Lúc chú Ưng trở lại xe, Ngụy Tắc Văn đã cất tạp chí, đang nhắm mắt nghỉ ngơi.
“Giải quyết rồi?” Ngụy Tắc Văn nhàn nhạt mở miệng, âm cuối hóa thành tiếng ngáp, mấy ngày nay giấc ngủ của hắn không tốt, đã lâu lắm rồi hắn không ngủ được một giấc hoàn chỉnh.
“Giải quyết rồi, ngài thật sự muốn giúp cậu ta trả nợ sao?”
Hai mắt mở ra trong bóng đêm, Ngụy Tắc Văn xoa huyệt Thái Dương, nhìn về phía cánh cửa nhà đang đóng kín, an tĩnh giống như chưa từng xảy ra trò khôi hài nào.
“Hỏi xem tình huống thế nào, trả thay cậu ta đi, có vẻ cậu ta sống cũng không dễ dàng.”
“Đã biết.”
Ngụy Tắc Văn lại nhắm mắt, trong đầu hắn hiện lên ánh mắt đáng thương của cậu nhóc kia, sợ hãi nhưng dường như không có chút kiêu ngạo hay siểm nịnh, dù cho khoảng cách khá xa, hắn lại vẫn thấy rất rõ.
Quả nhiên người số khổ luôn có bản lĩnh làm người ta phải thương hại.
Ngụy Tắc Văn đứng ở địa vị cao, xưa nay chẳng cần lo nghĩ gì, càng không thể gặp phải sự khó khăn bình dân này.
Đóng cửa lại, Đường Án Trác nhẹ nhàng thở ra, ngồi phịch xuống đất hệt như mất hết sức lực. Cậu nhìn về phía Lữ Quyên vẫn đang giả bộ ngủ, cậu không biết trong mắt mình có tràn ngập hận thù hay không, nhưng cậu biết từ lâu rồi trong đó đã không còn chất chứa yêu thương.
Cậu chẳng còn nhớ rõ khi còn nhỏ cậu dính mẹ như thế nào, túm quần áo mẹ, đi theo mẹ mua đồ ăn ra sao, khi đó điều kiện nhà cậu tốt hơn bây giờ, thanh danh cũng không bết bát như hiện tại.
Ít nhất khi ấy cậu tự do vui sướng, ba sẽ thường xuyên về nhà, mẹ được mệnh danh là “mỹ nhân trời ban”.
Không giống bây giờ, mỗi ngày cậu đều phải lo lắng hãi hùng, không biết khi nào sẽ bị người ta chặn đường, kéo vào con hẻm nhỏ.
Tiếp đó có lẽ là chửi rủa có lẽ là ẩu đả, cậu chẳng thể nào biết được nhưng dường như sớm cũng đã đoán trước.
Lữ Quyên cho cậu sự sống nhưng nếu là cuộc đời rách nát thế này, chẳng bằng cậu chưa từng có được.
Hoặc giả cứ bị vứt bỏ trong thùng rác như khi Lữ Quyên lỡ mang thai với gã đàn ông xa lạ nào đó.
Thậm chí cậu cảm thấy đó là kết cục tốt hơn.
Đôi khi tồn tại chính là như vậy, còn làm người ta sợ hãi hơn cả cái chết.
Đặc biệt là khi vận mệnh quá bất công với bạn nhưng bạn lại không có năng lực đánh trả, bạn chỉ có thể mặc nó đấm đá, quá trình tránh né cực kỳ gian nan, còn phải chịu đựng một thân thương tổn.
Khóe miệng cậu co rút đau đớn, vươn tay chạm thử, cậu đụng phải độ ấm cao hơn nơi khác, hẳn là gã đàn ông kia dùng lực rất mạnh nên nửa bên mặt cậu đã sưng vù.
