Khoảnh Khắc Cơn Mưa Lớn Trút Xuống

Chương 105



Sau khi Hứa Triêu Lộ vào sân, tình thế không khác mấy so với trước. Cô hiếm khi chạm được bóng, hai bên vẫn giằng co quyết liệt.

Chỉ còn một phút cuối cùng trước khi trận đấu kết thúc, cả hai đội đều đã kiệt sức. Đúng lúc đó, lớp hai đột nhiên bùng nổ vận may, ném được một quả ba điểm, vượt lên hơn lớp một đúng một điểm.

Cục diện đảo ngược trong chớp mắt. Năm cô gái mặc áo đỏ trên sân đều khựng lại, như bị dội cho một gáo nước lạnh, nhưng rồi vẫn cắn răng chịu đựng.

Hạ Tinh Quyết trong lòng toát mồ hôi thay cho họ, không kìm được liếc sang Trì Liệt Tự bên cạnh. Cậu vẫn giữ vẻ bình tĩnh thờ ơ thường ngày, hai tay đút túi quần, ánh mắt điềm nhiên quan sát diễn biến trận đấu, dường như chẳng hề lo lắng cho Hứa Triêu Lộ tí nào.

Ngay giây sau, bên tai vang lên tiếng hét thất thanh, Hạ Tinh Quyết còn chưa kịp nhìn rõ chuyện gì thì ông vua lạnh lùng bên cạnh đã lao ra sân, Thư Hạ vội vàng chạy theo, hoảng hốt gọi tên Hứa Triêu Lộ, lao thẳng vào giữa đám hỗn loạn.

Hứa Triêu Lộ bị húc ngã.

Ngã rất nặng, bay ra gần một mét.

Trì Liệt Tự là người đầu tiên chạy đến bên cô, ngồi xuống đỡ cánh tay dậy. Khuôn mặt Hứa Triêu Lộ nhăn lại thành một khối, ngẩng đầu nhìn cậu, đáng thương nói: "Đau quá... hu hu..."

Ánh mắt hai người giao nhau. Hứa Triêu Lộ khẽ chớp mắt một cái. Động tác của Trì Liệt Tự khựng lại, chỉ cần một ánh mắt, cậu đã hiểu được ý cô. Lông mày đang cau chặt khẽ giãn ra, nheo mắt trừng cô một cái.

Học sinh lớp một phẫn nộ hô to "Phạm quy!", Hạ Tinh Quyết cũng hòa theo, định chen lại xem tình hình, nhưng bị Trì Liệt Tự đẩy ngược ra.

Cậu hạ giọng nói: "Cô ấy cố tình tạo ra pha phạm lỗi đó."

"...?" Hạ Tinh Quyết đi theo cậu về khu vực bên ngoài sân.

"Lộ Lộ vương còn có chiêu này sao?"

"Quan sát hơn nửa trận rồi, kiểu gì cũng phải nhận ra: tay trung phong bên lớp hai hễ cầm bóng là xông thẳng từ đường biên trái lên, gặp ai cũng húc. Hứa Triêu Lộ di chuyển phòng thủ rất khéo, vừa nãy tớ đánh giá thấp cô ấy thôi."

"Là vì thấy cô ấy ngã mà lo quá, nên não ngừng hoạt động luôn chứ gì?"

"..."

Lúc này Hứa Triêu Lộ đã đứng dậy, phủi quần. Trước khi vào sân, cô đã chuẩn bị tâm lý: mình chỉ là người dự bị, khó mà xoay chuyển thế trận bằng điểm số, nhưng cô cũng không thể đứng nhìn lớp hai như bức tường sắt tung hoành khắp sân. Chỉ cần người đó phạm lỗi đủ rõ, trọng tài nhất định sẽ thổi còi.

Cứ làm thôi. Giành lại một cú phạt cho các chị em, đó chính là giá trị lớn nhất của cô khi vào sân.

Chỉ còn hai mươi giây trước khi trận đấu kết thúc, lớp một giành được hai quả ném phạt cực kỳ quý giá.

Hai đội tập trung dưới rổ. Y Nguyệt đi ngang qua, vỗ nhẹ vào mông Hứa Triêu Lộ:

"Làm tốt lắm."

"Đau đó..." Tuy Hứa Triêu Lộ đã chuẩn bị tinh thần, nhưng bị húc bay xa như thế, ít nhiều vẫn đau. Cô vỗ lại mông Y Nguyệt hai cái, cười khổ: "Giờ đến lượt cậu rồi đấy."

