Khoảnh Khắc Cơn Mưa Lớn Trút Xuống

Chương 102



 

Sau trận khóc lóc thỏa thích trên sân thượng hôm đó, Hứa Triêu Lộ cảm thấy lòng mình như nhẹ nhõm đi phần nào.

Vài ngày sau, cô đến Đại học S để tham gia trại tuyển sinh riêng môn Toán. Trong suốt mấy ngày ở đó, cô ở ký túc xá của trường, còn Trì Liệt Tự chiều nào lại chạy đến cùng cô ăn tối. Vừa đoạt huy chương vàng Olympic quốc tế, vậy mà cậu chẳng hề tỏ ra tự mãn hay buông lỏng trước mặt cô. Mỗi lần gặp nhau hai người không nói nhiều, nhưng sự đồng hành còn quý hơn mọi lời nói.

Khi buổi phỏng vấn cuối cùng kết thúc, Hứa Triêu Lộ cảm thấy mình làm khá ổn. Ngày hôm đó, trường công bố kết quả xếp hạng và trao chứng nhận, cô đạt mức đánh giá cao nhất và trong danh sách ngành học có cả ngành cô yêu thích.

Khoảnh khắc tờ chứng nhận nằm trong tay, lồng ngực vốn bị đè nén bấy lâu của cô cuối cùng cũng có thể thở ra một hơi thật sâu.

Trên khuôn viên Đại học S, Hứa Triêu Lộ và Lý Cảnh Hiên, người cũng tham gia tuyển sinh, vừa đi vừa trò chuyện: "Thầy phỏng vấn tớ dễ tính lắm, đề ra cũng không khó."

"Khó chứ," Lý Cảnh Huyền đáp: "Chỉ là cậu giỏi thôi."

Hứa Triêu Lộ cười: "Chắc do may mắn đó. Mấy hôm trước mẹ tớ còn đến chùa xin cho tớ một lá bùa mang theo người, chắc được phù hộ nên làm ổn."

"Thật à? Chùa nào thế?"

...

Hai người vừa nói vừa cười đến tận cổng trường. Trời đông tối nhanh, mới hơn năm giờ mà hoàng hôn đã nuốt chửng hết ngõ phố, đèn đường vẫn chưa sáng.

Hứa Triêu Lộ bước qua cổng Đại học S, suýt nữa đi thẳng qua đường, mãi đến khi ánh chiều tàn hắt lên màu cam nhạt phía chân trời, cô mới trông thấy một người quen đứng ở bậc lề cách đó không xa.

"Triêu Lộ!" Lý Cảnh Hiên gọi cô: "Đèn xanh rồi, cậu không qua à?"

Hứa Triêu Lộ xấu hổ, nói vội lời tạm biệt rồi chạy vụt đi, không dám ở cạnh Lý Cảnh Hiên thêm một giây nào.

Cô vội vã chạy đến trước mặt Trì Liệt Tự, ngẩng đầu hỏi: "Cậu đợi ở đây lâu chưa? Sao không gọi tớ?"

Trì Liệt Tự đút một tay vào cụp cúi mắt nhìn cô từ trên cao, giọng nhạt nhẽo: "Trông cậu nói chuyện vui vẻ ghê nhỉ?"

"Còn có mấy bạn khác nữa mà, đâu phải chỉ có hai người bọn tớ." Hứa Triêu Lộ hít hít mũi, bắt chước như chú chó nhỏ ngửi quanh: "Ơ... sao ở đây có mùi chua thế nhỉ?"

Trì Liệt Tự: "..."

Hứa Triêu Lộ cúi người lại gần, ngửi thử áo phao trên người cậu, đầu mũi khẽ cọ lên lớp vải: "À, thì ra có món cá giấm chua ở đây."

Trì Liệt Tự khẽ nhếch môi, đưa tay đè nhẹ lên trán cô, cúi xuống nhìn kỹ gương mặt nhỏ ấy: "Có kết quả rồi à? Tốt chứ?"

