Khoảnh Khắc Cơn Mưa Lớn Trút Xuống

Chương 52



Hạ Tinh Quyết nằm mơ cũng không ngờ, lại có một "phú bà" dưới khán đài cược lớn mười vạn vì cậu ấy.

Lúc này dây thần kinh của cậu ấy căng như dây đàn, đoạn điệp khúc lần hai vừa kết thúc, Trần Dĩ Thước giơ tay đánh một chuỗi double stroke fill dồn dập, rồi ngẩng đầu liếc về phía cậu ấy. Hạ Tinh Quyết cảm thấy cả người như bị điện giật, nhưng đôi tay lại lạnh lùng và chính xác đến kỳ lạ, một cú glissando, ngay sau đó là ngón cái và ngón trỏ luân phiên gảy dây, nốt nhạc tuôn ra như đạn bắn liên hồi. Guitar, keyboard và trống đã lặng lẽ giảm âm từ bao giờ, nhường sân khấu cho những âm trầm mạnh mẽ, đầy sức bật của đoạn bass solo.

"Vãi thật, tụi nó cũng chơi bass solo à?" Tên con trai vừa mới xem thường Hạ Tinh Quyết cách đây mấy chục giây, giờ nghe tiếng slap bass mạnh như khoan vào não, bèn xì một tiếng: "Tên này chơi cũng máu đấy chứ, thôi không cá với cậu nữa."

Lâm Nhã Yến khẽ nhếch môi, ánh mắt dõi theo bên trái sân khấu, nơi chàng bassist mặc áo phông xanh lam, trán buộc khăn trắng, mái tóc bù xù như Gojo Satoru, trông như muốn nổ tung. Thực ra thì động tác chơi đàn của cậu ấy khá "drama", nhìn vào thấy buồn cười thật, nhưng lại không thể rời mắt nổi.

Phần solo kết thúc bằng những đoạn hammer-on lặp đi lặp lại ở cùng một phím, dần dần hạ dần cường độ.

Hạ Tinh Quyết đưa tay kéo nhẹ chiếc băng đô lên, bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi.

Đây là lần đầu tiên cậu ấy chơi solo trên sân khấu, lại còn là sân khấu chung kết, thêm vào đó là màn solo được thêm vào ngay phút chót, hoàn toàn chưa từng luyện tập, cậu ấy thực sự căng thẳng đến muốn phát nổ.

Tiếng hò reo dưới sân khấu càng thêm sôi động, chẳng lẽ là biểu hiện của việc cậu ấy đã chơi ổn?

Hứa Triêu Lộ giơ cả hai tay lên làm động tác "like" về phía Hạ Tinh Quyết.

Cô như một thành viên trong tổ khuấy động không khí trên sân khấu, chạy nhảy loạn xạ, càng lúc càng rời xa micro đứng.

Khán giả đang háo hức chờ đợi câu hát tiếp theo, nhưng sau khi bass solo kết thúc, thứ vang lên lại không phải giai điệu chính của bài hát.

Cùng với âm trầm rung lên của bass, một chuỗi drum fill đầy kỹ thuật từ dùi trống của Trần Dĩ Thước trút xuống như thác lũ, hàng loạt cú double pedal và roll nối tiếp nhau, tốc độ đánh trống càng lúc càng nhanh, nhanh đến mức vượt ngưỡng 200bpm, rồi 240bpm, 270bpm...

Khán giả lúc này mới dần nhận ra, thì ra đến lượt drum solo rồi!

"Mẹ ơi... tốc độ tay thật đấy hả? Quá đỉnh rồi!"

"Tự dưng nhớ tới lúc xem Whiplash, bị Fletcher ép tới mức không thở nổi, cảm giác chắc trong lòng cậu ấy có gì muốn bung ra lắm mới đánh được như vậy. Nể anh bạn đó thật í."

"Giờ tớ mới phát hiện tay trống của đội này đẹp trai vậy, aaa, cậu ấy tên gì vậy? Cảm giác một đấm là hạ gục được giảng viên của tớ luôn đó!"

......

