Đường Án Trác sửng sốt, trong nháy mắt cậu bắt đầu suy tư chữ “thích” mà Ngụy Tắc Văn nói là loại ý tứ nào, cậu lặng lẽ ngẩng đầu nhìn Ngụy Tắc Văn, người kia không nhìn cậu mà đang cúi đầu lột quả quýt, đôi tay dài đẹp tỉ mỉ xé xuống lớp vỏ trắng mỏng trên từng múi quýt.
Động tác đơn giản như vậy mà hắn làm trông rất đẹp, Đường Án Trác nhìn mê mẩn, cho đến khi quả quýt sạch sẽ đưa tới trước mặt cậu.
“Ngây ra gì đó, mau ăn quýt đi.”
“Cho em ạ?” Cậu hỏi lại theo bản năng, Ngụy Tắc Văn cong ngón trỏ gõ nhẹ lên đầu cậu, “Không thì cho ai?”
Cậu cười hì hì tiếp nhận, thịt quả vỡ tan trong miệng, nước quýt ngọt lành, cậu cảm giác đây là quả quýt ngon nhất mà mình từng được ăn.
“Ôi chao, Ngụy Tắc Văn, anh cũng không biết đường bóc vỏ quýt cho mẹ anh à?”
Lộ Anh Ninh nhìn con trai, ánh mắt đầy ẩn ý sâu xa, Đường Án Trác thấy thế vội vàng tiếp lời, “Dì ơi, để con bóc cho dì.”
“Xem kìa, vẫn là Án Trác của chúng ta hiểu chuyện.” Rõ ràng là Lộ Anh Ninh đang rất nóng lòng, nhưng hiểu con không ai bằng mẹ, sau khi hai mẹ con tiến hành trao đổi ánh mắt ngắn ngủi, Ngụy Tắc Văn chắp tay trước ngực bày ra dấu hiệu ‘làm ơn’. Hắn nghĩ thầm, mẹ nó, thật sự là không thể dối gạt được gì trước cặp mắt tinh tường này.
Đường Án Trác không chú ý tới giao lưu ngầm giữa hai mẹ con, cậu đang cẩn thận lột vỏ quýt, còn nhớ lột thêm một quả cho Ngụy Chính Thanh.
Ông Ngụy có vẻ ngoài vô cùng nghiêm túc, nhưng con người ông không phải dạng cũ kỹ, Ngụy Tắc Văn cũng di truyền chiều cao và dáng người của ba mình. Ngụy Chính Thanh ngoài 50 tuổi mà thoạt nhìn còn rất quắc thước, bề ngoài ít nhất phải trẻ hơn tuổi thật tầm mười tuổi, dáng người cũng được chăm sóc rất tốt. Ông không nói nhiều lời, vẫn luôn ngồi bên cạnh đọc báo, thỉnh thoảng mới cười trò chuyện với Lộ Anh Ninh dăm ba câu.
Thoạt nhìn trông ông không có dáng vẻ nghiêm nghị khiến người ta sợ vỡ mật như bên ngoài đồn đại, ngược lại giống như là bậc cha chú đức cao vọng trọng trong nhà, hơn nữa còn là kiểu người chiều chuộng con cháu nhất.
Tiếp nhận quả quýt từ Đường Án Trác, Ngụy Chính Thanh hòa ái nói cảm ơn, sau đó gọi bà Lộ một tiếng. “Anh Ninh, có phải bà quên lấy bao lì xì cho Án Trác rồi không?”
Lộ Anh Ninh nghe vậy mới vỗ đùi, như vừa tỉnh giấc mộng, “Ấy đúng rồi, xem đầu óc tôi chán chưa kìa, để dì đi lấy cho con.”
Đường Án Trác đứng lên theo, hơi hơi co quắp, cậu không nghĩ tới mình còn có bao lì xì, cậu đã làm phiền Ngụy Tắc Văn nhiều như vậy, sao có thể không biết xấu hổ mà nhận bao lì xì nữa.
Từ khi cậu tới nhà Ngụy Tắc Văn, hình như vẫn luôn được nhận rất nhiều, mà trước nay mình đều không phụng hiến cái gì, đây đã điều khiến cậu cực kỳ hổ thẹn.
Ngụy Tắc Văn thấy cậu đứng lên, thuận thế kéo cậu ngồi xuống bên cạnh mình, Lộ Anh Ninh lấy bao lì xì trở lại, một bao thật dày nắm ở trong tay, bà vỗ vỗ vào lòng bàn tay, “Không nhiều lắm đâu, Án Trác đừng chê ít nhé.”
