Ngụy Tắc Văn ngồi cùng Đường Án Trác hơn nửa giờ, thấy mí mắt cậu mệt mỏi gục xuống.
Đại khái rốt cuộc cậu cũng mệt nhọc, khép lại đôi mắt truyền đến hô hấp vững vàng, hắn nhẹ nhàng đặt cậu ở trên giường, điều chỉnh nhiệt độ trong phòng rồi đắp chăn cho cậu.
Đường Án Trác nhíu mày nhưng không tỉnh, dưới cằm trở xuống đều được bọc kín, trông cực kỳ ngoan ngoãn.
Ánh mắt Ngụy Tắc Văn trượt từ cái trán trơn bóng cho đến đôi môi hơi tái nhợt.
Hắn vô thức vươn ngón tay, lúc sắp chạm đến môi đối phương đột nhiên dừng lại, ngón tay do dự thu về, nắm chặt thành nắm đấm, cuối cùng vẫn không sờ tới hai cánh môi kia.
Tắt đèn đầu giường, Ngụy Tắc Văn xoay người chuẩn bị rời đi, cổ tay lại bị giữ chặt, lòng bàn tay ẩm ướt lành lạnh.
Hắn quay đầu lại, không biết từ khi nào Đường Án Trác đã mở to mắt.
Hắn quay người lại đặt tay lên mu bàn tay cậu, thuận thế ngồi ở mép giường.
“Sao vậy Án Trác?”
“Ngài ơi, đêm nay ở bên em được không?”
Đường Án Trác trông mong mà nhìn hắn, một câu từ chối hắn cũng chẳng thể nói nên lời.
Hắn nằm xuống bên cạnh cậu, giữa hai người cách nhau ước chừng một khoảng nhỏ, hắn có thể ngửi được mùi hương nhàn nhạt trên người Đường Án Trác.
Hắn nghiêng thân mình, vỗ vỗ dỗ cậu ngủ cách lớp chăn.
“Ngủ đi.”
Đường Án Trác lại nhắm mắt, không bao lâu sau, chờ tiếng hít thở một lần nữa vang lên, Ngụy Tắc Văn mới chuẩn bị ngủ.
Sáng sớm hôm sau, hắn bị nóng mà tỉnh.
Ngày thường Đường Án Trác mở điều hòa ở mức nhiệt độ cao hơn hắn, hơn nữa buổi sáng tỉnh lại… hắn bị cậu ôm.
Một cánh tay của nhóc con vòng trên eo hắn, cái đầu tròn xoe dán ở ngực hắn, còn ngủ rất say, phát ra tiếng ngáy khe khẽ.
Hắn sợ động đậy sẽ đánh thức Đường Án Trác nhưng phản ứng sinh lý nơi nào đó đang nhắc nhở hắn, tỉnh dậy rồi thì tốt nhất vẫn không nên duy trì tư thế như vậy trong thời gian dài.
Hô hấp trở nên nặng nề hơn, Ngụy Tắc Văn dịch về phía sau, kéo dãn khoảng cách của bộ phận nào đó với thân thể Đường Án Trác, thật cẩn thận tách ra mười mấy centimet, hắn trợn tròn mắt chờ phản ứng rút đi.
Đường Án Trác giống như con mèo nhỏ dính trên người hắn, lông mi ngoan ngoãn che lại hai tròng mắt, môi hơi hơi nhấp, không biết đêm qua cậu ngủ đến thế nào, có mơ thấy gì hay không.
Ngụy Tắc Văn thừa dịp cậu đang ngủ mà làm càn thưởng thức mỗi một tấc làn da của cậu, hai người gần đến nỗi có thể thu hết vào đáy mắt lỗ chân lông nho nhỏ cùng với lông tơ trên mặt.
Thật là đẹp…
Khi Đường Án Trác mở mắt ra vừa vặn thấy Ngụy Tắc Văn đang nhìn mình.
Nhưng đầu óc còn chưa hoàn toàn tỉnh táo, thế cho nên cậu không phản ứng kịp tư thế của hai người rất không thích hợp.
“Dậy rồi?” Ngụy Tắc Văn vò rối mái tóc cậu.
