Diêu Diệp tự cho mình là người khá kiêu ngạo. Từ nhỏ đến lớn, thành tích học tập luôn nằm trong top đầu, bắt đầu học piano từ năm bốn tuổi, theo học một nghệ sĩ trẻ nổi tiếng. Lúc học tiểu học đã thi đạt trình độ biểu diễn, xuất thân thuộc dạng học viện chính quy đáng tự hào. Đến cấp hai cảm thấy nhạc cổ điển hơi nhàm chán, nên chuyển sang chơi synthesizer, còn tự mình biên soạn một bộ nhạc chuông riêng cho trường, được đánh giá rất cao. Vừa chơi nhạc, vừa không bỏ bê việc học, cuối cùng thi đậu vào đại học K với thành tích top 30 toàn tỉnh. một lý lịch thực sự sáng chói.
Vào đại học K, việc đầu tiên anh ấy làm là đăng ký gia nhập câu lạc bộ điện âm, mơ mộng rằng sẽ tỏa sáng trên sân chơi mới này, chơi loại nhạc tự do hơn, kết bạn với những người giỏi hơn.
Không lâu sau, tài năng của anh ấy đã được nhiều người chú ý. Chủ nhiệm câu lạc bộ khi đó là Du Nhiên đã mời anh ấy gia nhập ban nhạc của họ. Trong ban nhạc đó, trừ Diêu Diệp ra thì tất cả đều là đàn anh năm ba, hầu hết đều nắm giữ các vị trí cao trong các tổ chức nghệ thuật khác nhau, người thì là chủ tịch, người thì là trưởng ban, kỹ năng cá nhân cũng rất vững vàng. Diêu Diệp cảm thấy mình là sinh viên năm nhất mà được gia nhập nhóm như vậy thì đúng là quá lời, ban nhạc nhất định sẽ có tương lai rực rỡ.
Nhưng mọi chuyện không diễn ra như anh ấy tưởng.
Diêu Diệp vốn có tính cách phóng khoáng, khi chơi nhạc rất có chính kiến, lại cực kỳ thẳng thắn. Có ý kiến thì nói ngay, thấy ý tưởng của bạn diễn "quê mùa" thì sẽ nói thẳng là quê mùa, nếu kỹ thuật của ai đó chưa đủ, anh ấy cũng sẽ vô thức chỉ điểm. Anh ấy tự cho rằng làm vậy là vì lợi ích chung của ban nhạc, nhưng không phải ai cũng nghĩ như vậy.
Phải biết rằng trong môi trường đại học, nhiều tổ chức sinh viên có hệ thống phân cấp rất nghiêm ngặt, "cấp trên nói một, cấp dưới không được nói hai", huống hồ những người còn lại trong ban nhạc đều có "chức vụ" cao hơn anh ấy không chỉ một bậc. Trong hoàn cảnh như vậy, một "nhân viên nhỏ" như anh ấy dám góp ý với trưởng ban đã là sai, mà góp ý đúng thì lại càng sai, vì điều đó chứng minh sự kém cỏi của trưởng ban.
Không biết từ bao giờ, mọi lời nói của Diêu Diệp trong ban nhạc đều bị phản bác. Chẳng ai quan tâm cảm hứng của anh ấy nữa, thậm chí còn bị hạ thấp không đáng một xu. "Nhà dột còn gặp mưa suốt đêm", thời gian đó anh ấy còn đang hẹn hò với một chị gái lớn tuổi, trông khá xinh. Không ngờ người này từng từ chối một đàn anh trong nhóm đến mức "không còn mặt mũi", kể từ đó, vị trí của Diêu Diệp trong nhóm lại càng không thể cứu vãn.
Bản thân anh ấy vốn không phải người hay tranh chấp nội bộ. Nếu chỉ có một người công kích anh ấy, anh ấy sẽ nghĩ người đó bị thần kinh hoặc nói nhảm. Nhưng nếu tất cả mọi người đều chèn ép và bài xích anh ấy, thì dù có tự tin đến đâu cũng bắt đầu hoài nghi bản thân: "Phải chăng là mình đã sai? Làm đàn em có phải nên ngoan ngoãn nghe lời đàn anh?"
Diêu Diệp giằng co trong lòng rất nhiều, bắt đầu tránh né việc tập luyện với nhóm, trốn tránh suốt một tháng, cho đến khi bị các đàn anh chặn lại ngay dưới ký túc xá.