Trần Dĩ Thước thỏa sức nén nhịp xuống mức cực đại, tiếng trống như sấm dội kết hợp với tiếng cymbal đổ ào ào như thác, hoàn toàn kiểm soát nhịp tim của cả khán phòng, bức tường âm thanh như trùm phủ toàn bộ sân khấu, lan ra khắp bốn phương tám hướng. Khi mọi người bắt đầu cảm thấy ngột ngạt không thở nổi, bất ngờ cơn mưa giông tạnh hẳn, tiếng trống ầm ầm tản đi, một âm thanh synthesizer gọn gàng, mạch lạc vang lên như rạch trời, mở ra một chương mới.

Diêu Diệp thầm cảm thán, cái tên này đúng là đầu thai thành máy đếm nhịp, có thể chuyển giữa các mức tempo nhanh chậm mượt đến vậy, khiến anh ấy cầm nhịp tiếp theo mà không hề thấy khó khăn.

Ngay khoảnh khắc đó, Diêu Diệp bỗng như tìm lại được cảm giác từng tham gia các cuộc thi piano hồi nhỏ. Kể từ khi chơi keyboard trong ban nhạc, hầu hết thời gian anh ấy chỉ lo tạo nền cho vocal và guitar chính, nghĩ cách hòa âm để làm giàu tầng lớp âm thanh, lấp đầy khoảng trống trong bản phối. Không ngờ gia nhập ban nhạc này lại cho anh ấy cơ hội solo keyboard trên một sân khấu lớn như thế này.

Ánh đèn chớp nháy trong nhà thi đấu bất chợt dịu lại, lắc lư nhẹ nhàng, rồi tập trung hẳn vào góc trái sân khấu, nơi chàng trai tóc đỏ đang đứng.

Anh ấy chuyển động hai tay luân phiên, mười ngón tay như bay tung chiêu kỹ thuật. Âm thanh điện tử vui tươi xoay vòng trong không khí, thi thoảng đan xen tiếng nước chảy, chuông gió, giọng người và đủ loại hiệu ứng không gian, tạo nên một trường âm lập thể phức tạp nhưng hài hòa. Khán giả như đắm mình trong đó, ai hiểu nhạc cũng phải trầm trồ:

"Rốt cuộc cậu ấy có mấy cái tay vậy? Sao tớ nghe ra hơn chục loại âm thanh khác nhau?"

"Cứ như bạch tuộc ấy, vừa chơi đàn điên cuồng vừa đổi hiệu ứng liên tục, mà tất cả âm thanh lại kết hợp hài hòa đến hoàn hảo như vậy, không hổ là anh Hoa Hoả của tớ!"

Ngay cả Hứa Triêu Lộ nghe cũng cảm thấy hơi choáng. Solo của Hạ Tinh Quyết và Trần Dĩ Thước có thể khoe kỹ thuật bao nhiêu thì cứ khoe, nhưng đoạn của Diêu Diệp mới là khó nhất vì phải kết nối phần bridge. Trong hoàn cảnh không hề có luyện tập trước, anh ấy đã sáng tạo ra một đoạn bridge hoàn toàn mới. Ngoài giai điệu, một tiếng động cơ mô tô quen thuộc bỗng vang lên từ bộ tổng hợp, Diêu Diệp đắc ý nhướn mày, nhìn về phía các thành viên trong nhóm.

Đó là âm thanh mà anh ấy từng ngẫu hứng thu lại cùng với Trì Liệt Tự và Hạ Tinh Quyết, hôm nay chợt nhớ ra nên mang vào dùng. Tiếng gầm rú của động cơ hòa cùng những nốt nhạc dâng cao, đưa cả bài hát trực tiếp vào cao trào cuối cùng!

Hứa Triêu Lộ tiến gần micro đứng, cất cao giọng hát điệp khúc, âm thanh trong trẻo mạnh mẽ như bốc cháy cả khán phòng. Lúc này, ngoài guitar, các nhạc cụ khác dần hạ âm.

Vừa hát, Hứa Triêu Lộ vừa xoay người đối diện với Trì Liệt Tự, ánh mắt như móc câu khiến cậu không tự chủ được bước về phía cô, hai ánh mắt, hai trái tim đều đang rực cháy. Trì Liệt Tự cụp mắt xuống, thấy trong tay cô cầm cùng loại pick với mình. Đặc biệt hơn, hôm nay cả hai đều mang cùng mẫu đàn Ibanez, một cây xanh trắng, một cây hồng trắng tươi sáng và nổi bật. Cậu bước tới bên cô, đứng giữa trung tâm sân khấu cùng cô. Ánh đèn flash rực rỡ chiếu sáng, hai người chơi guitar, một chính một phụ bắt đầu phần song tấu cuối cùng.