Đường Án Trác hoảng hốt đứng lên, cậu chưa từng thấy nhiều tiền mặt như vậy, nhưng chỉ cần nghĩ cũng có thể đoán được một xấp này ít nhất phải tới mười ngàn, đâu có thể nói là ‘không nhiều lắm’ cơ chứ.
Tuy rằng đối với nhà họ Ngụy quả thật không đnags là gì, nhưng đối với cậu thì đây là một số tiền không hề nhỏ.
Cậu liên tiếp xua tay, “Dì ơi, con thật sự không dùng được nhiều như vậy, ngày thường con ở chỗ của ngài Ngụy, con không cần…”
“Cầm đi, đừng khách sáo với quý bà Lộ đây, nếu không bà ấy sẽ không vui đâu.”
Đường Án Trác còn định chối từ, nhưng chưa nói xong, Ngụy Tắc Văn đã thay cậu nhận lấy bao lì xì rồi nhét vào trong tay cậu.
Ngụy Tắc Văn đã nói như vậy, cậu cũng không tiện thoái thác nữa.
Bao lì xì c nặng trĩu, Đường Án Trác nâng niu trong tay, sao người nhà họ Ngụy ai cũng tốt như vậy nhỉ?
Thấy cậu đã nhận tiền, Ngụy Tắc Văn quay đầu nhỏ giọng kề tai cậu, “Tôi còn chuẩn bị quà năm mới cho em, tối sẽ mang em đi xem.”
“Ngài Ngụy, em thật sự……”
Ngụy Tắc Văn đặt tay lên khẽ “Suỵt”, “Tôi biết, nhưng tôi muốn cho em.”
Trời mùa xuân đổ một hồi mưa nhỏ, bùn đất trở nên ẩm ướt lầy lội, tuy rằng sẽ làm bẩn giày nhưng hương cây cỏ tươi mát sau cơn mưa vẫn khiến người ta cảm thấy sảng khoái, lòng Đường Án Trác bởi vì một câu này mà gợn sóng, cậu nhìn sườn mặt hoàn mỹ của Ngụy Tắc Văn, đột nhiên bắt đầu tự hỏi một vấn đề.
Phải là người như thế nào mới có thể có được ngài Ngụy?
Cậu bỗng nhiên bắt đầu hâm mộ bạn đời tương lai của ngài Ngụy, đó nhất định là người hạnh phúc nhất trên thế giới này, nhưng nghĩ đến đây cậu lại bất chợt thương cảm không thể tự khống chế, hiện tại cậu có thể ở trong nhà ngài Ngụy, vậy sau này thì sao? Liệu bọn họ có chậm rãi bắt đầu xa cách nhau từ một ngày nào đó?
Ngụy Tắc Văn quay đầu nhìn cậu bèn phát hiện cậu đang nghiêm túc nhìn chằm chằm mình, không biết suy nghĩ cái gì, đối diện hồi lâu đều quên chuyển dịch ánh mắt.
“Hôm nay sao cứ ngây người suốt thế?” Ngụy Tắc Văn nhéo nhéo chóp mũi Đường Án Trác, cậu hoảng hốt, ánh mắt mơ hồ, hấp tấp cúi đầu nhìn đầu ngón tay mình, “Không có gì ạ.”
“Vậy đi rửa tay với tôi, chuẩn bị ăn cơm.”
“Dạ.”
Nhà họ Ngụy ăn Tết cũng không đặc biệt gióng trống khua chiêng mà làm quá nhiều đồ ăn, mười món chay mặn, hai món canh, khung cảnh rất ấm áp, hệt như Đường Án Trác vốn dĩ chính là người thuộc ngôi nhà này.
Tay nghề đầu bếp hiển nhiên không tồi, làm ra thái sắc hương vị đều toàn diện, Đường Án Trác nắm đũa, nhìn một bàn đồ ăn này rồi nghĩ thầm, mẹ ở nhà sẽ ăn cái gì đây?
Hôm nay tất niên, mẹ có làm thêm cho bản thân hai món? Hay là vẫn giống như bình thường nằm trên giường hết một ngày, cứ như mọi náo nhiệt của năm mới đều không liên quan gì với mẹ.
Đường Án Trác không muốn khiến mọi người mất hứng, nhưng vẫn không nhịn được túm góc áo Ngụy Tắc Văn, khi người kia cúi đầu qua, c** nh* giọng nói, “Ngài Ngụy, em nhớ mẹ…”
Tết nhất nhớ nhà là điều quá bình thường, Ngụy Tắc Văn vỗ vỗ lưng cậu, “Ngày mai đón mẹ em qua đây, chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm, đừng rầu rĩ nữa.”