"Ừ, điểm chuẩn giảm 60 điểm." Hứa Triêu Lộ nhìn cậu, nụ cười nhạt đi, nhẹ giọng nói: "Chắc tớ phải đổi mục tiêu, chọn Đại học S rồi."

Với kết quả tuyển sinh riêng làm chỗ dựa, chỉ cần thi không quá tệ, chắc chắn cô sẽ đỗ vào trường này. Đó giống như một liều thuốc an thần, giúp cô ổn định tâm lý và có lẽ dần dần lấy lại nhịp học tập vốn có.

Hứa Triêu Lộ không ngừng tự nhủ trong lòng: "Đại học S rất tốt. Mình sẽ học ở Đại học S."

Nhưng điều duy nhất không tốt, lại nằm ngay trước mắt, cậu không học ở đây.

Trì Liệt Tự dường như đã đoán được điều này từ sớm: "Ừ."

Hứa Triêu Lộ biết cậu chỉ đang giả vờ bình thản, chứ trong lòng chắc chắn rất, rất bực bội.

Bởi vì những năm gần đây, ngành Khoa học máy tính của Đại học S phát triển nhanh chóng, đã gần ngang hàng với Đại học K, thậm chí được đầu tư nhiều hơn. Nếu không vì cô ngày nào cũng khích lệ cậu chọn K, có lẽ Trì Liệt Tự cũng đã chọn Đại học S rồi.

Haiz, chuyện đã thành rồi, nghĩ nhiều cũng chẳng ích gì.

Cô không biết rằng, trong đầu Trì Liệt Tự giờ chỉ toàn hình ảnh cô vừa rồi đi bên cạnh Lý Cảnh Hiên, nói cười rạng rỡ. Tốt thật đấy, hai người kia có khi sắp học chung trường, ngày ngày gần gũi như nước kề thềm rồi.

Trì Liệt Tự khó chịu đến mức nhức cả đầu, thấy dây đeo balo của cô xoắn lại thành một đống mà cô không hề để ý, cậu nhíu mày, đưa tay sửa lại, động tác hơi mạnh.

"Tớ tính rồi. Từ Đại học K đến đây, đi taxi cũng phải mất bốn mươi phút, mà đường lại hay tắc. Nếu đổi sang xe máy chắc nhanh hơn, tớ đang định thi bằng lái, sau này có thể chạy xe qua đón cậu."

Hứa Triêu Lộ cười: "Tớ cũng sẽ đến thăm cậu mà."

"Thôi đi, người mù đường thì đừng ra đường nhiều." Trì Liệt Tự vừa chỉnh xong dây balo cho cô, nghĩ ngợi một lát rồi cởi luôn ra, đeo lên vai mình: "Cứ ngoan ngoãn ở trường đợi tớ đến đón là được rồi."

Đoạn đường từ đây về nhà có tuyến tàu điện ngầm thẳng, hai người đều muốn vừa đi vừa nói chuyện, nên không gọi xe mà đi bộ đến ga tàu điện ngầm cùng nhau.

Trong lòng Hứa Triêu Lộ có một chuyện đã giấu từ lâu, hôm nay mới dám hỏi: "Tớ nghe nói... ba cậu rời công ty, lập công ty mới rồi à?"

Trì Liệt Tự: "Ừ."

Hứa Triêu Lộ khẽ hỏi, giọng mang theo chút sợ sệt: "Có phải... ba tớ đã ép ba cậu rời đi không? Học kỳ trước tớ nghe họ cãi nhau, dữ lắm, hình như cũng là vì chuyện này."

Trì Liệt Tự nói: "Ba tớ vốn đã có ý định đó rồi, tớ thấy ông ấy vui vẻ lắm. Hôm qua mẹ tớ với mẹ cậu còn đi ăn cùng nhau, nên không có vấn đề gì đâu."

Hứa Triêu Lộ thở phào một hơi: "Thật tốt quá."