Chàng trai hơi cúi người, tung ra một chuỗi arpeggio biến âm với tốc độ chóng mặt, cô gái lập tức gảy nốt phụ trợ, đuôi ngựa sau đầu cô lắc lư điên cuồng theo nhịp. Giai điệu va chạm mãnh liệt trong không khí, hòa âm song guitar dệt thành một mạng âm dày đặc, sóng âm cuộn trào như sóng thần cuốn tràn khắp sân khấu.

Thư Hạ đeo thẻ tác nghiệp, chen giữa các nhiếp ảnh gia, tìm được góc máy tốt nhất, ống kính khóa chặt vào hai người trung tâm sân khấu, chụp liên tục hàng trăm tấm.

"Không phải tớ nói chứ." Phía sau vang lên tiếng ai đó trêu chọc: "Hai người này thật sự chỉ là bạn bè thuần túy thôi à? Không thể ship được hả? Nhìn hợp kinh khủng, lại còn có cái vibe 'vợ chồng già' nữa cơ."

Thư Hạ đang định gật đầu thì lại nghe người khác chen vào: "Chính vì quá thân nên mới không đến với nhau được ấy chứ, nhìn đối phương cứ như tay trái tay phải của mình vậy."

Thư Hạ thở dài, cảm thấy cũng có lý.

Trên sân khấu, có lẽ vì quá nhập tâm, Trì Liệt Tự lại bước thêm một bước về phía Hứa Triêu Lộ, khoảng cách càng lúc càng gần, đến mức cô gần như cảm nhận được sóng âm từ guitar của cậu lướt qua cơ thể mình như gió.

Cậu thiếu niên đặt tay lên phím cao, ngạo nghễ lắc cần, guitar phát ra âm thanh gào thét rung động, một giọt mồ hôi văng xuống từ tóc cậu, vỡ tan trên thùng đàn. Đôi mắt đen nhánh nhìn cô lơ đãng một cái, Hứa Triêu Lộ lập tức tránh ánh mắt ấy một cách thật dứt khoát.

Người này đúng là quá mê hoặc, nhìn thêm một tí thôi là chân mềm nhũn mất.

Những ô nhịp cuối cùng, tiếng trống lại nổi lên như bão tố, bass rít gào thấp trầm, synthesizer dệt nên trường âm dày đặc. Giai điệu của năm người quấn lấy nhau như cuồng phong cuốn theo lửa dữ, thiêu đốt đến nốt nhạc cuối cùng, rồi đột ngột dừng lại.

Cả hội trường im lặng, giữa trời đất chỉ còn lại tiếng tim đập.

Ba giây sau, tiếng hò reo như vỡ trời vang dội khắp nơi.

Hứa Triêu Lộ thở ra một hơi thật dài, một cánh tay dài nóng rực vòng qua vai cô, mùi hương hormone pha lẫn mùi cỏ non mát lạnh bao quanh lấy cô.

Hứa Triêu Lộ cũng vòng tay ôm eo cậu, năm người khoác vai nhau cúi chào khán giả.

Tiếng vỗ tay kéo dài không dứt.

Khi tụ lại là một ngọn lửa, khi tản ra là đầy trời sao, trong ban nhạc của họ không ai là nền phụ, mỗi người đều là nhân vật chính trên sân khấu, mỗi người đều xứng đáng có một phần thể hiện riêng. Đó là ý tưởng mà Hứa Triêu Lộ nảy ra ngay trước thềm thi đấu, và giờ đây, họ đã hoàn thành xuất sắc màn trình diễn ứng biến ấy, dựa vào sự ăn ý làm nền, khiến từng người đều tỏa sáng rực rỡ trong sự nâng đỡ lẫn nhau.

Người dẫn chương trình mời năm thành viên ban nhạc Tái Cấu Trúc lên sân khấu.

Hai ban nhạc đi ngang qua nhau, lần lượt bắt tay, sau đó đứng tách ra hai bên sân khấu.