Y Nguyệt bước lên vạch ném phạt, đón lấy quả bóng do trọng tài chuyền qua.

Cô ấy hít sâu một hơi. Tiếng hò hét sôi trào bên tai dần dần biến mất khỏi đầu óc.

Sau tiếng còi, Y Nguyệt giơ tay lên, cổ tay khẽ bật, quả bóng vẽ một đường cong tuyệt đẹp trong không trung, lọt thẳng vào rổ.

Tỷ số được san bằng.

Bên ngoài, đám học sinh lớp một reo hò điên cuồng, nhưng dường như Y Nguyệt không nghe thấy, vẫn chìm trong thế giới riêng, điều chỉnh từng nhịp thở gấp và nhịp tim nhanh.

Ánh hoàng hôn nhuộm vàng từ xa, lan từ mũi giày cô ấy lên đến đỉnh đầu.

Áo đấu đỏ rực, tóc đuôi ngựa rối tung, mái tóc mái ướt dính lên trán, đôi mắt cô ấy kiên định và bình tĩnh, nhìn chằm chằm vào quả bóng trong tay. Sau tiếng còi, cô ấy dứt khoát ném ra phía trước một lần nữa.

Keng!

Bóng đập vào vành rổ, xoay nửa vòng, rồi trượt vào lưới như chú cá nhỏ.

"Vào rồi!"

"Chị đại đỉnh quá!"

Nửa sân lớp một như vỡ tung trong tiếng gào thét, Hạ Tinh Quyết khoác vai Trần Dĩ Thước, cười hét: "Sao cậu không la lên đi chứ?!"

Lúc này mặt Trần Dĩ Thước cũng đỏ bừng vì kích động, mắt không rời khỏi sân lấy một giây: "Trận đấu vẫn chưa kết thúc đâu."

Hạ Tinh Quyết hỏi: "Còn bao lâu nữa?"

Trần Dĩ Thước thấy trọng tài giơ tay ra hiệu số 10, bao nhiêu cảm xúc bị nén suốt trận cuối cùng cũng bùng nổ trong tiếng đếm ngược:

"10!"
"9!"
"8!"
...

Những cô gái áo đỏ trên sân liều mạng chạy về nửa sân đối phương, chặn lại đợt tấn công cuối cùng của lớp hai.

Trì Liệt Tự chưa từng thấy Hứa Triêu Lộ chạy nhanh đến thế, cô như một cơn lốc vụt qua trước mắt cậu, áo đấu phồng lên, tóc đuôi ngựa tung bay phía sau. Cô dang hai tay chắn trước cô gái lớp hai đang giữ bóng. Tim Trì Liệt Tự đập dồn lên cổ họng, cũng không nhịn được mà hét cùng mọi người xung quanh:

"3!"
"2!"
"1!"

Tiếng còi mãn cuộc vang lên. Các cô gái trên sân dần dừng lại, ai nấy đều gập người, thở hổn hển đến kiệt sức.

Lớp Tài chính 1 giành chiến thắng với khoảng cách sít sao chỉ một điểm.

Máy quay vlog của Thư Hạ rung lắc dữ dội, ghi lại tiếng hét cao vút của cô ấy, ống kính bám theo một chàng trai mặc đồ đen đang bước nhanh về phía trước. Cậu lục trong cặp lấy ra khăn, nước thể thao và sô-cô-la, rồi hất văng đám con trai đang vây quanh, tiến thẳng tới trước mặt Hứa Triêu Lộ với khí thế chính thất.

"Oa," Hứa Triêu Lộ tròn mắt, ngạc nhiên nói: "Không ngờ có ngày em lại được anh mang nước tới cho đó."

Trì Liệt Tự ném chiếc khăn lên đầu cô, mở nắp chai nước rồi đưa qua, giọng mang chút không hài lòng: "Thi đấu xong phải đi thẳng về phía bạn trai, hiểu chưa? Trước đây anh đều làm vậy mà?"

Hứa Triêu Lộ nghĩ lại, đúng là mỗi lần cậu thi đấu, cô mang nước đến, cậu đều chủ động bước lại chỗ cô trước bao ánh mắt, khiến cô cảm thấy rất được "đánh dấu chủ quyền".