Lúc này đây Đường Án Trác không từ chối, gật đầu đáp ứng.
Mùa lạnh trời tối rất nhanh, nhưng càng đến buổi tối càng cảm thấy hương vị năm mới rõ rệt hơn, cảm giác ăn tết cũng càng thêm mãnh liệt, chỉ có điều chương trình Chào Xuân thật sự không có gì hấp dẫn, Đường Án Trác xem một nửa bèn cảm thấy mơ màng buồn ngủ.
Ngụy Tắc Văn không biết đi làm gì, khi trở về trong tay xách áo khoác gọi cậu theo, cậu nhớ tới hắn nói muốn tặng quà cho cậu.
“Đi thôi Án Trác. Ba mẹ, tụi con ra ngoài đây.”
Dường như ông bà Ngụy đã sớm biết kế hoạch của hắn, cũng không hỏi bọn họ muốn đi làm cái gì, tựa hồ chỉ một mình Đường Án Trác chẳng hay biết gì.
Ngày Tết trên đường không có nhiều xe, ngẫu nhiên chỉ gặp một hai chiếc.
“Ngài Ngụy, chúng ta đi đâu vậy?”
Buổi tối hơi lạnh, Đường Án Trác co rụt bả vai, Ngụy Tắc Văn chú ý tới động tác của cậu, tăng điều hòa ấm hơn một chút.
“Tới rồi em sẽ biết.” Hắn cố ý duy trì cảm giác thần bí, chạy xe hơn nửa giờ mới tới mục đích.
Hóa ra là tới ngắm biển, ban đêm mặt biển như tỏa sáng, theo gió nhẹ tạo nên con sóng, biển nối liền với bóng đêm khiến hình dáng trở nên mơ hồ, phân không rõ biên giới.
“Sao ngài lại nghĩ tới việc đi ngắm biển buổi tối ạ?”
Lần đầu tiên Đường Án Trác thấy biển, cho dù là buổi tối vẫn làm cho cậu cảm thấy thị giác bị đánh sâu vào.
Ngụy Tắc Văn đứng phía sau bỗng bịt kín đôi mắt cậu.
Trước mắt hoàn toàn đen kịt, Đường Án Trác an tĩnh chờ đợi, phảng phất nghe thấy được trái tim căng thẳng đập ‘thình thịch’ của chính mình.
Không biết qua bao lâu, có khi chỉ vài giây, cũng có thể vài phút, cậu nghe thấy một tiếng “vút”, tiếp theo Ngụy Tắc Văn buông lỏng tay ra.
Thời gian vừa vặn, khoảnh khắc khôi phục tầm mắt, cậu thấy pháo hoa nổ tung trên bầu trời.
Đương nhiên đây không phải trọng điểm, trọng điểm là hình dạng pháo hoa là tên của cậu.
“Đường Án Trác, em phải luôn vui vẻ nhé.”
Nước mắt cơ hồ chảy xuống ngay tức khắc, Đường Án Trác kinh ngạc bịt kín miệng, đây thật sự là món quà cậu yêu thích nhất.
Cậu không biết Ngụy Tắc Văn lại tiêu phí bao nhiêu tinh lực đằng sau món quà này, nhưng ít nhất tại giây phút này sự chấn động mang tới cho cậu là thứ cậu có thể ghi khắc cả đời.
Màn pháo hoa diễn ra chừng tám phút.
Sau khi chấm dứt, tâm tình Đường Án Trác vẫn chưa thể bình tĩnh.
Ngụy Tắc Văn nhìn đôi mắt cậu tỏa sáng trong đêm tối, hệt như lần đầu tiên hắn nhìn thấy trong hẻm nhỏ ngày trước.
Một người yếu ớt đi đối mặt với phiền toái vốn không thể tự giải quyết, đôi mắt ấy cũng sáng như thế này, chỉ là khi đó cậu vừa bất lực lại vừa bất đắc dĩ, mà hiện tại phía sau Đường Án Trác có Ngụy Tắc Văn, trong mắt toàn là vui sướng và cảm động.
“Án Trác…”
Ngụy Tắc Văn gọi tên cậu, còn chưa kịp nói ra câu kế tiếp, một người nho nhỏ bèn nhào vào trong lòng ngực hắn.
Thanh âm rầu rĩ của Đường Án Trác truyền tới, “Cảm ơn ngài, ngài Ngụy, cảm ơn ngài.”
Ngụy Tắc Văn dùng sức ôm lấy cậu.
“Án Trác, phải luôn luôn vui vẻ.”
