Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu

Chương 47: “Tớ cũng rất yêu anh ấy”



Khi Đường An Trác tỉnh dậy thì đã là buổi trưa. Cậu thật sự kiệt sức, vừa mở mắt đã cảm thấy cả người như rã rời.

May mà mới khai giảng nên chưa có tiết học nào, nếu không thì chắc chắn trễ buổi học đầu tiên rồi.

Ngụy Tắc Văn nghiêng người nhìn cậu, như thể đang ngắm báu vật vô giá mà mình cất giữ, vừa say đắm vừa lưu luyến.

“Mấy giờ rồi ạ?”

“Còn ba phút nữa là 11 giờ 30.”

“Muộn vậy rồi à…”

Bụng cậu sôi ùng ục, Đường An Trác chui vào lòng Ngụy Tắc Văn, “Em đói rồi, muốn ăn cơm.”

“Gọi đồ ăn đi, giờ giao cơm trưa cũng qua rồi.”

“Dạ.”

Nghĩ đến chuyện tối qua Đường An Trác bị ‘hành hạ’ cả đêm, Ngụy Tắc Văn gọi toàn những món đạm bạc.

Giờ khẩu phần ăn của cậu đã tăng lên, hai người ăn hết sạch đồ ăn. Sau đó, Đường An Trác lại tiếp tục dính lấy Ngụy Tắc Văn thêm một lúc, định đợi đến hết giờ nghỉ trưa mới về ký túc xá, nếu không có thể sẽ đánh thức bạn cùng phòng đang nghỉ ngơi.

“Bé con, hôm qua cảm giác thế nào?”

Nhắc đến chuyện hôm qua, mặt Đường An Trác đỏ bừng.

Thật ra cậu đã nghĩ đến chuyện này từ lâu rồi, còn từng tra trên mạng xem cần lưu ý điều gì. Mỗi ngày đều ngủ cùng Ngụy Tắc Văn, sáng nào thức dậy cả hai cũng đều có phản ứng, nhưng Ngụy Tắc Văn chưa bao giờ tiến xa hơn, chỉ dừng lại ở ôm hôn đơn giản.

Nghĩ đi nghĩ lại, cậu biết là do Ngụy Tắc Văn thương cậu.

Nên cậu nghĩ, có lẽ chính mình phải chủ động thì mới có thể khiến hắn yên tâm.

Hôm qua là một cơ hội tốt, hơn nữa cậu cũng biết Ngụy Tắc Văn đang có tâm sự, không vui, nên cũng coi như mượn cơ hội giúp hắn trút bớt cảm xúc.

Nhưng không ngờ, một trận phát tiết đó lại dữ dội đến vậy.

Hôm qua thì vừa sảng khoái vừa dễ chịu, hôm nay thì vừa mệt vừa hơi đau. Sau khi tỉnh dậy, cậu lén sờ thử thì thấy… đã sưng lên mất rồi.

“Cảm giác thế nào à… thì… cũng… khá là dễ chịu thôi.”

Đường An Trác ngại ngùng không nói hết, Ngụy Tắc Văn bật cười khẽ, “Bé cưng hôm qua thật sự làm anh mở mang tầm mắt, ban đầu anh còn nghĩ là…”

Đường An Trác càng đỏ mặt hơn, vội vã đưa tay bịt miệng anh, Ngụy Tắc Văn nắm lấy tay cậu rồi hôn nhẹ một cái.

Cậu khẽ lẩm bẩm, “Phải là em nói thế mới đúng, mở mang tầm mắt gì chứ… Thôi đi! Mau ăn cơm!”

Ngụy Tắc Văn rất thích dáng vẻ ngượng ngùng của cậu, kéo cậu vào lòng. Nếu không phải Đường An Trác xấu hổ đến vậy, thậm chí hắn còn muốn đút cho cậu ăn luôn.

Ăn xong thì hắn đưa cậu về trường.

Trước khi xuống xe, Ngụy Tắc Văn giữ cậu lại, ép lên ghế rồi hôn sâu suốt hai phút, đến khi môi cậu đỏ mọng, dính nước.

