá vừa đi lạc mới tìm về được. Sắc mặt nàng trắng bệch, trông còn giống bệnh nhân hơn cả Nghê Tâm Ngữ. "Dạ... Lâu Tiểu Hắc nói chị ấy sẽ về ngay."

Nghê Tâm Ngữ lại bị nhồi một miệng cơm chó, định khuyên nàng đi bệnh viện nhưng rồi lại thôi. Lâu Tiểu Hắc tuy thường ngày hành xử hơi quái, nhưng riêng khoản chăm sóc người khác thì tạm coi là đạt chuẩn.

"Tiểu khả ái à, việc cấp bách của em lúc này là chuẩn bị cho trận chung kết. Những việc khác cứ để tụi chị lo. Mấy lời mắng chửi trên mạng em đừng bận tâm, trên đời này người yêu quý em nhiều lắm."

Lượng fan của hai bên gần như quyết định cục diện của cuộc chiến này. Cũng có không ít fan muốn bảo vệ Mạc Anh, nhưng họ giống như một con thuyền nhỏ vừa ra khơi đã bị sóng dữ nhấn chìm giữa đại dương dư luận.

Mạc Anh lắc đầu: "Em thấy hơi buồn nôn."

Nghê Tâm Ngữ gật đầu đồng cảm. Cứ nghĩ đến chuyện bị kẻ khác cưỡng ép ràng buộc tên tuổi, cô cũng thấy như vừa nuốt phải miếng bánh kem thiu, muốn nôn mà không nôn ra được. Cô rót một ly nước đưa cho nàng: "Vậy chúng ta không xem mấy thứ tiêu cực đó nữa. Nghỉ ngơi trước đã. Nhưng mà, tấm ảnh em và Tô Bạch cùng bước ra từ một cánh cửa... nói cho chị nghe, sao hai người lại gặp nhau ở đó?"

Mạc Anh đành phải thuật lại đầu đuôi yêu cầu của Tô Bạch một lần nữa.

Ngu Toàn?

Lại nghe thấy cái tên này, Nghê Tâm Ngữ cảm thấy thái dương giật liên hồi. Ngón tay cô khẽ run rẩy theo quán tính, cô thấp giọng chửi thề: "Chẳng trách hắn đột ngột đổi hướng, hóa ra là tính toán chuyện này. Hắn khôn ngoan đấy, nhưng cũng phải xem chúng ta có phối hợp hay không."

Chiêu trò ràng buộc luôn là con dao hai lưỡi. Với những tân binh muốn nổi tiếng nhanh, việc dính tên với một tiền bối có vị thế cao là điều hằng mong ước. Nhưng xét về lâu dài, đây là khoản đầu tư đầy rủi ro. Chỉ cần một bên dính scandal, bên kia cũng đừng hòng giữ mình trong sạch, thậm chí đó sẽ trở thành vết nhơ không bao giờ tẩy trắng được.

Mạc Anh dĩ nhiên không hiểu những lắt léo đó. Nàng khẽ cuộn người lại, đôi chân cọ xát trên sofa. Chợt nàng giật mình, phía mặt trong đùi có một cảm giác lành lạnh và cứng cáp đang trồi lên.

Hỏng rồi, cái đuôi cá của nàng lại dở chứng rồi.

Nghê Tâm Ngữ không nhận ra hành động nhỏ đó, cô vẫn tận tâm giảng giải: "Em không cần sợ. Nếu Tô Bạch cứ khăng khăng làm theo ý mình, cùng lắm chúng ta sẽ trở mặt với hắn. Dù sao thi xong chương trình này, hai bên cũng khó có cơ hội hợp tác."

Về việc Tô Bạch có thể làm khó Mạc Anh trong trận chung kết, Nghê Tâm Ngữ cũng đã tính tới. Nhưng cô tin chắc chỉ cần có Ngu Toàn trấn giữ ở đó, kết quả sẽ không quá tệ. Tất nhiên, trở mặt là hạ sách. Đáng sợ không phải là đắc tội người khác, mà là khi nền móng chưa vững đã làm hỏng các mối quan hệ trong giới, ấn tượng đầu tiên của công chúng về nàng sẽ sụp đổ.