"Giờ chắc là không còn cơ hội nữa rồi..." Cô lí nhí, xoa xoa mông, tự bào chữa: "Em đau mông quá, đi không nổi mà."

"Ai bảo em ngã mạnh thế. Đau ở đâu, anh xem nào."

"Nhiều người đang nhìn kìa!" Mặt Hứa Triêu Lộ đỏ bừng, đẩy cậu ra, nhân tiện đẩy cả ống kính của Thư Hạ đi: "Đừng quay mông của Hỉ Chi Lang nữa mà!"

Thư Hạ bật cười, ném lại một câu: "Hai người cứ sến súa tiếp đi nhé," rồi giơ máy quay chạy sang quay một cặp khác.

Ống kính xuyên qua đám đông, hướng về Trần Dĩ Thước, gương mặt cậu ấy đỏ hơn cả ánh hoàng hôn.

Trần Dĩ Thước liếc máy quay, tim đập loạn xạ, vừa định nói gì đó thì lại quên mất.

Y Nguyệt chỉnh lại chiếc kẹp tóc trên đầu, ánh mắt rơi vào chai nước khoáng trong tay cậu ấy: "Cậu định để tớ khát chết rồi mới đưa à?"

Trần Dĩ Thước vội đưa chai nước qua, ngượng ngùng, cuối cùng lắp bắp hỏi:

"Vừa rồi... sau khi cậu rời sân... cái cậu con trai nói chuyện với cậu là ai vậy?"

Y Nguyệt ngửa cổ uống nửa chai, l**m nhẹ khóe môi, mỉm cười: "Là bí thư đoàn lớp tớ."

"À..."

"Bạn trai của Vương Hiểu Nguyệt, bạn cùng phòng tớ." Cô ấy thêm một câu: "Cần tớ giới thiệu cho cậu làm quen không?"

"Không cần đâu." Trần Dĩ Thước thở phào, mỉm cười khẽ: "Tạm thời... tạm thời chưa cần."

Thư Hạ vừa quay vừa trêu: "Giờ còn ngại chưa dám làm quen người ta, chờ sau này yêu nhau rồi thì tha hồ gặp bạn trai của bạn cùng phòng Nguyệt Nguyệt đúng không, Nhạc Nhạc?"

Trần Dĩ Thước: "..."

Y Nguyệt đứng chắn trước mặt cậu ấy, bảo vệ rõ ràng: "Đừng chọc cậu ấy nữa."

Thư Hạ: "Chỉ có cậu được chọc, người khác thì không à?"

Y Nguyệt đối diện với ống kính, thản nhiên gật đầu: "Đúng thế."

Thư Hạ cười phá lên: "Ha ha ha, hôm nay video thu được nhiều tư liệu quá! Có thể làm theo chủ đề thể thao, góc đẹp, tình cảm sến súa, hoặc tổng tài sủng bạn trai..."

Hạ Tinh Quyết đột nhiên chen vào: "Còn cả ẩm thực nữa chứ!"

"Ăn Cỏ nói hôm nay cậu ấy bao, đi thôi, tụi mình đến nhà ăn sang nhất ăn một bữa cho cậu ấy tán gia bại sản luôn!"

Bóng hoàng hôn dần buông xuống. Sáu người họ tụ tập tại nhà hàng Tây trong khu ký túc xá dành cho khách quốc tế của Đại học K, gọi một bàn đầy ắp món ăn.

"Tiếc là đàn anh không có mặt, nếu không thì bọn mình đủ đội hình rồi." Hứa Triêu Lộ nghiêng đầu hỏi: "Gần đây đàn anh bận yêu đương à?"

Hạ Tinh Quyết đáp: "Cậu cũng thấy rồi đó. Hình như là một chị bên khoa Mỹ thuật, chân dài miên man luôn."

Thư Hạ chen vào: "Vậy là bạn gái thứ mấy rồi?"

Hứa Triêu Lộ: "Lần trước nghe nói đủ hai bàn mạt chược, chắc là thứ chín rồi ha?"

"Trời đất ơi." Hạ Tinh Quyết đập bàn, than thở: "Người khô thì khô chết, kẻ úng thì úng chết."

Thư Hạ liếc cậu ấy: "Nói cứ như không ai theo đuổi cậu ấy. Nếu đầu óc cậu không lộn xộn, thì hôm nay bọn tớ đã đang ăn ở tầng thượng khách sạn năm sao rồi."

