Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu

Chương 41: “Em muốn tìm ba”



Bị nhốt trong phòng thẩm vấn đầy áp lực, Trần Cảnh Thành bị tra hỏi đủ điều, trong hoàn cảnh tăm tối, tám chữ to màu đỏ “Thẳng thắn khoan hồng, kháng cự nghiêm trị” ở đối diện càng thêm chói mắt.

Anh đã bình tĩnh hơn, nhìn cảnh sát đối diện.

Hai cảnh sát trao đổi gì đó với nhau, trong đó một người mở miệng hỏi, “Trần Cảnh Thành, ai sai cậu làm như vậy?”

Trần Cảnh Thành cúi đầu không hé răng.

“Tôi hỏi lại một lần, là ai sai cậu làm?”

Cảnh sát hỏi điều này chứng tỏ bọn họ đã biết chuyện anh đặt thiết bị định vị theo dõi trên xe, nhưng điều tra ra được Long Xuân hay chưa thì anh không rõ, vì thế anh lựa chọn im lặng.

Viên cảnh sát cười một tiếng, “Cậu còn trung thành với y hơn cả Ngụy Tắc Văn nhỉ.”

“Tôi đâu phải chó, lấy đâu ra trung thành.”

Rốt cuộc Trần Cảnh Thành cũng mở miệng, hiển nhiên là không quá nhất trí với hai chữ “trung thành”.

Cảnh sát phụ trách thẩm vấn đứng dậy, kéo cửa phòng thẩm vấn ra.

Ánh sáng đột nhiên chiếu vào làm Trần Cảnh Thành nheo mắt, khi mở mắt ra anh thấy rõ một hình bóng quen thuộc lướt qua, là Long Xuân.

Y bị mấy nhân viên cảnh sát vây quanh, tay bị còng trước người.

“Có thể nói chưa Trần Cảnh Thành? Tôi lặp lại một lần…”

“Không cần, là Long Xuân bảo tôi làm như vậy, y bảo tôi lắp định vị trong xe Ngụy Tắc Văn.”

“Vì sao y tìm cậu làm chuyện này?”

“Bởi vì tôi rất thân thuộc với Ngụy Tắc Văn.”

“Vậy sao không tìm chú của cậu?”

Trần Cảnh Thành cười nhếch miệng, “Chú tôi nhìn Ngụy Tắc Văn lớn lên từ nhỏ, cảm tình đối với anh ta hiển nhiên hơn tôi, sao có thể tìm chú ấy được?”

“Tại sao Long Xuân muốn hại Ngụy Tắc Văn?”

Trần Cảnh Thành siết chặt nắm tay, còng tay phát ra thanh âm sắt thép va chạm.

Sau vài phút trầm mặc khiến người ta hít thở không thông, anh khiêu khích nhìn về phía đối diện, “Cảnh sát tự điều tra đi, hỏi tôi thì tính là bản lĩnh gì.”

Khi Ngụy Tắc Văn về nhà còn mang theo pizza cho Đường Án Trác, nhóc con nhắn tin cho hắn nói muốn ăn pizza trái cây, hắn bèn lái xe tới mấy cửa hàng mua đủ loại pizza trái cây khác nhau cho cậu.

“Sao anh mua nhiều vậy?”

Đường Án Trác tiếp nhận túi đồ đặt sang một bên, sau đó tháo cà vạt, cởi áo khoác cho hắn. Ngụy Tắc Văn biết cậu lại nhớ mình rồi, bởi vì mỗi lần hắn ra ngoài dù chỉ trong thời gian rất ngắn, cậu cũng sẽ giúp hắn bận việc này bận việc kia, nói trắng ra là muốn dính lấy hắn không rời nửa tấc.

“Không biết anh A Thành đi đâu, em ngủ một giấc dậy thì không thấy anh ấy ở nhà nữa.” Đường Án Trác lầm bầm.

Ngụy Tắc Văn rửa tay, cúi đầu hôn cậu, “Hẳn là thời gian rất lâu sau cậu ấy sẽ không trở về nữa, mau ăn pizza đi, để lâu nguội đó.”

“Thời gian rất lâu? Vì sao ạ, anh ấy đi đâu?”

“Cậu ấy có chuyện cá nhân.”

“Dạ.”

Đường Án Trác theo thói quen đưa miếng pizza đầu tiên cho Ngụy Tắc Văn, hắn cũng theo thói quen ăn ngay trên tay cậu.

“Cục cưng, chỉ còn hai tuần nữa là em khai giảng rồi.”

Nhắc tới chuyện này, Đường Án Trác bèn không mấy vui vẻ, cậu đếm từng ngày từng giờ, mà hình như càng đếm thì càng nhanh.

Thời gian hai tuần dường như chỉ chớp mắt bèn trôi qua.

Cậu thở dài, khu đại học rất xa nhà, cậu học y hiển nhiên sẽ rất bận, cho nên khả năng một tháng về nhà một lần cũng khó, nếu một tháng gặp một lần, cậu nghĩ tới thôi cũng cảm thấy thật gian nan.