"Chị chỉ lo em hiện giờ chưa có chỗ đứng vững chắc. Dù có Tứ tỷ hay Tam ca chống lưng, nhưng nếu muốn đi xa hơn, em không thể chỉ dựa vào họ. Em chắc hẳn không muốn sau này người ta nhắc đến mình là 'em gái Ngu Toàn' thay vì 'Tiểu Nhân Ngư' đúng không?"

Đôi khi, một cái nhãn dán lên người quá lâu sẽ rất khó gỡ bỏ.

Mạc Anh gật đầu như gà mổ thóc, nhưng thực ra chẳng nghe vào được bao nhiêu. Trong đầu nàng chỉ toàn là câu hỏi: Sao Lâu Tiểu Hắc chưa về? Nàng sắp không khống chế được cái đuôi nữa rồi. Nàng thử đứng dậy, loạng choạng: "Em... em vào phòng ngủ đây."

Thấy nàng như sắp ngất đến nơi, Nghê Tâm Ngữ lo sốt vó, đưa tay sờ trán nàng. Lạnh toát. Một cái lạnh thấu xương như thể vừa ngâm trong nước biển. Cảm giác này... rất giống cái chạm tay vào Ngu Toàn hôm qua. Nghê Tâm Ngữ rùng mình, theo bản năng rụt tay lại, ánh mắt nhìn Mạc Anh càng thêm cổ quái.

Ngu Toàn có đuôi cá... Vậy chẳng lẽ...

Rắc.

Cánh cửa mở ra. Lâu An Nhiên vừa vào nhà đã thấy Nghê Tâm Ngữ và Mạc Anh đang đứng nhìn nhau trân trân như hai cây cột điện. "Cô cũng ở đây à? Sự việc giải quyết xong chưa?"

Nghê Tâm Ngữ đang đau đầu nhức óc, đúng là chuyện tốt không nói toàn nói chuyện dở.

Mạc Anh vừa thấy bạn gái nhỏ về liền an tâm hẳn, nàng chu môi làm nũng: "Lâu Tiểu Hắc, em thấy không khỏe."

Lâu An Nhiên nhíu mày, quẳng luôn thẻ phòng và túi xách sang một bên, lao tới hỏi han rối rít. Hai người không coi ai ra gì mà dắt nhau vào phòng ngủ. Vừa khóa cửa lại, Lâu An Nhiên đã thấy nhóc con nhà mình mềm oặt như vũng nước, suýt thì ngã quỵ xuống sàn. Chiếc đuôi cá vàng rực rỡ không kiểm soát được mà quẫy mạnh "bạch bạch" xuống mặt đất.

Mạc Anh vươn tay níu lấy cánh tay cô: "Lâu Tiểu Hắc, em không đi nổi nữa, bế em đi."

Lâu An Nhiên xót xa không thôi. Nhìn nhóc con bình thường tràn đầy năng lượng giờ như héo úa, cô bế thốc nàng lên đưa vào bồn tắm. Khi nước ấm dần bao phủ chiếc đuôi, Mạc Anh vẫn còn vẻ uể oải. Thế nhưng, đóa hoa vàng kim trên bụng nàng đã nở rộ được sáu cánh, chỉ còn một phần ba nữa là viên mãn. Lâu An Nhiên khẽ v**t v* phần bụng hơi nhô lên, cảm nhận làn da mịn màng dưới lòng bàn tay: "Là bé con không ngoan, quậy phá em à?"

Vừa dứt lời, bé cá con dưới lòng bàn tay cô bỗng huých một cái thật mạnh như muốn phản đối.

Mạc Anh biện minh: "Không phải đâu, là do em ăn phải đồ lạ thôi."

Lâu An Nhiên nghiêm mặt: "Sau này chị sẽ bảo Trữ Thư lo liệu ba bữa cho em, cấm ăn đồ vặt của người lạ đưa. Em sắp làm mẹ rồi, phải biết tự bảo vệ mình chứ."

Mạc Anh biết có giải thích Lâu Tiểu Hắc cũng không hiểu được đồ lạ nàng nói là gì (ám chỉ những cảm xúc tiêu cực trên mạng). Nàng quay đầu đi, khẽ quẫy đuôi: "Lâu Tiểu Hắc, chị ở đây với em một lát nhé."