"Đồ thực dụng." Hạ Tinh Quyết lườm lại: "Bán cam cầu vinh, kết cục không bao giờ tốt đẹp đâu."

"Hứ." Thư Hạ chẳng buồn để tâm: "Nói thật nhé, ngày nào cậu cũng kêu muốn yêu, mà chẳng thấy hành động gì. Tin cậu thì đúng là có ma."

Hạ Tinh Quyết cũng chẳng rõ bản thân có thật sự muốn yêu không. Cuộc sống hiện giờ của cậu ấy đã rất đầy đủ, cảm thấy chuyện tình cảm nên để tự nhiên. Nhìn thấy Lộ Lộ Vương và Ăn Cỏ yêu nhau, kiểu tình cảm trong mắt chỉ có nhau, tin tưởng và chọn đối phương bằng cả trái tim, điều đó khiến cậu ấy thật sự xúc động. Nếu sau này yêu, chắc cậu ấy cũng muốn gặp được người như thế, không miễn cưỡng, không tạm bợ.

Cậu ấy ném lại câu hỏi cho Thư Hạ: "Cậu cũng vậy còn gì."

Thư Hạ mỉm cười: "Tớ có kêu suốt như cậu đâu. Giờ tớ chẳng có tâm trí yêu đương, đang bận chuyện đứng đắn."

"Chuyện đứng đắn gì? Trở thành blogger vạn fan à?"

"Tớ đã là blogger vạn fan rồi nhé." Cô nhướng mày: "Tổng cộng toàn mạng xã hội đó. Giờ chuyện đứng đắn của tớ là học hành nghiêm túc."

"Cậu định học cao học à? Hay du học?"

"Sau này rồi nói." Thư Hạ bưng bát cơm lên, xúc một thìa, kéo câu chuyện quay lại: "Tiếp tục tám về bạn gái của anh Hoa Hoả đi."

Bạn gái của Diêu Diệp cũng không kéo dài được lâu, chỉ một học kỳ là chia tay.

Sau đó, anh ấy không yêu thêm ai nữa, bận rộn học hành và thực tập. Lúc rảnh thì vẫn chơi ban nhạc cùng Hứa Triêu Lộ và nhóm bạn. Hai năm năm ba, năm tư, ban nhạc của họ từ tám vạn fan toàn mạng, dần tăng lên hơn hai triệu fan chỉ riêng trên Douyin, trở thành ban nhạc hot chính hiệu.

Bốn năm đại học tưởng dài, nhưng đi đến cuối lại chỉ như một cái chớp mắt.

Tháng sáu lại tới, mùa hè rực lửa bắt đầu.

Hứa Triêu Lộ, Trì Liệt Tự, Hạ Tinh Quyết và Trần Dĩ Thước đứng trên sân khấu Nhà thi đấu trung tâm, nơi họ từng thi chung kết cuộc thi ca khúc sinh viên. Chính tại đây, họ từng suýt trễ giờ thi, từng liều lĩnh đánh bại ban nhạc đứng đầu, từng chọn ca khúc đơn giản nhất chỉ để vui chứ không để thi và cuối cùng vẫn giành được giải Á quân.

Hôm nay, với tư cách sinh viên sắp vào năm tư, họ trở lại sân khấu ấy trong đêm nhạc tốt nghiệp, biểu diễn ca khúc do họ sáng tác hai năm trước, [Khoảnh khắc mặt trời mọc], gửi lời chúc cho khóa đàn anh đàn chị tốt nghiệp, lên đường trên hành trình mới.

Dĩ nhiên Diêu Diệp cũng có mặt trên sân khấu. Lần hiếm hoi tay chơi keyboard được đứng chính giữa đội hình, được đồng đội vây quanh, thoải mái tận hưởng màn biểu diễn cuối cùng của đời sinh viên.

Sau khi đêm nhạc tốt nghiệp kết thúc, cả bảy người cùng kéo nhau tới quán bar, thuê một phòng riêng để tụ họp.

Diêu Diệp nâng ly rượu lên: "Cảm ơn mấy đứa đã đồng hành suốt ba năm qua. Nhưng mà nhìn mấy đứa thế này, người ngoài chắc tưởng hôm nay là buổi chia tay của tôi, ban nhạc sắp giải tán luôn ấy."

Anh ấy uống một hơi, whisky màu vàng nhạt pha cùng trà đá chanh, tỉ lệ sai nên cay đến chảy cả nước mắt: "Khà... Tôi được giữ lại học cao học ở trường này rồi đấy, biết chưa?"

