Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu

Chương 20: “Có nhớ tôi không”



Đường Án Trác rời đi một tuần, Lữ Quyên đã gầy lại càng thêm khô quắt.

Làn da cô xanh xao, cô kéo mở ngăn kéo, cạnh bên của ngăn kéo đã bị ma sát đen ố, bên trong là một xấp tiền giấy linh tinh vụn vặt.

Cô móc ra đếm một lần, trên móng tay sơn đỏ loang lổ, ngón tay dài gầy gò tựa hồ chỉ có một lớp da bọc lấy xương cốt, không hề có dấu vết của mỡ.

Gần đây cô cảm thấy thể lực của mình càng ngày càng theo không kịp, tiền kiếm được ngày càng ít đi, tiếp khách cũng không nhiều như trước.

Cô thật sự già rồi.

Cô sinh Đường Án Trác rất sớm, nhưng hiện tại cũng đã gần 40 tuổi, cô biết có lẽ mình đã sớm không nên làm loại chuyện này.

Ngay lúc cô đang nghĩ như vậy, cửa bị gõ vang.

Cô giẫm lên đôi dép lê đã biến thành màu đen tẩy cũng không hết, kéo cửa cười ph*ng đ*ng với vị khác ngoài cửa, sau đó nhích thân mình sang bên cạnh, trong lúc xoay người, một bên áo đã rớt xuống cánh tay, lộ ra bả vai và xương quai xanh gầy, cùng với b* ng*c hơi rũ xuống.

Gã khách duỗi tay nắm lấy ngực cô thử ước lượng, Lữ Quyên cúi đầu nhìn tay gã, không có biểu tình gì, giữ cửa một lúc thì đóng lại, sau đó đưa người lên giường.

Bức màn bị kéo ra, trong phòng lờ mờ xám xịt, cảm giác có chút áp lực, Lữ Quyên ngồi quỳ trên giường, kéo dây lưng bên hông, quần áo rơi xuống toàn bộ.

Cô dùng đầu gối bước qua c** q**n áo của khách, động tác chết lặng máy móc hệt như một người máy.

Sau đó cô bị ấn xuống giường, bị thứ dơ bẩn công kích.

Cô tận lực r*n r*, dù cho âm sắc đã không còn dễ nghe như khi trẻ, còn giống như đang làm cho có lệ.

Sau khi xong việc, gã khách vẫn vùi trong thân thể cô mà đốt thuốc lá, thuốc lá rẻ tiền thật sự sặc mũi, Lữ Quyên ho khụ một tiếng.

“Nghe nói con trai em bám được một gã giàu có? Ha, mọi người nói thật không sai, con trai của gái đ**m thì cũng là đ**m…… Đ** m*!”

Vẻ mặt Lữ Quyên trong phút chốc trở nên căm ghét, cô cho gã khách một cái tát.

“Không cho phép nói nó.”

Cô từng mắng con trai của mình, cô cũng biết người khác mắng cậu, nhưng cô không cho phép có người mắng cậu trước mặt mình.

Quả thực cô hạ tiện, nhưng con trai của cô thì khác.

Lữ Quyên trừng mắt, trong mắt chất chứa đầy nước.

Gã đàn ông bị đánh thì nóng nảy, vung hai bạt tay trên mặt cô, “Mẹ nó ả đ**m thối, ông mày để mắt tới mày mới đến ** mày, nói hai câu mà mày còn dám đánh tao?”

Lữ Quyên bị nắm chặt ngực, tóc hỗn độn dính ở trên mặt.

Đau quá.

Nơi nào cũng đau.

Gã khách bị quét sạch hứng thú, mặc xong quần áo bèn đóng sập cửa bỏ đi.

Thứ nhão dính dính chảy ra.

Lữ Quyên trố mắt nhìn chằm chằm đỉnh màn, qua thật lâu sau, trên mặt chợt lạnh, cô nhắm mắt lại, không tiếng động mà run rẩy.

Rốt cuộc thứ bảy cũng tới, hôm nay tâm trạng của Đường Án Trác tốt hơn mọi ngày, thậm chí cảm thấy buổi sáng ngủ dậy cũng chẳng hề mệt nhọc.

Bởi vì hôm nay có thể được nhìn thấy ngài Ngụy, cậu đã nghe lời Ngụy Tắc Văn nói, phân chia đồ ăn vặt mà mình đem theo tới trường cho mỗi một bạn học trong lớp.

