Ngụy Tắc Văn ngồi ở đây rất lâu, chú Ưng nhìn hắn qua kính chiếu hậu, vài lần muốn lên tiếng nghi vấn nhưng cuối cùng đều kìm nén lại.
Trực giác của chú cho rằng Ngụy Tắc Văn đã nảy sinh chút ý tưởng gì đó đối với cậu nhóc còn chưa chân chính gặp mặt này.
Còn việc đó là lòng xót thương hay đồng cảm thì chú không thể nào biết được.
Trời dần tối đen.
Toàn bộ con đường nhỏ hơn mười mét chỉ có một ngọn đèn đường leo lét, dưới bóng đêm đặc sền sệt vốn dĩ chẳng có nhiều tác dụng.
Qua 12 giờ, cửa kính rốt cuộc mở ra, Ngụy Tắc Văn đã nhẩm đếm, tối nay chỉ có mười sáu khách ghé mua đồ.
Đường Án Trác đeo cặp bước ra, sau khi khóa cửa cuốn cẩn thận, cậu bước lướt qua chiếc xe của Ngụy Tắc Văn.
“Đuổi theo.”
Chiếc Bentley màu đen chậm rãi theo sau Đường Án Trác, đèn xe chiếu sáng cả con đường.
Trước mắt Đường Án Trác sáng ngời, cậu bị chói vội vàng nhắm mắt, quay đầu nhìn chiếc xe sau lưng.
Chiếc xe kia không giống thứ sẽ xuất hiện ở chỗ này.
Đường Án Trác sợ lại có kẻ tới đòi nợ, cậu căng thẳng siết chặt nắm tay, định nhanh chân bỏ chạy, chợt thấy cửa xe hạ xuống.
Là người đàn ông tốt bụng kia.
“Là tôi, đừng sợ, đi thôi.”
Đường Án Trác thở phào nhẹ nhõm, tay đang nắm chặt quai cặp cũng thả lỏng.
Thực ra cho tới giờ cậu vẫn không hiểu tại sao người đàn ông xa lạ kia lại muốn giúp mình, càng không hiểu “quý ngài” trong lời người kia rốt cuộc là ai, nhưng cậu biết “quý ngài” đó mới là người thực sự muốn giúp đỡ cậu, chỉ có điều người ấy chưa bao giờ lộ diện. Đường Án Trác thầm nghĩ, nếu có một ngày cậu gặp được “quý ngài”, nhất định cậu phải cảm ơn thật cẩn thận.
Đường Án Trác không xác định được bây giờ Lữ Quyên đã xong việc chưa, cho nên cậu bước đi rất chậm, có điều cậu cũng không thể đi chậm quá bởi vì làm vậy sẽ khiến người ta tốn thời gian.
Một đường rối rắm, khi cách nhà còn hơn mười mét, cậu thấy đèn trong nhà đang sáng.
Khi Lữ Quyên ở nhà một mình sẽ không bật đèn, Đường Án Trác thở dài, khẽ mấp máy môi, quay lại cúi đầu với chiếc Bentley đen, rồi chỉ về hướng nhà mình, ý bảo mình đã tới nơi rồi.
—— Cậu không thể đi vào, lại sợ bị hỏi vì sao, cậu sẽ không biết nên giải thích thế nào.
Có điều chiếc xe phía sau không chuyển động, hệt như khăng khăng đợi cậu vào nhà trước.
Đường Án Trác lộ ra vẻ mặt xấu hổ, cậu căng da đầu mà bước từng bước nặng nề về hương nhà mình.
Dường như Ngụy Tắc Văn ý thức được điều gì, hắn nói, “Chú Ưng, đi thôi.”
Trần Ưng gật đầu, xe Bentley đen lướt qua bên người Đường Án Trác.
Ngụy Tắc Văn quay đầu nhìn lại, Đường Án Trác không vào nhà mà ngồi ở băng ghế nhỏ trước cửa. Trên đùi cậu đặt một quyển sách, đèn pin cũ kỹ lóe ra chút tia sáng mỏng manh.
Tại sao cậu không đi vào? Nếu không nhầm thì căn hộ thứ tám trên lầu năm là nhà của cậu. Bên trong có ánh đèn, vậy vì sao cậu không đi lên?
Ngụy Tắc Văn không hiểu, dường như đứa trẻ kia có rất nhiều bí mật nhưng khi Ngụy Tắc Văn nhìn cậu cuộn chặt bản thân, đột nhiên nảy ra một ý tưởng, hắn muốn cho đứa trẻ này một bến cảng tránh gió.