Đây rõ ràng là không muốn nói thêm rồi.

Lâu An Nhiên hoàn toàn bó tay trước nhóc con nhà mình. Cô rút điện thoại ra, ngón tay vô thức lướt mở màn hình rồi lại khóa lại, lặp đi lặp lại một cách đầy bất an. Trong đầu cô lúc này chỉ toàn là cảnh tượng mạo hiểm lúc vừa bước chân vào cửa: "Bảo bối, có phải vì cá con nên em mới không thể kiểm soát được chiếc đuôi nhỏ của mình không?"

Hôm nay còn may mắn, chứ nếu đổi lại là ở nơi khác, lúc cô không thể lập tức có mặt để ứng cứu... Nỗi lo lắng này khiến Lâu An Nhiên bồn chồn khôn nguôi, cô tuyệt đối không cho phép bất cứ kẻ nào có cơ hội lấy bí mật của bảo bối nhà mình ra làm trò đùa.

Mạc Anh ấp úng nửa ngày: "Dạ... không phải."

Nàng mới chỉ mất kiểm soát hai lần: lần đầu là trong quá trình chuyển hóa, lần này hoàn toàn là ngoài ý muốn. Chính nàng cũng không ngờ những cảm xúc tiêu cực vượt quá giới hạn chịu đựng lại khiến cơ thể phản ứng dữ dội đến thế.

Nhưng nàng càng ngập ngừng, Lâu An Nhiên lại càng lo sốt vó. Hai người cứ như chơi trò trốn tìm quanh bồn tắm, cho đến khi tiếng đập cửa rầm rầm mất kiên nhẫn của Nghê Tâm Ngữ vang lên từ bên ngoài mới chấm dứt cuộc đối thoại.

"Sao cô vẫn chưa đi? Làm người đại diện mà rảnh rỗi thế à?"

"Này, hai người các người cứ hở ra là khóa cửa phòng là ý gì hả? Giữa thanh thiên bạch nhật định làm cái ——" Nghê Tâm Ngữ nhón gót, cố lách qua người Lâu An Nhiên để ngó nghiêng vào trong. Thấy chiếc giường lớn vẫn phẳng phiu không một nếp nhăn, hoàn toàn không giống như vừa xảy ra chuyện gì mờ ám, cô mới lẩm bẩm: "Ủa, tiểu khả ái đâu rồi?"

Lâu An Nhiên đầy vẻ ghét bỏ đẩy cô nàng ra khỏi cửa, khoanh tay trước ngực: "Chuyện trên mạng cô định xử lý thế nào? Nếu cô làm không xong, tôi sẽ giao cho người khác."

Nghê Tâm Ngữ lườm cô một cái, bực dọc vuốt mạnh màn hình rồi chìa giao diện sạch bong ra trước mặt Lâu An Nhiên. Vị trí đầu bảng hot search đã bị thay thế bởi tin tức một ảnh đế ngoại tình và bạo hành gia đình; những dòng chửi bới Mạc Anh hay tin đồn tình ái với Tô Bạch đều đã biến mất không dấu vết.

Lâu An Nhiên vẫn không đổi sắc mặt: "Bỏ tiền gỡ hot search chỉ là trị ngọn không trị gốc. Tôi muốn cô tung hết 'phốt' của Tô Bạch ra, càng nhiều càng tốt."

An Trần là công ty giải trí được Lâu An Nhiên thành lập trong lúc ngẫu hứng, quy mô tất nhiên không thể so với đối thủ, nhưng Nghê Tâm Ngữ chẳng hề nao núng: "Cô chắc chứ?"

Lâu An Nhiên cười lạnh: "Một tên Tô Bạch mà cô cũng sợ à? Cho dù Ngu Toàn có tới thì tôi cũng... Khụ, hắn đã dám làm thì phải trả giá. Tưởng nhiệt độ của nhóc con nhà tôi dễ ké lắm sao? Hắn xứng chắc?"

Nghê Tâm Ngữ: "..."