Hôm đó, Du Nhiên lần đầu tiên giơ tay lên, đánh vào đầu anh ấy, một cú mạnh và như thể là chuyện đương nhiên, kiểu như cha dạy dỗ con trai vậy, đánh cho mái tóc xù lên của anh ấy trở nên bẹp dí. Hỏi anh ấy bao giờ quay lại luyện tập. Dù anh ấy chơi không giỏi lắm, nhưng ban nhạc vẫn cần một người chơi keyboard.
Diêu Diệp giống như một đứa trẻ phạm lỗi, bị người lớn kéo về phòng tập. Anh ấy phải đè nén bản chất của mình, trở thành một con rối biểu diễn kỹ thuật cao, chịu đựng suốt một năm.
Cuối năm nhất, anh ấy mơ hồ được thăng làm trưởng ban của CLB điện âm. Nghỉ hè về quê, ghé thăm lại trường cũ, tình cờ nghe thấy loa phát thanh phát nhạc chuông do chính anh ấy từng sáng tác và thu âm, giai điệu trẻ trung, phóng khoáng, dám đột phá khuôn mẫu. Khoảnh khắc đó, anh ấy đột nhiên tỉnh ngộ. Anh ấy lấy hết can đảm viết một email gửi cho các thành viên trong ban nhạc, rút khỏi nhóm mà không chút do dự, cũng rút luôn khỏi CLB điện âm, từ đó một mình quay lại làm một người chơi tự do.
Dù từng vấp ngã, nhưng Diêu Diệp vẫn ôm chút ảo tưởng về ban nhạc trong khuôn viên trường. Khi bước vào năm hai, có rất nhiều người chơi nhạc tìm đến, mong mời anh ấy tham gia nhóm của họ. Diêu Diệp gặp hết nhóm này đến nhóm khác, không rõ là vì không ưng ý thật hay vì trong lòng vẫn còn ám ảnh. Anh ấy cười cợt từ chối tất cả bằng đủ lý do.
Cho đến một buổi chiều nọ, một nhóm đàn em non nớt, hơi màu mè nhưng cực kỳ cố chấp đột nhiên xông vào căn phòng nhạc cụ tràn ngập ánh nắng...
Một luồng ánh đèn sân khấu khác lướt qua, kéo Diêu Diệp quay về với hiện thực.
Du Nhiên bị Hạ Tinh Quyết đụng phải đến choáng váng, mất một lúc mới nhận ra hai người này chính là bạn diễn hiện tại của Diêu Diệp. Dù mới năm nhất, nhưng ai cũng cao lớn, người đầy khí thế như hổ, áp lực rất mạnh mẽ.
"Tôi thì làm sao?" Du Nhiên không trả lời trực diện, mà hỏi ngược lại.
"Anh đã động tay với anh Hoa Hoả của tôi." Hạ Tinh Quyết nói: "Cần tôi nhắc lại cho anh nhớ không?"
Du Nhiên nhíu mày, lùi lại một bước: "Cậu nói có là có à? Ai thấy chứ?"
Từ phía sau, Trì Liệt Tự lạnh lùng nói: "Tôi thấy. Không biết bảo vệ đại học K làm ăn thế nào, lại để lũ lưu manh ngoài đường vào trường."
Lúc này Du Nhiên mới bắt đầu lo giữ hình tượng sinh viên đại học K, sống chết không thừa nhận: "Mấy thằng nhóc các cậu rắp tâm vu oan cho tôi..."
"Ai vu oan cho anh chứ? Tôi quay lại hết rồi." Một giọng nữ lanh lảnh vang lên không xa, Thư Hạ giơ điện thoại lên lắc lắc. Bên cạnh cô ấy là Hứa Triêu Lộ, Y Nguyệt và Trần Dĩ Thước, tất cả đều có mặt.
"Tôi nói cho anh biết, tôi là video blogger có cả vạn fan đấy. Nếu tôi tung đoạn clip các anh bắt nạt đàn em lên mạng, đảm bảo ngày mai các anh sẽ thân bại danh liệt." Khi cô ấy nói, một luồng ánh sáng ấm áp chói chang vừa vặn chiếu qua, rọi lên gương mặt đỏ bừng của thiếu nữ.
Nghe đến đây, không chỉ hai đàn anh kia hoảng sợ, mà Diêu Diệp cũng toát mồ hôi lạnh.
Không cần thiết đến mức này đâu em gái... Làm dữ như vậy, hình tượng cao lớn đẹp trai trong giới âm nhạc đại học K của anh Hoa Hoả cũng không cứu nổi nữa rồi.
Còn cái gì mà video blogger vạn fan? Mới mấy trăm người đăng ký mà dám xưng là vạn fan, gan em to quá rồi đấy, chắc đủ sức lên núi Lương Sơn rồi.