Hứa Triêu Lộ thấy lúc Phương Gia Tuế bắt tay Trì Liệt Tự, cả người cậu căng cứng lại. Không hiểu sao, cô lại rất hiểu cái kiểu căng thẳng mang tính phản xạ sinh lý đó.

Ba đàn anh năm hai hoàn toàn không thể ngờ, mấy sinh viên mới từng bị họ đuổi khỏi phòng nhạc cụ vài tháng trước, hôm nay lại có thể đứng đây, với tư thế một kẻ thách thức mạnh mẽ và tự tin, cạnh tranh vị trí trong trận chung kết với họ.

"Hồi đó anh từng để lại lời nhắn, hỏi tôi có phải đang làm từ thiện khi gia nhập nhóm này không?" Diêu Diệp vừa bắt tay một người trong số họ, vừa nở nụ cười báo thù kiểu quân tử: "Giờ nhìn lại thì sao? Tôi thấy mình đã ăn được một ván lớn rồi đấy."

Người kia vội vàng rút tay lại, mặt xám xịt trở về hàng.

Bước vào vòng đánh giá căng thẳng, kết quả đầu tiên đến từ 100 giám khảo quần chúng.

Trong số đó có 3 người bỏ phiếu trắng, ban nhạc Tái Cấu Trúc nhận được 49 phiếu, ban nhạc Khoảnh khắc nhận được 48 phiếu.

Hạ Tinh Quyết suýt đứng tim: "Mẹ ơi, thua họ một phiếu à."

Hứa Triêu Lộ an ủi: "Dù sao Phương Gia Tuế cũng là một người nổi tiếng trên mạng, có sức ảnh hưởng. Hơn nữa, khán giả bình thường khi nghe nhạc thường chỉ chú ý đến giọng hát chính, ít để ý đến phần thể hiện của các thành viên khác. Mà nhóm họ thì lại nổi bật phần hát chính, nên được giám khảo quần chúng yêu thích cũng là chuyện bình thường."

Trì Liệt Tự nói: "Phiếu của giám khảo quần chúng chiếm tỷ lệ thấp, tổng lại chỉ chiếm một phần ba thôi. Phiếu của giám khảo chuyên môn mới là mấu chốt."

Hứa Triêu Lộ đồng tình: "Ừ đúng rồi, đừng căng quá."

Vừa nói xong, ngón trỏ của Trì Liệt Tự bất ngờ bị một bàn tay mềm mại nóng hổi siết chặt, móng tay cào vào da cậu.

Thì ra ngoài miệng thì cô nàng này nói đừng lo, chứ trong lòng thì đang căng như dây đàn.

Ban giám khảo chuyên môn có tổng cộng mười người, có thể được mời đến làm giám khảo vòng chung kết cuộc thi hát của đại học K thì không ai là không phải gạo cội trong giới âm nhạc.

Hai phút hồi hộp trôi qua, kết quả công bố ———

Ba – Bảy.

Ban nhạc Khoảnh khắc giành được bảy phiếu!

Thách đấu thành công!

Người dẫn chương trình phấn khích công bố kết quả, nhóm của Hứa Triêu Lộ vẫn còn chưa kịp hoàn hồn.

Mãi đến khi khán giả đồng thanh hô to tên ban nhạc, họ mới như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, ôm nhau ăn mừng, không ít người trong số họ mắt đỏ hoe, rưng rưng nước mắt, cúi chào sâu về phía hàng ghế giám khảo.

"Bọn mình thắng rồi à?" Khi trở lại hậu trường, Hạ Tinh Quyết vẫn còn ngơ ngác: "Giờ tụi mình là hạng nhất? Nhóm Tái Cấu Trúc bị mình loại rồi sao?"

"Bên bị PK chưa bị loại luôn đâu, còn có vòng phục sinh, chọn 2 đội từ năm nhóm cuối vào vòng tiếp theo." Diêu Diệp nói. "Cuối cùng sẽ chọn ra 7 đội vào vòng ba, tranh ngôi quán, á, quý quân."

Hứa Triêu Lộ nói: "Dù vòng ba thế nào, tụi mình đã lọt vào top 10 rồi, top 10 là chiến thắng rồi."