Mọi người cùng nâng ly cười vang, chạm cốc với anh ấy.

Hạ Tinh Quyết khoác vai Diêu Diệp, cười to: "Cảm ơn anh Hoa Hoả đã chăm học suốt hai năm để ban nhạc bọn mình được sống thêm!"

Diêu Diệp đặt ly xuống, cười đáp: "Tiếc là chỉ sống thêm được một năm thôi. Năm sau, khi cậu ấy và Lộ Lộ rời đi rồi, ban nhạc này chắc phải tạm ngưng hoạt động mất thôi."

Hứa Triêu Lộ và Trì Liệt Tự đã quyết định sang Mỹ du học, học kỳ sau sẽ bắt đầu nộp hồ sơ. Mục tiêu của Hứa Triêu Lộ là Đại học H, còn Trì Liệt Tự nhắm đến Đại học M, hai trường này cách nhau không xa. Với thành tích của họ, việc nhận được lời mời nhập học từ trường mong muốn chẳng phải chuyện khó.

"Cũng chỉ hai ba năm thôi." Hứa Triêu Lộ nhấp một ngụm rượu, khẽ nói: "Học xong cao học thì bọn em sẽ về."

Diêu Diệp nói: "Hứa rồi đấy nhé. Nhất là cậu, cậu Trì, tôi biết hầu hết sau khi sinh viên khoa cậu ra nước ngoài đều ở lại Mỹ làm việc, người quay về chẳng có mấy ai."

Trì Liệt Tự hiếm khi phối hợp như vậy, cụng ly với anh ấy một cái: "Tôi hứa."

Hạ Tinh Quyết nói chen vào: "Người ta ở lại Mỹ vì lương cao thôi. Còn hai người đó ăn cỏ chứ đâu thiếu tiền lương, chắc chắn sẽ về nước thừa kế gia nghiệp mà."

Trì Liệt Tự nhặt một hạt đậu phộng ném thẳng vào mặt Hạ Tinh Quyết: "Về là để đánh cậu đó."

"Đánh thì đánh." Hạ Tinh Quyết bắt lấy hạt đậu, bóc vỏ, thong thả cho nhân vào miệng: "Năm sau hai người đều đi hết rồi... tớ vẫn chưa quyết định được là nên đi cùng hay ở lại học cao học trong nước."

Nhiều năm nay, Hạ Tinh Quyết đã quen với việc đi theo bước chân của Hứa Triêu Lộ và Trì Liệt Tự, nhưng chuyện du học lại khác. Bên ngoài thế giới quá rộng lớn, ngay cả Hứa Triêu Lộ và Trì Liệt Tự cũng chẳng học cùng một trường, huống chi là cậu ấy. Nếu cậu ấy đi theo họ ra nước ngoài, có khi còn chẳng ở cùng một bang, vậy thì cũng coi như xa cách rồi.

Thực ra trong lòng Hạ Tinh Quyết đã nghiêng về việc ở lại trường để học cao học tiếp, nhưng cậu ấy lại không muốn đối mặt với chuyện phải chia xa hai người bạn kia.

Trong phòng riêng, hết bài hát sôi động này đến bài khác vang lên để khuấy động không khí, nhưng chẳng thể làm ai hứng khởi hơn, ngược lại càng lúc càng trầm xuống, như chai nước ngọt bị đổ, bong bóng lăn tăn vỡ tan, chỉ còn lại sự im lặng dính chặt trong không khí.

Thư Hạ ngồi cạnh Hạ Tinh Quyết. Biết nhau nhiều năm như vậy, tất nhiên cô ấy hiểu rõ bản chất cậu bạn vốn là "cái đuôi nhỏ" của Hứa Triêu Lộ và Trì Liệt Tự. Mà cô ấy thì cũng chẳng khá hơn, bất kỳ ai quen Hứa Triêu Lộ đều muốn được gần gũi, muốn ở bên cạnh cô. Chỉ tiếc là cô ấy không có được sự bền bỉ và gan dạ như Hạ Tinh Quyết, nên đã tách hướng ngay từ kỳ thi đại học.

Thấy cậu ấy im lặng uống liền mấy ly rượu, Thư Hạ đoán ra chắc cậu ấy cũng đã hiểu rằng tương lai có lẽ phải chia xa với Hứa Triêu Lộ và Trì Liệt Tự, chỉ là không biết nói sao cho phải.