“Đi đi.”

Đường An Trác lại cúi người hôn hắn một cái, rồi mới mở cửa xe, lê từng bước xuống xe.

Ngụy Tắc Văn nhìn theo dáng đi non hơi lạ lùng của cậu, hạ cửa kính gọi lại:

“Gì vậy ạ?” Đường An Trác quay đầu.

“Lên xe.”

Đường An Trác không hiểu gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi lại vào xe. Ngụy Tắc Văn bước xuống nói gì đó với bác bảo vệ, chỉ thấy bác cười tươi rói rồi mở cổng trường.

Ngụy Tắc Văn lái xe thẳng vào trong, dừng ngay trước ký túc xá của Đường An Trác.

Cậu ngạc nhiên nhìn anh, đến nơi rồi vẫn chưa kịp phản ứng, “Làm vậy cũng được sao?”

Ngụy Tắc Văn nhún vai, “Đôi khi họ Ngụy này vẫn có chút tác dụng. Nhưng quan trọng nhất là anh không muốn bé cưng của anh phải mệt nhọc.”

“Có nhiều người thấy rồi đó.”

“Thì sao? Cứ nói anh là tài xế của em.”

Đường Án Trác cười bất đắc dĩ, “Em phải có phúc đến nhường nào mà có ngài Ngụy làm tài xế chứ?”

“Em còn không có phúc sao? Đến anh còn phải nghe lời em mà.”

Đường An Trác bật cười khúc khích. Lúc mới gặp nhau, Ngụy Tắc Văn mặc vest đen, đeo kính đen, nghiêm túc đến mức không tưởng. Lúc đó cậu chưa bao giờ nghĩ có một ngày hắn lại ôm cậu như thế này, “Bé cưng phải nhớ anh đấy, anh rảnh thì đến tìm em.”

“Dĩ nhiên là em sẽ nhớ anh! Về ký túc là em nhớ ngay!”

Đường An Trác vừa đi vừa quay đầu nhìn lại, bao người đi ngang qua đều tò mò nhìn cậu rồi lại nhìn chiếc xe của Ngụy Tắc Văn. Cậu giả vờ không thấy, vội vã về phòng, cắt đứt mọi ánh mắt dọc đường.

Ngụy Tắc Văn đợi đến khi không còn thấy bóng dáng cậu nữa mới rời khỏi trường. Tách khỏi Đường Án Trác, hắn lại không thể kiểm soát được suy nghĩ về chuyện của Trần Cảnh Thành — vài ngày nữa sẽ diễn ra phiên tòa tuyên án cuối cùng.

Lúc này lòng hắn không còn quá nặng nề như trước nữa. Đường Án Trác hệt như liều thuốc tinh thần, chỉ cần yên lặng ở bên cũng đủ giúp hắn xoa dịu lo lắng.

Nhưng hắn vẫn thấy đau lòng, bởi vì việc Trần Cảnh Thành bị kết án tử hình đã là chuyện chắc chắn. Tội buôn m* t** với số lượng lớn, không ai có thể cứu được anh ta.

Sau khi biết chuyện, chú Ưng cũng trở nên thất thần, ngồi một mình trong sân hút liền hai bao thuốc, chỉ qua một đêm mà tóc đã bạc đi một nửa. Ngụy Tắc Văn nhìn đôi mắt sưng đỏ và quầng thâm dưới mắt chú, lời an ủi đến miệng rồi lại nuốt ngược trở vào.

Vì ngay cả bản thân hắn còn không thể tự an ủi, thì làm sao có thể an ủi người khác?

Đó là cháu ruột của chú Ứng, cho dù có hiểu hết mọi lý lẽ trên đời thì cũng không thể nào bình tĩnh chấp nhận được chuyện này.

Vì vậy, cuối cùng hắn chỉ có thể vỗ nhẹ lên vai của chú Ưng.

Chú Ưng nhìn hắn, môi run rẩy.

“Tiểu Văn, chú chỉ còn lại mình cháu thôi.”