Sau khi Thư Hạ nói ra câu đó, Du Nhiên và tên đàn anh kia hiểu rõ hậu quả, mặt xám như tro, miễn cưỡng cúi đầu xin lỗi Diêu Diệp rồi luống cuống rời khỏi hiện trường.
Còn lại bảy người đứng đó, ai nấy ít nhiều đều thấy hơi lúng túng.
Diêu Diệp cũng không biết nên nói gì. Giây phút đó, anh ấy chỉ muốn chuốc say bản thân.
Quá mất mặt.
Ngay trước mặt một đám đàn em, bản thân lại để lộ ra mặt yếu đuối và bất lực nhất.
Thư Hạ cất điện thoại vào túi, hai đàn anh kia đều là giám khảo sinh viên trong vòng bán kết hôm nay, cô ấy phải giữ đoạn video làm bằng chứng, phòng khi họ cố ý chấm điểm thấp ban nhạc của bọn họ.
Nghe cô nói vậy, Diêu Diệp đành phải nuốt lời định bảo cô ấy xóa video. Hình tượng cao ngạo anh tuấn của anh ấy trong mắt người khác xem như không cứu được nữa rồi.
Sắp đến giờ lên sân khấu, cả nhóm quay trở lại hậu trường. Diêu Diệp chỉnh lại kiểu tóc, sắc mặt khi đỏ khi trắng, nói rằng muốn đi rửa mặt một chút.
Hạ Tinh Quyết: "Em đi với anh..."
Trì Liệt Tự liếc mắt: "Cậu ở lại. Để anh ấy tự đi."
Hứa Triêu Lộ cũng nói: "Để anh Diêu Diệp yên tĩnh một lúc đi."
"Anh ấy sĩ diện như vậy, chắc giờ đang không biết đối mặt với bọn mình thế nào." Hứa Triêu Lộ nhìn bóng lưng Diêu Diệp, khẽ nói: "Nhưng tớ tin, anh ấy sẽ sớm ổn thôi."
"Chúng ta cứ ở đây, đợi anh ấy quay lại."
Vòng bán kết không có đội yếu, màn trình diễn của nhóm số 22 vừa kết thúc, cả nhà thi đấu sôi trào, tiếng vỗ tay kéo dài không dứt.
MC ở lại trên sân khấu, đọc tên nhóm tiếp theo và bài biểu diễn sắp tới.
Hội trường với hàng nghìn người không còn chỗ trống, khi nghe thấy tên bài hát kế tiếp, một bộ phận khán giả hiểu chuyên môn bắt đầu xôn xao.
"Sweet Child O' Mine của Guns N' Roses? Tác phẩm kinh điển của rock đấy, phần guitar khó chơi muốn chết, có chắc là định chơi bài này không thế?"
"Guitar khó đánh, hát cũng khó. Mấy thí sinh trước đều giỏi, đến giờ vẫn chưa thấy ai lật xe, tớ thấy lần này chính là bọn họ đấy."
"Tớ cũng hơi mong họ lật xe một tí. Những màn trước nghe hay thì hay thật, nhưng cũng khá nhàm chán ha ha."
"Không đến nỗi đâu? Mấy người không xem màn thi vòng sơ khảo của họ à? Đỉnh thật sự. Guitarist còn là hot boy của trường, đẹp trai đến mức tớ chảy cả máu mũi luôn."
"Cậu đừng nói câu cuối thì tớ còn tin. Ai mà chả biết nhan sắc với tài năng trong giới âm nhạc là tỷ lệ nghịch."
"Tớ cá mười tệ là bọn họ lật xe."
"Tớ cá một trăm luôn. Trước đây, diễn đàn đại học K của tụi mình sạch sẽ bao nhiêu, giờ bị fan của tên họ Trì kia chiếm đóng hết rồi, loạn hết cả. Tớ thấy cú này chắc chắn lật."
......
Đèn trong nhà thi đấu đột ngột tối sầm lại, tiếng ồn ào của đám đông dần dần lắng xuống.
"Mẹ ơi, đông người quá." Hạ Tinh Quyết đứng ở vị trí của tay bass, nhìn xuống biển người đen nghịt bên dưới, những cây lightstick lấp lánh như dải ngân hà. Tim cậu ấy như bị cuốn trồi lên ngọn sóng.
Hứa Triêu Lộ cũng căng thẳng, khẽ nhếch môi cười với Hạ Tinh Quyết, rồi quay đầu nhìn về phía chàng trai phía bên kia.