Trong lớp đều là con nhà giàu, không có ai thiếu chút đồ ăn vặt này, nhưng có lẽ bởi vì Ngụy Tắc Văn hơn nữa bản thân Đường Án Trác đủ khiêm tốn, tính cách tốt bụng, vì thế trong khoảng thời gian ngắn, cậu đã thu hoạch được nhân duyên rất tốt với mọi người.

Tuy rằng thời gian cậu tới nơi này rất ngắn, nhưng cảm giác so với hai năm ở trường cũ còn nhiều hơn không biết bao nhiêu.

Khi tiết cuối cùng còn khoảng năm phút, Đường Án Trác đã hơi hơi ngồi không yên, chuông tan học vang lên, cậu bèn nhanh chóng thu dọn đồ đạc.

“Án Trác, sao cậu dọn nhanh vậy!”

Lăng Giai còn đang chậm rãi gom đồ, vừa quay đầu thấy Đường Án Trác đã đeo cặp chuẩn bị đi rồi.

“Mình muốn nhanh về nhà!”

“Ừ, vậy cậu mau về đi thôi.”

Đường Án Trác kéo Phó Thừa Việt chạy chậm về ký túc xá lấy vali hành lý, ba bước cũng thành hai bước mà đi tới cổng trường.

Ngụy Tắc Văn vẫn rất dễ nhận ra, trong đám người hắn lại càng nổi bật như phát sáng. Hai mắt Đường Án Trác sáng lên, vui sướng chạy tới chào hỏi người kia.

Ngụy Tắc Văn cũng chú ý tới cậu, xa xa gọi cậu bảo cậu đi chậm một chút.

Phó Thừa Việt nhìn bóng dáng hưng phấn của Đường Án Trác, đi theo qua rồi cất tiếng.

“Chào ngài Ngụy.”

“Chào cậu.” Ngụy Tắc Văn xoa đầu Đường Án Trác, đánh giá Phó Thừa Việt một lần nữa, tuy rằng cậu chàng đang chào mình nhưng ánh mắt lại dừng trên người Đường Án Trác.

Thằng nhóc này có điểm kì lạ, Ngụy Tắc Văn nghĩ thầm.

Nhưng Đường Án Trác giống như một đứa ngốc, chẳng nhìn ra được chút gì.

“Án Trác, tạm biệt bạn học đi.” Đường Án Trác đang đắm chìm trong vui sướng vì một lần nữa nhìn thấy Ngụy Tắc Văn, cậu đã quên Phó Thừa Việt còn đứng bên cạnh, cậu cũng không biết xảy ra chuyện gì mà mỗi lần nhìn thấy ngài Ngụy cậu đều vô cùng vui vẻ, bị nhắc nhở thì mới vẫy tay với Phó Thừa Việt.

“Phó Thừa Việt, mình đi trước nhé, mai gặp!”

“Ừ, mai gặp.”

Chia tay ở cổng, Ngụy Tắc Văn đặt cặp của Đường Án Trác trên ghế phụ, hai người ngồi song song ở hàng sau.

“Nghĩ ra muốn ăn cái gì chưa?”

“Em nghĩ kỹ rồi! Em muốn ăn tôm hấp dầu dì An làm, trứng cuộn lần trước cũng rất ngon!”

“Được, trở về bảo dì An làm cho em.”

Đường Án Trác gấp không chờ nổi muốn chia sẻ với Ngụy Tắc Văn những chuyện xảy ra ở trường, từ thầy cô đến bạn bè, hận không thể kể hết những điều thú vị với mọi người cho Ngụy Tắc Văn.

Ríu ra ríu rít như chú chim nhỏ, khác xa phiên bản Đường Án Trác lúc nào cũng cúi đầu trước kia.

Chú Ưng nhìn hai người từ kính chiếu hậu, một thì khoa tay múa chân khó nén kích động, một thì mỉm cười kiên nhẫn lắng nghe.

Chú cười lắc lắc đầu, gần đây Đường Án Trác thay đổi, quý ngài nhà chú cũng không như trước nữa. Dẫu sao khi hắn nghe cấp dưới báo cáo, mười câu nói không đến trọng điểm đều có thể trực tiếp bị sa thải.

Đường Án Trác nói suốt một đường, khi gần về đến nhà rốt cuộc cũng nói mệt rồi, chờ cậu dừng lại, Ngụy Tắc Văn mới hỏi.

“Án Trác, có nhớ tôi không?”

Người bị hỏi không phản ứng gì đặc biệt, chú Ưng lái xe phía trước trực tiếp mở to hai mắt nhìn lại, thiếu chút nữa chú đã vượt đèn đỏ.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...