Hắn tự cảm thấy bản thân quá khó hiểu, bởi vì đến bây giờ hắn chưa từng ra mặt nói lời nào với Đường Án Trác. Thậm chí hắn không biết cụ thể trông Đường Án Trác như thế nào, chỉ đại khái biết hẳn là cậu rất đẹp.
Nếu sinh trong một gia đình tốt, phỏng chừng sẽ là một cậu ấm ngoan ngoãn nhất, nghe lời nhất, được mọi người yêu mến nhất như trong lời mấy vị họ hàng nhà hắn thường nói.
Ngụy Tắc Văn khẽ thở dài, “Chú Ưng, dừng xe lại đi.”
Trần Ưng nhìn hắn qua kính chiếu hậu, “Được.”
Lúc này chú không gọi ngài Ngụy, mà hoàn toàn là dáng vẻ của một bậc cha chú.
“Hình như cậu rất quan tâm cậu nhóc kia.”
“Chú Ưng, trước kia A Đức cũng đáng thương như thế.”
A Đức, tên đầy đủ là Đức Tung Hiền, là người bạn duy nhất không bị cha mẹ biết của Ngụy Tắc Văn, cho nên sự tồn tại của cậu ấy chỉ Ngụy Tắc Văn và chú Ưng biết. Vốn dĩ chú Ưng không biết, sau này chú phát hiện mỗi ngày cậu chủ nhà mình sẽ mua một phần bánh bao hoặc là cơm chiên đặt ở cửa một căn nhà nhỏ, vì thế, người làm tài xế như Trần Ưng đều phải vòng thêm một đoạn đường rất xa.
Mới đầu chú cảm thấy chuyện của chủ thì đừng nên hỏi, nhưng lâu rồi chú vẫn không nhịn được tò mò.
“Cậu chủ, sao ngày nào cậu cũng tới đây đưa một phần cơm tối vậy?”
Thiếu niên mười mấy tuổi rối rắm do dự hồi lâu, có lẽ ôm bí mật lâu rồi nên muốn tìm người để tâm sự, vì thế sau một thoáng im lặng bèn nói thật với Trần Ưng.
“Cậu ấy tên là A Đức, ba mẹ cậu ấy ly hôn rồi, ba đã cưới vợ mới, cho nên cậu ấy đi theo mẹ.
“Nhưng sức khỏe mẹ cậu ấy không tốt, hoàn cảnh gia đình rất nghèo, không có tiền chữa bệnh, năm trước tình hình bệnh tật của mẹ chuyển biến xấu nên đã qua đời.
“Bởi vì chưa thành niên lại không đi học, cậu ấy không tìm được công việc đứng đắn, chỉ có thể phụ giúp người ta chuyển hàng dọn đồ trên chợ, nhưng thường xuyên bị cắt xén tiền lương.
“Cậu ấy không có tiền không được ăn cơm, đành phải đi trộm vặt trong khu thương mại, cậu ấy biết nơi đó đông người, hơn nữa có tiền, nhưng cậu ấy mới trộm một lần đã bị bắt. Lúc ấy người nọ dẫn theo một đám đàn em, đánh cậu ấy một trận, vừa vặn cháu đi ngang qua nên mới giúp đỡ.”
“Sau này tụi cháu quen biết, cháu cảm thấy cậu ấy rất đáng thương nên cho cậu ấy tiền, mua cơm và dẫn cậu ấy đi chơi. Cháu muốn dẫn cậu ấy về nhà, nhưng cậu ấy không muốn, cậu ấy cảm thấy tự ti, vì vậy cháu mới không kể với mọi người.
“Cậu ấy rất tốt với cháu, dạy cháu nhiều trò chơi cháu chưa từng thấy, còn mang cháu đến căn cứ bí mật nữa. Đó là một cái nóc nhà, cậu ấy bảo khi không vui hay áp lực lớn thì tới nơi này hét to, cảm xúc sẽ tốt hơn rất nhiều.
“Cậu ấy tốt lắm, khác hẳn với những người bạn khác, cháu có thể nhìn ra được cậu ấy thật lòng đối xử tốt với cháu.”
Chú Ưng yên lặng lắng nghe những tâm sự của Ngụy Tắc Văn, trong ấn tượng của chú, dường như cậu chủ rất ít khi nói một đoạn dài như vậy. Chú nhìn ra được A Đức là người bạn thực thụ trong mắt cậu chủ, nhưng không bao lâu sau, A Đức đã qua đời.
Cậu ấy giúp chuyển phát nhanh, trên đường bị lái xe say rượu đi ngược chiều đụng phải, tốc độ xe quá nhanh, A Đức bị đâm văng ra rất xa, mất mạng ngay tại chỗ.