Đường Án Trác mơ mơ màng màng nhắm mắt lại, gật gật đầu, “Còn hơi buồn ngủ ạ.”
Buổi sáng mới vừa tỉnh ngủ nên giọng cậu khàn khàn mềm mại, như là lông chim quét qua trái tim Ngụy Tắc Văn.
“Thế thì ngủ thêm một lát?”
“Không được.”
Đầu Đường Án Trác cọ lên gối mấy cái, hẳn là đang lắc đầu, cậu ngồi dậy, gục xuống đầu.
Áo ngủ bị cuốn lên lộ ra một phần làn da trắng nõn, Ngụy Tắc Văn nhìn thoáng qua, yết hầu nhấp nhô lên xuống, hắn rời đi ánh mắt, duỗi tay kéo áo Đường Án Trác xuống.
Đường Án Trác tỉnh, hắn cũng ngồi dậy, thấy cậu đang xoa bụng.
“Làm sao vậy? Không thoải mái à?”
“Lúc ngủ không biết cái gì chọc chọc em ấy, cộm nên hơi đau.”
Sắc mặt Ngụy Tắc Văn cứng đờ, đầu nhóc con dán ở ngực hắn, xác thật bụng bèn đụng tới… Khụ khụ.
Phỏng chừng Đường Án Trác còn chưa hoàn toàn tỉnh táo, Ngụy Tắc Văn sợ cậu phản ứng kịp rồi nghĩ ra đây rốt cuộc là thứ gì cộm lên chọc vào cậu thì sẽ cảm thấy xấu hổ, xoa nhẹ tóc cậu rồi đứng dậy trở về phòng ngủ của mình.
Họ gặp lại vào lúc ăn sáng, Ngụy Tắc Văn quan sát sắc mặt Đường Án Trác, cậu không biểu hiện ra điều gì mất tự nhiên, hẳn là cậu vẫn chưa ý thức được.
Ở trên bàn cơm, hắn đề nghị, “Án Trác, tôi đưa em ra ngoài thư giãn nhé.”
Đường Án Trác gật đầu, nói thật cậu cũng rất muốn ra ngoài chơi, dời đi chút lực chú ý có lẽ sẽ không đắm chìm mãi trong nỗi đau mất mẹ nữa.
“Được ạ, nhưng mà ngài không bận sao?”
Khi cậu còn đi học một tuần chỉ có một ngày ở nhà, tuy rằng trong khoảng thời gian này hầu như Ngụy Tắc Văn đều ở trong nhà nhưng cậu không rõ lắm ngày thường có phải hắn có rất nhiều việc cần hoàn thành hay không, cậu sợ mình làm chậm trễ công việc của Ngụy Tắc Văn.
“Không sao, hầu hết mọi việc chú Ưng đều có thể xử lý thay tôi.”
“Vậy thì tốt rồi, chỉ hai chúng ta đi thôi ạ?”
“Đúng vậy.”
Không biết vì cái gì, sau khi nhận được đáp án này, Đường Án Trác cảm giác mình đã nhẹ nhàng thở ra rất khẽ.
Vốn Ngụy Tắc Văn lên kế hoạch mang Đường Án Trác ra nước ngoài, đi ngắm biển ở Maldives, xem núi tuyết ở Na Uy và rừng mưa nhiệt đới ở châu Úc, nhưng hộ chiếu của Đường Án Trác còn chưa làm xong, cho nên chuyện ra nước ngoài chỉ có thể chậm lại, trước hết cứ đưa cậu đi chơi trong nước, huống hồ cậu chuẩn bị ghi danh vào trường đại học, cũng không thích hợp đi quá xa.
Đường Án Trác không hỏi hắn chuẩn bị đi nơi nào, dù sao Ngụy Tắc Văn rất đáng tin cậy, mình chỉ cần đi theo là được.
Điểm đến đầu tiên Ngụy Tắc Văn chọn là thảo nguyên Nội Mông, hắn cảm thấy thảo nguyên là nơi thích hợp nhất để giải phóng mọi áp lực, hơn nữa Đường Án Trác có hứng thú với việc cưỡi ngựa. Hắn muốn mang Đường Án Trác đi cưỡi ngựa sinh trưởng ở thảo nguyên, dẫu sao so sánh với ngựa nuôi trong trang trại hoặc là rong ruổi trên đồng cỏ ở nhà máy rượu của hắn sẽ hoàn toàn khác biệt.