"Đúng vậy." Trần Dĩ Thước đẩy gọng kính, khẽ nói: "Tớ thật sự... đã rất hài lòng, rất hạnh phúc rồi."

Có thể đỗ vào đại học K, lại được bước lên sân khấu vòng chung kết cuộc thi hát của trường, ai cũng là người mang trong mình sự kiêu hãnh.

Nhưng họ cũng hiểu rõ, những người bước vào vòng ba đều cực kỳ xuất sắc: có những anh chị học cao học từng thi nhiều mùa, có những cô gái với giọng nữ cao trong đội hợp xướng, có cả những nhóm nhạc sáng tác cực kỳ tài năng...

So với những đối thủ đó, họ vẫn chỉ là mặt trời vừa ló rạng.

Đến được đây, thắng thua đã không còn quá quan trọng.

Thay vì nhảy múa trong chiếc gông của khát vọng thắng thua, chi bằng lấy tư thế của kẻ đã chiến thắng để tận hưởng sân khấu tiếp theo.

"Tớ nhớ ngày đầu tớ vào nhóm từng nói, nếu không lọt vào chung kết thì sẽ 'xay nhuyễn' mọi người thành đậu đỏ." Y Nguyệt đột nhiên xen lời, giọng thờ ơ pha chút hài hước bí ẩn. "Bây giờ các cậu đã vào chung kết rồi, không cần chết nữa. Dù không đạt giải cũng không phải lỗi của mấy cậu, là lỗi của tớ."

Hạ Tinh Quyết: "Lỗi của cậu cái gì cơ?"

Y Nguyệt mỉm cười: "Lỗi tớ vì đã không 'xay nhuyễn' đối thủ của các cậu."

Cả nhóm lạnh gáy, lặng vài giây rồi phá ra cười sảng khoái.

Thật ra, vừa trải qua vòng PK kiểu không thành công thì phải liều, dây thần kinh ai nấy đều căng như muốn đứt; lúc này cuối cùng được thả lỏng, ai cũng mặc sức cười xả stress.

"Vui là chính! Tớ chẳng muốn nghĩ gì nữa, thêm một vòng căng như vừa rồi chắc tớ ngỏm mất." Hạ Tinh Quyết nói. "Hay chúng ta lên kế hoạch tụ họp ăn mừng sau chung kết luôn đi!"

Trì Liệt Tự phũ phàng: "Sau chung kết là thi cuối kỳ đấy."

"... Thế thì thôi vậy." Kỳ thi cuối kỳ ở đại học K khét tiếng là khắc nghiệt như thi đại học; Hạ Tinh Quyết tưởng tượng cảnh mình nghẹt thở cả tháng tới, bất giác rùng mình. "Thế còn kỳ nghỉ đông?"

Hứa Triêu Lộ: "Tớ phải đi chơi ở Hải Thành cùng ba mẹ; chắc Nhạc Nhạc với đàn anh cũng về quê ăn Tết nhỉ?"

"Ừ, phải về ăn Tết chứ."

"Haiz..." Hạ Tinh Quyết thở dài. "Vậy đành để sang học kỳ sau thôi."

Nói tới đây, họ chợt nhận ra có lẽ mấy tháng kề vai sát cánh sẽ tạm đặt dấu chấm vào hôm nay.

"Nhất định phải tụ họp đấy." Hạ Tinh Quyết nhấn mạnh. "Học kỳ sau còn luyện nhạc tiếp mà."

Hứa Triêu Lộ: "Đương nhiên rồi."

Nhìn mọi người, Diêu Diệp vốn lo bọn "nhóc con" chỉ lập đội để thi xong là tan. Nhưng sau quãng thời gian gắn bó, anh ấy dần yên tâm.

Thế nên hôm nay, vòng cuối cùng, thích sao thì làm, vì tương lai còn dài.

..................

Chung kết bắt đầu lúc 6 giờ 30; đa số khán giả đã vào sân trước 6 giờ. Nhà thi đấu rộng nhưng ngồi chen kín bảy tám nghìn người, không khí ngột ngạt khó chịu. Lịch thi quá dài: ba vòng liền mạch, kim đồng hồ đã qua 10 giờ đêm, khán giả ngồi lì bốn tiếng, cả cơ thể lẫn đầu óc đều mệt mỏi, lời phàn nàn rộ lên ———

"Trời ơi, bao giờ mới xong, tớ muốn về ngủ..."