Học kỳ trước, có một thời gian bầu không khí giữa hai gia đình khá căng, cô thật sự lo rằng nếu ba họ trở mặt, thì cô và Trì Liệt Tự cũng không thể tiếp tục làm bạn được nữa.

Trì Liệt Tự: "Dù sao thì giờ chuyện này đã giải quyết ổn thỏa rồi, cậu đừng lo."

Tàu điện đến ga, hai người bị dòng người đông nghịt cuốn vào trong khoang. Khoang chật đến mức không còn chỗ chen, Trì Liệt Tự kéo Hứa Triêu Lộ đến một góc giữa hai vách tường, cậu chống một tay lên tường, thân hình cao lớn của cậu trở thành bức tường thứ ba, chắn chắn bao quanh, che chở cô trong vòng tay mình.

Trong góc nhỏ đó, Hứa Triêu Lộ vẫn còn có thể cử động thoải mái, nhìn qua vai cậu thấy những người phía sau bị ép chặt như cá mòi trong hộp, cô không nhịn được, kéo nhẹ áo khoác của cậu, giọng nhỏ nhẹ: "Cậu lại gần tớ thêm chút đi, để cho người ta có thêm chỗ."

Trì Liệt Tự ngoan ngoãn dịch lên một bước.

Hơi thở của cậu lập tức tràn đến, mang theo mùi hương sạch sẽ, mát lạnh của riêng cậu, trong không khí ngột ngạt và hỗn tạp của toa tàu, mùi ấy lại khiến tim cô đập loạn.

Trán Hứa Triêu Lộ khẽ chạm vào ngực cậu, hai tay cô đút vào túi áo phao của cậu, khóe môi cong lên tinh nghịch: "Đoán xem tớ là gì nào?"

"Là đồ ngốc."

"Sai rồi." Cô hất đầu, cọ vào ngực cậu: "Là... phích cắm ba chấu."

"......"

Ngực Trì Liệt Tự khẽ rung lên, cậu bật cười khẽ, giọng trầm thấp: "Vậy giờ cậu đang... sạc điện à?"

"Ừm."

"Thế có sạc được không?" Một tay cậu vòng ra sau lưng cô, nhẹ nhàng kéo cô sát hơn: "Hay là... cắm chặt thêm tí nữa đi?"

Tai Hứa Triêu Lộ lập tức nóng bừng, trong đầu chỉ có một suy nghĩ, trời ơi, sao câu này nghe... mờ ám quá vậy!

Tàu dừng ở ga kế, mấy người xuống, khoang tàu thoáng hơn. Trì Liệt Tự nuốt một hơi, lùi lại một bước, không còn dán sát vào cô nữa.

Nhịp thở của cậu hơi loạn, nhìn thấy vành tai cô đỏ ửng, dù cậu đã tránh ra rồi, đầu cô vẫn nghiêng nghiêng tựa lại, không chịu rời.

Trì Liệt Tự cố kiềm chế, không chạm vào cô, khẽ nói: "Có chuyện này muốn nói với cậu."

"Chuyện gì thế?"

"Tớ sắp học lớp dự bị rồi," Cậu nói: "Vài tháng tới chắc không ở trường thường xuyên được nữa."

Hứa Triêu Lộ cuối cùng cũng ngẩng lên, khuôn mặt vẫn còn đỏ hồng, hàng mi dài rung nhẹ dưới ánh đèn trên đầu, đổ xuống một bóng hình mờ mờ như cánh quạt: "Biết rồi."

Cô cũng lùi lại, tựa lưng vào tường, tim dần bình tĩnh lại, nhịp đập nặng nề hòa vào tiếng ầm ầm của đoàn tàu lao đi.

Cũng tốt thôi, cô nghĩ, kỳ học cuối cùng này, giữa cô và cậu nên có khoảng cách một tí. Cứ gặp hoài, chỉ khiến cảm xúc của cô dao động mỗi khi nghĩ đến chuyện chọn trường.