Kẻ đâm chết người là con trai của gia đình quyền quý, cũng có chút thế lực. Nếu không có Ngụy Tắc Văn, có lẽ A Đức sẽ phải chết oan, dẫu gì kẻ có tiền luôn có đủ cách che giấu tội lỗi.
Sau khi A Đức qua đời, Ngụy Tắc Văn nhốt mình trong phòng suốt một thời gian dài, không nói một lời, không ăn không uống.
Cuối cùng vẫn là chú Ưng tới an ủi hắn, chú bảo rằng nếu A Đức còn sống sẽ không hy vọng hắn đau khổ như vậy. Lúc này Ngụy Tắc Văn mới tỉnh táo hơn, khoảng thời gian bạn tốt rời xa trần thế khiến hắn gầy xọp, hai vợ chồng Ngụy Chính Thanh và Lộ Anh Ninh mới hay biết về ngọn nguồn sự tình.
Họ mua cho A Đức phần mộ tốt nhất, an táng cẩn thận.
Sau này trong nhà không còn ai nhắc tới tên người này nữa, tất cả mọi người đều biết đây là vết sẹo đã kết vảy trong lòng Ngụy Tắc Văn, mỗi lần nhắc tới sẽ giống như xé mở vết sẹo xấu xí đó, lộ ra máu thịt đầm đìa.
Cho nên khi chú Ưng nghe thấy cái tên này, chú thậm chí sửng sốt hồi lâu, không kịp nhớ ra đây là ai.
Trong xe trở nên trầm mặc, thật lâu sau, Trần Ưng khẽ gật đầu, nhìn ngọn đèn đường đầy bụi bặm cách đó không xa, ánh sáng màu vàng cũng không có tác dụng chiếu sáng quá lớn, mơ hồ thấy được đám côn trùng bay loạn vây quanh bóng đèn.
Chú hơi phiền muộn biểu đạt sự tán đồng, “Hình như đúng thế thật.”
Thảm thiết như nhau.
Đáng thương như nhau.
Vậy thì lí do Ngụy Tắc Văn làm như vậy cũng sáng tỏ.
Trên thực tế, khi Ngụy Tắc Văn nói ra câu nói kia, đầu óc hỗn loạn của hắn hệt như bị ai đó dùng sức xé toạc, hắn rốt cuộc cũng ý thức được vì sao mình lại hành động khó hiểu như vậy.
Xuyên qua bóng đêm đen kịt và lớp cửa kính mông lung, hai mắt Ngụy Tắc Văn cứ như bị che bởi một lớp sương mù đặc sệt. Hắn hy vọng sau này cậu nhóc kia có thể sống tốt, có được cuộc đời bình thường, không giống như người bạn cũ A Đức, một đời ngắn ngủi lại tràn ngập tiếc nuối.
Đến tận bây giờ hắn vẫn nhớ rõ thiếu niên cắt tóc húi cua ngồi trên mái nhà, lúc cười sẽ lộ ra hai chiếc răng nanh. A Đức nhìn ánh trăng sáng tỏ nói với hắn:
“Anh Văn, cậu biết không, trước khi gặp cậu tôi rất muốn chết, trước giờ tôi không nghĩ mình sẽ làm bạn với người như cậu. Tôi cảm thấy người như các cậu luôn ở trên cao, không thể hiểu được khó khăn của trần gian, nhưng cậu lại kéo tôi ra khỏi vũng bùn, giúp tôi nỗ lực muốn tồn tại.”
Rõ ràng cậu ấy đã chuẩn bị thật tốt, muốn nỗ lực sinh sống, đã ôm chút hy vọng với thế giới này, kết quả lại gặp phải chuyện ngoài ý.
Vận rủi chuyên chọn người số khổ.
Lời này chẳng hề giả chút nào.
Không biết qua bao lâu, có lẽ một tiếng, có lẽ mới vài phút, Ngụy Tắc Văn đánh mất khái niệm thời gian trong hồi ức, chợt thấy Đường Án Trác đứng lên, tựa hồ là chân đã tê rần, cậu đứng lặng trong chốc lát.
Đèn trên lầu đã vụt tắt, cậu nhét sách vào trong cặp, chậm rãi lên lầu.
Một gã đàn ông gầy gò bước từ trên lầu xuống, gã mặc áo thun già cũ rộng thùng thình đã giặt thành màu ố vàng và quần đùi màu xám, toàn thân tỏa ra hơi thở thối hoắc nhão dính.
Gã ưỡn lưng, nhỏ giọng nhủ thầm một câu, “Cái chỗ rách nát này đào đâu ra con xe xịn thế nhỉ.”