Cuối cùng cô ấy không nhịn được, giơ tay đập mạnh một cái lên lưng Hạ Tinh Quyết. Cú vỗ khiến cậu ấy suýt sặc rượu, vừa định bật dậy chửi, đã bị cô ấy nói chặn họng: "Cậu muốn ở lại Đại học K học cao học đúng không? Như vậy cũng tốt mà, đàn anh, Nguyệt Nguyệt với Nhạc Nhạc cũng định học tiếp, hơn nữa, còn có tớ nữa."

"Cậu..." Hạ Tinh Quyết tròn mắt: "Cậu cũng định học cao học ở Đại học K à?"

"Tớ muốn thử xem sao. Cậu không thấy dạo này tớ ít đăng video ngắn hẳn à, ngày nào cũng học đấy." Chuyện này vốn chỉ có Hứa Triêu Lộ biết, Thư Hạ định đợi khi nào chắc chắn được giữ lại mới nói, nhưng hôm nay để an ủi cậu ấy, cô ấy nói thẳng luôn. Nói xong, mặt cô ấy đỏ lên: "Chưa chắc tớ đã vào được đâu, nhưng mấy năm nay ngành báo chí truyền thông ảm đạm lắm, chắc cạnh tranh cũng không quá gắt đâu nhỉ?"

"Chắc chắn cậu sẽ làm được mà, cậu là blogger vạn fan cơ mà." Hạ Tinh Quyết cầm ly rượu, rót đầy whisky, không pha gì cả, cụng mạnh với cô ấy: "Cậu nhất định phải được nhé! Còn tớ, Nhạc Nhạc và chị Nguyệt thì khỏi bàn, điểm cao thế kia, chắc bên khoa giành nhau mất thôi."

Thư Hạ cũng nâng ly, uống cạn: "Chúng ta cùng cố gắng nhé!"

"Cố lên cố lên!" Y Nguyệt và Trần Dĩ Thước cũng nâng ly cụng cùng.

"Có vấn đề gì cứ đến hỏi anh đây." Diêu Diệp thấy ai nấy đều nói chuyện học cao học, nụ cười lại quay về trên mặt. Uống hết rượu, anh ấy quay sang liếc cặp đôi im lặng bên cạnh: "Còn hai người, đôi thần điêu hiệp lữ, cứ du tẩu giang hồ cùng nhau đi nhé."

Hứa Triêu Lộ trừng mắt: "Mọi người phải đoàn kết, không được chia bè kết phái, cô lập nhau."

Trì Liệt Tự cũng nói: "Tôi còn đang ngồi đây, mà anh đã vội đuổi chúng tôi đi rồi à?"

"Không nghe ra tôi đang nói đùa à? Chẳng lẽ phải nói thẳng là tôi không nỡ xa hai người sao?" Diêu Diệp hơi ngà ngà, đứng dậy ra chỗ chọn bài hát, bấm liền mấy bài, quay lại: "Thôi, không nói nữa, hát đi. Đúng lúc mang theo nhạc cụ, loa này có thể cắm bass với guitar... À, Nhạc Nhạc, làm ơn gõ nhịp lên bàn nhé, nhẹ thôi, đừng làm vỡ của người ta."

Y Nguyệt tiện tay tắt giọng hát gốc, hạ nhỏ nhạc nền xuông. Trần Dĩ Thước bày vài cốc xúc xắc và giá rượu bằng kim loại lên bàn, đồ thủy tinh thì thôi, cậu ấy mà gõ xuống một cái là vỡ ngay. Hứa Triêu Lộ kéo Thư Hạ chạy lên bục hát, hai người kề sát mặt vào cùng một micro, bên tai vang lên tiếng "trống" giòn tan và tiếng bass trầm mạnh mở đầu phần nhạc dạo. Tất cả đều tận hưởng, tùy ý mà đầy phóng khoáng. Diêu Diệp thì chạy ra ngoài mượn thêm vài chân micro, mang về cắm mic lên, vừa đàn vừa hòa giọng cùng Hứa Triêu Lộ và mọi người hát to:

"Đứng trên tầng thượng giữa cơn cuồng phong,
Nhìn thấy thành phố cô độc này.
Nơi tận cùng giao nhau giữa trời cao và những tòa nhà,
Ai đang truy tìm tự do giữa không trung."