Đoạn đường còn lại, vốn dĩ chính là hành trình của riêng cô.

...............

Từng tờ lịch bị xé đi, mùa đông qua, mùa xuân lại đến, nhiệt độ tăng dần và áp lực kỳ thi đại học cũng như tấm lưới khổng lồ từ từ bao trùm lấy bầu trời của toàn trường, siết chặt từng ngày.

Học kỳ này, Trì Liệt Tự ngoài học lớp dự bị, còn phải đại diện quốc gia tham gia hàng loạt cuộc thi quốc tế, có khi cả tuần chẳng về trường một lần.

Hai người chỉ nói chuyện qua WeChat,
chẳng bao giờ nhắc đến Đại học K hay kỳ thi đại học, gần đây họ nói về guitar nhiều hơn.

Cậu lại mới mua hai cây guitar điện phiên bản giới hạn, rất ngầu. Nhìn ảnh cậu ôm đàn, Hứa Triêu Lộ lại không kìm được mà tưởng tượng hình ảnh cậu đứng trên sân khấu, gảy dây đàn dưới ánh đèn rực rỡ.

Cô nhớ buổi văn nghệ năm lớp mười một, hai người cùng biểu diễn một tiết mục, phản ứng khi đó nhiệt liệt đến mức không ngờ. Cô thầm ước giá như lần đó không phải là lần cuối cùng họ đứng chung sân khấu.

Thời gian trôi nhanh như gió xuân bị cuốn đi trong hơi nóng đầu hạ. Ngày trả điểm kỳ thi thử lần ba, nhiệt độ ở Vân Thành đã vượt mức cao kỷ lục, mây chì đè nặng, bầu không khí oi bức đến mức cả thành phố như lò nung.

Sau tiết học đầu tiên buổi chiều, trong lớp gần như không ai đứng dậy nghỉ ngơi, cả phòng học chỉ toàn tiếng bút viết sột soạt, mọi người đều cúi đầu làm bài miệt mài.

Bỗng nhiên, một giọng reo phấn khích vang lên ngoài hành lang, như bắn thẳng vào không khí tĩnh lặng trong lớp: "Trì Liệt Tự về rồi! Đang được phỏng vấn ở phía dưới sân trường kìa, đỉnh lắm đó!"

"Vèo!" Hứa Triêu Lộ bật dậy khỏi ghế như bị lò xo bắn. Một người mà thành tích thể dục năm nào cũng đội sổ, lúc xem náo nhiệt lại luôn là người chạy nhanh nhất.

Cô bám hai tay vào lan can, vươn cổ nhìn xuống dưới sân.

Lúc này, buổi phỏng vấn gần kết thúc, phóng viên đang nói chuyện với hiệu phó, còn Trì Liệt Tự thì đứng yên lặng bên cạnh.

Cậu mặc đồng phục chỉnh tề, thẳng tắp như một cây dương trắng, vẫn giữ dáng vẻ lạnh lùng, kiêu ngạo quen thuộc.

Nghe thấy tiếng ồn ào từ tòa nhà giảng dạy, cậu ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt ngạo nghễ như thể xuyên qua đám mưa bụi mà nhìn đến tận nơi.

Hứa Triêu Lộ kiễng chân lên trong đám đông, vẫy tay cao cao hướng xuống cậu, không biết cậu có nhìn thấy không, chỉ một giây sau, gió lốc và mưa lớn bất ngờ ập tới, cuốn tất cả vào cơn hỗn loạn.

Mưa như tấm lưới trắng, chỉ trong chốc lát che mờ toàn bộ tầm nhìn, dưới sân chẳng còn thấy bóng người, trên tầng thì hỗn loạn hoàn toàn, những học sinh mệt mỏi bỗng nhân cơ hội này xả hết áp lực, có người đứng dưới mưa la hét, có người chạy tán loạn và Hứa Triêu Lộ chính là một trong số đó.