Cậu hất nước lạnh lên mặt để hạ nhiệt và giảm sưng, nhưng cũng chỉ làm cho nửa bên mặt lạnh đến mức mất cảm giác, cậu soi gương xem thử, dù cho ánh sáng tối mù vẫn thấy vết sưng tấy rất rõ ràng.
Quên đi, cũng chẳng sao cả, cậu đã quen với mấy vết thương kiểu này, chỉ cần đau đớn có thể mất đi là đủ rồi.
Còn chuyện cậu biến thành dáng vẻ thế nào, có ai thèm để ý cơ chứ?
Đường Án Trác chui vào chiếc chăn có lớp vỏ bên ngoài to hơn hẳn phần ruột bên trong, câu lắc mạnh hồi lâu mới khiến cho nó không còn dồn cục. Kéo chăn lên tới tận cổ, cậu cuộn bản thân thành một cục kín mít.
Nhà cậu rất nhỏ, phòng ăn, phòng khách, phòng bếp, phòng ngủ đều ở sát bên nhau, một cái giường hơi lớn hơn để cho Lữ Quyên nằm, ngày thường cô sẽ tiếp khách ở đó.
Một cái giường sắt đơn khác là của Đường Án Trác, đây là đồ cũ được mua lại ở chợ từ lâu, khung giường cũ kĩ lỏng lẽo, vừa động tới bèn kêu kẽo kẹt kẽo kẹt.
Cậu không dám động đậy, tuy rằng khi có người tới đòi nợ Lữ Quyên làm bộ như nghe không thấy, nhưng nếu nửa đêm xoay người phát ra tiếng vang lớn, cô sẽ đạp mạnh vào giường, sau đó là tiếng tặc lưỡi bén nhọn mất kiên nhẫn.
Có đôi khi cô còn oán giận một câu “Ồn muốn chết.” Sau đó sẽ lải nhải rất lâu làm cho Đường Án Trác chẳng ngủ ngon được.
Đường Án Trác cảm thấy giờ đây tinh thần của cô không bình thường cho lắm, cậu còn phải đi học cho nên vì tránh Lữ Quyên giày vò, cậu không thể không căng não ra mà ngủ, điều này dẫn tới việc giấc ngủ của cậu rất nông. Cứ thế, thần kinh của Đường Án Trác trở nên suy nhược, phải nằm trong hoàn cảnh yên tĩnh thật lâu mới có thể chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Đường Án Trác rời giường làm cơm sáng, lúc ăn cơm cậu phát giác mặt đau đến mức không mở được miệng. Thấy cậu “shh” một tiếng, Lữ Quyên ngước mắt nhìn qua nhưng cũng không nói lời an ủi gì, cô chỉ nhìn thoáng qua bèn cúi đầu xuống.
Đường Án Trác chẳng hề mong chờ mẹ sẽ quan tâm mình, cậu buông bát cơm, soi gương nhìn mặt của mình, vừa xấu lại vừa đau.
Cậu lấy trong ngăn tủ một cái khẩu trang, khẩu trang mang theo mùi hôi ẩm mốc nhưng vẫn còn có thể đeo.
Khuôn mặt c** nh* nhắn, trên thực tế có thể là bởi vì thiếu dinh dưỡng từ bé, cả người cậu đều rất nhỏ, vóc dáng trông mảnh khảnh, cao hơn 1m7 nhưng trên người không có mấy lạng thịt, khung xương cũng bé cho nên nhìn nhỏ hơn hẳn đám bạn cùng lứa.
Khẩu trang rất lớn, cho dù mặt cậu sưng phù thì vẫn rộng, nhưng cậu chẳng bận tâm nhiều đến vậy. Lữ Quyên đã ăn cơm xong, cậu bắt buộc phải mau chóng thu dọn sau đó rời đi trước khi vị khách đầu tiên của Lữ Quyên tới cái nhà này.