Cậu đứng trong bóng tối, bóng dáng cao ráo, sắc nét như lưỡi dao thẳng tắp, như thể đang chờ để xé rách bầu trời đêm này.
Đột nhiên, không hiểu vì sao, tâm trạng của Hứa Triêu Lộ bỗng trở nên bình tĩnh lạ thường.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, ánh đèn bỗng bật sáng rực rỡ, tiếng guitar riffs vang lên rõ ràng và dồn dập như hồi còi xung phong, cuốn phăng mọi tạp âm, từng nốt nhạc như sao băng rơi xuống từ bầu trời đêm, chuẩn xác đánh trúng trái tim khán giả.
"Woa, có gì đó rất hay đấy."
"Mới bắt đầu thôi mà, nghe tiếp xem sao."
"Giọng ca chính bước ra rồi, trời ơi, đại học K của mình còn có cô gái xinh như này sao?"
Dưới ánh đèn sân khấu công suất cao, nóng như giữa hè, Hứa Triêu Lộ chỉ mặc một chiếc áo phông đen ngắn tay mà vẫn toát mồ hôi. Mái tóc dài buông xõa nửa buộc, trán quấn khăn họa tiết phức tạp, dưới là đôi mắt trang điểm kiểu khói, đậm và sắc sảo. Dù phải nheo mắt dưới ánh sáng chói lóa, cô vẫn nhìn thẳng vào ban giám khảo và khán giả phía dưới, ánh mắt lấp lánh, đầy khí chất và không hề nao núng.
Dây xích quần jeans va vào mặt sau đàn guitar, kêu loảng xoảng, Hứa Triêu Lộ ung dung gảy dây đàn, tiến sát micro:
"She's got a smile that it seems to me.
Reminds me of childhood memories.
Where everything was as fresh as the bright blue sky."
Giọng nữ đầy nội lực phát ra từ thân hình mảnh mai, hoàn toàn hòa quyện vào chất rock của bài hát.
Khoảnh khắc ấy, thế giới như bị nhấn nút slow motion. Giọng hát của cô xuyên qua từng ngóc ngách của nhà thi đấu, như ngọn lửa thổi bùng cảm xúc của khán giả.
"Không giống bản gốc, không khàn, nhưng lại có một hương vị rất riêng, nghe đầy trẻ trung."
"Cậu có cảm thấy bản phối này nhảy nhót hơn bản gốc không? Lần đầu trong đời tớ nghe được tiếng bass rõ ràng như vậy luôn! Bùm, bùm-bùm, bùm, bùm-bùm, đúng nhịp này chứ gì? Bass của nhóm này l*n đ*nh thật!"
Hạ Tinh Quyết gõ mạnh ngón tay lên dây đàn, kết hợp với những nốt phụ của Trần Dĩ Thước, toàn thân cậu ấy như muốn bật nhảy theo nhịp điệu.
Đến đoạn điệp khúc đầu tiên, phần hợp âm nhẹ nhàng của piano đột ngột dâng cao, kết hợp với tiếng hiệu ứng tổng hợp như sao rơi và tiếng mưa mùa hạ rào rào, tất cả bao bọc lấy giọng hát của Hứa Triêu Lộ. Đó là phần âm thanh do Diêu Diệp tự tay dàn dựng trước trận, để bài hát có chiều sâu và không khí hơn. Khi kết hợp với câu hát lặp đi lặp lại "sweet child o' mine", khán giả dưới sân khấu chợt có cảm giác như được đưa về tuổi thơ, nằm trên chiếu trong kỳ nghỉ hè, nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ một cách vô tư lự.
Diêu Diệp chỉ có hai tay, vừa điều chỉnh hiệu ứng synth, vừa nhảy múa trên bàn phím đen trắng. Khuôn mặt anh ấy hoàn toàn không có vẻ gì là bối rối, ngược lại còn đung đưa theo nhạc một cách đầy tự do, thậm chí còn có thể rảnh tay giơ lên vẫy, mái tóc đỏ rực dưới ánh đèn như đang bốc cháy, tung ra những tia lửa.
Hứa Triêu Lộ vừa hát vừa quay đầu liếc nhìn anh ấy một cái.
Không hổ là đàn anh từng trải, vừa mới xảy ra chuyện như vậy trước trận, mà giờ trông anh ấy lại là người thoải mái nhất trong cả nhóm.
Chỉ có Diêu Diệp mới biết mình đang căng thẳng đến mức nào.