Cô va phải hai người rồi chạy vội về lớp, vừa tìm khắp nơi cái ô, vừa thở hổn hển.

"Tớ cũng không mang ô," Thư Hạ nói: "Tớ nhớ ngày nào Y Y cũng mang, cậu đi hỏi cô ấy xem."

Dưới sân, Trì Liệt Tự đã bị mưa xối ướt gần hết, chạy vào tòa giảng đường kế bên để trú mưa, tóc và áo đều nhỏ giọt tách tách, trong lòng cậu bất lực mà buồn cười.

Một tuần không gặp, hiếm khi quay lại trường... mà nhìn cái bộ dạng này xem.

Vừa vò tóc vừa bước lên cầu thang, cậu vô tình đi ngang qua bảng xếp hạng "Top một trăm học sinh toàn khối" và khựng lại.

Theo thói quen, cậu ngẩng lên nhìn hàng đầu tiên ———

Hạng 1 khối: Lớp 12 (2) – Hứa Triêu Lộ (Lý Hóa Sinh): Tổng điểm: 718.

Khoảnh khắc ấy, trong lòng Trì Liệt Tự bỗng dấy lên một cảm xúc kỳ lạ, như là một tia hy vọng, một sự tự hào không tên.

Tiếng bước chân dồn dập vang lên bên cạnh, cậu quay đầu và bất ngờ bắt gặp cô gái đang cầm ô chạy lại.

Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung, đều khựng lại cùng lúc.

Trì Liệt Tự định nói: "Đường có mấy bước mà cậu cũng phải mang ô đến sao," nhưng tiếng tim đập dữ dội đột nhiên át đi mọi âm thanh, khiến cậu quên cả mở miệng.

Hứa Triêu Lộ mím môi cười: "Cậu về rồi à."

"Ừ, về rồi." Trì Liệt Tự nói, rồi nghiêng đầu chỉ về bảng thành tích bên cạnh, nụ cười thoáng nhẹ: "Cậu cũng thế."

Đã trở về với ngai vàng quen thuộc của mình rồi, Lộ Lộ Vương.

Cơn mưa kéo dài đến tận khi tan học mới dần tạnh. Trì Liệt Tự đi ăn tối cùng Hứa Triêu Lộ, trong lúc đó, cậu nhận được tin nhắn của Hạ Tinh Quyết, nói rằng cậu ấy đã đạt điểm chuẩn vào Đại học K trong kỳ thi thử lần ba.

Trì Liệt Tự từng gặp Hạ Tinh Quyết nửa tháng trước, về kể lại rằng cậu ấy gầy đến mức gần bằng mình, Hứa Triêu Lộ không tin, còn hỏi: "Có phải cậu bị say nắng rồi sinh ảo giác không đấy?"

Trì Liệt Tự chỉ cười, không đáp.

Học sinh trường trung học trực thuộc đều thi tại trường, khi ngày thi đại học càng đến gần, toàn bộ khuôn viên trường chìm trong không khí tĩnh lặng và nghiêm trang, đến cả không khí cũng trở nên cẩn trọng, như đang chuẩn bị cho một trận chiến lớn nhất của tuổi trẻ.

Còn chưa đến một tuần là thi, những học sinh được tuyển thẳng được thầy cô giao nhiệm vụ viết lời chúc gửi cho các thí sinh.

Trên con đường dẫn đến khu thi, dựng một bức tường rực rỡ sắc màu, các học sinh đứng trước đó, cầm bút, gãi đầu bối rối không biết viết gì.

Trên tường đã kín đặc những lời nhắn nhủ khác nhau, có cái giản dị, có cái văn nghệ, nhưng tất cả đều chứa đầy sức mạnh.

Ánh nắng buổi chiều rực rỡ chiếu lên những dòng chữ ấy, viền quanh chúng một lớp vàng óng, lung linh như niềm tin của tuổi mười tám.