Lần đầu tiên Ngụy Tắc Văn nhìn thấy chú Ưng như thế này. Trong ký ức của hắn, chú Ưng luôn là người mạnh mẽ, dứt khoát, vẻ mặt nghiêm nghị, vậy mà bây giờ lại đầy vẻ tang thương, như thể chỉ còn một cây gậy thủy tinh mỏng manh chống đỡ, không biết lúc nào sẽ gãy còn con người ấy sẽ sụp đổ ngay.

“Chú Ưng, sau này cháu sẽ chăm sóc chú đến hết đời.”

Ngày tuyên án, Ngụy Tắc Văn đi cùng chú Ưng đến tòa án.

Trần Cảnh Thành mặc áo tù, mặt mũi hốc hác, râu ria mọc xanh đen, hốc mắt sâu hoắm. Mấy ngày nay anh ta gầy rộc đi, tóc tai rối bù. Anh ta và Ngụy Tắc Văn nhìn nhau, nhưng Ngụy Tắc Văn không thể đọc được cảm xúc trong mắt người nọ. Đến cả việc anh ta đang đứng trước mặt, chính hắn cũng thấy xa lạ. Người em ngày nào luôn chạy theo hắn gọi “anh ơi” giờ đây đã không thể nào nhận ra nổi nữa.

Họ như đã đi về hai ngả đường hoàn toàn trái ngược. Khi còn nhỏ, anh ta kiên cường nỗ lực; khi lớn lên, lại bị lợi ích che mờ lương tri.

Tử hình, án đã tuyên.

Chú Ưng phải vịn vào bàn mới không ngã quỵ, Ngụy Tắc Văn đỡ lấy chú, ánh mắt dán chặt vào Trần Cảnh Thành.

Trần Cảnh Thành nhìn người chú đã già đi nhanh chóng trong một thời gian ngắn, ánh mắt vốn vô cảm cuối cùng cũng dao động, bả vai sụp xuống, tay nắm chặt bên hông cũng buông lỏng. Anh ta mấp máy môi nói: “Xin lỗi.”

Chỉ xin lỗi thì sao đủ? Nhưng đó là tất cả những gì anh ta có thể nói vào lúc này.

Cuối cùng, Ngụy Tắc Văn vẫn xin phép thẩm phán để nói vài lời với Trần Cảnh Thành. Được đồng ý, Trần Cảnh Thành bị còng tay đưa tới trước mặt họ.

Chú Ưng tức đến run rẩy, vung tay tát anh ta một cái.

Trần Cảnh Thành bị tát lệch đầu, giây sau liền quỳ “phịch” xuống đất, vẻ mặt vô cảm, quỳ gối dập đầu ba lần.

“Cháu xin lỗi chú, cháu thật sự không ra gì.”

Tiếp đó anh ta ngẩng đầu, quay sang nhìn Ngụy Tắc Văn: “Anh… em xin lỗi.”

Ngụy Tắc Văn từ trên cao nhìn xuống. Nếu chú Ưng không ra tay thì hôm nay hắn cũng sẽ tát tên này.

“Trần Cảnh Thành, cậu có dính vào hàng cấm không?”

Trần Cảnh Thành lắc đầu: “Không, em không dùng.”

Dù là sắp chết nhưng Ngụy Tắc Văn cũng thở phào. Ít ra Trần Cảnh Thành vẫn còn chút lương tâm cuối cùng.

“Cho anh biết, rốt cuộc cậu hận anh vì điều gì?”

Ngụy Tắc Văn cúi xuống hỏi, giọng điệu giống như một người anh mềm lòng.

“Em… chỉ là không cam lòng mãi bị anh đè đầu cưỡi cổ, nhưng mấy ngày nay em đã nghĩ thông, có lẽ từ lúc em làm chuyện đó thì đã định sẵn cả đời này không thể bằng anh rồi.”

“Anh, vậy… anh có trách em không?”

Anh ta biết câu hỏi này thật quá đáng. Nếu không phải Ngụy Tắc Văn là người cẩn thận, có thể hắn đã bị xe tông chết rồi. Vậy mà giờ anh ta lại còn dám hỏi câu như vậy.