Những người bạn cũ thì đang ngồi dưới theo dõi màn biểu diễn. Những người bạn hiện tại thì vừa biết anh ấy từng bị bắt nạt, từng người một trên sân khấu đều liên tục quay đầu lại nhìn anh ấy, xác nhận xem anh ấy ổn không, đến cả cậu Trì bình thường kiêu căng cũng quay lại nhìn anh ấy tới hai lần...
Chậc, lần đầu tiên trong đời cảm thấy không muốn được quan tâm như vậy.
Diêu Diệp cúi đầu, không nhịn được mà cắn môi cười khẽ.
Tuy thấy phiền với cái kiểu "đa cảm" của đám này...
Nhưng mà, được biểu diễn cùng với họ...
Thật lòng mà nói...
Tuyệt vời chết đi được.
.......
"Sắp tới đoạn guitar solo rồi, đoạn này là phần cháy nhất mà cũng khó nhất bài, thắng bại nằm ở đây đấy!"
"Tớ thấy màn trình diễn trước đó đủ sức vào chung kết rồi đấy. Tay trống thì ổn định như cái metronome, đánh cực kỳ gọn gàng dứt khoát. Bass thì nhảy, bắt tai, phối hợp với trống vừa chắc vừa 'lướt', phần nhịp điệu phải nói là đỉnh của chóp. Tay keyboard thì khỏi nói, là thần nắm giữ tầng âm của bài hát luôn, mỗi lần nghe ảnh biểu diễn tai tớ như được đi spa. Nhưng bất ngờ nhất là giọng ca chính, giọng vừa sáng vừa có sức nổ, phong thái trên sân khấu phải nói là quá đỉnh, mê đến mức tớ còn muốn lên tặng hoa cho cô ấy. Chỉ riêng cái chuyện cô ấy xinh như vậy mà vẫn chơi hard rock, nếu một ngày nào đó đại học K tổ chức bầu hoa khôi, tớ chắc chắn bầu cho cô ấy."
"Thế còn tay guitar thì sao?"
"Tay guitar á." Cậu con trai nghiến răng: "Cái mặt đó mà là người à? Không muốn đánh giá gì đâu, mấy cô bên trái mà cứ gào lên nữa thì tai tớ hỏng mất. Tỉ lệ nam nữ của đại học K là 3:1 đúng không? Nhưng nghe đám fan nữ gào rú tối nay, tớ nghi là 1:3 mất rồi. Không lạ gì chuyện tớ vẫn ế."
.......
Trên sân khấu, Hứa Triêu Lộ cảm thấy mồ hôi đang lăn dài theo má, chảy xuống xương quai xanh, thấm ướt cả áo thun. Cánh tay cô để trần như giữa trưa hè nắng gắt, đỏ rực cả da, đến mức cô còn muốn xắn cả quần lên cho đỡ nóng.
Hôm nay cả nhóm đều mặc đồ đen, vừa punk vừa mát mẻ, ai cũng có một sợi xích sáng loáng trên người, của Hứa Triêu Lộ ở ống quần, của Hạ Tinh Quyết, Diêu Diệp và Trần Dĩ Thước đeo ở cổ, còn Trì Liệt Tự thì giấu kín nhất, buộc ở eo, áo sơ mi sơ vin một nửa vào quần, lỏng lẻo che lấp dây xích, lúc ẩn lúc hiện, lại càng thu hút ánh nhìn.
Hôm nay cậu mặc một chiếc áo khoác đen không tay, vai rộng lưng thẳng, cả cánh tay dài trắng lạnh như sông chảy dưới ánh đèn rực rỡ, mạch máu xanh nhạt nổi rõ, như đang hít thở cùng những động tác gảy đàn dồn dập.
Gương mặt ấy vẫn giữ vẻ điềm tĩnh lạnh lùng, hàng mi dài che khuất đôi mắt sâu, tạo thành cái bóng u tối mơ hồ.
Khi đến đoạn guitar solo, Hứa Triêu Lộ đẩy micro ra xa, ôm đàn nhìn về phía khán giả, làm động tác cường điệu như muốn "nhường sân khấu" về bên phải, trao vị trí center vốn thuộc về giọng ca chính cho tay guitar.
Trì Liệt Tự ôm cây guitar phiên bản giới hạn có chữ ký của Slash, tay guitar chính huyền thoại của ban nhạc gốc thể hiện bài hát này. Đây là cây Slash thứ tư của cậu, với lớp sơn loang đen vàng bóng loáng phản chiếu ánh đèn như lưỡi kiếm của một chiến binh.
Cậu chưa từng nói rõ, nhưng ai cũng nhìn ra Slash chính là tay guitar cậu yêu thích nhất, vì vậy chọn bài hard rock đầy kỹ thuật này cho vòng bán kết không phải một cú liều, mà là một quyết định đầy tự tin.