Trì Liệt Tự đọc thấy nhiều câu, ngay cả một người không giỏi văn như cậu cũng thấy bị chạm đến:

—— "Không thỏa hiệp, không dừng bước, không sợ gió mưa, không để lại hối tiếc."

—— "Càng nặng nề, càng phải bay lên. Trăm lần không khuất, cưỡi gió vượt sóng."

—— "Kỳ thi đại học không phải là bước ngoặt của đời người, mà chỉ là lần đầu tiên trong tuổi trẻ, bạn được nếm trải cảm giác dốc toàn lực vì một điều gì đó."

Đột nhiên, một câu nào đó vụt qua đầu,
Trì Liệt Tự cầm bút dứt khoát viết xuống:

—— "Tâm như đồng hoang, dài gió chẳng sờn.
Mắt có núi sông, một đường thẳng tiến."

Hai bạn nam bên cạnh chụm đầu đọc, rồi xuýt xoa: "Ối chà, câu này hay ghê! Tự Thần của chúng ta lại có tế bào văn chương thế này từ khi nào vậy!"

Trì Liệt Tự lười không buồn để ý đến bọn họ.

Dĩ nhiên, câu đó không phải cậu nghĩ ra, mà lấy từ một bài văn của Hứa Triêu Lộ. Cậu biết cô thích sưu tầm những bài văn kỳ quặc mà cậu từng viết, nhưng có lẽ cô không biết, mọi bài văn mẫu xuất sắc của cô được dán trên bảng tin, cậu đều lặng lẽ chụp lại, lưu giữ, đọc đi đọc lại và học thuộc.

Trì Liệt Tự nghĩ ngợi một lát, cảm thấy dùng lời văn của thí sinh để động viên thí sinh nghe có vẻ... hơi thiếu chân thành.

Thế là cậu lại cầm bút lên, viết thêm sáu chữ to đùng:

—— "Làm là được, đừng nghĩ gì nhiều."

Ừm, đúng là phong cách của cậu.

Những học sinh được tuyển thẳng khác cũng viết xong gần hết. Trì Liệt Tự thấy mấy người được vào các trường danh tiếng đều viết kiểu: "Tớ đang đợi cậu ở Đại học X."

Không hiểu vì sao, tay cậu cũng tự động viết thêm một dòng như vậy dưới câu trước của mình.

Những ngày cuối cùng trôi qua trong tiếng ve rộn rã và rồi kỳ thi đại học cũng đến.

Ba ngày thi, nắng gay gắt khủng khiếp, mặt trời như có móng vuốt, vừa tiếp thêm sức mạnh, vừa là một cực hình. Trên mặt đất, cuộc chiến của tuổi trẻ bước vào hồi nóng nhất.

Tháp đồng hồ của trường ngừng điểm chuông. Kim phút chậm rãi quay, kim giờ từ tốn dịch chuyển và khi dừng lại ở một điểm nào đó, tiếng chuông vang lên khắp trường.

Kỳ thi đại học đã kết thúc.

Mười năm đèn sách, ba năm nỗ lực, giờ đây khép lại bằng một dấu phẩy tròn trịa, đẹp đẽ.

Hứa Triêu Lộ bình tĩnh thu dọn bút thước, rời khỏi phòng thi. Trên đường, cô gặp không ít bạn học, có người chạy đến ôm cô như ôm linh vật, có người chắp tay khấn vái cô như một vị thần học tập, vừa lẩm bẩm cầu may, vừa cúi đầu cung kính.

Cô đã quen với chuyện này và thành thật phối hợp, chỉ mấy chục bậc cầu thang mà đi mất gần năm phút mới xuống đến nơi.

Cô nghĩ mình đã đủ bình tĩnh rồi, thấy kỳ thi này cũng chẳng khác mấy so với bao kỳ thi khác.

Cho đến khi nhìn thấy Trì Liệt Tự đang đứng đợi dưới nắng.