"Lịch thi vô lý thật! Tớ tưởng xong vòng hai là hết, ai ngờ còn vòng hồi sinh, còn tiết mục khách mời, còn vòng ba... tớ cạn pin rồi, nghe nhạc cũng mệt quá."

"Liên tục khoe nốt cao trong ba bài, mấy người đó giỏi thật đấy, nhưng tai tớ muốn nổ tung rồi. Tớ ra ngoài hít thở tí."

"Đừng đi mà, còn đúng một đội nữa, nghe xong là hết."

...

Thứ tự vòng ba dựa vào xếp hạng vòng hai, biểu diễn đảo ngược. Ban nhạc Khoảnh khắc đứng nhất vòng hai nên được xếp vào lượt cuối cùng.

Tưởng biểu diễn muộn sẽ lợi, ai dè kéo quá lâu khiến giám khảo, khán giả kiệt sức, chẳng được lợi tí nào.

Đèn sân khấu tắt lần nữa; trong bóng tối, khán phòng xì xào bức bối như lò nung sắp nổ. Nhạc vang lên, một phần ba khán giả còn chẳng buồn ngẩng đầu.

Khúc dạo piano êm dịu tuôn chảy, như cơn mưa đúng lúc, tí tách xua bớt hơi nóng nặng nề.

"Đừng nghịch điện thoại nữa, nhìn sân khấu đi, anh Hoa Hoả của cậu đang ngồi đàn piano kìa, tự nhiên dịu dàng hẳn!"

Một luồng đèn sân khấu chiếu rọi lên người Diêu Diệp. Mái tóc đỏ rực kiêu ngạo giờ đây đã rũ xuống, vừa vặn che lấp hàng lông mày, cả người trông thong dong tự tại ngồi trước cây đàn keyboard, ngón tay nhẹ nhàng nhảy múa trên các phím trắng đen, trông như một nghệ sĩ piano đã rũ bỏ mọi phù hoa, trở về sự thuần túy nguyên sơ.

Vài nhịp sau, ánh sáng giữa sân khấu bất ngờ bật lên.

Ca sĩ chính, tay guitar và tay bass cùng ngồi trên một hàng những chiếc thùng trắng, trông như ba người bạn thân mệt mỏi sau buổi dạo chơi trong công viên, ngồi xuống nghỉ ngơi một cách tùy hứng.

Trống và keyboard đặt ngay phía sau họ, năm người tập trung thành một cụm, chỉ cần với tay là có thể chạm vào nhau.

Tất cả đều mặc trang phục tông xanh trắng tươi sáng. Hứa Triêu Lộ mặc váy liền màu xanh nhạt, hai chân buông thõng đung đưa, tay cầm micro, vừa hát vừa mỉm cười thư thái:

"Tôi từng định sẽ phiêu bạt,
Gửi lại mọi ánh nhìn cho hoàng hôn.
Gió là sân bay, mưa là đồng cỏ,
Tôi đắm mình trong đại dương không gợn mây."

Màn hình LED phía sau chiếu cảnh hoàng hôn rọi xuống đại dương vàng óng, dòng chữ tên bài hát từ từ hiện ra: "Khoảnh khắc dũng cảm nhất trong đời tôi".

"Tôi không thực sự khao khát nơi phương xa,
Chỉ muốn tìm một chốn đáng yêu.
Băng qua cầu treo, xuyên qua ngõ nhỏ,
Em đứng nơi con hẻm nhỏ ngoài sức tưởng tượng của tôi."

Giọng hát trong trẻo đến tận cùng, như cơn gió sớm tinh mơ, như đá viên leng keng trong ly soda bạc hà. Sự náo nhiệt trong khán phòng dần tan biến trong tiếng hát mát lành ấy, không ai còn than mệt, cũng không ai vội vã rời đi nữa. Mọi người trở về đúng bản chất của việc xem biểu diễn, lắng nghe trong yên lặng, thưởng thức bằng tâm hồn.

Bên phải Hứa Triêu Lộ là Hạ Tinh Quyết, mặc áo thun xanh, quần dài trắng, một chân duỗi ra, một chân co lại, ôm cây bass lắc lư theo nhịp, nụ cười rạng rỡ khoe cả răng nanh nhọn.