Lần đầu tiên Đường Án Trác ngồi máy bay, cả đường cậu theo sát Ngụy Tắc Văn, Ngụy Tắc Văn đẩy hành lý của hai người đi gửi, cậu bèn đứng chờ ở cách đó không xa.
Ngụy Tắc Văn sợ cậu đi lạc, trước khi tới sân bay thậm chí còn muốn mua quả bóng bay treo trên tay cậu, giống như ở trong mắt hắn Đường Án Trác không phải 18 tuổi mà là 8 tuổi.
“Không cần đâu ngài Ngụy, em không lạc đâu!”
Đường Án Trác tràn đầy tự tin, trên thực tế ở trong mắt cậu, Ngụy Tắc Văn là sự tồn tại chói lóa dù xen lẫn trong đám người thì vẫn rất nổi bật, đừng nói ở sân bay, dù Ngụy Tắc Văn chen lẫn trong hàng ngàn hàng vạn người thì cậu cảm thấy mình có thể lập tức tìm ra.
Trong lúc chờ Ngụy Tắc Văn trở về cậu còn mua hai cây kem, khi trả tiền còn khá bình tĩnh, vừa ra khỏi cửa bèn đau lòng muốn chết. Đồ ở sân bay quá đắt, cậu buồn rầu nhìn hai cây kem tốn tận 40 tệ, mặt mày cậu nhăn dúm dó, quả thực cảm thấy hối hận, cậu không nỡ nhưng cậu hướng nội nên ngại không dám trả lại.
Đang chuẩn bị oán giận đôi câu về giá cả với Ngụy Tắc Văn, bả vai đột nhiên bị người ta vỗ vỗ.
Cậu vừa quay đầu lại, hóa ra là Phó Thừa Việt.
“Án Trác, là cậu thật này!”
Đây là lần đầu tiên họ gặp mặt sau khi tốt nghiệp, Đường Án Trác cũng rất bất ngờ, “Phó Thừa Việt, cậu cũng đi du lịch sao?”
“Đúng vậy, tớ đi Vân Nam, nhà cô của tớ ở đó, cậu đi đâu thế?”
“Mình định đi thảo nguyên Nội Mông.”
“Thảo nguyên à.” Phó Thừa Việt lặp lại, “Là chỗ tốt nha, cậu đi một mình sao?”
“À không, mình đi cùng ngài Ngụy.”
“Ồ…” Vẻ mặt Phó Thừa Việt cứng đờ trong chớp mắt, “Được rồi, chúc hai người chơi vui vẻ, đúng rồi, cậu đã quyết định ghi danh trường nào chưa?”
“Tân Hải, điểm của mình chắc là đủ.”
“Đúng đó, điểm của cậu rất cao, tớ cũng muốn vào Tân Hải nhưng điểm của tớ không cao, sợ không đủ đậu nên còn đang do dự đây.”
“Cậu nên suy xét thận trọng một chút, chọn một trường đại học phù hợp rất quan trọng.”
Nói vài câu, cảm giác kem cũng sắp tan chảy, Đường Án Trác theo phản xạ xé rách vỏ kem, đưa vào trong miệng mới phản ứng lại Phó Thừa Việt còn đứng ở đối diện nhìn, mà trong tay cậu vẫn còn một cây kem khác.
Nhưng cái này là cậu mua cho ngài Ngụy… Rất đắt…
Nhưng để Phó Thừa Việt đứng nhìn thì không hay lắm…
Lát nữa cậu mua một cây kem khác cho ngài Ngụy vậy.
Đường Án Trác đấu tranh tâm lý mấy giây bèn quyết định đưa kem qua, “Cậu ăn kem không?”
Phó Thừa Việt thật sự không hề khách sáo nhận lấy kem, mới vừa xé vỏ, Đường Án Trác bèn nghe thấy giọng nói quen thuộc truyền đến từ phía sau.
“Án Trác. Bạn học Phó? Ăn kem hả?”