Người con trai vốn lười nhác, nay lại đứng ngay giữa ánh mặt trời chói chang, không biết đã bị phơi bao lâu, làn da trắng ngần bị nắng hun đến ửng đỏ, áo đồng phục mùa hè sạch sẽ, ướt mồ hôi dán sát người, vẽ ra đường nét cơ thể gọn gàng, rắn rỏi.

Khoảnh khắc ấy, Hứa Triêu Lộ bỗng muốn vừa khóc vừa cười, cảm giác như mình đã vượt qua ngàn núi vạn sông, trăm ngàn thử thách, và giờ đây mọi cảm xúc đều có thể vỡ òa trước người này.

Trì Liệt Tự ngẩng đầu, thấy cô đang bước xuống bậc thang, khuôn mặt ấy rực sáng trong ánh nắng, tươi tắn như ánh bình minh đầu ngày.

Trong khoảnh khắc ấy, từ trong "biển từ ngữ nghèo nàn" của cậu, bỗng lóe lên một ý nghĩ.

Kỳ thi đại học, không phải là kết thúc, mà là bình minh đang phá mây, vượt núi để ló rạng. Mặt trời đã mọc, tương lai còn dài lắm.

Chớp mắt, Hứa Triêu Lộ đã chạy như bay đến trước mặt cậu.

Trì Liệt Tự đã nghĩ từ lâu xem nên nói gì vào khoảnh khắc này, nghìn vạn lời trong đầu, cuối cùng chỉ hóa thành một câu rất đỗi quen thuộc, câu mà gần như ngày nào cậu cũng hỏi: "Tối nay ăn gì?"

Hứa Triêu Lộ muốn ôm cậu thật chặt, nhưng xung quanh đông bạn bè và thầy cô, đành nén lại, cười đáp: "Không biết, chắc ba mẹ tớ đang đợi ở cổng trường."

Trì Liệt Tự gật đầu: "Họ còn chuẩn bị cả hoa, thuê nhiếp ảnh gia tới chụp ảnh nữa đấy."

"Hả? Vậy bây giờ có phải nhìn tớ luộm thuộm lắm không?"

Lần hiếm hoi, giọng cậu nghe thật êm tai: "Rất đẹp."

Cả hai hòa vào dòng người đi về phía cổng trường. Trì Liệt Tự tiện tay rút ra một gói thạch trái cây từ trong túi, đưa cho cô: "Ăn không?"

Hứa Triêu Lộ mừng rỡ nhận lấy, thi xong miệng khô khát, chưa đi được mấy bước đã hút sạch trơn.

"Còn không?" Cô ngẩng đầu nhìn cậu đầy hy vọng, như thể cậu là nhà cung ứng vô hạn thạch trái cây Hỉ Chi Lang vậy.

"..."

Thật ra, Trì Liệt Tự mang theo cả mấy gói, nhưng lúc đợi cô ở dưới, vì quá căng thẳng nên đã lỡ ăn sạch cả rồi.

"Về nhà tớ lấy thêm cho cậu."

"Được thôi."

Mặt trời khi đó vẫn nghiêng cao trên bầu trời, những tia sáng vàng trải khắp mặt đất.

Bóng của chàng trai và cô gái bị kéo dài trên nền đường. Cô khẽ đưa ngón út ra, móc lấy tay cậu.

Khoảnh khắc tiếp theo, Trì Liệt Tự nắm trọn lấy bàn tay ấy, kéo nhẹ, đưa cô vào lòng mình.

Hai bóng người chồng khít lên nhau và Hứa Triêu Lộ, cuối cùng, được ôm cậu một cái.

Nhưng chỉ ôm thôi vẫn chưa đủ.

Giây phút ấy, Hứa Triêu Lộ như một chú sư tử con vừa được giải thoát khỏi hang, đói khát, háo hức.

Trong vùng bóng râm nơi ánh nắng chưa chạm tới, sư tử con khẽ kiễng chân và "chụt" một cái, hôn lên chiếc cằm đầy hương vị của món ăn ngon mà mình khao khát.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...