Tựa như quay về thời thơ ấu. Cậu ấy bất giác nghĩ vậy. Khi ấy, những chung cư cao cấp còn chưa xây, bọn họ sống ở khu phố cũ gần trường, sau giờ học là chạy nhảy khắp ngõ ngách, ăn kem, chơi trốn tìm, ba người thường tùy tiện ngồi đâu đó cả buổi chiều như bây giờ, đến khi bị ba mẹ vội vàng kéo về.

"Khoảnh khắc dũng cảm nhất trong đời tôi,
Là khi em ở ngay trước mặt tôi, người đến từ tận cùng thế giới."

Hạ Tinh Quyết không nhớ rõ đời mình có khoảnh khắc nào thật sự dũng cảm, chỉ biết rằng khoảnh khắc may mắn nhất, là vào một ngày nào đó năm lớp 1, hai người tưởng chừng xa vời như từ tận cùng thế giới, một là cô bạn học giỏi nhất lớp, một là cậu bạn cao lớn mà ai cũng sợ bỗng nhiên đi tới trước mặt cậu, một thằng bé mập mạp chẳng có lấy một người bạn, rủ cậu cùng đi về nhà.

Hứa Triêu Lộ cũng đang nhớ về thời thơ ấu. Cô không còn nhớ rõ lần đầu gặp Hạ Tinh Quyết là thế nào, càng không nhớ được lần đầu gặp Trì Liệt Tự ra sao. Trong nhà cô vẫn còn tấm ảnh đầu tiên của hai người, hai đứa trẻ sơ sinh nằm chung trong nôi, ngậm n*m v* giả. Lúc đó, cô còn nhăn nhúm như con khỉ con, trong khi Trì Liệt Tự lớn hơn cô vài tháng lại trắng trẻo, xinh đẹp, so với nhau thì đúng là không nỡ nhìn.

Thời gian trôi qua, người kia ngày càng xuất sắc. Giờ đang ngồi bên trái cô, áo sơ mi trắng mở hai cúc, đeo cà vạt xanh lam bản rộng, quần công sở đồng màu, đôi chân dài đến mức không tưởng cứ buông lơi thoải mái, chân đi giày thể thao trắng tinh, hiếm khi rời bỏ gu thời trang toàn đen, hôm nay lại trông tươi sáng như cây ô liu bên bờ Địa Trung Hải đón nắng, đón gió, lá cây lấp lánh ánh bạc, phóng khoáng mà rực rỡ.

Trì Liệt Tự thảnh thơi gảy đàn, không có kỹ thuật hoa mỹ gì, chỉ là những âm thanh mộc mạc vang lên dưới đầu ngón tay, anh hơi nghiêng đầu, khóe mắt dịu dàng bao lấy hai người bên cạnh.

"Khoảnh khắc dũng cảm nhất trong đời tôi,
Là khi trong mắt tôi lấp lánh ánh sao,
Trên môi tôi nở một nụ cười."

Sân khấu rộng lớn, trong mắt cậu bỗng thu nhỏ lại thành căn phòng ngủ yên tĩnh và u ám thời thơ ấu.

Cậu chợt nhớ ra, từng thật sự có một khoảnh khắc, có người đã thắp sao vào mắt cậu.

Trước khi chuyển đến nhà mới, cậu và Hứa Triêu Lộ sống gần nhau hơn, là hàng xóm đối diện.

Mùa hè năm cậu bảy tuổi, vào ngày giỗ mẹ, sau khi đi thăm mộ về, cậu như một cái xác không hồn. Ba bảo cậu đi chơi với Hứa Triêu Lộ để đổi tâm trạng.

Đến nhà Hứa Triêu Lộ thì không thấy cô đâu. Qua nhà Hạ Tinh Quyết cũng không có ai.

Quay về phòng ngủ, Trì Liệt Tự đóng cửa lại, ngồi trên giường nhìn chằm chằm vào tấm ảnh của mẹ, cứ thế ngây người cho đến đêm khuya.

Ngoài cửa sổ, ve đã ngủ say, cánh cửa phòng bỗng nhiên bật mở, Hứa Triêu Lộ và Hạ Tinh Quyết lấm lem tro bụi lao vào.