“Đúng vậy, phải rất lâu không được gặp anh.”

Cậu ghé vào ngực Ngụy Tắc Văn, thịt trên mặt bị ép phồng lên, “Em nhớ anh thì phải làm sao bây giờ?”

Ngụy Tắc Văn dùng cánh tay ôm cậu lên.

“Nhớ anh thì nói với anh, anh đi tìm em.”

“Thế thì phiền quá, rất vất vả cho anh.”

“Không vất vả, gặp em thì thế nào cũng không vất vả.”

“Thật ạ?”

Đường Án Trác ngẩng đầu hôn lên khóe miệng Ngụy Tắc Văn, hắn lập tức xoay người đè cậu xuống giường, gia tăng nụ hôn này.

Đến khi Đường Án Trác không thở nổi, hắn mới trả lời, “Có khi nào anh nói dối em đâu cục cưng?”

Trước ngày khai giảng, Đường Án Trác tới thăm mộ Lữ Quyên, Ngụy Tắc Văn cùng đi với cậu.

Cậu quét sạch sẽ bụi bặm trên bia mộ, nhìn ảnh của Lữ Quyên.

Bức ảnh này chụp vào thời điểm khi Lữ Quyên còn trẻ, khi đó cô xinh đẹp, kiều diễm, thân thể khỏe mạnh, như là một cô gái đang tuổi xuân thì, khi ấy Đường Án Trác cũng mới chỉ khoảng hai, ba tuổi.

Nhớ tới dung nhan tiều tụy về sau của mẹ, bất kể Đường Án Trác hồi ức bao nhiêu lần thì sự đau xót đối với mẹ đều chỉ nhiều hơn chứ không thuyên giảm.

“Mẹ ơi, con đã thi đậu trường đại học con mong muốn, con sẽ học y, nghe nói học y rất bận, cho nên về sau con không thể thường xuyên tới thăm mẹ.”

“Con đã có bạn trai, chính là Ngụy Tắc Văn mẹ biết, nhất định là mẹ không nghĩ tới chuyện con sẽ tìm bạn trai đâu, không biết mẹ có giận con không. Nhưng mẹ à, anh ấy chăm sóc con rất tốt, con rất yêu anh ấy, anh ấy cũng yêu con, cho nên mẹ có thể yên tâm. Con sẽ sống thật tốt, sống tốt cho cả phần của mẹ nữa.”

“Mẹ ở bên kia có được không? Hẳn là sẽ không sinh bệnh nữa nhỉ? Cũng không có ông chồng khiến người ta lo lắng như ba con. Mẹ phải trải qua những ngày an lành, tiền gửi cho mẹ thì mẹ đừng luyến tiếc, phải mua quần áo đẹp, ở căn phòng lớn, ăn món tốt nhất, uống thứ tốt nhất, đừng khiến bản thân chịu khổ.”

Đường Án Trác ngồi xổm trước bia mộ Lữ Quyên, đứt quãng nói rất nhiều lời, Ngụy Tắc Văn không quấy rầy cậu, chỉ đứng xa xa nhìn bóng dáng nho nhỏ cuộn thành một nắm.

Từ lần đầu gặp mặt đến khi mang Đường Án Trác về nhà, lại đến bây giờ đôi bên yêu nhau, Đường Án Trác đã được hắn chăm bẵm rất khá, chỉ là hắn vẫn thường xuyên nhìn bóng dáng cậu mà cảm thấy đau lòng.

Cậu chịu nhiều đau khổ như vậy mới đến bên cạnh mình.

Ngụy Tắc Văn chẳng thể tưởng tượng trước kia cậu sống thế nào, cũng không biết dáng vẻ vết thương chồng chất ngày ấy cậu đã phải trải qua bao nhiêu lần.

Hắn chỉ biết, về sau hắn sẽ bù đắp mọi thiếu thốn cho Đường Án Trác, dẫu sao bây giờ nhóc con chỉ còn lại hắn mà thôi.

Đường Án Trác ngồi xổm lâu quá nên chân tê rần, đứng lên phải đỡ đầu gối chốc lát mới đi về hướng Ngụy Tắc Văn.

Ngụy Tắc Văn mở hai tay ôm lấy cậu, hôm nay trời mưa nên khá lạnh, trên mặt Đường Án Trác đã lạnh như băng.

“Em muốn tìm ba của em.”

Đường Án Trác nhỏ giọng nói.

Cậu thực sự hối hận khi mẹ còn sống mà đa số thời gian cậu đều chỉ biết oán trách, thế cho nên đến cuối cùng cũng chưa thể tận đạo hiếu, chuyện này có lẽ cậu sẽ tiếc nuối cả đời.

Vì thế cậu không muốn đối xử với Đường Chí Hoa cũng như vậy, dẫu sao máu mủ tình thâm, oán hận giữa cha mẹ và con cái cuối cùng đều trốn không được kết cục bị hóa giải, vậy thì cần gì phải kéo dài thêm quá trình này.

Ngụy Tắc Văn gật đầu đáp, “Được, tôi tìm giúp em.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...