Cậu cúi đầu, mái tóc đen để dài hơn thường lệ để biểu diễn, uốn nhẹ che qua hàng lông mày sắc nét.
Đôi boot Martin đen nhịp nhẹ theo tiếng trống lên sàn sân khấu, tay phải cầm miếng gảy màu xanh đậm, tay trái linh hoạt bám trên cần đàn. Một chuỗi riffs mạnh mẽ kết thúc, theo sau là tiếng slide đặc trưng, vang lên từ dây đàn như tia lửa nóng bỏng bắn thẳng xuống khán giả, thiêu cháy tất cả sự mê mẩn, kích động và cả những tiếng "cứng miệng" trước đó.
Ngay sau đó, chuỗi âm đi lên nhanh đổ xuống như mưa rào, phần solo bước vào cao trào. Cậu đột nhiên tăng tốc độ, các ngón tay trái chạy như bay trên cần đàn với độ chính xác đáng kinh ngạc, gõ dây và móc dây luân phiên, từng nốt nhạc phát nổ trong không khí, ngọn lửa bốc l*n đ*nh điểm.
Tiếng gào thét vang dội đẩy bầu không khí lên đến cực hạn, Trì Liệt Tự ngửa nhẹ người về phía sau, mồ hôi theo lọn tóc rơi xuống, bắn lên mặt đàn, tan ra thành từng giọt. Nốt bending cuối cùng được kéo dài cao vút, kết thúc cả đoạn solo với dư âm rung mạnh không ngừng, khiến khán giả như bị giữ lại trong khoảnh khắc bùng nổ ấy mãi không rời.
Giây tiếp theo, cậu quay đầu nhìn Hứa Triêu Lộ, quyền chủ đạo sân khấu như được trao lại bằng ánh mắt. Ngay sau đó, tất cả thành viên đều nghiêng người về phía micro, cùng hòa giọng làm bè cho giọng ca chính.
Lại đến rồi, cảm giác tim đập thình thịch, như sôi trào, giống như sau khi chạy xong 800 mét, lồng ngực tê rần vì kiệt sức, tất cả đều được truyền tới từ ánh mắt nóng rực và sâu thẳm kia.
Hứa Triêu Lộ hít sâu một hơi, lấy micro từ chân đế.
Cô vừa hát những câu lặp đi lặp lại, vừa đi vòng quanh sân khấu, tương tác với từng thành viên trong ban nhạc.
Bài hát kể về một người đàn ông khi nhìn vào mắt người mình yêu, nhớ lại tuổi thơ và những điều ngây thơ, đẹp đẽ trong tình yêu.
Ánh mắt Trì Liệt Tự dõi theo Hứa Triêu Lộ, trước mắt như hiện lên hình ảnh cô từ nhỏ đến lớn.
Khi mẫu giáo thì yếu ớt bệnh tật, tiểu học thì năng động và thân thiết, từ cấp hai bắt đầu khiến người ta rung động, đến cấp ba thì hoàn toàn "lột xác", vừa xinh đẹp, thông minh, dịu dàng lại rộng lượng. Cậu và cô học chung lớp, chỗ ngồi không gần nhau, nhưng lén nhìn cô qua các kẽ hở của đám đông lại là "sở trường" của cậu.
Còn hiện tại, cô rực rỡ đến mức khiến người khác không thể rời mắt.
Nhìn cô cầm micro tiến lại gần mình, tim cậu đập thình thịch, thình thịch, Trì Liệt Tự vẫn đàn rất thuần thục, nhưng bên tai cậu dường như chỉ còn lại tiếng tim đập hỗn loạn.
Hai ánh nhìn trẻ trung, rực lửa va chạm giữa không trung và lần này, chính Trì Liệt Tự là người đầu tiên né ánh mắt ấy.
Chết tiệt. Tim đập mạnh đến mức nghe không rõ tiếng trống nữa rồi.
Không biết hôm nay Trần Dĩ Thước có ăn cơm chưa nữa?
Tay guitar bận rộn nên Hứa Triêu Lộ không làm phiền nhiều, đi vòng ra sau cậu, tiếp tục đến chỗ Trần Dĩ Thước, rồi lại đến bên Diêu Diệp.
Diêu Diệp cũng mồ hôi nhễ nhại, mái tóc đỏ rực như núi lửa giữa cơn mưa, ánh mắt sáng rực như phát sáng.