Cậu không muốn nghe mấy tiếng r*n r* ngán ngẩm bất lực khi l*m t*nh của đôi nam nữ trung niên, những tên đàn ông bụng phệ đó cố tình lại có loại đam mê ‘ngủ’ với mẹ trước mặt cậu, cứ như làm vậy thì họ đã đạt được thành tựu gì to lớn lắm.
Đường Án Trác xách cặp chạy ra ngoài, không có xe đạp nên cậu chỉ có thể chạy chậm tới trường. Khi đến nơi, cả người cậu toàn mồ hôi, trên mặt càng thêm đau đớn nhưng cậu mặc kệ, chỉ lo kéo khẩu trang sắp rơi xuống để che đi hơn phân nửa khuôn mặt, chỉ chừa lại một đôi mắt đầy mỏi mệt.
Cậu nhìn thoáng qua đồng hồ treo tường ngoài phòng bảo vệ, còn chưa đến mười phút nữa là tới giờ tự học buổi sáng, nhưng cậu không dám chạy tiếp.
Chạy trong sân trường nhất định sẽ thu hút sự chú ý của mọi người, mà cậu đã quen với việc khiến cảm giác tồn tại của bản thân càng thấp càng tốt, giúp cho cậu giảm bớt rất nhiều phiền toái.
Cửa phòng học mở ra, cậu thả nhẹ bước chân đi vào từ phía sau, mọi người đều đang tranh thủ thời gian nói chuyện phiếm, không một ai chú ý tới cậu.
Đường Án Trác ngồi ở bàn trong góc cuối lớp, chậm rãi lấy sách, vở và bút.
Cậu khẽ thở ra một hơi, giờ tự học buổi sáng hôm nay là môn ngữ văn, chờ tiếng chuông vào lớp vang kên, cậu cùng đọc bài giống như các bạn học khác, chỉ là giọng của cậu rất nhỏ.
Lẽ ra cậu không nên ngồi ở bàn cuối, bởi vì thành tích tốt, thầy giáo còn từng nhắc tới việc để cậu ngồi ở bàn đầu tiên.
Nhưng cậu chán ghét và sợ ánh mắt đầy khinh thường của bạn học khi tiến vào lớp mỗi ngày, cho nên cậu chọn bàn cuối cùng, thậm chí không có bạn ngồi cùng bàn.
Trong một góc nhỏ như vậy lại khiến cậu có cảm giác an toàn.
“Đường Án Trác, em chỉ dẫn các bạn cùng đọc… sao em lại đeo khẩu trang?”
Không biết thầy vào lớp từ bao giờ, Đường Án Trác vội đứng dậy, ghế dựa quệt trên mặt đất tạo nên tiếng vang bén nhọn, cậu nhìn các bạn học quay đầu lại bằng ánh mắt xin lỗi, ánh mắt bọn họ giống như chẳng có gì lại giống như ai cũng đều mang theo ý không tốt.
Đường Án Trác không biết nói dối, cho nên cậu trả lời ấp úng, “Bị dị ứng.”
Dị ứng có lẽ là lý do đỡ khó nghe hơn bị chủ nợ đánh, thầy giáo không nghi ngờ gì, “Được, vậy em dẫn các bạn đọc bài đi, thầy đi lấy nước.”
Thầy giáo ngữ văn rời khỏi phòng học, dặn Đường Án Trác dẫn các bạn đọc bài, nhưng thực ra chẳng có ai chịu nghe, đều là tự mình tự đọc. Đường Án Trác cũng không thể lên tiếng quản lý nên cậu cứ đứng ngây tại chỗ, thầm nghĩ chờ thầy trở về thì sẽ giải phóng cho cậu.
Thầy giáo đi khoảng năm phút, khi thầy trở về mọi người đều ăn ý khôi phục việc đọc bài đồng bộ. Thực ra không phải họ cho Đường Án Trác chút thể diện mà ngược lại, bọn họ chỉ lo đọc không tốt sẽ bị phạt chép bài, nhưng họ lại không muốn buông tha bất cứ cơ hội nào để châm chọc miệt thị Đường Án Trác.