Hạ Tinh Quyết và Trì Liệt Tự cùng dùng chung một micro. Trì Liệt Tự lười hát, nhưng Hạ Tinh Quyết cứ kéo cậu qua. Động tác mạnh quá khiến cây đàn phát ra tiếng chói tai. Trì Liệt Tự xoa tai, bất đắc dĩ phải nghiêng sang gần cậu ấy, vừa gảy dây đàn vừa cất giọng:

"Tìm một người hiểu ta, tìm một trái tim đồng điệu.
Trong vũ trụ này, ta là duy nhất, không ai thay thế được.
Dù thế nào đi nữa, dù thế nào cũng sẽ tổn thương.
Nhưng bị thương thì sao chứ, ít nhất ta phải mạnh mẽ, ta thẳng thắn."

Tiếp đến là bài khác. Ban đầu Y Nguyệt định hát một mình, đến đoạn cao trào thì bỗng đưa micro sang miệng Trần Dĩ Thước.

Trần Dĩ Thước đang mải mê với "nghệ thuật gõ bàn", chỉ ngạc nhiên chưa tới một giây, vì bài này quá quen thuộc, cậu ấy mở miệng hát luôn:

"Hãy để ta bầu bạn giữa hồng trần, sống thật tiêu dao.
Cưỡi ngựa rong ruổi, cùng nhau hưởng cảnh phồn hoa nhân thế.
Nâng chén ca hát, cất tiếng vui trong lòng.
Cuộc đời rực rỡ, nắm chặt tuổi xuân tươi đẹp."

Không khí trong phòng riêng như ráng chiều bốc cháy, như cơn mưa rào mùa hạ, như tuổi trẻ bừng nở không kìm nổi, không giới hạn, cũng chẳng có hồi kết. Họ hát hết bài này đến bài khác, say mê đốt cháy từng khoảnh khắc hiện tại.

"Liệu có một ngày thời gian thật sự quay ngược,
Quay lại những năm tháng xa xôi của anh và em.
Có lẽ sẽ có một ngày thế giới thật sự đi đến tận cùng,
Dù vậy, vẫn nâng ly rượu ngọt ủ bằng ký ức, cùng em cạn thêm một chén."

"Những điều ngốc nghếch, sâu sắc, chỉ thuộc về chúng ta.
Nếu kiếp này làm bạn cậu vẫn chưa đủ,
Thì kiếp sau liệu có còn kịp không?
Tôi vẫn muốn có một người bạn như cậu."

......

Không biết đã hát bao nhiêu bài, bỗng vang lên một khúc dạo cực kỳ quen thuộc, khiến mọi người đều khựng lại trong chốc lát.

Trong khoảnh khắc ấy, dường như họ lại đứng trên sân khấu đêm chung kết cuộc thi hát của trường năm nào. Hứa Triêu Lộ tiến gần micro, nhắm mắt, dốc hết sức hát:

"Hôm nay, em nhìn tuyết bay trong đêm lạnh.
Mang trái tim đã nguội lạnh mà trôi dạt phương xa.
Giữa mưa gió đuổi theo, trong sương mù chẳng rõ bóng hình,
Trời rộng, biển khơi, chỉ có em và anh."

Phía sau như hiện lên hình ảnh màn hình LED xanh lam trên sân khấu ngày ấy, những hình ảnh và hoạt họa mà Thư Hạ tự tay thiết kế, mây dày, gió dữ, sóng cuộn trào hòa cùng tiếng ca sôi sục, rõ ràng ùa về trong tâm trí mỗi người.

Khi ấy họ còn non trẻ, mấy năm trôi qua cũng chẳng trưởng thành bao nhiêu.

Ánh mắt nhìn nhau vẫn nóng bỏng như xưa, tràn đầy sức sống như thuở đầu.

"Vẫn là chính em, tự do phóng khoáng, hát vang khúc ca đời mình, rong ruổi muôn phương.
Hãy tha thứ cho kiếp này em ngông cuồng, yêu tự do,
Dẫu sợ có một ngày vấp ngã.
Từ bỏ lý tưởng ai cũng có thể,
Nhưng em nào sợ, nếu một ngày chỉ còn em và anh."

Trong căn phòng nhỏ, lòng họ lại rộng mở vô biên.

Tương lai của họ là biển trời mênh mông.

Điều đó không cần nghi ngờ gì nữa.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...