Tiếng trống dồn dập đến cực điểm, guitar cũng đang gồng hết sức đẩy bài hát l*n đ*nh. Ngay tại đỉnh điểm cuối cùng của toàn bài, Hứa Triêu Lộ như có linh cảm, đưa micro về phía Diêu Diệp, để anh ấy hát câu cuối cùng, mang toàn bộ cảm xúc dồn nén, những nỗi giận, ấm ức, không cam lòng, lúng túng... tất cả đều tuôn trào mãnh liệt:
"Where do we go nooooow!!!"
Nếu như bản gốc là một tiếng gào khản cổ của sự hồi tưởng...
Thì phiên bản của họ chính là một cuộc bứt phá bất chấp tất cả, dùng tuổi trẻ làm ngọn đuốc, rực cháy trong hiện tại.
Ngay khoảnh khắc câu hát cuối cùng kết thúc ———
Tất cả đèn sân khấu đồng loạt bật sáng, chiếu rọi sân khấu như mặt trời vừa phá đất trồi lên.
Diêu Diệp trước mắt chỉ thấy ánh sáng trắng lóa, chợt hiểu ra câu Hứa Triêu Lộ từng nói khi giới thiệu tên ban nhạc hôm đó:
"Một khoảnh khắc rực rỡ, cũng đủ chiếu sáng cả phần đời còn lại."
......
"Trời má! Quá đỉnh! Mỗi người đều cực kỳ xuất sắc!"
"Hình như đoạn cuối anh Hoa Hoả vỡ giọng luôn đúng không hahaha, hăng quá rồi. Tớ cũng muốn nổ tung, đây chính là rock đấy!!"
"Tớ muốn quỳ xuống hát Chinh phục cho hotboy trường luôn, kỹ thuật cậu ấy đỉnh quá, như thể Slash nhập ấy!"
"Ồn quá tớ không nghe rõ, cậu nói gì cơ? Muốn cưới cậu ấy rồi sinh ba đứa á? Hơi khó đấy, nhìn thế là biết trai thẳng cứng ngắc rồi."
"......"
......
Ánh đèn rút lại, sân khấu trở về bóng tối, năm người nhìn nhau cười, trên đầu vẫn còn bốc khói như kim loại sáng rực bị nung nóng, gương mặt ai nấy đều rạng rỡ, ánh sáng cuối cùng vẫn còn âm ỉ cháy.
MC vội vàng chạy ra ngăn họ rời sân khấu.
À phải rồi, sau mỗi phần biểu diễn còn có màn trò chuyện thư giãn.
Khán giả phía dưới vẫn gào thét và vỗ tay không ngừng, hoàn toàn chưa muốn dừng lại.
Năm người tiến đến giữa sân khấu, xếp thành một hàng. Thi đấu xong là ai nấy đều lười biếng rõ rệt, Hứa Triêu Lộ tháo guitar đưa cho Hạ Tinh Quyết giữ, Hạ Tinh Quyết thấy nặng quá bèn ném cho Trì Liệt Tự, Trì Liệt Tự lười biếng vác đàn lên vai, vô tình đầu đàn đập vào Diêu Diệp bên cạnh, Diêu Diệp đau đến mức giận dữ, giơ chân đạp lên chân Trần Dĩ Thước, Trần Dĩ Thước đang lau kính, kính trượt khỏi tay, mà độ cận lại cao, nên cậu ấy hoảng hốt ngồi xổm mò tìm kính dưới sàn...
Người dẫn chương trình đứng bên cạnh nói mãi không ngừng, không tiếc lời khen màn biểu diễn vừa rồi của họ.
Nhưng chẳng ai thực sự nghe lọt tai lấy một câu, cho đến khi MC kết thúc phần nhận xét theo quy trình, rồi bất ngờ chuyển chủ đề:
"Nghe nói hôm nay là ngày cuối cùng trước sinh nhật 18 tuổi của bạn học Trì Liệt Tự."
Vừa dứt lời, khán giả dưới sân khấu vừa mới yên lại lập tức bùng nổ trở lại.
Trì Liệt Tự còn đang lơ đãng chỉnh lại dây đeo đàn guitar, nghe vậy thì khựng lại, quay sang nhìn Hứa Triêu Lộ theo phản xạ.
Giữa họ còn có Hạ Tinh Quyết đứng chen giữa, giống như trò chơi bập bênh, Trì Liệt Tự tiến lên thì cô lùi lại, cậu lùi lại thì cô lại tiến lên, cả người như đang che giấu tội lỗi mà rút vào phía bên kia của Hạ Tinh Quyết. Không cần nói cũng biết, 99% là cô đã gửi thông tin này cho ban tổ chức, dùng để khuấy động bầu không khí, tăng sức hút cho sân khấu.