Đường Án Trác không nói lời nào, chỉ lẳng lặng ngồi xuống, đọc bài chốc lát mặt cậu càng lúc càng đau.
Cậu không hiểu, vì cớ gì ai cũng là con người, có người có thể diễu võ dương oai tùy tiện đánh người khác mà cậu lại chỉ có thể bị đánh.
Tồn tại chính là như vậy sao? Có người sinh ở đám mây vĩnh viễn không biết nhân gian khó khăn nhường nào, có người lại ôm số mệnh đê tiện hơn cả cỏ dại ven đường.
Vận may của cậu không tốt, trở thành người sau.
Nhưng không sao cả…
Đường Án Trác thầm nghĩ, cậu sẽ cố gắng học tập, rời khỏi ngõ nhỏ kia, không bao giờ trở lại nữa.
Trải qua những tháng ngày mới, quên đi hết thảy chuyện nơi này.
Suy nghĩ của cậu dần trôi xa, tiếng thầy giáo dùng phấn gõ bảng đen chợt kéo cậu lại. Đường Án Trác lắc đầu, tự nhủ với chính mình đi học mà phân tâm là chuyện không tốt, cậu sắp thi đại học rồi, càng phải quý trọng mỗi giây mỗi phút để nỗ lực học tập mới có thể giúp bản thân thuận lợi thoát khỏi nơi đây.
Cậu không muốn tiếp tục ở lại khu phố nghèo nàn đó, nhận hết ánh mắt lạnh lẽo, bao lời cười nhạo chế giễu, cậu muốn chạy thoát, muốn nhìn ngắm thế giới bên ngoài, nhìn xem những người được gọi là giàu sang đó sống như thế nào.
Có lẽ cả đời này cậu chẳng thể bước vào tầng lớp của những kẻ lắm tiền, nhưng có lẽ rời bỏ nơi này thì cậu sẽ gần họ hơn một chút, có thể giúp cậu không cần sống luồn cúi khom mình nữa.
Mệt mỏi quá…
Đường Án Trác mệt mỏi nghe thầy giảng bài, buổi sáng không ăn cơm khiến bụng cậu sôi sùng sục, ngày hôm qua có người gây chuyện nên ngủ quá trễ, bây giờ cậu vừa buồn ngủ vừa đói. Cậu siết chặt nắm tay ấn lên má, dùng đau đớn làm cho bản thân tỉnh táo hơn.
Buổi tối cậu còn phải đi làm thêm, cậu không muốn về nhà quá sớm bởi vì sẽ quấy rầy Lữ Quyên, cậu lại chẳng có chỗ để đi, đành phải tìm cho mình một công việc ở quầy bán quà vặt nho nhỏ, một ngày kiếm được 30 tệ.
Số tiền này đối với công việc bán thời gian vào buổi tối đã coi như rất cao.
Có điều một tháng thậm chí cậu không kiếm nổi mức tiền bốn chữ số, lời cậu nói dùng chút tiền công ít ỏi này để trả nợ với đám người ngày hôm qua quả thực cứ như muối bỏ biển, không biết tự lượng sức mình.
Nhắc tới đây, đột nhiên cậu nhớ tới người đàn ông nói muốn giúp mình.
Người nọ thật sự sẽ giúp cậu sao? Thoạt nhìn người đó không giống như sẽ lừa cậu, thậm chí chú ấy còn khác hẳn những kẻ chanh chua trong con ngõ kia, nhưng tại sao người ta lại không duyên không cớ gì đi giúp cậu?
Hoặc cũng có thể chú ấy chỉ thuận miệng nói vậy thôi.
Cậu vẫn nên nghĩ cách trả nợ đi.
Nhưng cậu có cách nào sao?
Cậu bắt đầu hận người cha không đứng đắn của mình, người đi rồi không chút tung tích, chỉ để lại cục diện rối rắm đến vậy.