Cả hai trông như vừa thoát khỏi khu rừng, tóc vướng đầy cỏ, ống quần dính bùn, má đỏ bừng, kéo cậu cùng xem Harry Potter.

Tuần trước vừa xem xong một lần, không hiểu sao hai đứa lại nổi hứng xem lại.

Trì Liệt Tự không từ chối, đành gác lại sự sạch sẽ kỹ tính của mình, thức đêm xem phim cùng hai đứa bạn.

Xem được nửa chừng, đến đoạn Harry học cách triệu hồi Thần hộ mệnh, Trì Liệt Tự cụp mắt nhìn xuống sàn, tâm trạng cực kỳ chùng xuống.

Hứa Triêu Lộ biết cậu đang nhớ mẹ.

"Ăn Cỏ, đừng buồn nữa mà." Hứa Triêu Lộ kéo tay cậu: "Tớ tin rằng dì vẫn luôn ở bên cậu."

Trì Liệt Tự không phản ứng gì. Dù mới chỉ bảy tuổi, cậu đã hiểu người chết là hết, chẳng còn gì nữa, linh hồn cũng không tồn tại.

"Thật đấy!" Hứa Triêu Lộ không biết từ đâu lôi ra một cây đũa phép dài, đưa cho cậu: "Cậu thử xem!"

Là cây đũa phép họ mua ở công viên vui chơi lần trước.

Trên máy tính bảng, Harry Potter vẫn đang chiếu. Trì Liệt Tự hiểu ý cô, nhưng không lập tức nhận lấy.

Từ nhỏ Hứa Triêu Lộ đã là một cô bé lãng mạn, đầy trí tưởng tượng, còn cậu thì khác, là một đứa trẻ thực tế, không tin vào mấy chuyện hoang đường ấy.

"Thử đi mà, nhanh lên nhanh lên!" Hạ Tinh Quyết cũng hùa theo giục.

Bị hai người dụ mãi, Trì Liệt Tự cuối cùng cũng chậm rãi cầm lấy cây đũa phép ấy.

Sao có thể chứ? Thế giới này làm gì có Thần hộ mệnh.

Dù trong lòng nghĩ vậy, cậu vẫn làm theo lời họ, vung nhẹ cây đũa, miệng khẽ nói: "Expecto Patronum."

Lời vừa dứt, ánh mắt cậu khựng lại, cậu thấy trong căn phòng u tối, vài đốm sáng nhỏ nhấp nháy bay lên.

Là đom đóm.

Chúng bay quanh cậu, như sao sa lấp lánh trong đêm, chiếu rọi đôi mắt ngơ ngác và trái tim run rẩy của cậu.

"Thần hộ mệnh của cậu là đom đóm kìa!" Hứa Triêu Lộ và Hạ Tinh Quyết hào hứng reo lên "Chắc chắn là dì đang bảo vệ cậu!"

Trì Liệt Tự quay mặt đi, viền mắt cay cay, không thể kiểm soát.

Chỉ một lát sau, cậu lại không nhịn được mà bật cười: "Rõ ràng là hai người thả vào mà."

"Không phải đâu!" Hạ Tinh Quyết vội giấu cái ba lô ra sau lưng: "Lúc tụi tớ vào phòng còn chưa có mà."

Hứa Triêu Lộ cũng nói: "Đúng rồi, với lại tớ thấy là cậu biến ra mà!"

Trì Liệt Tự chống tay lên sàn, ngửa đầu nhìn những "ngôi sao" lấp lánh đang bay khắp căn phòng, vừa nén khóc vừa cố nhịn cười: "Hai cậu nói sao thì là vậy đi."

...

Đến đoạn điệp khúc lần nữa, giọng hát của cô gái vút cao, sáng rực hơn cả nắng hè, hai chân đung đưa theo nhịp, khẽ chạm vào người cậu.

Tiếng trống nhanh dần, Trì Liệt Tự quét mạnh dây đàn hơn, khóe môi cong lên tự do.

Nhìn xuống khán đài, những khán giả mệt mỏi dần dần lại giơ cao que phát sáng, lắc lư theo nhịp điệu.

Cứ như cả một cánh rừng đom đóm đang bay lượn.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...