Đúng là ngứa tay, không chọc cậu một chút là khó chịu cả ngày.
"Ôi chao, các cô gái dưới khán đài phấn khích quá!" MC ra hiệu mọi người bình tĩnh lại, cười nói tiếp: "Thật ra tôi cũng rất háo hức! Muốn nghe bạn Trì Liệt Tự chia sẻ đôi điều. Thi đấu xong hôm nay, ngày mai là sinh nhật rồi, có điều gì muốn tâm sự với mọi người không?"
Hứa Triêu Lộ và Hạ Tinh Quyết đưa mắt nhìn nhau, cắn môi nhịn cười đến mức suýt nội thương.
Bắt Trì Liệt Tự phát biểu cảm nghĩ, chẳng khác nào ép cậu viết văn nghị luận, cực kỳ khó chịu.
Những lời sáo rỗng kiểu như "khát vọng lớn lao, nỗ lực vươn lên", "cảm ơn thầy cô, yêu quê hương đất nước",... là thứ mà các thầy cô lãnh đạo thích nghe nhưng Trì Liệt Tự chẳng bao giờ nói được một câu. Những lời hoa mỹ, kiểu cách ấy không hợp với cậu, mà cậu cũng cực kỳ dị ứng với mấy trò giả tạo. Nếu có văn bản thì còn đỡ, đọc đại cho xong, như đánh rắm cho qua chuyện. Không có sẵn lời thì khỏi, ông đây không chơi!
Nhưng trước mặt đông người như vậy, dù gì Trì Liệt Tự cũng biết giữ chừng mực, không đến mức phát ngôn linh tinh như trong nhật ký thời cấp ba.
Cậu liếc lạnh Hứa Triêu Lộ một cái bằng khóe mắt, rồi vung tay kéo lấy micro đứng, giật mạnh lên, cây micro kim loại nghiêng đi, cậu cũng nghiêng người ra trước, ánh mắt sắc bén đầy ngạo nghễ, vừa nhìn ban giám khảo vừa quét qua khán giả, giọng trầm khàn hút hồn, chỉ hỏi một câu: "Bọn tôi vào chung kết chưa?"
Một tiếng "xoẹt" vang lên từ micro, rồi ngay lập tức khán đài nổ tung như núi lở biển gầm ———
"Vào rồi!!"
"Nhất định là vào rồi!!"
"Không vào tôi gửi dao cho ban giám khảo luôn!!"
"Nếu đội này không vào chung kết thì khỏi tổ chức thi hát nữa đi!!"
Điểm số còn chưa công bố, khán giả đã tự quyết định cho ban tổ chức luôn, cảnh tượng hỗn loạn không thể kiểm soát, MC hoàn toàn bị "vạ lây".
Trì Liệt Tự nhẹ nhàng nhướng mày, với mấy câu trả lời đó, cậu tạm coi là hài lòng.
Trông cậu vẫn giữ nguyên dáng vẻ lạnh lùng, xa cách thế gian, nhưng ánh hào quang toát ra từ người cậu thì không gì che giấu được. Nhiệt huyết của tuổi trẻ, cái khí chất ngạo nghễ đó khiến mọi động tác của cậu đều khiến người ta nín thở, như thể cậu có thể nắm trọn cả thế giới trong tay.
Sự náo loạn kéo dài mấy chục giây, cuối cùng MC mới cất giọng được: "Được rồi mọi người, nếu hét nữa thì sắp lật tung cả mái nhà rồi đấy! Tôi tin rằng đây chắc chắn là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất mà bạn Trì Liệt Tự nhận được trong năm nay..."
"Không phải."
MC: "..."
Cảm giác như vừa đụng trúng một thằng hay bắt bẻ, là sao đây?!
Trì Liệt Tự lại nghiêng người gần hơn về phía micro, lần này, lông mi cậu hơi rũ xuống, khí chất vẫn sắc sảo nhưng không còn quá chói gắt nữa.
Giờ mới thực sự là lời chúc mừng sinh nhật.
"Miếng gảy guitar của tớ đã dùng mười năm rồi." Cậu xoay xoay miếng gảy màu xanh đậm đã mòn vẹt thành góc tù trong tay, thân mình vẫn đối diện với hàng ngàn khán giả, nhưng ánh mắt lại hướng sang bên cạnh, dừng lại trên khuôn mặt của một cô gái: "Hứa Triêu Lộ, cậu có thể tặng tớ một cái mới được không?"