“…Thôi, cứ…”

“Anh không trách em. Đi đi.”

“Đi đi” – là rời đi, cũng là vĩnh biệt.

Trần Cảnh Thành bị đưa đi. Khoảnh khắc đứng dậy, một giọt nước mắt hối hận lăn xuống từ khóe mắt anh ta, nhưng chỉ một giọt duy nhất. Con người khi sắp chết, dường như mọi cảm xúc đều sẽ bị làm loãng.

Ngày thi hành án. Một tiếng súng vang lên, người ngã xuống đất.

Trần Cảnh Thành vẫn mở mắt, trống rỗng, chẳng biết đang nhìn về đâu.

Ngụy Tắc Văn hít sâu một hơi rồi nhắm mắt lại. Chú Ưng đứng cạnh vừa nghe tiếng súng thì ngất xỉu.

Ngụy Tắc Văn không kịp buồn cho cái chết của Trần Cảnh Thành, vội vàng đưa chú Ưng tới bệnh viện.

Ngồi ngoài hành lang bệnh viện, hắnvò mặt. Khi một người quen thuộc qua đời, người ta thường sẽ có cảm giác không thực, dù cho kết cục ấy đã sớm được dự liệu.

Hắn ngửa đầu tựa vào tường, lặp đi lặp lại việc nhớ đến khuôn mặt của Đường Án Trác, như thể chỉ có vậy mới giúp hắn không sụp đổ lần nữa.

Người làm sai thì phải nhận hình phạt, còn người sống thì phải sống cho tốt.

Chú Ưng không sao, tỉnh lại vào chiều hôm đó.

Ngụy Tắc Văn mua cơm tối cho chú. Mấy ngày qua chắc chắn chú không thể ăn uống, nghỉ ngơi đàng hoàng, cộng thêm cú sốc quá lớn, cơ thể tạm thời không chịu nổi cũng là điều dễ hiểu.

“Chú Ưng, cuộc sống vẫn phải tiếp tục.”

“Chú biết… Ngày mai quên chuyện này đi.”

“Vâng.”

Quên thì không thể, chỉ là tự lừa mình mà thôi. Nhưng cuộc đời là của mình, không thể để nó thật sự sụp đổ được.

Họ còn rất nhiều chuyện phải làm mỗi ngày, đến mức không có thời gian để đau buồn quá lâu.

Tối về nhà, Ngụy Tắc Văn kể chuyện này với Đường Án Trác. Đầu dây bên kia, cậu im lặng rất lâu, không biết nên nói gì.

“Cưng à, em không cần cố gắng an ủi anh, chỉ cần em ở bên anh như thế này là đủ rồi.”

Cả hai bật video call, mỗi người làm việc riêng của mình. Hơn 11 giờ đêm, Ngụy Tắc Văn quá mệt, không phải thể xác mà là tinh thần.

Đường Án Trác bảo hắn nghỉ ngơi sớm, chờ đến khi nghe tiếng thở đều của hắn mới tắt video.

Thấy cậu tháo tai nghe xuống, Ninh Duệ mới hỏi:

“Án Trác, đó là… bạn trai cậu à?”

Đường Án Trác ngẩn người. Thật ra cậu không biết có nên nói ra chuyện này với người bạn cùng phòng chỉ mới quen vài ngày này hay không. Cũng chẳng rõ người ta có dị ứng với vấn đề này không nữa.

“À…”

Ninh Duệ thấy cậu hiểu lầm, vội vàng giải thích:

“Tớ không có ý gì đâu, chỉ là thấy hai người thân thiết quá nên tò mò thôi… Xin lỗi nhé Án Trác, tớ thật sự không có ý gì đâu.”

“Không sao, có gì đâu. Là bạn trai tớ đấy.”

“Vậy chắc tình cảm của hai người tốt lắm.”

“Ừ! Anh ấy rất tốt với tớ!”

Đường Án Trác nheo mắt cười, bổ sung một câu:

“Tớ cũng rất yêu anh ấy.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...