Đứng ở góc độ người đại diện, dù không tán thành cách hành sự cảm tính này, nhưng nếu đối tượng là Tô Bạch thì cô bỗng thấy sướng rơn, cảm giác thật hả dạ. Đáng đời lắm! Thật sự coi cô là quả hồng mềm muốn nắn sao thì nắn chắc? Còn lâu nhé!

Sự phối hợp ăn ý bao năm giữa họ vẫn còn đó, sếp đã ra lệnh, Nghê Tâm Ngữ chẳng còn gì phải e dè. Cô hào hứng đến mức da đầu tê rần: "Chờ đấy, chậm nhất là một đêm thôi, tôi sẽ dìm hắn xuống bùn đến mức mẹ hắn cũng không nhận ra."

Lâu An Nhiên liếc nhìn cô đầy kiêu hãnh rồi quay lại phòng ngủ, không quên khóa cửa theo thói quen. Cô tiện tay mang chiếc điện thoại của Mạc Anh vào phòng tắm: "Đợi lát nữa sẽ có kịch hay, đừng bỏ lỡ nhé."

Mạc Anh liếc nhìn cô một cái: "Kịch hay gì cơ?" Sau đó nàng nhìn vào phần bình luận dưới bài đăng của mình, đám anh hùng bàn phím vẫn chưa chịu buông tha, những nội dung mới cứ nhảy ra liên tục. Nàng lướt qua rồi bỗng thấy chán nản, khóa màn hình lại: "Tại sao họ lại không thích em chứ?"

Lâu An Nhiên ngồi xuống cạnh bồn tắm, thấy nhóc con buồn bã như sắp rơi lệ đến nơi, cô vỗ về: "Bảo bối, đừng vì những kẻ không đáng mà đau lòng. Người đã thích em thì dù em làm gì họ cũng sẽ ủng hộ vô điều kiện, còn kẻ đã ghét thì dù em có hoàn hảo đến đâu họ vẫn tìm được lý do để bài xích. Ở đây chúng ta gọi đó là duyên phận, phải hợp mắt thì mới yêu quý nhau được."

Mạc Anh bừng tỉnh, vẻ ủ rũ tan biến sạch. Có lẽ nàng đã quá bị ảnh hưởng bởi những dải màu cảm xúc tiêu cực đang bao trùm lấy không gian. Thế nhưng, khi Lâu An Nhiên xích lại gần, một hơi thở ấm áp quen thuộc đã thành công xua tan mọi mây mù. Giọng nói trầm khàn, gợi cảm của cô khẽ vang lên bên tai: "Xem kìa, chúng ta chẳng phải vừa gặp đã ưng mắt nhau sao!"

Xì xì ——

Lâu An Nhiên thấy tai nhóc con đỏ bừng lên liền khẽ cười: "Bảo bối, sao em hơi tí là lại đỏ mặt thế..."

—— "Ồ, sao thầy Tô lại biết ạ?" —— "Ngu lão sư chính là nữ thần của tôi mà, luôn theo dõi idol là bản năng thôi..." —— "Thầy là... fan của cô Ngu ạ?"

Bầu không khí lãng mạn bỗng chốc bị phá vỡ bởi những âm thanh phát ra từ chiếc điện thoại trên tay Mạc Anh. Lâu An Nhiên ngẩn người nghe một hồi rồi nhanh chóng nhận ra đây là cuộc đối thoại giữa nhóc con và kẻ đang đứng đầu hot search hôm nay.

Mạc Anh luống cuống không biết mình vừa bấm nhầm vào đâu. Cả hai nhìn nhau trân trân, sau đó Lâu An Nhiên cầm lấy điện thoại, mở khóa và phát hiện ra đoạn ghi âm quan trọng này. Cô thốt lên: "Bảo bối, em lại còn ghi âm cả đoạn đối thoại với Tô Bạch cơ à? Đúng là một bé cá thông minh!"

Mạc Anh vẫn chưa hiểu đoạn ghi âm này có tác dụng gì, nàng cười hì hì: "Lâu Tiểu Hắc, là lần trước chị dạy em mà. Chị bảo gặp người không quen thì phải để ý xem xung quanh có camera không, nếu không có thì phải tự mình lưu lại bằng chứng..."

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...